Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 5 - Chương 30: Lại gặp nguy hiểm



Trong huyện thủ ở huyện Nhạn Môn, Lưu Bang đang ngồi xem tin tức cấp báo do ngựa khẩn truyền về từ Thượng Huyện, tuy nhiên những cái gọi là cấp báo này không có giá trị gì, hầu hết đều là nội dung của mấy ngày trước nội dung mới vẫn chưa về, khiến Lưu Bang vô cùng bồn chồn.

Lúc này, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập vọng đến, đang lúc trầm ngâm thì thấy Trương Nhĩ sải bước lớn đi vào, còn chưa đến gần đã vội vàng nói: “Chủ công có tin tức từ Thượng Huyện”

Nhìn thấy sắc mặt Trương Nhĩ rất căng thẳng, Lưu Bang lo lắng, bỏ mấy phong thư cấp báo trong tay xuống, bước lên đón, đang định hỏi thì Trương Nhĩ đã bẩm vội: “ Chủ công, hoàng đế đã tấn phong cho Trần đại nhân làm Trường sử, ngoài ra...”

Lưu Bang hỏi dồn: “Ngoài ra thế nào...?”

Trương Nhĩ nhìn sắc mặt Lưu Bang cẩn thận nói: “ Hoàng thượng còn thường cho Trần đại nhân 500 lạng vàng”

Hắn vừa nói xong Lưu Bang đã lấy chân đã mấy cái bàn trước mặt, mắng: “ MK! Hồi đầu khi Lỗ Nguyên vào cung, cũng chỉ cho 200 lạng, một tên Trần Bình nhỏ bé ra tay lại được những 500 lạng, thẳng nhãi nhép hôi mùi sữa, lại có thế ức hiếp người khác quá đáng thế, MK!”

Trương Nhĩ bị sự tức giận của Lưu Bang khiến cho sợ hãi đến mức lùi mất mấy bước, sau khi đã cách xa vùng nguy hiểm, mới chắp tay thưa tiếp: “ Chủ công bớt giận, mọi chuyện chỉ là chuyện nhất thời, sự việc rốt cuộc thế nào, phải đợi Trần Bình quay về mới biết được”

Lưu Bang đã có chút bình tĩnh lại, thở phì phì, nhíu mày: “ Tần Vương tấn phong tước quan cho Trần Bình, không lẽ hắn lại không hề thoái thác”

Trương Nhĩ cười nhạt một tiếng nói: “ Trần đại nhân chắc là không cách gì thoái thác được, nên mới..”

Lưu Bang hừm một tiếng trẫm trọng hỏi: “Bên Tần vương có động tĩnh gì không?”

Trương Nhĩ vội khom mình: “Tần Vương ngự giá cùng 30 vạn quân hôm trước đã đến Thượng huyện, nghe nói chỉnh đốn mấy ngày sẽ khởi giá đến huyện Cửu Nguyên”

Lưu Bang lúc này dường như đã bình tĩnh lại, quay đầu lại hỏi: “ Người được phái đến chỗ Hung Nô có tin tức gì không?”

Trương Nhĩ khom mình: “Tất cả thuận lợi, đã bố trí người ở trong thành Thượng huyện, sẽ báo cáo tin tức về hành trình của Tần Vướng với Mặc Đốn, chủ công làm thế, có thỏa đáng không?”

Lưu Bang cắn răng nói: “ Tần Vương mặc dù nói là lên bắc chinh phạt Hung Nô, nhưng khó đảm bảo lúc hành động lại không tấn công Nhạn Môn, cho chúng ta một kiếm, hơn nữa bên Lỗ Nguyên còn chưa có tin tức giá trị gì, thế này có chút bất thường, hôm trước mới truyền tin đến nói Tần Vương đã đồng ý phong cho bổn công tước vị”

Trương Nhĩ truy hỏi: “ Hài nhi mà tỉ tỉ đang mang thai là trai hay gái?”

Lưu Bang cười gượng gật đầu: “ Ngự y đã phán đoán là hoang tử nhưng chưa sinh ra, còn chưa hoàn toàn chắc chắn”

Trương Nhĩ nghe thấy thế, do dự một lát mới dám bẩm: “ Trương nhĩ chúc mừng chủ công, nếu hoàng tử thuận lợi ra đời, chủ công là hoàng thân, thân phận cao quý rồi”

Lưu Bang hừm hừ: “ Hoàng thân cái gì, cho dù có vinh quang kiểu gì, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là chư hầu, đáng tiếc cho 20 vạn đại quân ta”

Trương Nhĩ nghĩ ngợi, nhíu mày nói: “Tần Vương rất giào hoạt, chúng ta không dễ gì đối phó, hai trận Thượng Huyện và Hàm Đan, chúng ta đã lỗ không biết bao nhiêu, lần này cần phải cẩn thận phòng bị, tuy nhiên Trần Bình đại nhân nhất thời chưa về được, sách lược đối phó này...”

Lưu Bang nhíu mày nhìn Trương Nhĩ, gật đầu: “ Từ hôm nay tiên sinh thay thế vị trí của Trần Bình, giúp ta nghĩ đối sách ứng phó”

Trương Nhĩ thầm vui mừng, vội chắp tay: “ Trương Nhĩ nhất định dốc hết sức”

Lưu Bang chậm rãi gật đầu: “Chỉ tiết lần trước đã thào luận với Mặc Đốn không biết rốt cuộc thế nào, thật khiến người ta lo lắng, nếu lần này có thể một cử trừ được Hồ Hợi, chúng ta có thể nhân cơ hội nội loạn nội tần, một mặt vừa đưa con Lỗ Nguyên lên hoàng vị, một mặt có thể thu các huyện phía bắc vào tay chúng ta, chúng ta có thể hiệu lệnh thiên hạ, lật đổ Tần quốc, ha ha..

Trong Thượng Huyện, ánh ban mai vừa xé toạc màn đêm, Trương Cường dưới sự hầu hạ của Hàn Hoán đã thay xong áo quần.

Nhìn thấy sắc trời bên ngoài cửa sổ, Trương Cường thấp giọng hỏi Hàn Hoán: “ Trần Bình thế nào rồi?”

Hàn Hoán vừa giúp Trương Cường chỉnh sửa lại áo quần, vừa đáp nhẹ: “ Trần trường sử còn say chưa tỉnh”

Trương Cường chỉnh sửa xong mũ mão, gật đầu: “ Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi sẽ xuất phát”

Hàn Hoán đáp nhẹ một tiếng, rồi lui ra. Ngay sau đó, Mông Điềm bước vội vào, chắp tay bẩm: “ Bệ hạ, đại quân đã chuẩn bị xong, tiền quan đã ra khỏi thành hơn 20 dặm, bất cứ lúc nào cũng có thể khởi hành”

Trương Cường gật đầu, đẩy cái áo gió Hàn Hoán đưa qua, bước lớn ra ngoài, lúc này mặc dù đang là tiết trời oi nóng mùa hè, nhưng Thượng Huyện ở biên cương xa xôi, gió sớm vẫn còn rất mát. Ngoài cửa phủ, 300 cấm quân đã chuẩn bị xong xuôi chờ xuất phát, cấm vận tùy thân, đã dắt chiến mã của Trương Cường đến, chỉ đợi lệnh là xuất phát.

Trương Cường xoay lưng lên ngựa mới phát hiện trên con đường cái lớn



không xa hơn hai vạn quân Tần đã tập kết, rõ ràng là nhằm bảo vệ ngự giá của Trương Cường và đại trướng trang quân Mông Điềm.

Trương Cường cầm giây cương, quay sang nói với Mông Điềm: “ Việc của Trần Bình xử lý thỏa đáng chưa?”

Mông Điềm chắp tay nói: “Bệ hạ an tâm, vi thần đã lệnh cho người cho thuốc vào rượu thịt của Trần Bình, chắc 3 ngày nữa hắn cũng không thể cử động được, nhất định là bị giữ trong Thượng huyện, chúng ta có thế xông vào Nhạn Môn, đánh cho Lưu Bang trở tay không kịp”

Trương Cường gật đầu, không nói thêm nữa. Mặc dù tất cả dường như đã nắm trong tay nhưng dường như vẫn có một mối lo nói không ra lời, dường như là một lỗ hổng rất lớn, nhất thời không nhận ra, quả thực khiến cho Trương Cường lo lắng.

Nhìn thấy Trương Cường lo lắng, Mông Điềm có chút ngạc nhiên, thận trọng hỏi: “ Bệ hạ không lẽ thấy có chỗ nào không thỏa đáng”

Trương Cường lắc đầu cười gượng: “ Trẫm chỉ thấy dường như có chỗ nào đó không đúng nhưng nghĩ không ra, có thể do trẫm nghĩ nhiều quá rồi, Mông tướng quân không cần lo lắng”

Mông Điềm ngạc nhiên nhìn Trương Cường, tư lự nói: “ Bệ hạ đa mưu túc trí, không phải người thường, nếu bệ hạ thấy không thỏa đáng thì nhất định là có lỗ hổng gì đó, vi thần ngay lập tức hạ lệnh cho đại quân cẩn trọng tiến lên, tăng cường phòng bị nghiêm ngặt”

Nhìn thấy bộ dạng trịnh trọng đó của Mông Điềm, Trương Cường miễn cưỡng gật đầu: “ Tướng quân nói không sai, mọi người hết sức cẩn thận, mặc dù nhất thời không cách nào biết được nguy hiểm đến từ phương nào nhưng đề phòng cũng không sai” Nói xong bèn thúc ngựa, dưới sự hộ giá của cấm vệ tiến ra ngoài thảnh.

Tối hôm đó, đại quân hạ trại trong núi Định Dương cách Thượng Huyện 200 dặm về phía bắc, sau khi chuẩn bị nghỉ ngơi chốc lát, bèn tiếp tục hướng Cửu Nguyên tiến tới. vốn dĩ, theo ý của Mông Điềm, nên đi đường vòng huyện Định Dương nghỉ một đêm, sau đó tiếp tục hướng lên bắc, nhưng Trương Cường lo lắng trong Nhạn Môn có biến nên quyết định không vào Định Dương mà nghỉ ngơi trong núi một đêm rồi trực tiếp tiếp tục lên đường.

Không ngờ, nửa đêm lại có mưa lớn, mưa to cộng gió lớn ào ào đổ xuống, ngọn núi đen sừng sững trong đêm và trong mưa lớn dường như lắc lư, khiến cho ai nấy đều rất căng thẳng. Mông Điềm lại càng lo lắng cử người đi giám sát hồng thủy trên núi.

May mà thế núi ở đây không dốc đứng, nên dù hồng thủy làn tràn nhưng không đến mức chảy quá xiết, không làm ngập doanh địa, chỉ là đường đi bị nước làm cho nhão nhoẹt bùn lầy khó đi, điều này không nghi ngờ gì nữa đã mang lại sự bất tiện rất lớn cho quân Tần đang nôn nóng muốn tiến vào Nhạn Môn. Tuy nhiên, việc đã thế này trách móc cũng không giải quyết được vấn đề, Trương Cường lúc này hạ lệnh vứt bỏ một số xe thồ nặng, nhằm tăng tốc độ hành quân, tuy nhiên đến chiều thứ hai, đại quân vẫn không thể thoát ra khỏi sơn lâm với địa thế không phải là hiểm yếu này.

Nhìn thấy thời tiết âm u, trong lòng Mông Điềm vô cùng lo lắng nếu không nhanh chóng ra khỏi vùng núi này, thì ngày đến Cửu Nguyên chắc chắn sẽ bị trì hoãn rất lâu, thời gian này có phát sinh biến cố gì cũng không cách nào dự liệu được, lại nghĩ đến 5 ngày Trần Bình bị giữ trong Thượng Huyện, quân Tần có thể bao vây Nhạn Môn, mất đi cánh tay của Lưu Bang nhất định dễ đánh đi nhiều, nhưng hôm nay quả là người tính không bằng trời tính.

Mông Điềm đang cưỡi trên chiến mã màu đen thúc ngựa đi lên bên cạnh Trương Cường đang cưỡi chiến mã đi một bước trước một bước, lo lắng nói: “Bệ hạ, hiện nay quãng đường để ra khỏi sơn lâm vẫn còn hơn 30 dặm đường núi, nay đường lầy lội thế này, e rằng trời tối cũng không ra được, có phải bệ hạ chuẩn bị qua đêm trong núi?”

Trương Cường vừa cẩn thận bước đi trên đường núi trơn trượt, vừa nhíu mày tư lự: “ ở đây địa thế mặc dù không hiểm yếu, nhưng rừng cây rậm rạp, khiến cho người ta có cảm giác bất an, chúng ta mau chóng xuống núi, sau khi xuống núi hãy nghỉ ngơi”

Mông Điềm vẻ quan tâm nhìn Trương Cường chắp tay nói: “ Nếu đã thế, khiến bệ hạ phải chịu khổ rồi, theo tốc độ bây giờ mà xuống núi, e rằng phải đến sau nửa đêm, bệ hạ đến giờ vẫn chưa dùng cơm trưa”

Trương Cường thầm cười gượng một tiếng,, kì thực hành quân kiểu này còn nhẹ nhàng hơn Trương Cường từng hành quân ở kiếp trước rất nhiều, nay hắn là hoàng đế, tất cả đại trướng hành quân đều định ra căn cứ theo tiêu chuẩn cao nhất, mặc dù cưỡi ngựa cũng có chút bí bách, việc này so với huấn luyện dã ngoại tàn khốc hậu thế, xem ra còn nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Nghĩ đến đây, quay đầu nhìn lại đại quân sau lưng mới phát hiện do đường khó đi, nên đại quân 30 vạn đã biến dạng, 2 vạn quân Tần bào vệ bên cạnh cũng bị đường núi khiến cho trước không nhìn thấy đầu, sau không nhìn thấy đuôi, còn đại quân mấy chục vạn thì đến bóng dáng cũng nhìn không thấy nữa.

Mông Điềm cũng phát hiện thấy dấu hiệu nguy hiểm ngay lập tức hạ lệnh cho cận binh đi trước truyền lệnh, yêu cầu các bộ phận của đại quân chú ý đội hình, đúng lúc này thì một tiếng vút từ bên trái rừng rậm truyền đến, Trương Cường biết không hay rồi, còn chưa kịp nhắc nhở Mông Điềm đi phía trước thì đã trông thấy vô số binh sĩ lần lượt tráng tên ngã xuống, một cánh quân Hung Nô khoảng 3 vạn người đột ngột xuất hiện ở bên mé trái sườn núi, còn trong rừng rậm dường như đã mai phục rất nhiều kị binh Hung Nô!

May đúng lúc này, Trương Cường đã vung ngọn cờ ngự giá nổi bật xa xa sau lưng, hoàng đế chỉ mặc một chiếc áo bào tơ màu đen, không nổi bật trong đám quân Tần quân trang màu đen, mới tránh được tập kích của mũi tên.

Lúc này đại quân dù đã có phản ưng nhưng chưa kịp xông lên thì kị binh Hung Nô trên sườn núi và kẻ địch ẩn nấp trong rừng rậm đã đồng thời xông đến cánh quân không đến 2 vạn người.

Đương nhiên cánh quân Hung Nô biết rõ ngự giá của Trương Cường bố trí như thế nào, nếu không đã không thể yên tĩnh chờ đợi cánh quân hộ giá từ từ đi vào vùng chết, Trương Cường nghĩ ngay: “Trong đại quân nhất định có nội gián”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.