Đại Tần Bá Nghiệp

Quyển 6 - Chương 22: Cung đình ca vũ



Khi trời hửng sáng, 3 vạn tinh kị quân Tần do Mông Điềm thống lĩnh đã hoàn toàn tiêu diệt đội quân Hung Nô khoảng 6 vạn người, giết chết Tả Tiền Vương Hung Nô, lại giết chết Lưu Bang và Hàn Tín, nhất định là một trận đầy công lao to lớn, phong hầu thường tước nhất định không phải là mộng tường, tuy nhiên vai phải của Bành Việt sau khi giao chiến với Hàn Tín bị thương, lúc này mềm oặt lủng lẳng, vết thương coi như không có gì nguy hiểm.

Khi ánh mặt trời đã bò lên khỏi mặt đất, gió xuân mang đến mùi máu tanh lợm người, Mông Điềm lạnh lùng nhìn xác chết la liệt khắp nơi, ghì chặt dây cương, nói lớn: “Truyền lệnh, thu lượm trâu bò, dê cừu và chiến mã ngay lập tức rút lui

Trâu bò và dê cừu trong doanh địa phải hơn 4 vạn con, hơn nữa lại thêm 1 vạn chiến mã, chiến lợi phẩm thu được vượt ngoài mong đợi của mọi người, quân Tần tâm trạng hưng phấn rũ bỏ hết tang thương mấy ngày qua, lần đầu tiên thấy được ưu điểm của tác chiến đột kích.

Khi mặt trời đã lên cao, Quân Tần ngẩng đầu đón nắng ban mai, lùa đàn gia súc lui về đại doanh trang quân được dựng cách đó 800 dặm, khuôn mặt ai nấy đều rất vui mùng hoan hỉ, đến cả Mông Điềm trước sau vẫn giữ sắc mặt lạnh lùng cũng bị sự vui mừng phấn khích này làm ảnh hưởng, rốt cuộc đối với thắng lợi trận đầu của phương thức tác chiến mới mẻ này đã mang đến không chỉ thắng lợi trận đấu mà nhiều hơn nữa là ảnh hưởng đến chiến lược tổng thể đại cục.

Chiến thắng này còn vượt cả tường tượng của Mông Điềm mấy lần, quả thực khiến Mông Điềm có cảm giác lâng lâng như trong mộng, chiến lợi phấm mà 3 vạn người đạt được quả thật khiến ông chưa bao giờ dám nghĩ đến.

Trong tẩm cung cung Hàm Dương, Trương Cường đã phê chuẩn xong bản tấu cuối cùng, nhìn Hàn Hoán cẩn thận dọn dẹp bản tấu, mới đứng dậy đi ra ngoài điện, ánh mặt trời mùa xuân ấm áp dịu dàng, Trương Cường vươn vai, thà lỏng cơ thể đã cứng đờ.

Hàn Hoán đứng bên cạnh nhìn thấy Trương Cường tâm trạng rất tốt, bèn mỉm cười dâng lên chén trà, cười nói:” “ Bệ hạ hôm nay được nhân tản hiếm khi, sao không gọi ca vũ đến, thường thức một chầu?”

Trương Cường nghe xong, nghĩ ngợi rồi gật đầu nói: “ Đi triệu hoàng hậu và Yên Nhi qua đây, cùng trẫm thường thức ca vũ”

Hàn Hoán cẩn thận đáp một tiếng, rồi vội vàng đi chuẩn bị ca vũ.

Trương Cường nhân sự an nhàn hiếm có này, bước ra quảng trường rộng lớn trước điện, chìm đắm trong ánh nắng chiều ấm áp, vừa đi bộ vừa suy nghĩ tình hình của Mông Điềm ở tiền phương, Mặc Đốn do lần trước đại bại, đã lùi vào nơi thâm sâu, hiện nay quân Tần chỉ có thể sử dụng biện pháp đột nhiên tập kích, từ từ xâm chiếm từng bước thế lực Hung Nô, tuy nhiên làm thế sẽ kéo dài và làm tiêu hao thời gian, dẫn đến có chút dài đằng đáng. Nếu dành thời gian và số lượng vàng bạc lớn để mua chuộc và li gián nội bộ Hung Nô, tên Mặc Đốn này không xử lý được, tranh luận trong nội bộ leo thang, nếu nhân cơ hội khiêu chiến, có thể sẽ là cơ hội tốt.

Lại nghĩ đến đế quốc La Mã và đế quốc cùng thời đại Macedonia nếu mình khai mở con đường tơ lụa có thể triển khai mậu dịch với những nước này, sẽ mang đại Tần hùng mạnh giới thiệu đến các nước phương tây, không biết sẽ là cảnh tượng như thế nào.

Đang nghĩ vơ vẳn lại bất giác nghĩ đến Ngu Cơ bặt tăm tin tức, không biết nay nàng ở phương nao, nếu tương lai có may mắn gặp lại e rằng không dễ dàng gì mà để nàng dễ dàng ra đi.

Nhớ lại khuôn mặt xinh đẹp tuyệt thế giai nhân của Ngu Cơ, Trương Cường không nén được tiếng thở dài, không biết biển người mênh mông tìm đâu được tung tích của nàng, chỉ biết hi vọng giai nhân sớm quay về.

Đang lúc cảm thán thì nghe thấy tiếng hỏi quan tâm từ đằng sau vang lên: “ Bệ hạ cảm thán chuyện gì chăng? Hay là trong triều có chuyện gì?”

Quay đầu lại nhìn đúng lúc đón ánh mắt thăm dò, ngạc nhiên của hoàng hậu Tả Uyên, Trương Cường gật đầu cười: “ Không có gì, trẫm có chút cảm xúc mà thôi”

Tả Uyên nhìn thấy thế cười, gật đầu: “Thần thiếp đến còn chưa hành lễ với bệ

hạ”

Nói xong bèn khom mình hạ bái, Trương Cường vội bước lên đỡ lấy Tả Uyên, gật đầu cười: “ Lúc này không có người ngoài, hoàng hậu sao phải đa lễ thế? Sao không giống như khi cùng trẫm ở trên tháp.”

Tả Uyên nghe thế khuôn mặt xinh đẹp khẽ hồng lên, do bọn giám đều đứng hầu ở xa, chỉ có một mình Tà Uyên, bất giác nở nụ cười nhìn Trương Cường, dịu dàng nói: “Bệ hạ, Tả Uyên có phu quân anh minh như bệ hạ quả thật là phúc phận của Uyên nhi rồi, chỉ hi vọng bệ hạ trân trọng hơn”

Trương Cường nhìn bộ dạng chờ đợi và nũng nịu của nàng, đúng là tư thái tiểu nhi nữ khiến người ta dung hòa, khiến Trương Cường gần như không cách nào khống chế được dục vọng muốn ghì chặt tấm thân này dưới thân mình.

Dường như nhận ra được phản ứng của Trương Cường, Tả Uyên đỏ bừng mặt, quay lưng đi vào trong điện, lúc này chỉ thấy một chiếc kiệu mềm đang từ từ tiến vào điện, nhìn thấy Trương Cường và Tà Uyên đứng ngoài điện, kiệu liền dùng lại.

Bóng dáng quen thuộc của Triệu Yên cuối cùng đã xuất hiện trong tầm mắt của Trương Cường.



Nhìn thấy Trương Cường cùng Tà Uyên đang đứng thân mật cùng nhau, Triệu Yên khẽ chớp mắt, hạ bái: “ Thần thiếp bái kiến bệ hạ, bái kiến nương nương”

Không đợi Trương Cường mờ lời, Tả Uyên cười nhẹ: “ Muội muội không cần đa lễ, chúng ta đợi Thần phi rồi cùng vào điện đi”

Hàn Hoán lúc này vội đi đến, cẩn thận đến trước mặt Trương Cường, bẩm: “ Bệ hạ, Thần phi nương nương sức khỏe không tốt, e là muộn chút mới đến được”

Trương Cường nghe thế, nhìn ánh mắt của hai mĩ nhân, gật đầu nói: “Nếu đã thế, chúng ta hãy cùng vào điện đi”

Nói xong mỗi bên dìu một nàng, bước lớn vào trong điện.

Trong điện, một đoàn ca vũ đã sớm được chuẩn bị thỏa đáng, ca kĩ mặc dù còn chưa vào trong điện nhưng các nhạc sư đã vào trong điện chuẩn bị, do sau khi Trương Cường thân chinh, yến tiệc giảm thiểu, nên các nhạc sư cũng nhân tản hơn trước nhiều, hi vọng của các cô đào cũng tan tành.

Lần này đột nhiên nhận được lệnh lệnh, đều tận tâm chuẩn bị, mặc dù từ sau khi Trương Cường thân chinh trở về rất ít khi động đến những cung nhân khác ngoài 3 nàng, nhưng đối diện với vị thiên tử thiếu niên anh tuấn, thiếu nữ nào lại không ôm ấp mộng tường?

Trương Cường ngồi lên ngai vàng còn chưa kịp mờ lời thì nghe thấy tiếng nhạc sư cẩn trọng bẩm: “ Bệ hại, ca vũ đã chuẩn bị thỏa đáng, có thể cho bắt đầu luôn được không ạ?”

Trương Cường nhìn đám người trong điện gật đầu: “Hãy cho bắt đầu đi, trước hết là cho múa kiếm, trẫm lâu lắm không xem rồi” Nhạc sư nghe thấy thế kính cẩn hành lễ rồi lui xuống, chuẩn bị biểu diễn.

Nửa khắc sau trong tiếng trống trận vang vọng, một đám võ sĩ mặc áo giáp da, tay cầm trường kiếm, vừa múa vừa ca từ sau trướng tiến ra, hát: “Tứ thiết khổng phụ, lục bí tại thủ, công chỉ mị tử, tòng công vu thú..

Đây là một bài ca dao biểu hiện thú đi săn của Tần Vương Điền trong “Tần phong” “Thi Kinh”, thể hiện mạnh mẽ nhất tinh thần thượng võ của người Tần tên là “ Tứ thiết”

Nhìn thấy ánh kiếm vun vút trước mắt, nội giám và cung nữ trong cung đều biến sắc, hoàng hậu Tả Uyên thất sắc, căng thẳng nắm lấy cổ tay Trương Cường, lòng bàn tay túa ra mồ hôi lanh, Trương Cường thấy thế thầm cười gượng, nếu không kể thân phận e là Tà Uyên đã sớm ngả vào lòng mình rồi.

Chỉ có Triệu Yên bình tĩnh thường thức kiếm pháp, chốc chốc lại bốc hoa quả và đồ ăn vặt, khiến Trương Cường thầm thấy buồn cười, thích ăn vặt đúng là tính chung của con gái, không có sự khác biệt tí gì.

Dường như cảm nhận được ánh mắt đó, Triệu Yên quay đầu lại nhìn Trương Cường, đôi mắt xinh đẹp khẽ chớp chớp, rồi làm mặt quỳ nghịch ngợm, khiến Trương Cường tròn mắt, không ngờ Triệu Yên xinh đẹp đoan trang lại có lúc có bộ mặt nghịch ngợm đáng yêu thế này.

Đúng lúc Trương Cường thấy hưng phấn nhất thì Hàn Hoán khuôn mặt hoan hỉ từ ngoài điện chạy vào, thận trọng thì thầm vào tai Trương Cường: “ Bệ hạ, Mông tướng quân cấp báo”

Trương Cường nghe xong vô cùng xúc động vội đứng dậy nói: “Mau đọc”

Hàn Hoán cẩn thận mờ quân báo được phong kín, đọc: “ Mông Điềm soái lĩnh 3 vạn tinh kị phá tan Vương trướng của Tà Tiền Vương Hung Nô, giết chết Tiền Vương, đã thu dược 4 vạn 3 nghìn 7 trăm đầu dê, chiến mã 1 vạn con, ngoài ra còn giết được Lưu Bang phản Tần và Hàn Tín...”

Trương Cường nghe xong vô cùng vui sướng, không ngờ chiến pháp đột nhiên tập kích ứng phó quân Hung Nô lại có hiệu quả thế, càng không ngờ lại đã giết được Lưu Bang và Hàn Tín, trừ đi được đại họa hàng đầu trong lòng, lại còn thu được chiến lợi phẩm hậu hĩnh như thế.

Bất giác cười to: “ Tốt! quả nhiên là danh tướng lẫy lừng, không tệ, ha ha hah ha..”

Lúc này Tả Uyên nghe được tin vội bước lên trước, khom mình cười: “Thần thiếp chúc mừng bệ hạ đại thắng Hung Nô, giết được Lưu Bang, chúc mừng bệ hạ”

Triệu Yên thấy thế cũng bước lên trịnh trọng quỳ xuống vui mừng nói: “Thần thiếp chúc mừng bệ hạ, chúc bệ hạ sớm bình định Hung Nô”

Trương Cường thấy thế cũng vô cùng hưng phấn gật đầu cười: “ Không sai, lời hoàng hậu nói không sai, trẫm coi như có thể mờ lòng cười lớn được rồi, ha ha ha...”

Nói đến đây, cúi đầu nhìn chiến báo trong tay, nghĩ một lát rồi nói với Hàn Hoán: “ Lập tức hạ chỉ, tấn phong Mông Điềm làm thượng tướng quân, Vũ an hầu, thực ấp 1 vạn hộ, ngoài ra, tất cả những tướng sĩ lập được chiến công, trẫm thường 500 quan tiền, trân châu mười hạt”

Hàn Hoán nghe xong khom mình: “ Nô tài ngay lập tức đi truyền chỉ”

Nói xong đang định bước ra ngoài điện, thì nghe thấy tiếng thét vọng từ cửa điện, quay đầu ra nhìn thì phát hiện Lỗ Nguyên không biết từ lúc nào đã vào trong điện, nghe thấy tin Lưu Bang bị giết, đã ngất đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.