Đại Thần Manh Động

Chương 34: Ba con chữ có sức giết người = =



Trong phòng tắm đầy hơi nước bốc lên.

Đường Dập dùng khăn mặt lau tóc, giọt nước từ trên trán nhỏ xuống, lăn nhanh qua cái mũi anh tuấn, chảy một đường vòng quanh chỗ xương quai xanh góc cạnh ấy.

Từ trong phòng truyền đến giai điệu nhạc game quen thuộc, anh lau lau tóc vài cái, rồi treo khăn mặt lên một bên, cuối cùng mở cửa phòng tắm ra.

Âm thanh này… hình như là giai điệu của đấu trường Đỉnh Hoa Sơn?

Sao Quách Khả Kiêu lại có ý đến đấu trường PK chứ… Đường Dập từ trong phòng thay bộ áo ngủ đi ra, thấy Quách Khả Kiêu ngồi trước laptop không hề nhúc nhích, nhất thời cảm thấy kì quái: “Đấu trường thua sao?”

“Sư phụ cậu… Không không, là vợ cậu thật có khí phách.” Quách Khả Kiêu tán thưởng nói: “Thì ra cậu thích mẫu người dũng mãnh như thế này…”

“Cô ấy ở đấu trường?” Đường Dập nhíu mày.

“Với một người tên là Lưu Vũ, trang bị cô ta kém như thế mà có thể hòa nhau… thật là trâu bò trâu bò.” Đột nhiên Quách Khả Kiêu thấy rất thoải mái khi hai lần trước chết trong tay Sênh Sênh Ly Nhân: “À đúng rồi cậu có tin nhắn kìa…”

Đường Dập cầm lấy di động trên bàn, từ khóe miệng nhẹ nhàng buông ra hai chữ: “Lưu Vũ…”

Quách Khả Kiêu quay đầu nhìn Đường Dập có vẻ như đang suy nghĩ gì đó, trêu chọc nói: “Cậu sẽ không thích làm bậy trong game đấy chứ, một sư phụ còn chưa đủ giờ lại là nữ bang chủ…”

Đường Dập không để ý đến anh ta mà đi thẳng đến: “Cho tôi mượn máy tính.”

“Này này tôi đang lên mạng cơ mà…”

“Có muốn tôi rút dây cáp ra không?” Người nào đó nheo đôi mắt đen như mực lại, trong hơi thở có chút uy hiếp. Chiếc máy xách tay của anh ở bên cạnh còn chưa mở, mà trong phòng chỉ có một lỗ đút dây cáp.

Dù thế nào đi nữa cũng phải bắt buộc log-out… Quách Khả Kiêu lệ rơi đầy mặt, nhường lại con apple yêu dấu của mình.

Anh nhìn chằm chằm Đường Dập nhanh chóng đăng nhập vào trò chơi, trong đầu bỗng hiện lên một từ.

Hủ nút.

…. Phụt ha ha ha.

Anh bạn họ Quách chỉ có thể dùng từ này hình dung cậu bạn họ Đường để trút cơn giận. Anh đang đi lui đi lại giữa khách sạn, nhàm chán nhìn Đường Dập hết sức chăm chú mặt đối mặt với máy tính, không khỏi có lo lắng.

Tuy nói là không thể nhúng tay… Nhưng cái chuyện không kết quả này, vẫn cứ để cậu ta khư khư cố chấp sao?

“Mỹ nữ trong đoàn làm phim không ít đâu nha.” Quách Khả Kiêu nói nhỏ bên tai Đường Dập: “Tôi thấy cái cô đi bên cạnh thầy Mã cũng không tệ đâu, chậc chậc.”

Sau nửa buổi họp tẻ nhạt.

“Đúng là không tệ.”

Quách Khả Kiêu kinh ngạc, từ trước đến nay Đường Dập chưa bao giờ tiếp lời mấy cái chủ đề như thế, không ngờ bây giờ lại còn tỏ vẻ đồng ý với anh!

“Thật tuyệt! Cậu có muốn tôi giúp cậu có đáp án rõ ràng không, con gái bây giờ rất cởi mở, nếu là cậu nói thì nhất định sẽ không từ chối.”

Đường Dập lạnh lùng liếc mắt nhìn anh: “Tôi không có hứng thú, tự anh đi tìm đi.”

“Khà khà, mấy cái loại tuổi xuân phấp phới ấy tôi thấy nhiều rồi, từ sớm đã không còn hứng thú.” Quách Khả Kiêu cười dâm tà: “Nhưng thật ra cái cô gái cao cao ở chung với cô ấy cũng không tệ, kêu là Diệp gì Sênh đấy… Vừa nhìn đã biết không có kinh nghiệm yêu đương, dáng vẻ cũng không có gì xấu, còn dáng người kia… Nếu cô ta không mặc ái T-shirt màu tro thì… chậc chậc, rất có hung khí là hung khí đấy.”

Quách Khả Kiêu vừa dứt lời, chợt thấy ánh mắt Đường Dập cứ nhìn anh chằm chằm, giống như là muốn ăn tươi nuốt sống anh.

“Gần đây anh rảnh rỗi lắm sao.” Đường Dập nheo đôi mắt đẹp lại: “Tạm thời tôi không cần trợ lý, anh đi tìm Tuyên tổng thương lượng sắp xếp bàn chuyện sau khi tôi khỏi bệnh đi, không cần đến đoàn làm phim đâu.”

“Hừ, vất vả đi trộm đồ cho cậu chứ rảnh rỗi nỗi gì… Tôi còn giúp cậu tìm tư liệu cho vợ cậu, chớ ăn qua cầu rút ván chứ…” Quách Khả Kiêu nhất thời suy sụp hạ mặt xuống, sau đó lập tức nói sang chuyện khác: “Đúng rồi, vợ cậu tên là gì nhỉ? Tôi không thấy có trong hồ sơ…”

Đường Dập nhìn anh chằm chằm, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ: “Diệp Nhân Sênh…”

“Cái tên kì quái quá…” Quách Khả Kiêu cười ha hả: “Người nào sinh ra mà không có nhân sinh chứ…”

Rát nhanh nụ cười của anh cứng lại bên môi.

Diệp Nhân Sênh Diệp Nhân Sênh Diệp Nhân Sênh.

Tâm trạng của Quách Khả Kiêu lúc này rất giống với lúc bị Sênh Sênh Ly Nhân ngược đãi chết vô số lần, chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung: Ta nhổ vào!

Trình Mạt Mạt với Mễ Đóa hai người vừa uống coca vừa nhìn chằm chằm vào màn hình, biểu tình trên mặt Diệp Nhân Sênh vô cùng đau khổ.Cô em Lưu Vũ thấu đáo chụp ngay cái câu “Thắng thua không liên quan đến Lệnh Hồ” của Diệp Nhân Sênh trước khi nói những lời kia, rõ ràng cho biết cô sẽ không từ bỏ, hơn nữa còn tỏ ra có hảo cảm với Diệp Nhân Sênh muốn làm bằng hữu với cô.

Là ai nói người thứ ba bắt đầu phát triển từ bạn của mình chứ…

Ngay từ đầu Diệp Nhân Sênh còn có thể qua loa với cô nàng vài câu.

[Đối Diện] Sênh Sênh Ly Nhân: Ta với ngươi không quen thân…

Sau lại Diệp Nhân Sênh không nói gì, chỉ có thể dùng hai chữ để trả lời.

[Đối Diện] Sênh Sênh Ly Nhân: 凸 == 凸

Lưu Vũ bất đắc dĩ log-out, còn lại mấy người trong bang phái đến hóng hớt vô cùng sung sướng.

[Bang Phái] Không Tàng Pháp Sư: Sênh ca cái này ngươi không đúng rồi, cô nương người ta có ý tốt với ngươi, ngươi đừng có khinh thường nàng chứ.

[Bang Phái] Bánh Mỳ Đại Vương: Đúng thế đúng thế sao có thể ra dấu tay thô lỗ ấy với con gái chứ.

[Bang Phái] Sênh Sênh Ly Nhân: Ta chính là nữ mà = =#

[Bang Phái] Thân Hổ Chấn Động: Đến nước này rồi mà còn muốn gạt chúng ta.

[Bang Phái] Thân Hổ Chấn Động: Sênh ca — 凸!

[Bang Phái] Dưới Bụng Thu Lại: Sênh ca — 凸!

[Bang Phái] Hoa Cúc Căng Thẳng: Sênh ca — 凸!

[Bang Phái] Cố Phì Dương: (biểu tượng kích động) cái câu vừa rồi nếu là “muốn cướp đàn ông của anh đây, thì hãy bước qua xác anh đã” thì thật là tốt ~~~~~~ gào khóc hung hãn ~~~~

[Bang Phái] Bầu Tiên Tử: Tiểu Phì Dương ngươi đây không hiểu rồi, Sênh ca là vì Lệnh Hồ sama mà tự nguyện làm thụ đấy là làm thụ! Vừa rồi PK rất đẹp trai!!

[Bang Phái] Sỉ Sỉ: Sênh ca mặc kệ là nam hay nữ đều rất manh (biểu tượng đỏ mặt)

[Bang Phái] Tô Vi Hải: Đúng vậy không phải có một tiểu muội muội bên Lưu Quang Phi Vũ muốn theo đuổi Sênh ca sao?



[Mật Ngữ] Điệp Mộng Phi nói với bạn: Có thể thêm bạn tốt không?

[Mật Ngữ] Bạn nói với Điệp Mộng Phi: Bạn tốt là cái gì, chưa từng nghe nói…

[Mật Ngữ] Điệp Mộng Phi nói với bạn: A a a a rốt cục chàng cũng nói chuyện với ta.

[Mật Ngữ] Điệp Mộng Phi nói với bạn: Sênh Sênh Ly Nhân, ta thích chàng.

[Mật Ngữ] Bạn nói với Điệp Mộng Phi: Ta là nữ = =

[Mật Ngữ] Điệp Mộng Phi nói với bạn: Chàng thích chơi nick nữ cũng không sao, ta có thể vì chàng mà đi chơi nick nam để kết hôn.

[Mật Ngữ] Bạn nói với Điệp Mộng Phi: …

[Mật Ngữ] Điệp Mộng Phi nói với bạn: Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy trong game có con trai tốt, ta nghe môn bang của chàng nói chàng rất dịu dàng cẩn thận với con gái, đánh nhau lại lợi hại như vậy, nhất định có thể bảo vệ Tiểu Điệp.

[Mật Ngữ] Bạn nói với Điệp Mộng Phi: Tiểu Điệp là ai?

[Mật Ngữ] Điệp Mộng Phi nói với bạn: Chính là người ta mà.

Vì thế mà Tiểu Điệp muội muội dùng hai chữ “người ta” đã QJ ánh mắt Diệp Nhân Sênh một hồi lâu, rốt cuộc cô cũng không nhịn được nữa.

[Mật Ngữ] Bạn nói với Điệp Mộng Phi: …cút.

[Mật Ngữ] Điệp Mộng Phi nói với bạn: Sao chàng có thể mắng ta!

Sau một lúc lâu không nói chuyện, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại, Diệp Nhân Sênh happy đi lấy coca trên bàn.

[Mật Ngữ] Điệp Mộng Phi nói với bạn: Thì ra chàng cũng có một mặt hào phóng như vậy, rất đẹp trai ~~~~

[Mật Ngữ] Điệp Mộng Phi nói với bạn: Vậy thì thêm bạn tốt nhé?



Trình Mạt Mạt phun nước ngọt lên màn hình.

Nhưng vào lúc này, dưới góc trái màn hình đột nhiên nhảy ra hai tin nhắn.

[Hệ Thống] Phu quân Lệnh Hồ của bạn đã online.

[Hệ Thống] Phu quân của bạn yêu cầu sử dụng kỹ năng truyền tống phu thê [Đồng ý] [Từ chối]

Diệp Nhân Sênh bấm nút đồng ý, thật sự rất kì quái, mười phút trước lúc cô chưa đến đấu trường, trong lòng lại phát điên muốn nhìn thấy cái tin nhắn này, muốn thấy anh, muốn anh có lời giải thích rồi sau đó tất cả sẽ trôi qua. Mười phút sau cô rời khỏi đấu trường, trông thấy Lệnh Hồ truyền tống đến trước mặt mình, nhưng trong lòng lại vô cùng bình tĩnh.

Là thấy tin nhắn của cô, sau đó bớt thời gian mà online? Diệp Nhân Sênh có chút chán nản, biết rõ gần đây anh bận rộn công việc, nhưng vẫn quấy rầy anh.

[Mật Ngữ] Lệnh Hồ nói với bạn: Làm sao thế?

[Mật Ngữ] Bạn nói với Lệnh Hồ: Đã không còn gì rồi = = ngươi có việc thì cứ đi đi đừng chậm trễ.

Anh online cũng tốt, mà offline cũng tốt, kỳ thật không có gì khác nhau.

Diệp Nhân Sênh không nhịn được khóe miệng nhếch lên, nghĩ đến vừa rồi mới ở trên đấu trường nói ra những lời này, lại không khỏi đỏ mặt, nhưng lúc đó có Trình Mạt Mạt với Mễ Đóa ở bên cạnh nên cũng không biểu hiện ra ngoài.

Cho dù không có Quách Khả Kiêu ở bên cạnh thêm mắm thêm muối cùng với video mà anh ta quay lại, Đường Dập cũng có thể đoán được trên đấu trường cô kinh thiên động địa như thế nào.

Hay là nói, là thần thái phi dương như thế nào.

[Mật Ngữ] Lệnh Hồ nói với bạn: Không sao, nếu đã đến đây thì sẽ theo ngươi.

[Mật Ngữ] Lệnh Hồ nói với bạn: Nhưng thật ra là nghĩ đến ta đúng không (biểu tượng đáng khinh)

Tuyệt không thể bỏ qua cơ hội trêu chọc đồ đệ được!

[Mật Ngữ] Lệnh Hồ nói với bạn: Ừ.

[Mật Ngữ] Bạn nói với Lệnh Hồ: …

[Mật Ngữ] Lệnh Hồ nói với bạn: Nhưng không người ta nhớ không phải là sư phụ.

[Mật Ngữ] Bạn nói với Lệnh Hồ: = =

[Mật Ngữ] Lệnh Hồ nói với bạn: Người ta nhớ chính là vợ ta.



Được rồi, lại bị phản tác dụng…

Cười cười, đột nhiên trong lòng bỗng xúc động.

Cho đến lúc này Diệp Nhân Sênh mới hiểu được, thì ra có chút kết quả không phải quan trọng, thì ra mất đi anh mới là điều quan trọng hơn, kỳ thật cho tới bây giờ chưa có gì là thuộc sở hữu của cô, cô từng cho rằng kết hôn trong game là có được, hóa ra cái gì cũng chẳng phải, một xưng hô ràng buộc, không bằng một trái tim chân thành. Mà cô cũng không sợ anh biết những chuyện này, trước mặt bao người cô có thể nói ra câu “quyết không từ bỏ”, trước kia là sợ bàn tán sư phụ đệ tử sao có thể thành, nhưng bây giờ đã chẳng còn là gì.

Chưa bao giờ muốn cho anh biết cấp bách như vậy…

Xung quanh chàng trai Ma Ẩn biết bao ánh sáng chói lóa phát ra, khuôn mặt lạnh lùng. Cô vươn tay ra, giống như có thể chạm đến một khuôn mặt khác đằng sau màn hình.

Anh có biết… Em thích anh không?

[Mật Ngữ] Bạn nói với Lệnh Hồ: Nếu lấy cái cớ kia, thì không chỉ là cớ…

Nếu ta từng nói với Vân Sinh Hải Lâu “người ta thích chính là đồ đệ” thì không đơn giản chỉ là muốn lấy cớ…

Trái tim Diệp Nhân Sênh giống như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, vất vả lắm mới tích góp từng tí dũng khí lại dần dần bị cuốn trôi mất. Có ai lại đi thích một ngươi chưa từng gặp mặt bao giờ? Có ai sẽ ngu ngốc giống cô không cơ chứ… đem tất cả chuyện hư ảo này thành thật?

Xúc động là ma quỷ! Cô sao lại có thể nói ra chứ a a a a a!

Diệp Nhân Sênh rất hối hận nhưng vẫn có chút chờ mong, cái loại hưng phấn với chật vật này đen chéo vào nhau, cơ hồ bao phủ lên cả người cô.

[Thế Giới] Lưu Vũ: Lệnh Hồ, cuối cùng ngươi cũng tới rồi.



[Mật Ngữ] Lệnh Hồ nói với bạn: Lấy cớ cái gì?

Một tia dũng khí duy nhất cuối cùng cũng bị cuốn đi không còn sót lại gì, Diệp Nhân Sênh nhanh chóng theo bậc thềm mà đi xuống.

[Mật Ngữ] Bạn nói với Lệnh Hồ: Không có gì không có gì Aha ha.

Đường Dập thở dài, anh thật sự phải nghiên cứu cấu tạo đại não của con gái mới được… Cuối cùng là suy nghĩ cái gì cơ chứ.

Ví dụ như Diệp Nhân Sênh, dường như vẫn còn… tiếp tục lải nhải.

[Thế Giới] Lưu Vũ: Ta chờ ngươi đã lâu, cuối tuần này ngươi không ở đây, dùng bồ câu đưa tin đã để lại lời nhắn cho ngươi, vừa rồi mới biết nương tử của ngươi, có rảnh không chúng ta đi phó bản đi, giúp nàng ta tăng thuộc tính trang bị, miễn phí nha, với yêu động núi tuyết Côn Luân ta rất quen thuộc, chỉ huy cũng rất nhiều lần rồi…

Đường Dập nhíu mày.

[Thế Giới] Lệnh Hồ: Ngươi là ai?



Được rồi, sớm biết rằng ba chữ này với thêm một dấu chấm hỏi của người ta có thể một giây giết chết tình địch, cô tuyệt đối sẽ không cần khổ cực như vậy…

Diệp Nhân Sênh hạnh phúc đến nỗi lệ rơi đầy mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.