Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 6 - Chương 10: Công phá Thiện Vô



Vào lúc canh 3, gió rét căm căm, quân Tần được cung cấp áo bông nên không hề bị ảnh hưởng bời thời tiết lạnh giá, còn quân Hán vật tư thiếu thốn, vừa lạnh vừa đói, sĩ khí xuống thấp đến cực điểm.

Tin phấn chấn duy nhất của quân Hán chính là 10 vạn quân Hung Nô đang trên đường đến cứu viện, đó cũng là cứu cánh tinh thần vực dậy tấm thân rệu rã của các binh sĩ.

Trống trận nổi lên, quân Hán vội bày đội hình phòng thủ quen thuộc, trong vòng nửa tháng công thành dồn dập, 20 vạn trong thành đã tổn thất chỉ còn 16 vạn, lúc này số binh sĩ còn khả năng chiến đấu không quá 14 vạn, đối mặt với 20 vạn quân Tần tấn công dữ dội, gần như toàn bộ quân Hán đều được điều động đến cửa nam bị tấn công mạnh nhất.

Dưới ánh trăng, quân Tần tràn lên như thác lũ, mấy trăm cỗ chiến xa lao hùng hục về phía trước, chiến kỳ phấp phới trong gió, tiếng trống trận xuyên thủng màng nhĩ, tiếng la hét chém giết thảm khốc, tất cả tạo nên một chiến trường địa ngục trần gian lúc nửa đêm.

Phía sau trận địa quân Tần, mấy mươi cỗ xe bắn đá lớn đang phóng ào ạt từng quả đạn dầu to đùng vào thành, ngọn lửa bùng cháy dữ dội theo cơn gió.

Lúc này, ở tường thành phía bắc, một đội tử sĩ mặc áo đen đang lắp dây thừng vào móc câu bắn lên tường thành, do tường thành quá cao, phải bắn đến mười mấy lần mới bám được vào tường thành, quân Hán đang tập trung phòng thủ cửa nam, phía bắc chỉ còn số ít binh sĩ canh gác, trong màn đêm tối mịch, tiếng sột soạt khe khẽ không hề đánh động quân thủ thành.

Một trăm binh sĩ Đại Tần nhanh nhẹn leo lên tường thành, rút trường kiếm tiêu diệt gọn tốp lính gác, sau đó hỗ trợ các binh sĩ khác leo lên, chỉ mất mười mấy phút, toàn bộ 5000 tử sĩ đã thuận lợi đột nhập vào thảnh.

Chỉ huy đội tử sĩ lần này là Bành Việt đang khao khát lập công, sau khi đột nhập thành công, Bành Việt liền dẫn quân lặng lẽ áp sát phù quận thủ theo chỉ dẫn trong tấm bản đồ của Trần Thiện.

Trong phủ quận thủ, Lưu Bang thấp thõm ngồi trên ghế, bên cạnh là Lã hậu sắc mặt trắng bệch, sau lưng Lã Trĩ có một bé trai khoảng 8 tuổi.

Chợt nghe Lưu Bang tối sầm mặt nói: “Lần này Hàn Tín dám giấu ta bí mật liên lạc với Hung Nô, người này quá quyết đoán, sau này e rằng không thế cùng hưởng phú quý được!”

Lã Trĩ âu yếm vuốt tóc bé trai, nói nhỏ: “Doanh nhi đừng sợ, có mẫu thân ở đây, đừng sợ!”

Lưu Bang nhìn vào vợ con, cười chua chát nói: “Nay tuy có viện binh Hung Nô nhưng cũng không thể quá lạc quan, hơn nữa dân man di Hung Nô không đáng tin, chúng bắt Lưu Bang này đi đổi lấy ngọc ngà châu báu của Tần vương cũng rất có khả năng.”

Lã Trĩ nhíu mày nói: “Hay là để thiếp và Doanh nhi ở lại Thiện Vô, lão gia cùng đại quân rát về mạc bắc, chỉ cần lão gia giữ được tính mạng là còn hy vọng, thiếp và con chịu chút khổ cực cũng đáng, tránh liên lụy đến lão gia.”

Lưu Bang lập tức lắc đầu: “Nàng ở lại đây lỡ rơi vào tay Tần vương thì...”

Lã Trĩ thở dài nói: “Lỗ Nguyên vừa hạ sinh hoàng tử giúp Tần vương, thiếp



nghĩ Tần vương chưa chắc đã hạ độc thủ, thiếp muốn mạo hiểm ở lại, nói không chừng còn có thể thừa cơ hội hành động.”

Lưu Bang vừa định lên tiếng, chợt nghe bên ngoài tiếng hét vang trời, vội bước ra ngoài phủ xem thử, chỉ thấy một tên thân binh hốt hoảng chạy vào thông báo: “Chúa công, một đội tử sĩ của quân Tần thừa lúc quân ta chống trà ở cửa nam đã dùng dây thùng leo lên tường thành phía bắc, đại tướng quân sợ không thể tử thủ đến lúc viện binh đến nên phái tiểu nhân đến đây, xin chúa công đột phá vòng vây từ Đông môn, tướng quân sẽ dốc toàn lực yếm trợ chúa công rời khỏi.”

Lưu Bang biết ngay tình hình không hay, vội mặc giáp vào người, chạy đến trước mặt Lã Trĩ căn dặn: “Thích Cơ đã có mang, ta giao nàng ấy cho nàng. Ài!”

Lã Trĩ rơm rớm nước mắt, vẫn cố giữ bình tĩnh nói: “Lão gia hãy yên tâm! Chuyện trong nhà thiếp tự biết lo liệu.”

Lưu Bang nghiến răng nói: “Ta ra ngoài chiến đấu một trận đã, chưa chắc phải rời khỏi ngay đêm nay, nàng và Doanh nhi hãy bào trọng!”

Dứt lời, Lưu Bang xông thẳng ra ngoài không hề ngoảnh đầu nhìn lại. Lã Trĩ nhìn theo bóng lưng Lưu Bang rời khỏi, lặng lẽ dẫn Lưu Doanh quay vào trong.

Lúc này, thành Thiện Vô trở nên hỗn loạn, Lưu Bang dẫn theo 2000 thân binh vừa xông ra khỏi phủ, chỉ thấy vô số tử sĩ mặc áo đen xông thẳng vào mình, hét to một tiếng, vung kiếm nghênh chiến.

Bành Việt chưa từng gặp mặt Lưu Bang, vốn định dẫn quân tấn công thẳng vào phủ quận thủ, chợt nghe một binh sĩ quân Hán hét to: “Chúa công mau lui về Đông môn, thuộc hạ sẽ giữ chân quân địch!”

Bành Việt phấn chấn tinh thần, biết Lưu Bang đang ở trước mặt, nóng lòng lập công, vung kiếm chém phăng vài tên quân Hán, dõng dạc hô to: “Tất cả xông lên, lấy được thủ cấp Lưu Bang sẽ được trọng thường!”

Quân Tần nghe lệnh ùa vào tấn công mãnh liệt, 2000 thân binh của Lưu Bang chống đỡ không nổi, đang lúc tình thế nguy ngập, Phàn Khoái đích thân dẫn 3 vạn quân kéo đến chỉ viện, y vừa nhận được lệnh của Hàn Tín phải liều chết bào vệ Lưu Bang rút lui khỏi Đông môn, liền dẫn theo 3 vạn quân của mình đến ứng cứu.

Thấy Lưu Bang bị vây giữa đám tử sĩ quân Tần, Phàn Khoái gào to một tiếng, vung kiếm chém về phía Bành Việt, Bành Việt đành bỏ Lưu Bang lại, lách người né tránh, đâm kiếm đánh trả.

Lưu Bang thừa cơ trốn chạy, Bành Việt để vuột con mồi, tức giận chém bay 2 tên kỵ binh quân Hán, thúc ngựa đuối theo hướng Lưu Bang bỏ chạy.

Trương Cường khoác cẩm bào trên người, đứng trên đồi cao nghiêm mặt theo dõi trận chiến, sau lưng hắn là Hàn Hoán cùng quân cấm vệ đề cao cảnh giác canh gác xung quanh. Nghe tiếng trống trận đùng đùng và tiếng chém giết phá tan màn đêm tĩnh mịch, Trương Cường mong sớm đạt được chiến thắng, hắn đang đợi tin từ tường thành phía bắc Thiện Vô truyền về, nếu mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch thì thắng lợi đêm nay mới có thế đảm bảo.

Đang lúc suy nghĩ, chợt nghe tiếng vó ngựa hối hả tiến gần, vừa định hét hỏi, giọng nói quen thuộc của Mông Điềm đã phấn khích vang lên: “Bệ hạ, đã chiếm được thành Thiện Vô, quân Hán đã rút lui hết về hướng Đông môn, quân ta đang tiêu diệt mấy vạn quân địch còn lại trong thành, đại sự đã thảnh!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.