Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 4 - Chương 7: Lừa gạt lẫn nhau



Lúc này chỉ nghe tiếng “vèo” một tiếng, trên đầu một tên binh sĩ đội quân phi hành bay qua đột nhiên phóng phi tiêu trên thân cây tùng cách Vươn Bôn mười bước, trên phi tiêu treo lủng lẳng một túi vải màu trắng, dưới sự phản chiếu của lửa núi còn chưa tắt hiện ra vô cùng chói mắt.

Vương Bôn có chút ngạc nhiên, vội vàng bước lên trước hái túi vải xuống, mở ra nhìn bên trong thì thấy thủ thư của Mông Điềm, đại ý nói Trương Cường nghe tin đồn sợ lòng quân không ổn, đã đặc biệt sai nội giám tùy thân là Hàn Hoán đến để xoa dịu tam quân, còn đặc biệt ra lệnh cho 200 quân phi hành ban cho Mông Điềm, ngoài ra lệnh cho Vương Bôn tiêu diệt toàn bộ 5 vạn quân Hán, không được sót một tên, đó mới là màn khiến cho lòng người kinh sợ.

Nhận được tin này, Vương Bôn vô cùng phấn chấn, nhìn thấy quân Hán và quân kị binh Hung Nô dưới chân núi dưới đợt cung kích bằng mũi tên và quân phi hành thứ nhất đã không còn một chút sức lực kháng cự nào.

Cục diện đã định, tâm trạng Vương Bôn ổn định lại, lúc này lửa lớn trong rừng dưới sự bổ cứu của quân Tần đã được khống chế rất nhiều, Vương Bôn nhìn sơn lâm mù mịt khói, bèn quay sang Vương Ly vừa đến bên cạnh nói: “Vương Ly, ngươi lập tức dẫn người đi dập lửa, nếu không khi có gió mạnh đến, thế lửa sẽ vô phương khống chế, chúng ta đều toi cả”

Vương Ly lúc này vừa quyết chiến một đêm, nghe thấy mệnh lệnh Vương Bôn không kịp thở, bèn đáp lại một tiếng, dẫn theo 2 vạn tinh binh theo sau đi vào sơn lâm khói đen đặc.

Nhìn thấy quân phi hành trên trời sau khi thà pháo và thuốc nổ đã bắt đầu phân nhau lần lượt rút đi, Vương Bôn bất giác cười lớn, xoay lưng lên ngựa vung trường kiếm hét: “Các anh em, cùng ta xông lên”

Quân Tần sau lưng ông sau khi được phi hành quân làm thay đổi cục diện, đã bừng bừng khí thế, chỉ là không có mệnh lệnh không dám hành động, lúc này sau khi nhận được lệnh tấn công bèn như hố xông vào bầy cừu non, xông vào số ít kị binh Hung Nô đang điên cuồng chống trà mà chém. Do thuốc nổ có sức nổ ghê gớm, âm thanh khi nổ khiến cho chiến mã của bọn Hung Nô sợ đến mức bỏ chạy tán loạn, căn bản không phải cách nào cưỡi được, kị sĩ Hung Nô không cách nào kiếm soát được chiến mã bị quân Tần tò trong rừng sâu xông ra chém giết một trận.

Dường như hoàn toàn đã tiêu diệt được cánh quân kị sĩ do chính tay Mặc Đốn Thiền Vu lựa chọn, trận này có thế coi là trận giao tranh đầu tiên giữa quân đội Hung Nô và quân Tần của Trương Cường.

Lúc trời hửng sáng, trong sơn lâm khắp nơi đều bị bao phủ bời màn khói sặc sụa, lửa lớn trong sơn lâm đã được khống chế dần dần dưới sự nỗ lực dập lửa của quân Tần. Khắp nơi trong rừng đều có mùi máu tươi của xác chết, và mùi khói sặc sụa. Binh sĩ quân Tần dọn dẹp chiến trường hưng phấn chặt đầu quân Hán, treo lên hông, đầu người là tiêu chuẩn duy nhất mà binh sĩ tần nhận được phong thưởng, một cái đầu người có thể đạt được ít nhất là một tước vị quân công hạng nhất.

Chặt đầu người là thói quen đã duy trì ở Trung Quốc trong gần 3 nghìn năm, đến những năm cuối đòi Thanh hậu thế, đầu người vẫn là một trong những tiêu chuẩn xác định chiến công. Điều này khiến cho một số binh sĩ khi không lấy được thủ cấp của kẻ địch, bèn giết hại dân thường vô tội mạo lãnh chiến công, hiện tượng này rất rầm rộ trong thời Minh Thanh.

Sau khi binh sĩ đã chặt đủ đầu người, thì số tài sản trên các xác chết cũng bị lấy sạch, một số tướng lĩnh lại còn giữ lại một số đồ vật có giá trị dâng trực tiếp lên tướng quân cấp trên, thời đại Tần Hán, quân nhân không có quân hàm, thậm chí đến khẩu lương cũng phải tự chuẩn bị, thu nhặt tài sản của kẻ địch chính là cơ hội kiếm lợi duy nhất của họ, do vậy trong quân không những không cấm, mà còn cố vũ ở một mức độ nào đó đối với hành động này.

Lúc này, những cánh khung bay lượn trên trời chỉ còn lại một, xem tên binh sĩ kia ăn mặc dường như thuộc tướng lĩnh cấp một, Vương Bôn đưa mắt nhìn, thì tên binh sĩ quân phi hành đang chao liệng trên trời kia bỗng hét to: “ Vương Bôn tướng quân có ở đây không?”

Vương Bôn không biết là tên binh sĩ kia rốt cuộc có ý gì, rất lấy làm ngạc nhiên, ngẩng đầu lên đáp: “Tại hạ Vương Bôn, rốt cuộc có chuyện gì ư?”

Tên binh sĩ kia vừa khống chế khung bay vừa nói lớn: “Tướng quân, chúng tôi từ trên trời phát hiện có một cánh quân Hán 3 vạn người đang từ sườn núi bao vây đến, quân phi hành của tại hạ đã dùng hết thuốc nổ, không thể tiếp tục ở lại, tướng quân hãy bào trọng”

Lời vừa dứt, khung bay đã bay về hướng đông, chỉ để lại hồi âm trên sơn cốc...

Vương Bôn bị tin này làm cho ngạc nhiên sững người, còn chưa kịp suy nghĩ thì nghe thấy tiếng Vương Uyên thúc ngựa từ đằng sau chạy tới run rẩy nói: “Tướng quân, lời thiên binh nhất định không sai, đúng lúc chúng ta nhận được tin, nếu không nhất định sẽ bị đối phương trước sau kìm kích cho nhất định thảm bại”

Vương Bôn định thần lại suy nghĩ một lát nói: “ Nếu những lời thiên binh nói là đúng, thì cánh quân nhằm tiến đánh chúng ta mới chính là kì binh thật sự, mọi người tập trung tinh thần, lần này đúng là một trận khó khăn rồi”

Lói nói này làm chấn động 5 vạn quân Tần vừa trải qua đại chiến, một số binh sĩ kinh nghiệm phong phú bắt đầu tự động tổ chức trận thế phòng ngự lùi về hướng rừng sâu.

Vương Bôn nhìn xác chết đang chất như núi trong sơn cốc, cười nhạt: “ Bọn quân Hán sắp đến chắc chắn không ngờ rằng chúng ta lại có thể trong hoàn cảnh thực lực ngang ngửa có thể tiêu diệt được 5 vạn nhân mã, bọn họ nhất định nghĩ



rằng lợi dụng lúc chúng ta đang kịch chiết mà đồng thời hai bên ốp vào, hôm nay

5 vạn quân Tần dường như không hề có tổn thất nào, tình hình này nhất định bọn chúng không hề nghĩ đến, chúng ta bây giờ cũng coi như là một cánh kì quân rồi, mọi người không cần hoang mang, chỉ cần chúng ta cẩn thận đối phó, cánh quân này chỉ là thịt mỡ dâng đến cửa, ha ha ha...”

Lúc này, trong thành Thượng Đảng trong đại bản doanh quân Hán, Phàn Khoái đang lo lắng đứng trước cửa, nhìn sắc trời càng lúc càng rạng, sắc mặt trẫm tư khiến người khác hoảng sợ, tên lính thân cận bên cạnh cẩn trọng theo sau, lo sợ sẽ không cẩn thận mà động vào vị tướng quân tâm trạng đang không tốt này.

Sau lưng Phàn Khoái, Trần Bình thần sắc cũng căng thẳng, tuy nhiên không muốn Phàn Khoái lo lắng như thế, nên miễn cưỡng thư thái ngồi xuống cái ghế dài uống trà.

Nhìn thấy Trần Bình thư thái như thế, Phàn Khoái có chút không kiềm chế được nói: “ Đại nhân, nếu trước khi trời sáng mà viện quân còn chưa đến, thì chúng ta e là khó chống trả được sự tấn công của quân Tần”

Trần Bình thở dài, gật đầu: “Sao ta lại không biết tình hình trước mắt chứ, tuy nhiên , chỉ cần chúng ta có thế đánh bật được 5 vạn tinh binh đối phương thì có thể khống chế được Mông Điềm, công kích được sĩ khí quân Tần, hơn nữa, 8 vạn quân cứu viện và chúng ta trong ngoài công kích, có thế khiến cục diện không thể xoay chuyển”

Phàn Khoái cười gượng một tiếng, đang đinh mờ lời thì nghe thấy tiếng tên lính cận thần nói lướn từ ngoài cửa: “Tướng quân, 20 vạn quân Tần cùng lúc tấn công từ bốn cửa, tình hình chiến trận ở 4 cửa đều rất khẩn cấp”

Phàn Khoái kinh ngạc, không để ý gì đến Trần Bình, vội bước lớn ra ngoài phòng, xoay lưng lên ngựa, đang định lên cửa thành xem tình hình, thfí nghe thấy Trần Binh bước lên thưa: “ Tướng quân đùng vội, Mông Điềm lúc này hậu doanh trống rỗng, tướng quân hãy sai 5 nghìn tử sĩ từ trong thành theo địa đạo bí mật lẻn ra, tập kích vào đại doanh đối phương, uy cơ trước mắt có thế giải được”

Phàn Khoái nghe thế, quay lại nhìn khuôn mặt đắc ý của Trần Bình nghi hoặc nói: “ Trong thành làm gì có địa đạo? Bổn tướng quân sao lại không biết?”

Trần Bình giảo hoạt nhìn Phàn Khoái nói: “Địa đạo này là lúc Trần Bình đến Thượng Đảng đã sai người đào, một là vì tướng quân bận rộn quân vụ nên không dám làm phiền, hai là lo lắng tiết lộ cơ mật, mới bí mật tiến hành, hơn nữa, lúc phá thành muốn bào đảm tướng quân không bị tốn thương nào mà rời khỏi Thượng Đảng, đây là việc mà Trần Bình được người khác ủy thác, xin tướng quân đừng trách”

Phàn Khoái hai mắt sáng lên mới gật đầu than: “Tiên sinh đã giúp Phàn Khoái ta thoát hiểm, Phàn Khoái sau này nhất định báo đáp”

Trần Bình sắc mặt trẫm lại, thấp giọng lại: “ Xin tướng quân hãy ngay lập tức chọn lựa 5 nghìn tử sĩ trực tiếp xông vào đại bản doanh của Mông Điềm, lúc này Mông Điềm đã phân chia 20 vạn quân Tần để tấn công bốn cửa quân ta, Vương Bôn đã dẫn 5 vạn quân lên trước đón giết viện quân chúng ta, trong địa doanh quân đối phương lúc này chỉ còn lại 5 vạn người, lấy 5 nghìn tử sĩ đến tập kích nhất định có thể đạt được hiệu quả vây Ngụy cứu Triệu”

Phàn Khoái nghe thấy thế mắt sáng lên, cười: “Mưu lược của tiên sinh quả nhiên khiến người ta khâm phục, Phàn Khoái lĩnh giáo”

Mông Điềm thúc ngựa đứng dưới lá cờ đại quân, đón nhận ánh nắng phía đông chói mắt lạnh lùng nhìn tình hình trận địa công thành của đại quân, lúc này, sau khi mũi tên trên thành đã trải qua một trận phóng giết dày đặc, đã bắt đầu từ từ yếu ớt đi, chiếc xe công thành chữ thập to lớn đã chuẩn bị thỏa đáng, dưới sự bào hộ của quân mang lá chắn, chầm chậm tấn công vào tường thành, vô số lá cờ quân Tần màu đen trong gió sớm tung bay, tiếng hét giết chói tai văng vẳn bên tai mỗi người, mùi máu tanh nồng trong gió sớm lẳn quất trong gió sớm.

Lúc này Hàn Hoán thân mặc áo dài màu đen, đứng sau Mông Điềm nhìn thấy chiến trường với tiếng thét động trời, gật đầu than: “ Bệ hạ tin tường tướng quân, đến nay quả nhiên đúng là có con mặt thông tuệ nhìn người”

Mông Điềm hít một hơi sâu gió lạnh tanh mùi máu, lắc đầu than: “ Mông Điềm được đích thân bệ hạ cứu thoát khỏi tù ngục Hàm Dương, ân tình đó của bệ hạ còn chưa báo đáp, hôm này chỉ biết tử lực chiến đấu mới báo đáp được đại ân bệ hạ”

Hàn Hoán lần này là pHung mệnh tần chỉ, trước mặt những tướng quân này vô cùng đắc ý, gật đầu cười: “ Tướng quân uy danh lừng lẫy thiên hạ, Thượng Đảng trước mắt không phải là đã nằm trong tầm tay hay sao?”

Mông Điềm nghe thấy thế nghiêm nghị trả lời: “ Binh pháp vô hình, đại nhân không được xem thường Phàn Khoái, con người Phàn Khoái dũng cảm, lần này lại có thêm mưu lược Trần Bình chúng ta không dế gì đối phó, Vương Bôn đến giờ vẫn chưa có tin gì, thật khiến người ta lo lắng”

Đang lúc nói thì thấy Bành Việt vội vàng thúc ngựa đến, nhím thấy Mông Điềm liền xoay lưng xuống ngựa nói: “ Tướng quân vừa nhận được tin, 5 vạn tinh binh do Vương tướng quân thống lĩnh dưới sự hỗ trợ của quân phi hành, đã tiêu diệt quân cứu viện địch, 5 vạn quân Hán quả nhiên có cả 3 vạn tinh kị Hung Nô, may mà Hán đại nhân soái lĩnh quân phi hành đến kịp thời, nếu không Vương Bôn vất và rồi”

Mông Điềm sững người, trầm giọng hỏi: “Tình hình Vương Bôn như thế nào?”

Bành Việt sắc mặt căng thẳng nói: “ Khi phi hành quân hỗ trợ tấn công, mới phát hiện một nhánh quân Hán 3 vạn người đang từ sườn núi bao vây Vương Bôn, may mà phát hiện kịp thời

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.