Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 6 - Chương 14: Mông Điềm từ chức



Bên trong thành Thiện Vô , Trương Cường tạm thời ngủ lại phủ quận thủ lúc này đã sử dụng làm hành cung hoàng đế, tân nhậm quận thủ quận Nhạn Môn mặt khác sử dụng học xá làm công đường, tuy rằng điều kiện đơn sơ, lại làm cho các sự vụ của quận Nhạn Môn hoang phế một lần nữa làm lên. Bởi vì lúc này đã gần cuối năm, thời tiết chuyển lạnh, dân chạy nạn do chiến tranh gây nên đã được quan nha quận thủ phụ trách tiếp tế theo chỉ lệnh của Trương Cường, khiến cho không ít dân chạy nạn trôi giạt khắp nơi tránh được vận mệnh bi thảm vì đói lạnh mà chết, tiếng tăm của Trương Cường trong dân gian lại chiếm được nhiều sự khen ngợi.

Mà giờ phút này Trương Cường cũng không biết dân gian đủ loại nghị luận về hắn, lúc này khoác điêu cừu quỳ ngồi ở trước bàn, đang dùng lò sưởi, ngưng thần đọc kỹ tấu chương của khoái mã truyền báo từ Hàm Dương . Do tam công nội các của Tiêu Hà lĩnh được chỉ lúc này bắt đầu lớn gan khai triển tân chính, giảm bớt mức độ của hình phạt cho những người bởi vì đói khát mà phạm pháp, Trương Cường còn xuống chỉ, mệnh lệnh chính phủ địa phương dựa theo 5% thuế phú nộp của năm ngoái trợ cấp giống lương thực cho nông dân, khiến cho vô số nông dân có được lương thực cứu mạng sống qua nạn đói vào mùa xuân.

Mà Trương Cường vừa lòng nhất vẫn là nhâm mệnh Lục Cổ làm "Điển Thục Quốc" phụ trách bồi dưỡng nhân tài, làm cho nhà tư tường nổi tiếng trong lịch sử này làm việc ở vị trí thích hợp nhất, tuyên truyền và công bố tư tường học thuật của hắn.

Tiêu Hà thì liên tục ban hành về chính sách giảm thuế má của Trương Cường, mệnh lệnh phóng thích nô tỳ khiến cho cục diện thiên hạ tiến thêm một bước yên ổn, đồng thời tăng thêm tiện lợi của thương nhân bán dạo mà tăng thêm thuế phú của bọn họ, dùng để tăng thêm thu nhập cho tài chính quốc gia.

Mà lúc này, Trương Cường cũng nhận được một tin tức bất hạnh, trọng thần ba triều, Thừa tướng Phùng Khứ Tật vào ngày thành Thiện Vô bị phá, ở nhà tại Hàm Dương đã từ trần hưởng thọ bày mươi mốt tuổi.

Trương Cường nghe thấy tấn chỉ trong lòng cảm thấy trống rỗng, giống như mất đi một vị trưởng bối đáng tín nhiệm và nể trọng nhất. Dù sao, lúc trước Trương Cường cứu Phùng Khứ Tật từ trong ngục Hàm Dương ra, ký thác hy vọng thật lớn đối với vị đại thần không khuất tùng bời dâm uy của Triệu Cao, trong lịch sử khi nhà Tần diệt vong vẫn một lòng son sắt này.

Tin tức này tuy rằng Trương Cường đã sớm hiểu rõ trong lòng, nhưng vẫn cảm thấy một sự đau xót thật lớn. Nghĩ đến ngày đó Doanh Tử Anh nhập Thục phản Tần giơ đại kỳ lên cao, muốn cùng hắn quyết một trận tử chiến, Phùng Khứ Tật không chút do dự đứng ở phía sau mình, lợi dụng lực ảnh hưởng trong triều hết sức quan trọng của ông trợ giúp mình lĩnh qua một lần khảo nghiệm ác liệt nhất từ trong nội bộ Tần quốc, Trương Cường quả nhiên là vô cùng bi thống.

Chỉ là vì lúc này đang ở Nhạn Môn không thể tự mình đưa tiễn vị cựu thần một đòi tận trung với Đại Tần , Trương Cường cố ý bố trí Tiêu Hà thay mặt thiên tử đi đến tế điện.

Lúc này, bởi vì Hung Nô cùng Lưu Bang ở cùng một chỗ làm cho tâm trạng Trương Cường cực kỳ nặng nề. Mặc dù tâm trạng không tốt, Trương Cường vẫn lệnh Tiêu Hà tiếp nhận chức vụ hữu Thừa tướng, chức tà Thừa tướng tạm thời đợi sau khi hồi cung mới nhâm mệnh.

Xem xong tấu chương có liên quan tin tức mới nhất của Hàm Dương, Trương Cường lúc này mới đứng dậy chuẩn bị thư giãn một chút gân cốt, Hàn Hoán lại đúng lúc bưng lên một chén trà nóng. Cẩn thận cung kính nói: "Bệ hạ, thời tiết rét lạnh. Nên uống một chút trà nóng sẽ làm ấm áp thân mình!"

Trương Cường lúc này mới cảm thấy ngón tay cầm bút lông của mình đông cứng lại hơi đau, bất giác cảm thán thời tiết phương bắc này, quả nhiên cũng đủ rét lạnh, chính mình khoác điêu cừu ôm lấy lò sưởi lại vẫn cảm thấy từng đợt rét lạnh, không biết các binh lính ở tiền phương tác chiến phải chịu hoàn cảnh ác liệt cỡ nào, bởi vì mình từ trước cũng là quân nhân cho nên trong lòng lại cảm thán

Nghĩ đến đây. Bất giác thở dài nói với Hàn Hoán: "Thành Thái có ở bên

ngoài?"

Bởi vì lần này chiến dịch tấn công toàn bộ quận Nhạn Môn, Trương Cường vẫn chưa có sử dụng phi hành quân, lúc này nghe Trương Cường đột nhiên hỏi tới Thành Thái , Hàn Hoán trong lòng cả kinh, vội vàng thật cẩn thận cười nói: "Thành Thái tướng quân ở thiên viện nghỉ ngơi, bệ hạ nếu là truyền triệu, nô tài lập tức đi truyền!"

Nói xong, liền phải xoay người đi ra ngoài phòng.

Trương Cường nghe vậy lúc này mới nhớ tới, nơi đây không phải là trong cung Hàm Dương , Thành Thái cũng không phải tùy giá hầu chỉ. Bất giác lắc đầu nói: "Hay là đi truyền Mông tướng quân tới gặp trẫm đi!'

Lần này truy kích tàn quân Lưu Bang Trương Cường cố ý phái Vương Bôn đi trước đó là cố ý chèn ép Mông Điềm, trong lòng tuy rằng có chút không đành lòng, nhưng là vẫn là chuẩn bị nâng Vương Bôn lên đến, cho hắn có được thanh thế sóng vai cùng Mông Điềm, như thế mới có thể kiềm chế lẫn nhau. Chính mình cũng đỡ một chút tâm lực. Nếu không, một khi thế lực của Mông Điềm quá mức lớn mạnh, theo góc độ hoàng quyền mà nói, liền có thể trở thành căn nguyên của triều thần tranh đấu gay gắt, một khi ảnh hưởng đến ổn định của hoàng quyền, làm trọng thần thu hút sự chú ý của người khác. Nhất định phải đứng mũi chịu sào. Hy vọng Mông Điềm cũng có thể hiểu được điểm thu lại mũi nhọn này.

Đây không phải là phương pháp hoàn hào.

Đang suy nghĩ, chỉ nghe tiếng bước chân quen thuộc của Mông Điềm đã từ ngoài cửa truyền đến, Trương Cường vội vàng thu lại tâm tư, nhìn ra ngoài cửa, thấy Mông Điềm đang đi nhanh vào cửa phòng, Nhìn thấy Trương Cường, chắp tay nói: "Bệ hạ, Mông Điềm diện kiến bệ hạ !"

Trương Cường chỉ vào tọa tháp bên dưới mình gật đầu cười nói: "Mông tướng quân ngồi xuống đi, thời tiết rét lạnh, uống chén trà nóng cho ẩm!"

Mông Điềm nghe vậy vội vàng cẩn thận chắp tay nói : "Tạ ơn bệ hạ, Mông Điềm độc hưởng thanh nhàn, thực rất hổ thẹn!"

Hàn Hoán ở bên cạnh lập tức đặt một chiếc bàn nhỏ trước người Mông Điềm , mặt khác lại bưng lên trà nóng cười nhẹ nói : "Tướng quân đây là trà bệ hạ thích uống nhất, chỉ là không biết khẩu vị của tướng quân."



Mông Điềm biết Hàn Hoán luôn luôn được Trương Cường tín nhiệm nhất, mà người này có tương đối so với nội thị khác chính trực hơn rất nhiều, hơn nữa lại là xuất thân thế gia vọng tộc, vì bị Triệu Cao hãm hại mới bị làm nội hoạn, lúc này cũng vô cùng kính trọng, nghe vậy gật đầu cười nói: "Khó được Hàn công công tự tay dâng trà, Mông Điềm thật cảm thấy hổ thẹn!"

Hàn Hoán ánh mắt chợt lóe, im lặng cười cười nói : "Tướng quân không cần khách khí, Hàn Hoán thân phận hèn mọn, được tướng quân kính trọng như thế, thật áy náy vô cùng!"

Trương Cường nhìn hai người, gật đầu thở dài: "Mông tướng quân không cần khách khí như thế, Hàn Hoán đáng tiếc thân bị tàn tật, bằng không tất là một viên tướng tài!"

Hàn Hoán thật không ngờ Trương Cường tán dương chính mình như thế, nhất là trước mặt Mông Điềm Đại tướng quân như vậy, không khỏi có chút nghẹn ngào, quỳ trên mặt đất liên tục dập đầu nói : "Bệ hạ, nô tài thật sự không dám nhận bệ hạ bình luận như thế!"

Trương Cường cười cười, lơ đãng gật đầu nói: "Đứng lên đi, chỉ cần tận tâm làm tốt việc của mình là được, không cần như thế!"

Hàn Hoán nghe vậy, lúc này mới lau nước mắt đứng lên, cẩn thận thối lui đến cửa phòng, không quấy rầy Trương Cường và Mông Điềm bên trong.

Nhìn mặt của Mông Điềm không chút thay đổi, Trương Cường cười gượng một tiếng, gật đầu nói: "Phái đại quân tiếp viện đã đuối tới hay chưa, tình hình Vương Bôn ở bên kia như thế nào?"

Mông Điềm nghe vậy giọng cung kính nói : " Năm vạn tàn quân Lưu Bang và sáu vạn tinh binh Hung Nô, đã bị hai mươi vạn quân Vương Bôn vây quanh ở núi Bạch Đăng, lần này sau khi phái ra mười vạn tinh binh tiếp viện, nhất định có thể một trận chiến lấy được núi Bạch Đăng, bắt giữ Lưu Bang !"

Trương Cường nghĩ đến bên người Lưu Bang lúc này còn có Hàn Tín và Trương Nhĩ hai tên phụ tá cực kỳ đắc lực, trong lòng cũng không tin tường giết chết Lưu Bang được bao nhiêu , dù sao chỗ lợi hại của hai vị danh nhân lịch sử này, Trương Cường trong lòng rõ ràng nhất.

Lúc này không khỏi lắc đầu nói : "Lưu Bang luôn luôn già dối, Hàn Tín lại dùng binh như thần, ba mươi vạn đại quân, chỉ sợ cũng khó có thể bắt giữ Lưu Bang. Chỉ là hy vọng không cần kéo dài, trận chiến này kéo dài quá lâu rồi!"

Mông Điềm vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Trương Cường không có tin tường như vậy, tuy rằng không bằng lòng với ỷ tường của Trương Cường, nhưng cũng vẫn gật đầu nói: "Bệ hạ yên tâm, sau cuộc chiến này, Lưu Bang không còn chỗ cư trá, muốn tiêu diệt liền sẽ không khó khăn như thế!"

Trương Cường nhìn mấy tập tấu chương, ảm đạm nói: "Trẫm không thể tự mình đến đưa tiễn Phùng lão Thừa tướng, thật sự rất là bất an!"

Mông Điềm ngày đó cũng được Phùng Khứ Tật bào vệ, lúc này cũng cảm động lây, không khỏi gật đầu nói: "Vi thần thâm chịu đại ân của Thừa tướng, cũng không thể báo đáp, trong lòng cũng vô cùng khổ sở."

Trương Cường gật gật đầu nói: "Chỉ có bình định thiên hạ Đại Tần , mới có thể cảm thấy an ủi Thừa tướng, sau này còn muốn dựa vào tướng quân khai chiến cùng Hung Nô, tướng quân còn phải lập công huân cho Đại Tần ta mới được!"

Mông Điềm giương mắt nhìn thoáng qua Trương Cường lúc này mới gật đầu thở dài: "Bệ hạ, vi thần tuổi đã lớn, gia nghiệp điêu linh, có tâm cáo lão hồi hương, an tâm khôi phục lại gia nghiệp một lần nữa, mong rằng bệ hạ ân chuẩn!"

Trương Cường nghe vậy liền biết Mông Điềm kinh nghiệm quan trường chìm nối, đã rõ ràng nhận ra dụng ý của mình, trong lòng thầm than, trên mặt lại kinh ngạc nhìn Mông Điềm nói : "Tướng quân là vì lần này trẫm phái Vương Bôn truy kích Lưu Bang , nên hiểu lầm?"

Mông Điềm cả người chấn động, vội vàng chắp tay nói : "Mông Điềm chỉ muốn nghỉ một chút, tuyệt không dám hiểu lầm bệ hạ!"

Trương Cường gật đầu thở dài: "Vương Bôn đích xác là danh tướng còn lại của Đại Tần ta ngoài tướng quân ra, cho nên trẫm mới hy vọng hắn có thể có biểu hiện, ngày sau bình định Hung Nô trẫm phải dựa vào hai người các ngươi!"

Mông Điềm nhìn hai mắt trong suốt của Trương Cường kia, có chút kinh ngạc: "Bệ hạ ý là bình định Hung Nô, chẳng lẽ là muốn chinh phục hoàn toàn Hung Nô?"

Trương Cường ánh mắt lạnh lùng, ngửa đầu cười nói: "Chẳng những phải hoàn toàn tây trục Hung Nô , còn muốn thu phục tất cả bộ lạc Tây Vực, khai thông' con đường Tơ lụađể cho thương nhân của Đại Tần dùng tơ lụa và lá trà đổi hương liệu và trân bảo La Mã quay về Đại Tần , tơ lụa là thứ yêu quý nhất của người La Mã, ha ha ha ha..."

Mông Điềm nghe vậy vừa mừng vừa sợ, bất giác thất thanh nói: "Không biết quốc gia nào xưng là 'La Mã', chẳng lẽ là sinh nhiều ngựa? Nếu là quả thực có ngựa quý hiếm thấy, thì thật đáng đánh một trận!"

Trương Cường bị lời nói của Mông Điềm làm cho ngớ người , mới nhớ tới chỗ giống nhau của "La ngựa" cùng "La Mã", bất giác bật cười nói: "Tướng quân, phương Tây nhiều không chỉ có chiến mã, còn có vô số bảo tàng chờ tướng quân đi chinh phục, đến lúc đó Đại Tần mới xem như thật sự là Đại Tần ! Ha ha ha ha..."

Mông Điềm nghe vậy ánh mắt hổ bừng lên, sau một lúc lâu , mới nặng nề mà chắp tay nói : "Bệ hạ, Mông Điềm nguyện vì bệ hạ tiến về tây chinh phục La Mã!"

Trương Cường gật gật đầu, đang muốn mở miệng, chỉ nghe Hàn Hoán ở ngoài cửa bẩm tấu nói: "Bệ hạ, núi Bạch Đăng cấp báo!"

Vừa dứt lời, liền nghe ngoài cửa một gã thân vệ Vương Bôn cầm trong tay một tin cấp báo cắm ba cái lông chim quỳ trên mặt đất lớn tiếng nói : "Khởi bấm bệ hạ, Vương Bôn tướng quân đã tiêu diệt toàn bộ quân đội Hán Hung trên núi Bạch Đăng! Chính là... Lưu Bang dẫn dắt hơn ba nghìn người cải trang phá vây, sau khi cùng với bốn vạn quân đội Hung Nô tới trợ giúp gặp nhau, đã theo Hung Nô lui về chỗ sâu trong đại mạc !"


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.