Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 4 - Chương 8: Trên đà chiến thắng



Sáng sớm, không khí đầu xuân vẫn còn khí lạnh tê buốt, trong sắc trời ảm đạm lờn vờn mấy đám mây sáng màu hoa hồng, trông thật diễm lệ bắt mắt.

Quân Tần gồm 5 vạn tinh binh do Vương Bôn đích thân dẫn đầu đã kịch chiến qua một đêm, lặng lẽ phản kích lại vòng vây trận thế đánh lấn vào sườn của quân Hán. Chắc không đến 10 dặm nữa lại có ngựa đi do thám về báo, đã phát hiện được cánh quân đầu của quân Hán.

Vương Bôn ngạc nhiên và vui mừng, lệnh cho một bộ phận quân Tần xuống ngựa tiến vào hoang nguyên mà Chu Bột nhất định đi qua, vùng này cỏ tốt rậm rạp, địa thế thoáng đãng, chính là trận địa tuyệt vời để kị binh triển khai mai phục, sau khi đã cho ngựa ẩn nấp, bèn lặng lẽ chờ đợi thú săn vào cửa.

Soái lĩnh quân Hán đánh lấn vào sườn quân Tần chính là Chu Bột người mà lúc Lưu Bang khởi sự ở huyện Bái luôn luôn đi theo, lúc này Chu Bột vừa bị Lưu Bang phong cho làm Vũ uy hầu, là một trong những tướng Lưu Bang mới phong chức, là anh hùng thiếu niên, tuổi không quá 25, vì biết lãnh quân Mông Điềm rất khó phán đoán, nên theo đề nghị của Trần Bình với Lưu Bang, lệnh xuất kì binh đi sau để viện trợ cho quân cứu viện đi trước, như thế, nếu viện quân có bị quân Tần phát giác, thì đều có thể trước sau cùng kìm kẹp quân Tần, nếu tất cả thuận lợi sẽ cùng quân hán của soái lĩnh Anh Bố hợp hai làm một, cùng cứu viện Thượng Đảng.

Lúc này vẫn ngày đêm cấp tập hành quân, đã rất mệt mỏi, căn bản không ngờ trước mắt đã là “cứ đi tính toán người ta không ngờ đang bị tính toán lại, tầm nhìn hạn hẹp” lại càng không ngờ rằng, quân Anh Bố mà mình đã tiếp ứng và 3 vạn tinh kị Hung Nô đã bị Vương Bôn tiêu diệt gọn nhanh như điện xẹt.

Chu Bột cưỡi trên con chiến mã màu trắng, mình mặc áo dài chiến trận màu xanh, đầu đội mũ, làn da màu đồng trong nắng sớm toát ra vẻ mạnh khỏe tráng kiện, đôi mắt rực lửa dưới hàng lông mày rậm rạp, cái mũi thanh thoát và cao ráo, đôi môi gợi cảm dễ nhìn, áo tơi màu đỏ trong gió sớm đón gió tung bay phấp phới, khiến cho Chu Bột đang ngồi trên lưng ngựa lại càng toát ra vẻ anh hùng oai phong, thật khiến người ta phải chú ý.

Từ khi lãnh quân rời khỏi Thái Nguyên, trong lòng Chu Bột bất giác có chút cảm giác gì đó âm ỉ không rõ ràng, đang định cử quân lại đi tiền phương do thám tình hình, bất giác phát hiện đi qua một hẻm núi, tiền phương là hoang nguyên bằng phẳng, cỏ mọc cao bằng đầu người, do thời tiết vẫn chưa ấm, nên trên hoang nguyên một màu vàng úa, gò mọc um tùm, không ít chim muông đang bay lượn trên trời.

Do là thời gian sáng sớm chim muông ra ngoài tìm kiếm thức ăn, nên không thấy được gì bất thường, thế nhưng trong đám cỏ dại rậm rịt lại khiến Chu Bột có cảm giác gì đó không rõ ràng, khiến hắn bất giác do dự, nhìn thấy đám cỏ dại um tùm đằng trước, Chu Bột chầm chậm dùng bước, cẩn thận tập trung tinh thần lắng nghe.

Nhìn thấy Chu Bột dừng lại không tiến, một phó tướng bước lên cẩn trọng thưa: “Tướng quân phát hiện ra điều gì bất thường chăng”

Chu Bột nhìn đám hoang thào trước mắt, một cảm giác khó nói trỗi dậy, lại nghe phó tướng bước lên trước hỏi thế, bất giác lắc đầu: “ Vùng hoang thào này nhìn thì yên tĩnh nhưng cỏ mọc quá rậm khiến ta thấy có chút bất an”

Phó tướng kia đi theo Chu Bột không lâu, lại không hoàn toàn tin vào cảm giác này của Chu Bột, liền lắc đầu: “ Nếu quân Tần phát hiện quân Hán trước mặt, thì cũng không thể trong vòng hai giờ ngắn ngủi tiêu diệt gọn 2 vạn quân Hán và 3 vạn quân Hung Nô mà lại không có tin tức gì, chuyện này là không thể”

Nói đến đây, Chu Bột gật đầu: “ Nếu quân Tần cho dù có thể trong thời gian chưa đến hai giờ ngắn ngủi có thể tiêu diệt toàn bộ 5 vạn quân Hán, nhưng cũng không thể phát hiên ra chúng ta được? Chắc là ta quá cẩn thận rồi?”

Tên phó tướng kia lập tức chắp tay thưa: “ Mạt tướng nguyện đi đầu, mờ đường cho đại quân ta”

Chu Bột nghe thấy thế, nhưng vẫn không thấy thoải mái, nói: “ ở đây cỏ mọc rậm rạp, nếu có nguy cơ mai phục ngầm thì thật khó mà phòng phản, hơn nữa địa thế thoáng đãng cực kì thích hợp với thế trận kị binh, nên mọi người hãy cẩn trọng phòng bị, với tốc độ nhanh nhất nhanh chóng vượt qua vùng hoang nguyên này”

Nói xong vội thúc mạnh vào hông ngựa, nhằm phía trước tiên lên, đại quân theo sau lũ lượt với tốc độ nhanh nhất nhằm hướng hoang nguyên được bao phủ trong nắng sớm xông tới.

Đúng lúc khi Chu Bột dẫn đầu chưa đến 10 trượng đã đi vào vùng hoang nguyên có mai phục, đột nhiên vọng lại tiếng vút của cung nỏ, chiến mã của Chu Bột hí lên một tiếng toàn thân run rẩy, nhào ngửa lên phía trước, Chu Bột đang cưỡi trên lưng ngựa, đã sớm biết mọi chuyện không tốt từ khi nghe thấy tiếng rít kia.

Đang lúc lệnh cho mọi người tăng tốc độ, thì thấy quân Tần ào ạt xông ra bao vây, chiến mã nhào thân ngã xuống phía trước, hất Chu Bột cưỡi trên lưng cũng ngã xuống theo!

Đúng lúc này vùng hoang nguyên vốn dĩ im ắng chết chóc bỗng túa ra vô số cờ chiến màu đen của quân Tần, tiếng hét giết chói tai vang lên từ bốn phía tám phương, vô số cung nỏ mang theo những mũi tên nhọn hoắt đang ào ạt phóng vào thân thể binh sĩ, vô số chiến mã hí lên điên cuồng ngã xuống đất trong màn mưa tên, sức sát lực to lớn của cung tên quân Tần, Chu Bột đã sớm biết, trong thời khắc chiến mã ngã xuống, là có mai phục trong cỏ, hắn cẩn trọng nghiêng người lắng nghe khoảng cách từ quân Tần đến chỗ mình.

Trong hoang nguyên chưa đến 10 dặm, vô số kị binh quân Tần, giống như tử thần trên trời đáp xuống công vào tấn công bọn quân Hán đang ẩn nấp tránh cung tên với số lượng còn lại không đến một nửa, trường kiếm trong tay trong sự phản chiếu của nắng sớm phát ra ánh sáng sắc lạnh làm con người ran sợ.

Do không nhận được lệnh của chủ tướng, lại thêm sự tập kích quá bất ngờ, nên mặc dù đã có sự chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, cánh quân Hán đã bị quân Tần của Vương Bôn giết đến mức không ngẩng đầu nổi, sĩ khí đại bại.

Sau khi bị quân Tần chém giết, quân Hán lại càng không phái là đối thủ của quân Tần hung hãn, dũng mãnh, chỉ qua mấy lần giáp đấu, những chỗ quân Tần đi qua đều để lại vô số xác chết.

Lúc này, Vương Bôn nhìn thấy cục diện đang dần dần ổn định lại, cuối cùng thở nhẹ một hơi, sau lưng ông là 1 vạn quân đang kích động, bất cứ lúc nào cũng có thể bổ sung cho những lỗ hồng bị quân Hán phá được, phòng tránh quân Hán thoát vây. Lúc mặt trời lên đến lưng chừng trời, quân Hán tiến vào hoang nguyên đã bị tiêu diệt hơn 7 phần, quân Tần mặc dù liên tục hai đêm quyết chiến nhưng tổn thất không đến một phần, kết quả chiến trận thế này có thể nói, là tương đối hiếm gặp.

Vương Bôn vừa quan sát cục diện chiến đấu trước mắt, vừa thầm ngạc nhiên với tác dụng của quân phi hành, lần này có thể chiến thắng liền hai trận ác chiến với chỉ 5 vạn quân và thế lực địch mạnh, và kết quả chiến trận dường như không có tổn thất nào chính là có quan hệ mật thiết với sự xuất hiện đột ngột của quân phi hành.

Nếu không có sự đột nhiên xuất hiện của quân phi hành, thì lúc này e rằng mình đã sớm bị hai cánh quân Hán kìm kẹp nhất định chỉ có nước chết, nghĩ đến đây, đúng là phải cảm thán suy nghĩ kì diệu của Trương Cường, lại nghĩ đến trang bị bàn đạp và yên ngựa đã khiến cho năng lực tham chiến của kị binh tăng lên, trong lòng vô cùng cảm khái.

Lúc này ánh mặt trời buổi sớm lên cao đã chiếu rọi khắp quảng trường với diện tích như một sân bóng đá nhỏ trước đại điện, Trương Cường vừa phê chuẩn xong một bản tấu, nâng chén trà nóng đã được chuẩn bị đặt trên bàn, hớp một ngụm. Chỉ nghe thấy tiếng bước chân nhanh, nhẹ của Lệ Cơ từ trong điện vọng tới, liền đưa mắt nhìn, thì thấy Lệ Cơ mặc chiếc váy màu hoa hồng, tóc dài được búi gọn ghẽ, dùng trăm ngọc cài lại, để lộ chiếc cổ cao trắng ngần, trong cái màu hoa hồng của váy làm nền càng trở nên kiều diễm.

Nhìn thấy Trương Cường đang nhìn mình nàng lo buồn nói: “Bệ hạ, Nhu Nhi sức khỏe càng ngày càng kém, ngự y đã kê rất nhiều thuốc bổ nhưng không thấy kết quả, nếu cứ thế này..”

Trương Cường nghe thấy trong lòng chừng xuống, bất giác gật đầu: “ Bệnh tình của Nhu Nhi là do tâm trạng không tốt mà ra, thuốc chỉ có thế trị được thân thể, còn tâm bệnh có lúc mới là nguyên nhân thực sự’

Lệ Cơ nhíu mày lắc đầu than: “Nhu Nhi nếu có thể qua được lần này, nhất định sẽ có được sự yêu thương nhiều hơn của bệ hạ, nhưng nếu không thể, thì thế nào mới tốt?”

Nói đến đây thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy, thần sắc bất an nhìn Trương Cường, anh mắt đong đầy sự lo lắng khó nói, thân hình mềm mại cũng bất giác ran rẩy, hai hàng lệ chảy dài trên má.

Nhìn thấy nàng sợ đến mức đó, Trương Cường không kìm được nỗi đau trong lòng, bất giác ôm lấy nàng vào lòng, nhẹ nhàng an ủi: “ Lệ Nhi, đừng lo lắng quá, nếu Nhu Nhi vẫn không khá lên như cũ, trẫm mỗi ngày sẽ ở bên cạnh nàng ấy nhiều hơn, muốn giúp nàng ấy qua cửa nạn, nàng đừng quá lo lắng”

Nói đến đây, bất giác có chút ngạc nhiên với tình cảm mà Lệ Cơ giảnh cho Nhu Nhi, chắc là do hai người trước nay vẫn ở bên nhau làm bạn, nên tình cảm mới tốt như thế, bất giác làm cho Trương Cường vô cùng cảm thán, lại càng đau lòng với hành vi của hoàng hậu. Chỉ có điều thời gian hai tháng còn sớm, tất cả còn chưa có kết luận gì, bản thân cũng không thể quá võ đoán, chỉ là nhằm ngăn chặn thế lực trong triều của hoàng hậu, cũng là để cho hung thủ thực sự nếu không phải là hoàng hậu thà lỏng cảnh giác mà lộ ra gót ngựa.

Nghĩ đến đây liền gật đầu với Lệ Cơ đã thôi nức nở: “ Lệ Nhi, nàng hãy hồi xung chăm sóc Nhu Nhi, trẫm giao nàng ấy cho nàng, haizz”

Nói xong, quay người sang dặn dò với tên nội giám theo hầu bên cạnh nói: “ Sau khi tiễn Lệ Cơ hồi cung, hãy đi truyền Thành Thái đến đây gặp trẫm”

Tên nội giám đó nghe thấy liền dạ một tiếng, liền dìu Lệ Cơ đang không nỡ rời đi nhưng không dám trái lệnh từ tư ra khỏi điện, Trương Cường lúc này mới nhìn bức thào đồ kính viễn vọng mà bản thân đã khổ tâm vẽ ra, bất giác than thầm: “ Nếu như Triệu Yên lúc này có mặt bên cạnh mình, thì không cần phải đặc biệt dặn dò Thành Thái đến làm việc này rồi, Triệu Yên có tâm hồn và tố chất thông minh nhất định có thể giúp mình hoàn thành việc chế tạo thử kính viễn vọng, rốt cuộc phát minh giấy mới, cũng không thể tách rời với Triệu Yên, nghĩ đến Triệu Yên đang bị giam trong cung chờ tội, Trương Cường dường như không nén nổi tình cảm trong lòng.

Nhìn thấy mấy bức thào đồ trên bàn, trong lòng Trương Cường mới nhẹ nhõm đi đôi chút, nghĩ đến việc nếu như có thể chế tạo được kính viễn vọng, đối với sức chiến đấu của quân phi hành mà nói quả thật có sự hỗ trợ rất lớn. Rốt cuộc trong chiến tranh có thể sớm phát hiện quân địch một khắc thì có thế sớm chủ động nắm được chiến trận một khắc, như thế mới có thể chiếm được ưu thế.

Sau này còn phải giao đấu với thiết kị Hung Nô, kính viễn vọng không nghi ngờ gì nữa chính là một pháp bào chiến thắng tiên phong của quân Tần ở thời đại này, bản thân mới có thể đạt được thắng lợi ở mức độ lớn nhất và hạn chế tổn thất ở mức tối thiểu, khiến đế quốc Tần trở nên hùng mạnh và huy hoàng vượt xa tường tượng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.