Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 4 - Chương 16: Mỹ nhân Lô Nguyên



Sắc trời vừa mới chuyển sáng, Trương Cường liền khoác áo xuống đất, Triệu Yên trên tháp bị động tác rất nhỏ của Trương Cường làm bừng tinh, đang muốn dậy, lại bị bàn tay to của Trương Cường nhẹ nhàng ổn trở về trên tháp , Triệu Yên cảm thấy không ổn, vội vàng nói nhỏ: "Bệ hạ đề cho Yên Nhi hầu hạ bệ hạ thay quần áo. "

Trương Cường sờ soạng làn da trắng mịn kia, cúi người hôn lên môi anh đào mê người thật sâu, hôn lên cả thân thể mềm mại yêu kiều trong lòng mình, lúc này mới thở dài nói : "Yên Nhi, thời gian còn sớm, nàng ngủ tiếp một lát, trẫm có Hàn Hoán hầu hạ là được rồi."

Triệu Yên nghe vậy dịu dàng nói: "Bệ hạ thương tiếc Yên Nhi, Yên Nhi vô cùng cảm kích, có thể hầu hạ bệ hạ rửa mặt, cũng là tâm nguyện của Yên Nhi."

Nói xong, chỉ khoác áo choàng gấm màu cánh sen, liền vội vàng đứng dậy, hầu hạ Trương Cường rửa mặt chài đầu. Bên cạnh Hàn Hoán lập tức tiến lên giúp Triệu Yên hầu hạ hắn mặc trang phục mũ miện màu đen mười hai chương vàn của thiên tử khi thượng triều, đội thùy sơ quan lên.

Trương Cường lúc này mới xoay người nắm lấy bàn tay ngọc lạnh lẽo của Triệu Yên, gật đầu nói: "Yên Nhi, nàng nghỉ ngơi nhiều một chút, trong điện rét lạnh, cũng phải chú ý thân thể mới được."

Triệu Yên dựa vào ánh nến mờ ảo trong điện và ánh sáng mênh Mông ngoài cửa sồ, nhìn Trương Cường ăn mặc chỉnh tề, nhẹ nhàng tiến lên sửa sang lại châu xuyến trên mũ miện thùy sơ quan cho hắn, lúc này mới cười nhạt nói: " Thần thiếp cung tiễn bệ hạ!"

Trương Cường cầm bàn tay lạnh lẽo kia, gật gật đầu, dưới sự dẫn dắt của Hàn Hoán mang theo mười mấy tên nội thị thân cận, ngồi lên kiệu mềm đã ở ngoài điện chờ lâu, vội vàng đi đến đại chính điện.

Sáng sớm mùa xuân, mát mẻ mà tươi đẹp, gió sớm lành lạnh mềm nhẹ thổi ở trên mặt, trên người, khiến người ta cảng thêm cảm nhận rõ ràng được bước chân mùa xuân càng ngày càng gần.. Trên ngọn cây mầm xanh ẩn hiện, chim khách bắt đầu đi kiếm ăn thành đàn bay quanh trên không trung của cung điện, tựa hồ hoan nghênh một ngày mới đã đến.

Trương Cường được một trăm nội thị và năm trăm cốm vệ bão vệ, ngồi trên kiệu trang trí hoa lệ, khí thế trang nghiêm, trong cung Hàm Dương quy mô to lớn là đại chính điện quan trọng nhất. Bước lên ba mươi sáu bậc thang cẩm thạch cao cao, kiệu mềm chậm rãi dùng ở cửa đại điện. Trương Cường chinh thùy sơ quan trên đầu, đi nhanh vào trong điện.

Trong đại điện, Thừa tướng Phùng Khứ Tật, Thái úy Phùng Kiếp , Ngự Sử đại phu Tà Lâm đang mang theo đủ loại quan lại ở trong đại điện hậu giá, nghe nội thị truyền báo, đồng thời dập đầu quỳ rạp xuống đất, hò to nói: "Bệ hạ vạn tuế!"

Trương Cường vừa đi nhanh đến ngự tháp ở giữa đại điện, vừa xua tay nói: "Các khanh hãy bình thân."

Nói xong, chậm rãi ngồi xuống ngự tháp. Hắn không phải cố ý thong thà động tác, chính là thùy sơ quan trên đầu thật sự là ảnh hưởng tầm mắt, hơn nữa triều phục rộng thùng thình ảnh hưởng hành động. Khiến cho động tác Trương Cường vô hình trung chậm chạp không ít. Đi vào thời đại này đã gần ba năm, tuy rằng rất nhiều thói quen. Bao gồm phương thức tư duy đều đã bắt đầu dần dần dung nhập vào thời đại này, nhung là đối với loại phục sức cồ đại rườm rà này Trương Cường vẫn khó có thể hoàn toàn thích ứng.

Nhìn thấy Trương Cường ngồi xuống ngự tháp , Phùng Khứ Tật chờ tất cả quan viên mới ngồi xuống tọa tháp của mình.

Không đợi Trương Cường mở miệng, chỉ thấy Thừa tướng Phùng Khứ Tật chấp tay về phía Trương Cường nói : "Bệ hạ, sau khi Mông Điềm đánh hạ quận Thượng Đàng, Triệu Vương chiếm cứ ở Hàm Đan bất đầu rục rịch. Mấy lần phái người dò xét thám thính tình hình bên ta, Mông Điềm mong bệ hạ chỉ thị, cuối cùng lấy Thái Nguyên trước, hay là lấy Hàm Đan trước. "

Trương Cường nghe vậy, suy nghĩ, cảm thấy được nếu là lấy Thái Nguyên trước lại sợ Triệu Vương ở phía sau cản tay, nếu là tiến công quận Hàm Đan, lại sợ Lưu Bang mượn cơ hội sinh sự.

Suy nghĩ nối tiếp nhau, bất giác hướng về Phùng Khứ Tật nói : "Không biết Mông Điềm có ỷ gì?"

Phùng Khứ vội vàng chấp tay nói: "Mông tướng quân cảm thấy, vẫn là lấy quận Hàm Đan trước. Như vậy, trước nhất ổn định hậu phương, mà cũng có thể làm cho Lưu Bang sẽ không bí quá hoá liều liên thủ cùng dân tộc Hung nô."

Trương Cường vô cùng yên tâm với tác chiến của Mông Điềm , bất giác gật đầu nói: "TÉ cả làm theo như lời Mông tướng quân, trẫm lệnh cho hắn cầm binh. Tình thế chiến trường thay đổi liên tục, mệnh lệnh của trẫm ở đây thường rất khó kịp thời thích ứng với tình thế của chiến trường, Tất cả theo hắn tự mình phán đoán!"

Vừa dứt lời, chỉ nghe Thái úy Phùng Kiếp chấp tay nói : "Bệ hạ, Vương Bòn bắt sống Hán tướng Anh Bố ở Thượng Đàng, không biết bệ hạ xử tri như thế nào?"

"Anh Bố ? !" Trương Cường nghe vậy hơi có chút kinh ngạc. Không thể tưởng được Anh Bố bị Vương Bôn bắt giữ ở trong tình huống này. Bất giác gật đầu cười nói: "Lệnh Mông Điềm lập tức phái người áp tài Anh Bố về Hàm Dương, trẫm muốn trông thấy danh tướng dưới trướng Hạng Vũ này!"

Lúc này. Phùng Khứ Tật chau mày chấp tay hướng về phía Trương Cường nói: "Bệ hạ, Lưu Bang hôm nay tuy rằng phái người dâng đến bệ hạ vàng ròng và mỹ nữ, nhung mấy ngày trước bổ nhiệm Hàn Tín làm Đại tướng quân, thống lĩnh toàn bộ binh mã, Lão thần cảm thấy vào thời điềm mấu chốt này, Lưu Bang bổ nhiệm như thế nhất định có thâm ỹ khác!"

Trương Cường nghe vậy cả kinh, chính mình đang luôn trăm phương nghìn kế tìm kiếm Hàn Tín nhung quả nhiên lại đầu hàng về Lưu Bang ! Điều này tuy rằng giống với lịch sử ghi lại, nhung làm cho Trương Cường vô cùng tiếc hận, khi đại phá Hạng Vũ, nếu là chính mình cẩn thận tìm kiếm một phen, diệt Lưu Bang sẽ không gặp được Hoài âm hầu đại danh lừng lẫy Hàn Tín !

Nhìn thấy Trương Cường sắc mặt thay đổi, trầm ngâm không nói gì, Thái úy Phùng Kiếp tiến lên nói : "Hàn Tín này, Đình úy Tiêu Hà ngày nào đã tùng tiến cừ với bệ hạ, đáng tiếc cơ duyên không khéo, không thể tưởng được người này lại đầu hàng Lưu Bang. Nếu là như thế chúng ta liền không thể không phòng."

Đại phu Triệu Đình nghe vậy đứng dậy hướng Trương Cường khom người nói: "Bệ hạ, vi thần cảm thấy, Lưu Bang phân công Hàn Tín loại đồ đệ chợ búa này liền có thể thấy được, người như thế bất quá chỉ dựa vào cơ hội thiên hạ đại loạn dựa vào vận may mới có cục diện hôm nay, ngay cả Lưu Bang cũng dùng loại vô lại chui qua khố người khác này, có thể thấy được đích xác không phải là đối thủ của Đại Tần ta, bệ hạ kỳ thật không cần cẩn thận như thế.

Đình ủy Tiêu Hà lập tức trả lời nói: "Bệ hạ, Hàn Tín có thể chịu được nhục chui qua khố mà không xúc phạm hình luật, có thể thấy được tính tình cứng cỏi, thật sự không phải người thường có thể làm được, bệ hạ lo lắng không phải là không có lý."

Triệu Đình cười lạnh một tiếng, đang muốn mờ mồm, Trương Cường xua tay nói : "Tốt lắm, việc này do Mông tướng quân tự định đoạt, trong triều đình khắc khẩu như thế thật sự rất kỳ cục!"

Lời vừa nói ra, huyên náo trong đại điện lập tức im lặng xuống, lúc này Hàn Hoán từ ngoài điện bẩm tấu nói : "Bệ hạ, Lưu Bang sai người diện kiến bệ hạ, hiện giờ đang ở ngoài điện chờ."

Trương Cường nghe vậy, lạnh lùng liếc mắt một cái nhìn quần thần trong điện, khẽ gật đầu nói: "Tuyên!"

Lời nói vừa dứt, trong đại điện nhất thời yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều tập trung ra cửa đại điện, tất cả mọi người muốn nhìn tên thư sinh dám trong thời khắc mạo hiềm mang theo vàng ròng và người đẹp tiến dàng thiên tử xin hàng.

Ước chừng sau nửa khấc, chỉ nghe tiếng bước chân trẫm thấp mà có lực từ ngoài đại điện vang lên, Trương Cường cố gắng kiềm chế sự tò mò, đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy một gã thư sinh ước chừng ba mươi tuổi, mình mặc áo mầu xanh đá, bên ngoài khoác một áo choàng màu cả phê, đầu đội phát quan màu đen, dưới hàm ba chòm râu dài, lay nhẹ theo gió, thật có ba phần cảm giác thoải mái tự nhiên.

Trần Bình cẩn thận liếc mắt một cái Trương Cường đang ngồi ở trên ngự tháp , lúc này mới phát giác Tần Nhị Thế hoang dâm trong truyền thuyết, thế nhung chỉ là thanh niên khoảng hai mươi tuổi, màu da khỏe mạnh, gương nứt cương nghị, cái mũi cao cao, mất phượng có thần sắc bén sáng ngời mà bức người. Nhìn thấy thế Trần Bình trong lòng khẽ ran lên!

Định thần lại một chút, Trần Bình lúc này mới đi nhanh vào điện, thong dong quỳ trên mặt đất, cất cao giọng nói: " Theo lệnh của chủ công PHung Hán, Trần Bình diện kiến bệ hạ!"

Trương Cường cẩn thận đánh giá Trần Bình đang quỳ trên mặt đất, chậm rãi gật đầu nói: "Ngươi là Trần Bình ?"

Trần Bình vội vàng trả lời nói: "Thào dân đúng là Trần Bình , hôm nay tới gặp bệ hạ, thật sự là vì Hán chủ không đành lòng nhìn lê dân chịu cảnh chiến loạn tàn bạo, nghĩ cho sinh linh thiên hạ, cho nên đem toàn bộ gia tư đồi lại vàng ròng một vạn hai, thành ỹ dâng tặng cho bệ hạ. Còn có ái nữ tuy không phải tuyệt sắc, cũng là đang tuổi thanh xuân, tính tình dịu dàng, tài đức vẹn toàn, vốn muốn gà cho tài từ đương thời, vì niệm bệ hạ có lòng thương sinh linh, mới tình nguyện đưa vào hậu cung pHung dường bệ hạ!"

Trương Cường lạnh lùng cười, liếc mắt một cái nhìn quần thần trong điện gật đầu nói: "Nếu Lưu Bang thành ỷ như thế, vì sao không tự mình xin trẫm đầu hàng ?"

Trần Bình nghe vậy thong dong chấp tay nói : "Chủ công vì ngày trước ở dưới trướng Hạng Vũ, phân Tần thật sự là bất đắc dĩ, hiện giờ mặc dù có tâm tự mình tới gặp bệ hạ, lại sợ bệ hạ nghi ngờ, lúc này mới dâng lên cốt nhục đến pHung dường bệ hạ, đề biểu thị tâm ỷ. Ngày sau nếu bệ hạ tuyên triệu, thì sẽ tiến đến xin hàng.

Trương Cường thâm ý sâu sắc nhìn chằm chằm Trần Bình gật đầu nói: "Lần trước Trương Lương cũng tùng trong đại chính điện du thuyết cho Lưu Bang, không thể tưởng được hiện giờ lại vẫn có người không sợ chết, chẳng lẽ không sợ trẫm đem ngươi giam vào ngục Hàm Dương?"

Trần Bình nghe vậy thần sắc không thay đổi, chấp tay thành khẩn nói: "Trần Bình chính là tuân theo pháp luật, không phải như Trương Từ Phòng thân phạm tội lớn, bệ hạ nếu là truy sát mạnh mẽ, chỉ sợ thiên hạ không phục!"

Trương Cường nghe vậy ngừa đầu cười nói: "Trẫm chính là thiên tử Đại Tần, trên ủng với thiên mệnh, giết thì giết, có gì đáng sợ! ?"

Nói tới đây, hừ lạnh một tiếng, lớn tiếng quát: "Người đâu! Bất Trần Bình cho trẫm!"

Vừa dứt lời, chỉ nghe ngoài điện truyền đến một tiếng kêu dễ nghe: "Dùng tay!"

Thay đổi đột ngột làm cho nhóm cốm vệ đang muốn lời Trần Bình xuống đồng thời ngẩn ra, trong điện quần thần cũng không dự đoán được bất ngờ này không kịp phòng biến cố, cũng đồng thời ngẩn ra.

Chỉ có trên ngự tháp Trương Cường lạnh lùng cười, trầm giọng quát: "Người nào lớn mật như thế? !"

Theo tiếng quát của hắn, một thân ảnh yểu điệu từ ngoài điện đi vào, chỉ thấy nàng ước chừng mười lãm sáu tuổi tuổi, trên khuôn mặt thanh tú, một đôi mắt xếch hắc bạch phân minh, dưới cái mũi vừa vặn, đôi mời tươi mới no đủ mà gợi cảm, tóc dài dày dặn tùy ỷ búi ở sau đầu chỉ dùng một kim tràm tinh mỹ cố định, mặc một bộ y phục gấm lụa bách hợp màu cam, xứng với màu da khỏe mạnh kia, toàn thân lộ ra vẽ lạnh lùng và bướng binh hiếm có của nữ nhân thời đại này.

Chỉ thấy nàng thong dong đi vào trong điện, cũng không thèm nhìn tới Trần Bình bị cốm vệ giữ trên mặt đất, hướng về Trương Cường dịu dàng thi lễ, lúc này mới thong dong nói : "Bệ hạ thân là thiên tử, không thể bao dung thần dân một chút sai nhỏ như thế, chẳng lẽ không sợ chư hầu thiên hạ thất vọng?"

Trương Cường hứng thú nhìn tiều nữ từ trước mắt dám xàm nhập đại điện thiên tử khi hội triều, gật gật đầu cười nói: "Ngươi là con gái Lỗ Nguyên của Lưu Bang?"

Mỹ nhân kia cười nhạt, ngẩn người nhìn quần thần trong điện, lúc này mới gật đầu nói: "Lỗ Nguyên diện kiến bệ hạ!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.