Đại Thần, Nhĩ Lão Bà Điệu Liễu

Chương 19



“Không nên sao? Không có việc gì nha. Có anh ởđây rồi. Ngoan, lên giường, tự mình cởi quần ra.”

Đoàn Nghị Quân vốn là không muốn, thế nhưng nghe được nam nhân nói như thế, liền nhịn không được mà lên giường ngồi, sau đó cởi quần ra.

“Tưởng tượng xem ca ca hiện tại đang sờ vào nơi này của em, cầm lấy nó, nhớ kỹ ngón tay phải chạm vào đầu đỉnh nho nhỏ trước mặt nga.”

“A…ha… A… Ca ca…”

“Thoải mái sao?”

“Ân… Thật thoải mái…”

“Còn muốn không? Muốn ca ca sờ vào nơi nào của em đây.”

“A…ha… Thật là nhột… Đầu vú bên trên… Còn có phía dưới cũng thật ngứa…”

“Trước tiên sờ sờ vào phía trước của em nga. Vật nhỏ vểnh lên cao thế này a. Cầm lấy nó di chuyển lên xuống đi. Lần trước ông xã làm sao để giúp em nha?”

“A a… Ngạch a… Thật là thoải mái… Chảy ra nước rồi… Ông xã thật là lợi hại… A…”

“Tiểu tao hóa. Phía dưới đã cởi ra hết chưa?”

“Cởi… Cởi hết rồi…”

“Cởi cả phía trên đi. Hiện tại ông xã muốn hút hút đầu nhũ của em.” Nghe được nam nhân nói, Đoàn Nghị Quân chỉ cảm thấy đầu nhũ tao đến từng đợt nóng hổi lại thêm ngứa ngáy, cậu đã nhịn không được nữa rồi, trực tiếp cởi toàn bộáo ở phía trên ra.

“Ông xã, nhanh lên một chút đến hút đầu nhũ của em… Thật trướng thật ngứa… Em muốn… Ca ca… Cắn em…”

Một tay không ngừng xoa nắn đầu nhũ của mình, Đoàn Nghị Quân tưởng tượng ra bộ dáng lúc nam nhân đang làm chính mình, đem nơi nào hút đến vừa đau vừa thoải mái, phát ra cả tiếng “chậc chậc”.

“Thích ông xã hút chỗ này của em sao? Thoải mái chứ? Đều đãđỏ lên hết rồi, lại còn sưng thành như vậy.”

“A…ha… Thích… Lại dùng lực… Hút… A…ha… Thật là lợi hại… Đem Tiên Nhi hút chết mất… Dùng sức lộng em…”

“Chậc chậc, bảo bối, ông xã không cóở bên cạnh em chính mình ngoạn sao? Như thế nào lại tao thành như vậy.”

“Không… Không có… Chỉ cho ông xã chạm vào… Ân… ngô… A a… Dùng sức…”

“Lỗ nhỏ phía dưới muốn anh sao?”

“Muốn… Thật là muốn..”

“Muốn ông xã hay làđại nhục bổng của ông xã nha?”

“Đều… Đều muốn… A…ha…”

“Chậc chậc, muốn cả hai đều cho em sao?”

“Muốn… Ân a… A… Phía dưới cũng muốn…”

“Nằm úp sấp xuống đi, nhếch cái mông lên! Chính mình cắm vào! Nhớ kỹ trước tiên phải dùng thuốc bôi trơn nga, không được lộng chính mình bị thương.” Thanh âm của Trình Dật lúc này đã trở nên có chút khàn khàn, hơn nữa giọng nói cũng bắt đầu thô trọng. Đoàn Nghị Quân bị thanh âm như vậy mêđến thần hồn điên đảo, “Em… Em đã biết.”

Rất nhanh cậu đã xoay người nằm úp sấp xuống, sau đó tự mình bôi trơn, tưởng tượng ra dáng vẻ của nam nhân lúc này đây, cắm hai ngón tay vào trong, “A… a! A…ha… Ông xã… Nóng quá… Thật lớn… Muốn chết…”

“Làm được em thoải mái sao? Tiểu huyệt của em thật chặt thật nóng, hút anh thật sướng, ông xã cũng bị em hút sướng chết.”

“Ân… a… Lại dùng lực sâu một chút… A… a… Thật là thoải mái… Đại nhục bổng của ông xãăn thật ngon…” Đoàn Nghị Quân tưởng tượng thấy nam nhân đang rong ruổi trên thân thể mình, nhắm mắt lại đem ngón tay đã cắm vào bên trong bắt đầu trừu động, vừa sáp vừa hướng đầu dây bên kia lãng kêu.

“A…ha… Ông xã… Mau tới sáp em… A… a…”

“Ân… ngô… Thật thoải mái… Đi vào thật sâu… Ca ca… Em rất nhớ anh… A… a…”

“Ông xã… Lại dùng lực một chút… Thao em… Thao chết em… A…ha… a…”

Trình Dật không nói gì, thế nhưng tiếng thở dốc ồồ gần nhưđã phản ánh anh đang làm cái gìởđầu dây bên kia. Chỉ cần nghe được thanh âm của nam nhân, Đoàn Nghị Quân không khác gìđược uống xuân dược, trở nên càng thêm phóng đãng.

“Ông xã… Nhanh một chút sáp em… Cắm vào thao chết em… Em muốn đại nhục bổng của anh… A a a…” Bình thường không dám nói phóng đãng như thế nhưng hiện tại bởi vì cách một chiếc điện thoại di động, lúc này đây cậu đều đem toàn bộ hô lên thành tiếng.

“Sáp chết em!” Trình Dật cúi đầu nguyền rủa một tiếng, trong thanh âm khàn khàn tràn đầy hương vị nam nhân, khi nghe thấy một tiếng này Đoàn Nghị Quân hầu như trực tiếp đạt được cao trào.

“A… a… a… Ca ca sáp chết em… Muốn bắn… Cũng bịông xã sáp bắn… A… a…”

“Ngoan, cùng nhau.” Bên kia thanh âm của Trình Dật tựa hồ cũng đãđến cực hạn, nghe được tiếng thở dốc trầm thấp của anh, Đoàn Nghị Quân càng thêm không nhịn được mà kêu to lên. Trên ngón tay đã tràn đầy *** thủy bị chính mình sáp đi ra ngoài, Đoàn Nghị Quân một bên rên rỉ, chỉ cảm thấy một luồng sáng trắng hiện lên trong đầu, cọ xát một hồi đến cuối cùng cũng chịu không nổi nữa mà bắn ra. Nhất thời dưới thân cũng biến thành một mảnh ướt đẫm.

Trong nháy mắt Đoàn Nghị Quân hầu nhưđã quên điện thoại di động vẫn đang mở, thân thể liền yếu đuối ngã xuống giường, sau đó liều mạng thở phì phò.

“Có khỏe không?” Thanh âm ôn nhu của nam nhân từđầu dây bên kia truyền tới, Đoàn Nghị Quân mới vươn tay đem điện thoại một lần nữa đểở bên tai.

“Vừa rồi không phải bảo bối đã nói rất nhớ anh sao? Còn muốn chính anh sáp chết em mà.”

Vừa nãy trong lúc ý loạn tình mê bản thân đã thốt ra, Đoàn Nghị Quân vẫn nhớ rất rõ, bây giờ khi cậu nghĩ lại, chỉ cảm thấy chính mình tao vô cùng mà thôi.

“Ha hả, sao lại không nói. Có nhớ anh không?”

“Nhớ…”

“Ngoan, hiện tại đứng lên mở cửa sổ ra.” Đoàn Nghị Quân cảm thấy kỳ quái, nhưng vẫn là ngoan ngoãn đi tới bên cửa sổđẩy ra, lại không nghĩ rằng liền thấy nam nhân đãđứng dưới lầu nhà mình, bên cạnh còn có một chiếc xe đang đỗ.

Không có tự hỏi thêm nữa, Đoàn Nghị Quân tùy tiện cầm lấy quần áo mặc vào, sau đó vội vã chạy xuống dưới lầu.

“Anh… Sao anh lại đến đây!!”

“Bà xã. Ngày hôm nay chính là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta nha. Đương nhiên anh phải tự thân xuất mã rồi.”

Đoàn Nghị Quân trợn to hai mắt. Nếu anh đã tới…… vừa nãy bọn họđang làm cái gì nha? So thời gian lâu như thế, chính mình lại bịđùa bỡn đi!! Thế nhưng ngực lại có cảm giác mơ hồ ngọt ngào cùng hài lòng, mình nhất định sẽ không tha thứ cho anh đâu cái đồ hỗn đản này!!

“Xuân tiêu nhất khắc thiên kim, bà xã, chúng ta không làm chuyện kế tiếp hay sao?”

=== Hoàn ===

————————————————–

Cuối cùng cũng đã hoàn thành được bộ thứ 2. Nhưđã nói ở lúc đầu, tuy đây làđoản văn nhưng độ dài cũng thiệt là kinh người nha ( ≧Д≦). 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.