Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 5 - Chương 5: Tiêu Hà hiến kế



Hàn Hoán không dám chậm trễ, hối hả ra ngoài căn dặn một tên nội thị vài câu, tên nội thị nhanh chân đi khỏi. Hàn Hoán quay vào hầu hạ Trương Cường mặc y phục vào: “Bệ hạ muốn đợi Thành tướng quân ở đây hay là đến chánh điện?”

Trương Cường suy nghĩ giây lát, gật đầu nói: “Đến chánh điện, sau khi Thành Thái vào cung hãy dẫn đến chánh điện gặp trẫm.”

Dứt lời, Trương Cường ngồi lên kiệu đã đợi sẵn bên ngoài hối hả đến chánh điện, lúc này không ít quan viên đã chờ sẵn, thấy Trương Cường xuất hiện, tất cả cùng quỳ xuống hành lễ. Trương Cường vào đại điện ngồi vào ngai vàng, quét mắt một lượt các đại thần bên dưới, phát hiện Tiêu Hà và Thành Thái vẫn chưa tới.

Phùng Khứ Tật tiến lên một bước, chắp tay bẩm báo: “Bệ hạ, Hung Nô đã công phá Cửu Nguyên, bao vây Thượng Quận, nếu Thượng Quận thất thủ Hàm Dương chắc chắn khó giữ, Mông tướng quân hôm nay vẫn chưa nhận được mệnh lệnh của bệ hạ, đợi khi mệnh lệnh đến được Hàm Đan, Mông tướng quân lại khởi hành từ Hàm Đan đến Thượng Quận, chỉ e..

Phùng Kiếp vội nói xen vào: “Bệ hạ, thần xin thống lĩnh quân Hàm Dương đến Thượng Quận chỉ viện.”

Tả Lâm “Hừ!” một tiếng mỉa mai: “Thái úy có phải hồ đồ rồi không? Thảnh Hàm Dương chỉ có 4 vạn quân trấn thủ, dù đến cứu viện cũng chà giúp được gì, ngược lại còn bỏ trống Hàm Dương, chẳng lẽ bệ hạ phải đích thân thủ thành hay sao?”

Phùng Kiếp thế mới cảm thấy vừa rồi mình nhất thời lỡ lời, ngao ngán nói: “Lần này Hung Nô tiến quân thần tốc như thế, bây giờ chúng ta có phải nghĩ cách làm thế nào giữ lấy Hàm Dương, loạn đảng vừa bình định, không ít kẻ mang nặng dã tâm vẫn lăm le dòm ngó, chúng ta không thể không đề phòng.”

Tuy nói là vậy nhưng Phùng Kiếp cũng không nghĩ ra cách gì hiệu quả, ngẩng đầu nhìn lên thấy Trương Cường vẫn bình thản như không có gì xảy ra, trong lòng khâm phục khí khái lâm nguy bất biến của hoàng thượng.

Tả Lâm góp ý: “Theo ý thần, chỉ bằng lệnh cho Mông Điềm lập tức quay về Hàm Dương, đại quân ở Hàm Cốc quan cũng rút toàn bộ về Hàm Dương, như vậy chỉ trong 3 ngày là có thể chuẩn bị hoàn tất, đợi chiến sự ở Thượng Quận kết thúc, Mông tướng quân thống lĩnh 30 vạn đại quân cố thủ Hàm Dương, đợi Hung Nô kéo đến mới nghênh chiến.”

Bá quan trong điện nhíu mày khó chịu, chiến thuật không đánh mà chạy này trái lại tư duy của người Tần, nhưng không ai nghĩ ra cách nào hay hơn nên đều im lặng chờ Trương Cường quyết định.

Trương Cường nghe lời Tả Lâm, tức giận sôi gan, nhưng đối phương dù gì cũng là thân phụ của hoàng hậu nên mới cố kiềm nén cơn giận, quay sang Hàn Hoán hỏi: “Thành Thái đã đến chưa?”

Hàn Hoán vội cung kính bẩm báo: “Bệ hạ, Thành tướng quân đang chờ ngoài điện, do ngự sử đại nhân đang phát ngôn nên không dám tự tiện xông vào.”

Trương Cường gật đầu nói nhanh: “Lệnh cho Thành Thái vào đi!”

Dứt lời, ánh mắt nghiêm nghị quét một lượt các đại thần bên dưới, mọi người nghe Trương Cường truyền Thành Thái vào điện, không biết hoàng thượng định làm gì, tất cả đều ngóng đầu nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy Thành Thái thân mang giáp nhẹ, đầu đội ngọc quán, thong dong bước vào đại điện, quỳ xuống hành lễ: “Thành Thái tham kiến bệ hạ!”

Trương Cường hỏi nhanh: “Khanh đứng dậy đi! Việc trẫm dặn dò khanh làm đến đâu rồi?”

Thành Thái không dám chậm trễ, vội thành thật bẩm báo: “Tất cả đều tiến triển thuận lợi, nếu làm theo cách của bệ hạ chắc chắn sẽ đánh đâu thắng đó.”

Câu này nói ra, quần thần trong đại điện giật mình sợ hãi, họ đều biết Thành Thái xưa nay luôn phụ trách việc huấn luyện phi hành quân, tuy đa số vẫn chưa có cơ hội tận mắt chửng kiến phi hành quân chiến đấu nhưng chiến công của đội quân thần bí này lại nghe qua rất nhiều, trong lòng vạn phần ngưỡng mộ.

Nghe Trương Cường và Thành Thái đối thoại, quần thần đang tuyệt vọng như nhìn thấy tia sáng cuối đường hầm, tất cả cùng nín thở chờ Trương Cường ban lệnh. Chỉ thấy Trương Cường quả quyết gật đầu nói: “Thành Thái lập tức dẫn 500 phi hành quân đến Thượng Quận phối hợp với quân thủ thành ở đó giáp công

Chuyển ngữ bởi s tearn Nhóm: Huntercd - Vipvandan.vn 

Hung Nô, phải giữ chân chúng trong 3 ngày, chỉ cần Mông Điềm và đại quân ở Hàm Cốc quan quay về, chúng ta mới có thể quyết chiến trực diện với Hung Nô.”

Lúc này Thành Thái đang nôn nao muốn thử uy lực của trang bị mới trên chiến trường, nghe Trương Cường truyền lệnh xuất chinh trong lòng phấn khích, chắp tay nói: “Bệ hạ yên tâm! Thần nhất định hoàn thành nhiệm vụ, nếu không giữ chân được Hung Nô, Thành Thái xin xả thân báo quốc!”

Trương Cường đứng dậy tháo thanh kiếm tùy thân ra, gật đầu nói: “Khanh đi chuẩn bị đi! Thanh bào kiếm này trẫm ban cho khanh, xem như trẫm sát cánh chiến đấu cùng khanh trên chiến trường vậy!”

Hàn Hoán vừa định giúp truyền kiếm, Trương Cường đưa tay ngăn lại, đích thân bước xuống ngai vàng giao kiếm cho Thành Thái, ôn hòa nói: “Thời thế loạn lạc chính là cơ hội để đại trượng phu kiến công lập nghiệp, trẫm đợi tướng quân thắng trận trở về.”

Thảnh Thái cảm động trong lòng, dõng dạc hô to: “Thần nhất định không phụ thánh ân!”

Quay lại ngai vàng, Trương Cường trầm ngâm nói tiếp: “Về vấn đề lương thảo sẽ giao cho thừa tướng toàn quyền lo liệu, phải nhanh chóng..

Chợt thấy sắc mặt Phùng Khứ Tật không tốt, cảm thấy áy náy khi bắt một người ngoài bảy mươi tuổi lao tâm lao lực, Trương Cường thở dài nói: “Gần đây quốc sự bề bộn, nếu thừa tướng mệt mỏi có thể tạm thời lui xuống nghỉ ngơi.”

Phùng Khứ Tật gắng gượng nói: “Đa tạ bệ hạ quan tâm! Chỉ là Đại Tần đang đối mặt với ngoại xâm, lão thần đâu thể bỏ mặc giang sơn xã tắc mà yên tâm dưỡng bệnh?”

Trương Cường vừa định truyền lệnh ngự y vào điện chần trị giúp Phùng Khứ Tật, một tên tiểu thái giám chạy vào bẩm báo: “Bệ hạ, Tiêu Hà có việc quan trọng cầu kiến!”

Nãy giờ không thấy Tiêu Hà Trương Cường đã cảm thấy ngạc nhiên, lúc này nghe báo Tiêu Hà xuất hiện, vội truyền gọi: “Lệnh cho Tiêu Hà vào đây ngay!”

Một lúc sau, Tiêu Hà ung dung bước vào điện, hành đại lễ quân thần xong chắp tay nói: “Bệ hạ, thần đã triệu tập được 70 vạn đấu lương thảo, thêm vào 20 vạn đấu cấp từ phủ nội vụ là đủ 100 vạn đấu, đủ cho đại quân dùng trong mấy tháng, đến lúc đó vụ mùa ở Ba Thục và Giang Nam đã thu hoạch xong, vấn đề lương thảo nan giải của Đại Tần xem như giải quyết thuận lợi rồi.”

Câu này nói ra, khắp đại điện lập tức trở nên ồn ào, ai cũng biết lương thảo bức bách là vấn đề khó khăn nhất của quân đội Đại Tần hiện nay, giải quyết được vấn đề này rõ ràng là lập được công lớn.

Trương Cường kinh ngạc hỏi: “70 vạn đấu lương thảo khanh làm sao tìm được?”

Tiêu Hà trịnh trọng nói: “Thần đã vay mượn từ các phú hộ trong thiên hạ, kèm lời hứa sang năm sẽ trả cả vốn lẫn lời, vùng đất Ba Thục có nhiều mỏ đồng, những chủ mỏ toàn là phú hộ, đám người này thường tích trữ nhiều lương thảo, thần hứa hẹn danh lợi với họ nên họ mới đồng ý mở kho cho mượn lương.”

Tiêu Hà vừa nói dứt câu, Trương Cường chưa kịp lên tiếng, Tả Lâm đã nghiêm giọng quát lên: “Đình úy thật to gan, dám tự tiện thỏa thuận điều kiện với đám thương buôn, chẳng lẽ ông tự xem mình có quyền lực như hoàng đế rồi?”

Bá quan văn võ cùng biến sắc, nín thở nhìn về phía Trương Cường, cấm vệ bên ngoài điện cũng sẵn sàng chờ lệnh xông vào bắt giữ Tiêu Hà.

Trương Cường liếc mắt về phía Tả Lâm, thoáng lộ vẻ mừng rỡ, lại nhìn vào Tiêu Hà vẫn giữ sắc mặt bình thản, gật đầu hỏi: “Tiêu Hà, khanh hãy kể lại chỉ tiết điều kiện thỏa thuận trẫm nghe thử!”

Tiêu Hà cung kính nói: “Thần hứa cho đám thương buôn nửa phần lợi nhuận, lại thỏa thuận sang năm họ sẽ được quan phủ giảm sưu thuế. Tiêu Hà nguyện lĩnh tội tự tiện định đoạt, chỉ xin bệ hạ đừng hủy bỏ thỏa thuận.”

Trương Cường cảm thấy đây là một cách hay, có phần giống phát hành trái phiếu chính phủ của thời hiện đại, liền cười ha hà khen ngợi: “Hay lắm, làm rất tốt! Trẫm phải trọng thường khanh mới được.”

Tiêu Hà thấy thời cơ chín mùi, lập tức tiết lộ: “Bệ hạ, kế này không phải do thần nghĩ ra, mà do Trương Lương trong ngục bày cho thần, bệ hạ nên ban thường cho Trương Lương mới đúng!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.