Đại Thần Manh Động

Chương 30: Gặp nhau ở… “nhà vệ sinh”



Sân bay thành phố A, mẹ Diệp với ba Diệp vô cùng nhiệt tình tiễn đưa Diệp Nhân Sênh, còn mấy người Mã Thành Thụ đứng bên cạnh trên mặt đã xuất hiện mấy vạch đen.

Diệp Nhân Sênh nhìn vào mấy chiếc túi xách chồng chất trên mặt đất như núi, hận không thể đâm vào hai mắt mình, tối qua rõ ràng đã nói là không cần phải mang theo nhiều đến thế, ai ngờ nửa đêm mẹ Diệp lén vào chuẩn bị thêm, còn phái ba Diệp đưa đến sân bay.

“Trong vali có bấm móng tay và đồ may vá, con hay vứt bừa bãi như thế, tìm không thấy lại mua thêm, thật là phí tiền!” Mẹ Diệp tự khoe cái mình tưởng là mới lạ, dường như đem tất cả mấy túi xách lần lượt từng thứ một ra nói qua: “Bên này có giấy vệ sinh, trong túi quần có đồ trang điểm, à này, đây là canh đậu xanh mẹ làm cho con…”

“Mẹ ——” Rốt cuộc Diệp Nhân Sênh cũng không chịu nổi: “Trên máy bay không cho đem theo đồ lỏng…”

“Ồ, vậy thì cứ thế đi.” Mẹ Diệp hậm hực cầm lấy bình canh đậu xanh kia, Diệp Nhân Sênh lại cảm thấy không đành lòng, dù sao đó cũng là tình cảm mà bà dành cho cô, liền nhận lấy ngửa cồ ừng ực uống hết, khiến đám người Mã Thành Thụ xem mà than thở.

“Ai ôi, con xem con này, không phải giống con gái sao?” Mẹ Diệp cười híp mắt lấy khăn tay ra lau đi mấy bả đậu xanh dính bên khóe miệng Diệp Nhân Sênh, sau đó cảm thấy nên nói gì đó với Mã Thành Thụ, câu đến bên miệng, lại quên mất tên người ta là gì: “Hướng… hướng dẫn Mã!”



Diệp Nhân Sênh vạch đen đầy mặt tiếp lời: “Là chỉ đạo hành động, gọi là thầy Mã!”

“Đúng đúng, thầy Mã, chỉ đạo hành động… Hành động?” Mẹ Diệp giống như kịp phản ứng lại, lập tức vẻ mặt cảnh giác: “Hành động… Không phải là mấy người chỉ đạo cái phim hành động tình cảm đấy chứ…”

“À, phim hành động có rất nhiều lọai.” Mã Thành Thụ thấy mẹ Diệp không hề có ý để người ta đi, liền thành khẩn giải thích: “Đương nhiên phim hành động tình cảm cũng có, nhưng mà… vô cùng… ít…”

Thanh âm của ông một lúc một giảm.

Mấy đồng chí nam trong Mã gia ban đứng phía sau há to mồm hóa đá tại chỗ.

Diệp Nhân Sênh nhắm mắt lại thở sâu, sau đó dưới ánh mắt ngạc nhiên của Mã Thành Thụ đem tất cả mấy chiếc túi lớn nhỏ vác lên người, hung hăng nói: “Mẹ, con phải đi rồi…”

“Mẹ cảnh cáo con, nếu con dám làm chuyện không đứng đắn này —— “

“Ba, con đi đây, nhớ uống rượu ít thôi!” Diệp Nhân Sênh ngây thơ phất phất tay với ba Diệp, hoàn toàn coi thường mẹ Diệp, sau đó như tên trộm chuồn đi mất.

Mã Thành Thụ nhanh chóng mang theo hành lí đuổi kịp, sợ nếu chậm bước sẽ phải nghe thêm mấy danh từ quỷ quái nữa.

Trên máy bay Mã Thành Thụ và Diệp Nhân Sênh rất hận vì sao lại gặp nhau muộn, hai người cùng nhau trưng cầu ý kiến của mình về công phu Trung Quốc với karate, taekwondo, đấm bốc vân vân, phát hiện ra cách nhìn lại giống nhau một cách kinh người, hơn nữa Diệp Nhân Sênh vô cùng sùng bái một thầy giáo đã từng dạy cô mấy chiêu thuật, không ngờ lại là anh của thầy Mã Thành Thụ, vì thế mà trong vòng mấy giờ, hai người như là đã quen biết nhau nửa đời người.

Đến lúc ra khỏi sân bay, cho dù bị ba lô che đậy, trong tay vô số những túi to nhỏ lắc qua lắc lại, Diệp Nhân Sênh vẫn đang bước đi như bay, Mã Thành Thụ nhìn cô càng vừa mặt, hận không thể nhận cô làm con gái nuôi, nhưng ý nghĩ này vừa xẹt qua, thì con gái ông lại xuất hiện.

Diệp Nhân Sênh thấy một mỹ nữ tóc vàng ăn mặc còn hơn cả dân tị nạn chạy ổ vào lòng Mã Thành Thụ, bị mùi nước hoa trên người trên người cô ấy làm nghẹn đến nỗi hắt hơi một cái rõ to.

“Đến đây, Tiểu Diệp, đây là Thiến Thiến con gái thầy.” Mã Thành Thụ quay sang mỹ nữ tóc vàng: “Thiến Thiến, đây là trợ thủ rất hợp duyên với bố, tên là Diệp Nhân Sênh, hai đứa làm quen nhau đi.”

Trong tay Diệp Nhân Sênh toàn là túi xách, bất đắc dĩ không có cách nào bắt tay, đành phải gật đầu cười với cô gái kia.

Mã Thiến Thiến cũng lễ phép cười cười với cô, sau đó lập tức làm nũng với ông bố mình: “Bố, làm sao bây giờ mới đến thế, đến thành phố Y còn những hai giờ nữa, có lẽ Đường Dập đã đến rồi!”

“Ai mà biết đột nhiên con theo tới đây.” Mã Thành Thụ bất đắc dĩ nói: “Quay phim rất khó khăn vất vả, Đường Dập cũng chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến con nữa, con cứ quên cái chuyện xin kí tên đi.”

“Khó khăn lắm mới có cơ hội, không đi sao được chứ!”

“Nếu lúc luyện võ con có nghị lực như thế này, thì Mã gia cũng có thể có người nối nghiệp —— “

“Vừa bẩn lại mệt, nếu không phải bố ép con, con cũng chẳng học đâu!”

Xem ra đây không phải là lần đầu tiên hai cha con họ Mã nói về chuyện này, nhưng tâm tư Diệp Nhân Sênh không để trên đấy, bọn họ vừa nói gì, Đường Dập? Kí tên?

Lúc này Đại Hoa Sen còn không ghen tị mà chết thì… Oa ha ha ha ha.

Xe ô tô bắt đầu lắc lư chuyển hướng đến thành phố Y, đầu Diệp Nhân Sênh cũng bị mấy ý nghĩ của Mã Thiến Thiến làm cho lắc lư theo.

Vì là hai cô gái duy nhất trong đoàn, nên khoảch cách càng dễ gần nhau hơn. Mã Thiến Thiến là một thiên kim nhàu giàu điển hình, xảo quyệt, tùy hứng, nhưng cũng không chơi xấu gì, tính khí cô ấy đơn thuần, muốn cái gì liền nói ngay, nhanh mồm nhanh miệng.

“Oa! Tiểu Diệp, da cậu thật tốt đó nha!” Mã Thiến Thiến cực kỳ ao ước vuốt mặt Diệp Nhân Sênh: “Chăm sóc thế nào thế, chỉ cho mình đi!”

Từ nhỏ đến lớn vì làn da ‘hoàn hảo’ này mà Diệp Nhân Sênh luôn được Lộ Mỹ Hà hâm mô, đã sớm thành thói quen, dù sao cũng thường xuyên vận động nên hay chảy mồ hôi, trao đổi chất được thúc đẩy, mà cô lại không thích trang điểm, tuy làn da không được trắng lắm, nhưng lại được ở chỗ nhẵn bóng non mềm như mới chào đời.

“Ấy, cái này, uống nhiều nước vận đồng nhiều thôi —— “

“Oa, Tiểu Diệp, dáng người cậu cũng lớn thật đấy!” Mã Thiến Thiến chẳng để tâm đến câu trả lời của cô, cứ thế mà cảm thán: “Cao như vậy còn chưa tính, hơn nữa…” Cô ấy tà ác ngầm liếc mắt một cái: “Còn cố gắng như vậy…”

… Cố gắng hay không cố gắng gì đó, thật đáng ghét.

Trước kia ở sân chạy bộ tâp thể dục karate, Diệp Nhân Sênh nhất định phải dùng cánh tay che đi mới có thể miễn cưỡng làm giảm đi một vài ánh mắt đáng khinh.

Đối với một người yêu thích đấm bốc mà nói, cơ ngực cực kì phát triển, khi bước đi thì áo lót kia thật là một tai nạn.

Năm trung học luyện Judo, rất nhiều cậu chàng thích đứng cạnh cô luyện tập, làm cho Diệp Nhân Sênh âm thầm thề nhất định sẽ đưa tiễn bọn họ đi một cách nhanh chóng.

Diệp Nhân Sênh nhớ tới việc đáng tiếc cả đời ấy, sắc mặt khẽ biến thành hồng, xấu hổ nghiêng đầu sang chỗ khác ngắm cảnh.

Vừa xuống xe, không khí ẩm ướt liền đập vào mặt, cái lưng mệt mỏi của Diệp Nhân Sênh được thoải mái, thành phố Y rất cổ kính, có mấy kiến trúc tường đỏ ngói xám được lưu giữ lại, hai bên đường đá xanh uốn lượn theo, người ở đây sống theo phong cách xưa.

Mã Thành Thụ rất nhanh đã liên lạc với đoàn làm phim đến đón bọn họ, một người với bộ râu dài tuổi tác không khác ông là mấy bước từ trên xe xuống, trao cho ông một cái ôm thật chặt, Mã Thành Thụ vui vẻ nói: “Sao đạo diễn Hồ lại tự mình đến chứ, làm lỡ mất thời gian của ông!”

“Thầy Mã đến đây, làm sao tôi có thể ngồi yên được.” Đạo diễn Hồ rất nhiệt tình.

Lúc này Diệp Nhân Sênh mới biết được, ở thành phố T có ba bộ phim cần phải ghi hình, cho đến tối hôm qua đạo diễn Hồ tự mình gọi điện thoại cho Mã Thành Thụ, lúc này mới quyết định ra đọn bọn họ vào thành phố Y, đây là lần đầu tiên Mã Thành Thụ hợp tác cùng đạo diễn Hồ, hai người hiển nhiên hết sức vui mừng, hai bên đều là nhân vật nổi tiếng trong giới, nhất định sẽ tuyên truyền không nhỏ cho bộ phim lần này.

Trên xe có hai người đàn ông khoảng ngũ tuần có lai lịch hách dịch cứ ‘nịnh bợ tâng bốc’ nhằm dìm hàng đối phương, những người khác đều biết điều không nói lời nào, Diệp Nhân Sênh nhìn ngoài cửa sổ, trông thấy một cửa hiệu “bánh sợi nhiều màu” lướt ngang qua, nhất thời nhớ lại hồi đại học Trình Mạt Mạt đã cho cô cái bánh sợi này, ăn ngon đến mức làm cho người ta rơi lệ đầy mặt, dường như có cái gì đấy nhiều màu…

Ấy, cô biết Trình Mạt Mạt ở thành phố A, nhưng không rõ có ở thành phố Y hay không. Diệp Nhân Sênh lấy điện thoại đã tắt máy từ trên máy bay, mở ra gửi một tin nhắn cho Trình Mạt Mạt, rất nhanh đã nhận được tin nhắn gào thét giận dữ của cô ấy.

“Diệp Nhân Sênh mẹ nó cậu vẫn còn sống sao!”

… Được rồi, tốt nghiệp mấy tháng không liên lạc, hoàn toàn là vì người nào đó rơi vào trò chơi mà quên hết cả.

“Tớ chẳng những còn sống, mà còn tới thành phố Y, thấy rất nhiều bánh sợi nhiều màu, tớ liền nhớ tới bánh sợi trước kia, nhớ tới luôn cả cậu…”

Mười mấy tin nhắn bay đi bay về, Diệp Nhân Sênh biết Mễ Đóa cũng đến thành phố Y, hai người học bộ môn tạo hình mỹ thuật cũng coi như không uổng phí, cùng chung vốn thuê một cửa hàng nhỏ chuyên thiết kế phòng làm việc, coi như là tiền đồ xán lạn. Diệp Nhân Sênh không nói bản thân làm gì, chỉ nói rảnh rỗi sẽ đến xem bọn họ, hai bên đường người ở rất thưa thớt, nơi xuất ngoại cảnh cũng tới rồi.

Đoàn làm phim gửi xe ở một gia đình làm nông dưới chân núi, muốn quay được những cảnh quay thật tự nhiên, nhất định phải đến nơi rừng sâu núi thẳm, nhưng thành phố Y cũng có quy định nghiêm ngặt đối với cả đoàn, không được phá hỏng môi trường, rác thải lại càng không cho phép vứt bừa bãi, tất cả phải giảm thiểu. Mã Thiến Thiến vừa nhìn điều kiện này liền xong miệng lên, Mã Thành Thụ đứng một bên an ủi cô, vừa cười cười có lỗi với Diệp Nhân Sênh: “Không ngờ rằng lần đầu tiên đưa em tới đây lại chính là cảnh quay cổ trang ngoài trời, nhất định điều kiện không thể nào tốt được…”

“Có hề gì đâu.” Diệp Nhân Sênh cười sảng khoái: “Trước đây em hay qua nhà ông nội nghỉ đông với nghỉ hè, ngày ngày phải giúp ông canh chừng, thường xuyên qua đêm trên núi, đã thành quen rồi.”

Bởi vì đạo diễn Hồ bị cao huyết áp nên leo núi được một lúc lại dừng, đến khi đến nơi cũng đã hơn ba giờ chiều. Vốn bọn họ có thể ở gia đình làm nông dưới chân núi qua đêm, nhưng có một cảnh quay cần phải quay lúc mặt trời mọc, cho nên tất cả đều qua đêm trên núi.

Phó đạo diễn, thư kí trường quay, quay phim, giám chế, đạo diễn hình ảnh, nhà hóa trang, nhà thiết kế trang phục, mọi người họp lại lần lượt giới thiệu một lượt, Diệp Nhân Sênh cũng nhớ kỹ đại khái mỗi thứ, Mã Thành Thụ đưa kịch bản cho cô, để cô có thể nghiên cứu mấy động tác hay cho diễn viên nữ.

Diệp Nhân Sênh mở kịch bản ra, lúc này mới thấy tên phim: “Mỉm cười vung kiếm đạp ma cô2.”

Cái tên như vậy mà cũng nghĩ ra sao 囧 ——

Thế nên đợi Mã Thành Thụ đi một vòng làm quen địa hình trở về, đã thấy Diệp Nhân Sênh và Mã Thiến Thiến bị kịch bản làm cho giật điện mà lăn lộn trên sàn nhà.

“Bố!” Mã Thiến Thiến cười nói: “Ai viết kịch bản này thế, thật đúng là vớ vẩn, hết thần rồi đến ma…”

“Nói nhỏ chút thôi!” Mã Thành Thụ quở trách: “Con lo kịch bản của người ta làm gì, làm tốt việc của mình là được rồi.”

“Nhưng mà cũng quá khoa trương quá, nam chính so với nữ chính còn hoàn mỹ hơn, làm sao có thể thích một cây nấm khô héo chứ.” Diệp Nhân Sênh không có mùi vị của một thiếu nữ mộng mơ nào, phát cáu nói: “Khác xa chênh lệch nhau như vậy, sao có thể ở cùng nhau.”

“Chênh lệch giữa người và người, không phải bên ngoài, cũng không phải là thân phận và địa vị…” Mã Thành Thụ đột nhiên giảng lí: “Mà là khoảng cách giữa hai trái tim.”

“Nam chính như vậy thì tìm đâu ra chứ…” Mã Thành Thụ buột miệng hỏi.

“Còn không phải là cái người con ngày nhớ đêm mong sao…”

“Đường Dập?!!!” Mã Thiến Thiến mặt bỗng đỏ ửng, Diệp Nhân Sênh còn ngờ vực, nhưng lúc nãy giằng co kịch bản xong đột nhiên lại muốn đi cầu, cũng có thể là do buổi sáng canh đậu xanh chậm tiêu hóa, cô nhỏ giọng đi hỏi người hóa trang, mà người kia vừa hay đi vệ sinh về, liền chỉ chỗ cho cô.

Thế nên cái tính mù đường của Diệp Nhân Sênh lại phát tác.

Cô tự cho là chính xác không nhầm theo hướng người hóa trang đi đến đây, nhưng dọc đường đi không có nơi nào giống nhà vệ sinh, ngoại trừ một căn lều nhỏ này.

Gian lều này không giống nhà vệ sinh chút nào, nó như là nơi mà người đi đường sâu trong núi dùng làm tránh đường hay qua đêm mà dựng tạm vậy, nhưng xung quanh lại càng chẳng có cái gì giống nhà vệ sinh, Diệp Nhân Sênh sốt ruột gõ khung cửa gỗ.

“Có ai không?”

Còn chưa kịp đợi trả lời, cánh cửa vì bị cô gõ quá mạnh mà đã bật vào trong, sau đó chậm rãi quay ra hướng ngược lại.

Có người thì chắc chắn sẽ không khóa cửa, Diệp Nhân Sênh vui mừng kéo cửa ra.

Sắp đến sẩm tối nên trời trở nên êm dịu và ấm áp, chiếu rọi vào căn nhà theo khe hở trên nóc nhà tranh, đem người trước mắt hiện rõ trong tầm nhìn, anh ta quay lưng về phía cô, đầu đội một chiếc mũ xanh, tóc đen như nước nước trút xuống, áo trên người còn chưa mặc xong, nghe có tiếng động, anh ta liền quay đầu, nửa vai lộ ra ngoài, xương quai xanh bẳng phẳng. Lúc anh ta nhìn bạn, cho dù là tròng mắt che đi đôi đồng tử màu xanh lục, thì vẫn lộ ra một vẻ lãnh đạm, mà khuôn mặt này Diệp Nhân Sênh cũng chẳng xa lạ, anh ta là người trên những tấm poster của Đỉnh Hoa Sơn từng được dán đầy khắp phố, mặt mũi như bút vẽ, thật sự là một sắc đẹp tới cực hạn.

Thì ra Đường Dập đóng vai Úc Lưu.

Nhưng đây không phải điểm mấu chốt, mấu chốt là Đường Dập đang thay quần áo, mà cô lại nghênh ngang xông vào.

Suy nghĩ của Diệp Nhân Sênh đột nhiên chậm chạp, ánh mắt cô không khống chế được nhìn cứ nhìn anh chưa kéo cổ áo lên, mơ hồ có thể thấy được cơ vân trước vòm ngực rắn chắc như ẩn như hiện kia…



Ai tới bóp chết cô đi!

“Thật xin lỗi!”

Diệp Nhân Sênh đỏ mặt nhanh chóng đóng cửa lại, ý nghĩ đi tiêu đã không còn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.