Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 4 - Chương 20: Ma thiên lãnh



Khi chiến báo của Mông Điềm dùng ngựa nhanh đưa đến Hàm Dương, Vương Bôn mang theo mười vạn quân Tần đang gian nan bôn ba đến núi sâu của Vũ An , bởi vì không dự đoán được bị năm vạn kì binh Triệu Vương đánh bất ngờ, Vương Bôn lần này tổn thất nặng nề, mười vạn quân Tần tổn thất gần bốn vạn.

Bên trong thành Vũ An , Đại tướng quân Trần Dư tự mình từ Hàm Đan tới Vũ An đang cùng Trương Nhĩ lo lắng chờ đợi chiến báo của quân Triệu ở tiền tuyến. Nhìn thoáng qua sắc trời ngoài phòng, Trần Dư lo lắng nói: "Lần này kế sách tập kích quấy rối của Thừa tướng quả nhiên có hiệu quà, chỉ là ta lo lắng hai mươi vạn quân Tần chủ lực của Mông Điềm theo ở phía sau. Mông Điềm không như Vương Bòn, luôn luôn giả dối nhiều kế, ta thật sự không yên lòng."

Trương Nhĩ nghe vậy mùn cười, gật đầu nói: "Hiện giờ Hán vương Lưu Bang đã cùng Tần kết hào, cũng đem trường nữ đưa vào Tần cung, thế lực Triệu Vương tất nhiên không thể kháng cự nhà Tần, Trần huynh chẳng lẽ không có suy nghĩ gì khác?"

Trần Dư giật mình quay đầu lại nhìn Trương Nhĩ, kinh ngạc nói: "Trước mắt, chúng ta dùng biện pháp mượn địa thế trong núi tập kích quấy rối quân Tần vừa mới có hiệu quà, vì sao lại nói lời nàn lòng như thế?"

Trương Nhĩ cười gượng một tiếng, lắc đầu thở dài: "Cách này tuy rằng hiệu quà, nhung chung quy không phải là kế sách lâu dài, dù sao nếu là lực lượng quân Tần khuynh quốc, nước Triệu nho nhỏ căn bàn không chịu nổi một kích. Trước mắt quân Tần Sở dĩ chậm chạp bất động thật sự là do đang khai xuân, thời kì giáp hạt, là lúc lương thảo khó khàn, nếu là đợi đến khi lương thực vụ chiêm của Ba Thục đã chín, quân Tần nhất định không thể ngàn càn. Kéo dài càng lâu với chúng ta càng bất lợi. Mà trước mắt, với thực lực nước Triệu thật sự rất khó chống lại quân Tần. Hiện giờ biện pháp duy nhất đó là cùng Hán vương liên thủ, chỉ là..."

Trần Dư nghe vậy nhíu mày nói: "Lưu Bang lúc này vừa mới hàng Tần, chỉ sợ tới lúc cấp bách ở trước mặt Tần Vương biểu hiện, nếu là chúng ta tùy tiện đầu hàng trước, chỉ sợ sẽ bị làm như lễ vật dâng cho Tần Vương

Trương Nhĩ cười lạnh một tiếng, lắc đầu nói: "Lưu Bang hiện giờ binh lực hai mươi vạn, ở Thượng Đàng nhất dịch đã tổn thất gần mười vạn, gần đến một nửa thực lực, huống hồ hắn cùng với dân tộc Hung nô quan hệ mật thiết. Lần này tuy rằng đưa con gái vào cung nhận Tần Vương phong hiệu, chính là bàn thân hắn lại chậm chạp không chịu đi Hàm Dương trước, liền có thể thấy được cái gọi là hàng Tần bất quá chỉ là kế tạm thích ủng, nếu là chúng ta có thể cùng Lưu Bang liên thủ có thể vẫn còn một con đường sống. Chỉ là Triệu Vương vì tiền đồ hư danh, không chịu tự hạ thân phận.!"

Trần Dư gật đầu nói: "Trương huynh nói như vậy đích xác không tồi, bất quá ta xem Triệu Vương chỉ sợ sẽ không nghe theo kế sách của Thừa tướng."

Trương Nhĩ thở dài một tiếng, đang muốn mở mồm, chỉ nghe ngoài cửa một gã thân binh vội vàng tiến vào bẩm báo nói: "Tướng quân, Lí Lương báo lại, đã đẩy sáu vạn người Vương Bòn vào trong thâm cốc Ma Thiên Lãnh. Vương Bòn đã bắt đầu ở trong cốc lập doanh trại quân đội, không tiến sát Vũ An

Trần Dư và Trương Nhĩ nghe tin cùng vui mừng. Liếc nhìn nhau, Trần Dư khâm phục vòng tay nói:" Kế sách của Trương huynh đã cứu giúp được Vũ An, Trần Dư bội phục!"

Trương Nhĩ thần sắc buồn bã , gật đầu thở dài: "Huynh đệ chúng ta từ chỗ Đại Lương Tín Lãng Quân Vô Kỵ công từ, cho tới bày giờ trải qua sinh từ, ta cuối cùng phải hết sức bào toàn huynh đệ nhà ta mới được!"

Trần Dư nghe hắn nhấc tới chuyện cũ Đại Lương. Cũng có chút cảm khái, thở dài nói: "Tín Lãng Quân là hiền tài , lại bị người vọng sát, nếu công từ không chết, thiên hạ cũng không chịu tình cảnh như thế!"

Trương Nhĩ nghe vậy, trầm mặc thật lâu sau, mới thở dài nói: "Hiện giờ nước Triệu cũng không lưu được lâu, chúng ta phải tìm kế sách khác!"

Trần Dư nghe vậy thần sắc nghiêm trọng gật gật đầu, đưa mất nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài cửa, chỉ thấy mấy con chim vội vàng xẹt qua. Nháy mắt liền biến mất giữa trời cao vô hạn.

Vũ An Xuân Thu thuộc Tấn, Chiến quốc là ấp Vũ An của Triệu. Sau khi Tần diệt Triệu, Vũ An thuộc quận Hàm Đan . Bởi vì Vũ An thuộc về mạch thừa của núi Thái Hành, cảnh có nhiều núi, chủ yếu có năm nhánh lớn. dãy núi Ma Thiên Lãnh nhỏ, dãy núi Lão Gia Sơn, dãy núi Thập Bát Bàn, dãy núi và cổ sơn Tây Nam Hoành Hành, dãy núi Từ Kim Sơn. Thanh Nhai Trại Tây bắc bộ là đinh cao nhất của Vũ An. Chỗ Vũ An có lưa vực Hài Hà, bên trong các sông đều hợp dòng về Chương Thủy.

Bởi vì ven đường địa thế nhiều núi, làm cho Vương Bòn không quen địa hình, mấy lần bị quân Triệu cắt thành mấy đoạn, nếu không do Vương Bôn và quân Tần dũng mãnh trời sanh liều chết chiến đấu, mười vạn quân Tần cơ hồ đã phải chịu tổn thương nặng. Đây cũng là trận chiến gian nan nhất từ lúc Vương Bòn lĩnh binh lại tới nay.

Bởi vì quân Triệu sử dụng chiến thuật của Trương Nhĩ, tùng nhóm binh không ngùng tập kích quấy rối, khiến cho quân Tần không ngùng ở trạng thái khẩn trương lâm trận, trong tâm lý và sinh lý đều ở trong cực độ.

Ma Thiên Lĩnh nằm ở sáu mươi dặm của bắc Vũ An. Vì núi này cao ngất trong mày mà nổi tiếng. Núi chính là đinh Ngọc Hoàng, bốn phía vách đá đen kịt, duy nhất một đường thòng thiên. Phạm vi đinh núi mấy trăm mẫu, có thể phi ngựa. Núi này là núi chính trong năm mạch núi lớn của Vũ An , lại là nơi bắt nguồn của sông Minh Hà nam, bắc.

Nếu là ngày mùa hè, có thể đứng ở đinh núi, gió lạnh đập vào mặt, thời tiết nóng biến mất. Đưa mắt trông về phía xa, núi như hoàn, sông như đai, mày mù khi thì ở bên người lượn lờ, khi thì ở dưới chân bốc lên, khiến người có cảm giác phiêu phiêu dục tiên.

Chỉ là lúc này đang là ngày xuân, trong núi gió vẫn lạnh thấu xương, cỏ cây khô vàng. Một cảnh tượng tàn đông.

Vương Bòn qua mấy lần ẩu đã lúc sau chỉ còn lại sáu vạn người thật vất và đi ra khỏi Ma Thiên Lãnh, đã ỡ tình trạng kiệt sức, đành phải vội vàng tìm chỗ bãi đất cao dưới bóng mặt trời lập doanh trướng, quyết tâm lấy trận doanh không thay đổi để ứng phó với quân Triệu không ngùng tập kích quấy rối, chờ đợi đại quân chủ lực của Mông Điềm trợ giúp.

Thật vất vã thoát khỏi đường núi gập ghềnh, tất cả mọi người không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi, không cần Vương Bôn phân công, một số binh lính đã bắt đầu dưới sự chỉ huy của lang trung, quân hầu và các tướng lĩnh bắt đầu dụng doanh trướng, khi Vương Bôn đi tới bãi đất không lớn lắm, lều lớn trung

Chuyển ngữ bời s team . Nhóm: Huntercd - Vipvandan.vn 

quân đã dụng xong.

Đi vào trong trướng, không kịp ngồi xuống, Vương Ly liền khẩn cấp nói: "Tướng quân, trước mắt chúng ta làm sao bày giờ? Nếu là viện quân Mông tướng quân chậm chạp không đến, chúng ta..."

Vương Bòn nghe vậy, nhìn thoáng qua tướng lãnh khác trong trướng, lệnh cho thân binh chờ mệnh lệnh trong trướng nói: "Mệnh lệnh mọi người thay nhau nghỉ ngơi, đề ngừa quân Triệu tập kích quấy rối, không có mệnh lệnh không được tùy ỷ xuất chiến, nếu có quân địch, lợi dụng cường nỏ bắn chết!"

Nói xong, nhìn tì tướng quân trong trướng thần sắc có chút chật vật, tướng lãnh hơn mười người cấp bậc khác nhau như đô úy, lang trung, Vương Bòn thần sắc bình tĩnh gật đầu nói: "Chỉ là hao tổn hơn bốn vạn người, bị vài tốp nho nhỏ đánh bại, mọi người không nên nàn lòng như thế. Thật sự cảm thấy tai vạ đến nơi phải là quân Triệu trong thành Vũ An. Quân Triệu dùng cách nhóm nhỏ tập kích quấy rối này, tuy rằng khó ủng phó, nhung lại càng chứng minh nhược điềm binh lực trong thành Vũ An không đủ. Chỉ cần chúng ta án binh bất động, vừa chờ đợi đại quân Mông Điềm trợ giúp, vừa chinh đốn đội ngũ, đối phương tất nhiên không kiềm chế được, chỉ có như vậy, chúng ta mới có cơ hội tiêu diệt toàn bộ quân Triệu tập kích quấy rối!"

Nói tới đây, đào qua quân tướng lúc trước mỏi mệt, gật đầu nói: ''Doanh trại dụng xong, ở bốn phía bày bẫy, mặt khác, các cung thủ lập tức tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, sau khi trời tối, quân Triệu tất nhiên sẽ đột kích, mọi người cẩn thận đề phòng!"

Vương Ly nghe vậy có chút giật mình nói: "Tướng quân sao biết đêm nay sẽ có đại chiến?"

Vương Bòn cười lạnh một tiếng, chỉ vào đám núi xa xa, gật đầu nói: "Chúng ta bỗng nhiên trì trệ không tiến, quân Triệu tất nhiên cho rằng sĩ khí quân ta đã hạ, hơn nữa mục đích bọn họ đã đạt đúng là lúc sĩ khí đại chấn, nếu không nhàn cơ hội mờ rộng chiến quà, Trần Dư chẳng lẽ chẳng lẽ chỉ là hư danh sao? Sau khi chúng ta đóng quân, quân Triệu phụ trách tập kích quấy rối tất nhiên phải lập tức báo tin cho Trần Dư trong thành Vũ An, đi đi lại lại thế này, không có hai ba canh giờ tuyệt đối không làm được, trong khoảng thời gian này đó là thời gian quân Triệu đợi mệnh, chúng ta cứ yên tâm đi nghỉ ngơi."

Nói tới đây, mùn cười, trở lại tọa tháp của mình ngồi xuống, lúc này mới tiếp tục bổ sung nói : "Đêm nay canh ba, quân Triệu tất nhiên phái tinh kỵ tiến đến thám thính, bên ngoài doanh trại của chúng ta đào nhiều hào sâu, khiến cho kỵ binh đối phương không thể phát huy toàn bộ chiến lực, chúng ta lại lấy cường nỏ bắn chết, nếu là đối phương nhóm nhỏ tập kích quấy rối như trước, những kẻ địch này đến có thể bị tiêu diệt toàn bộ!"

Vương Ly nghe vậy trong lòng rúng động, vội vàng vòng tay nói: "Nếu là đối phương sau hùng đòng mới phát đại quân đến chiến, chúng ta bất quá chỉ là hơn sáu vạn người, lúc này quân Triệu cũng có mười vạn người, trận này tuy rằng có thể liều mạng, nhung là thắng bại khó có thể đoán trước, đó là thắng. Cũng là thắng thảm, thắng thảm do bại, thắng mà vô vị, càng sợ bệ hạ trách tội. Đến lúc đó..."

Vương Bòn nghe vậy liền biết đại quân trãi qua mấy lần bị quân Triệu tập kích quấy rối, sớm tinh thần mệt mỏi, lòng quân không ổn, không khỏi lắc đầu cười nói: "Sau hùng đông nếu là Trần Dư dám can đàm bỏ không thành Vũ An, toàn lực tấn công, liền đúng là thời cơ Mông tướng quân tiến công tốt nhất, coi như chúng ta thua, có công lao kiềm chế chủ lực của địch, bệ hạ tuyệt sẽ không trách tội!"

Quân tướng trong trướng nghe vậy đều rang lên, Lang trung tướng Ngô Thắng tiến lên vòng tay nói : "Tướng quân quả nhiên sau khi là danh tướng, chúng tôi bái phục!"

Vương Bòn buồn rầu cười nói : "Trước mắt chúng ta tuy rằng chịu một chút thiệt thòi, nhung là đều là do đối phương quen thuộc địa hình gây nên, nếu luận chính diện chiến trường, quân Triệu bại cục đã định, tất cả mọi người khởi động tinh thần kiệt lực chém giết cho ta, ghi nhiều công huân, cũng dễ trở về gặp thân tộc trong nhà!"

Trong trướng mọi người bị lời nói này của Vương Bòn làm cho nhiệt huyết sôi trào, nhất là khi nghe được mặc dù thua cũng sẽ không sao, trong lòng bót lo lắng đi, không khí trong trướng nhất thời thoải mái lên.

Nhìn thấy tâm trạng nặng nề mọi người giờ đã nhẹ nhàng hơn, Vương Bòn lúc này mới gật đầu cười nói: "Tốt lắm, mọi người tranh thủ thời gian bố tri bẫy và phòng ngự, người không nhận được nhiệm vụ liền lập tức tranh thủ thời gian ăn cơm nghỉ ngơi! Buổi tối lại có thể thu được không ít đầu người! Ha ha... Ha ha ha ha..."

BỊ tâm trạng của Vương Bòn cuốn hút, các tướng lĩnh mới bình tĩnh lại, lúc này đã một lần nữa khôi phục niềm tin, sau khi lần lượt hành lễ Vương Bòn vội vàng chạy về trong quân của mình, mệnh lệnh binh lính nghỉ ngơi ngay tại chỗ. Trong doanh trướng trật tự ngay ngắn, bình tĩnh vô cùng, dường như không giống như bại quân bị bức tới đình trệ.

Nhìn thấy cảnh như vậy, Vương Bòn hơi nhíu mày, phân công cho Vương Ly bên cạnh nói: "Mệnh lệnh các doanh trại đặt cờ xí, có khôi giáp rách cũng có thể ném ở chung quanh doanh trại."

Nói xong, lúc này mới xoay người trở lại trong trướng , Vương Ly thấy thế vội vàng vòng tay nói: "Tướng quân cũng nên tranh thủ thời gian nghỉ ngơi một chút, mấy ngày bị quân Triệu tập kích quấy rối, tướng quân chỉ sợ so với mạt tướng càng thêm khổ sờ!"

Vương Bòn nghe vậy cười gượng một tiếng, thở dài nói : "Lần này nếu thật là binh bại, ngươi phải suốt đêm chạy về Hàm Dương, mang ấu tử của Vương Bôn đêm tối rời đi..."

Lời còn chưa dứt, Vương Ly liền thất thanh nói : "Tướng quân không phải vừa mới nói, mặc dù trận này thua, bệ hạ cũng sẽ không trách tội sao? Như thế nào, giờ phút này lại bỗng nhiên như thế..."

Vương Bôn thở dài một tiếng nói: "Trận này thua bệ hạ cuối cùng xử trí như thế nào, Vương Bòn cũng không biết, vừa rồi nói như vậy bất quá là vì động viên sĩ khí của mọi người mà thời, nếu là thật sự không may, bệ hạ trách tội, Vương Bòn ta sẽ không sợ chết, chỉ là ấu tử chưa đầy một tuổi, nếu có thể tránh được một kiếp, cũng coi như đường sống của Vương thị ta..."

Nói tới đây, hướng về hán từ vừa mới kiên cường sằng giọng, cũng có chút nghẹn ngào.

Sau một lúc lâu, mới một lần nữa hướng về Vương Ly mặt không còn chút máu gật đầu nói: "Tất cả bất quá chỉ là dự đoán, chúng ta trước mắt phải làm đó là đánh thắng một trận!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.