Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Chương 26: Có chết tao cũng lôi mày theo cùng



-“Hiển, Hiển ra đây mà xem này, hay lắm Hiển…”

-“Mau lên mau lên…”

-“Haha…ha…ha…”

Mọi kế hoạch vui chơi đều là do đại thiếu gia tổ chức, cậu cũng được xem như là người cầm đầu, có chuyện vui, tất nhiên ai mà quên được, đám đông thi nhau lôi kéo nịnh hót.

-“Nhìn kìa, tức cười không cơ chứ?”

Thế Hiển liếc theo tay người đó chỉ, là một bóng dáng, rất quen. Cái khuôn mặt kia, dù có đắp bao nhiêu bùn thì cậu cũng nhận ra mà thôi, ánh mắt cậu bỗng dưng sắc lại.

-“Mày biết không, thằng Long mới nói mày bị chết đuối, thế mà nó khóc lóc rấm rứt đi tìm mày đấy!”

-“Xem kìa, nhìn nó mò kìa, con em họ mày cũng ngốc thật…”

Mỗi đứa thi nhau một câu, rồi chủ trò đùa, Long lúc này mới tự đắc lên tiếng.

-“Em ơi lên bờ đi, anh Hiển nhà em chết thật rồi, mò tới tối cũng không thấy đâu…”

Mặc kệ bọn họ, Sen bên dưới nhích từng tý, đi xa hơn. Cả lũ lại được dịp cười ầm. Vừa cười vừa để ý cái người ở giữa, lạ quá, hình như cậu ta không vui thì phải. Chết thật, hình như không chỉ là không vui đâu, mà là cực cực cực kì không vui.

-“Tao xem hôm nay đứa nào mới là người chết thực sự!”

Một tay đại thiếu gia đã túm cổ áo Long, mặt nóng phừng phừng, Huệ lập tức hiểu ra, vội vàng lủi khỏi, mong là cậu sẽ không nhìn thấy mình vừa tham dự trò vui này.

Cô bé đi được vài bước, nghe thấy tiếng bùm vang trời, ngoảnh lại nhìn trộm, tên Long đáng thương bị cậu ném một phát bay xuống ao, hai thằng cười to nhất ăn đập tới méo mặt, bọn còn lại sợ quá chạy gần hết. Huệ run rẩy tái xanh, nhanh chóng chuồn.

Sen dưới ao thấy tiếng động lạ, ngơ ngác nhìn quanh, chẳng phải là Long à? Lúc nãy còn cười nó nữa, bây giờ bò lổm ngổm dưới đây là sao?

Còn nữa, ai đứng sừng sững trên bờ thế kia?

Nó dụi mắt, rồi lại dụi mắt.

Biết chắc là không hoa mắt, sướng quá, hét toáng lên.

-“A, cậu…cậu ơi…”

Con bé vừa hét, nước mắt vừa chảy.

-“Cậu không chết à, may quá, cậu ơi…em sợ…”

-“Mau lên đây!”

Đúng là đại thiếu gia rồi, đúng là giọng quát bá đạo của cậu đây rồi. Sen thấy hạnh phúc, người nó cứng đờ, chẳng hiểu sao chân tay run rẩy, chỉ biết khóc thôi.

-“Tao bảo mày vác xác lên đây!”

-“Dạ! Em lên ngay đây!”

Sen ở bên dưới, mực nước gần tới vai nó rồi, lúc nãy tìm cậu thì quyết tâm hừng hực, ra tới đây nhanh thế, giờ thấy cậu rồi, thở phào nhẹ nhõm rồi, người lại yếu, đi khó thế cơ chứ?

-“Như rùa bò thế?”

-“Cậu đợi tý!”

Sen mếu máo.

-“Con kia, mắt mày để sau lưng à?”

-“Đâu có đâu cậu?”

-“Sao đi giật lùi thế kia?”

-“Đâu, rõ là em đang đi lên mà!”

Hình như cậu nói đúng, sao nó càng cố lên bờ mà nước càng cao so với người nó thế này? Mồ hôi lấm tấm, Sen cũng khá mệt, mắt hoa lên, người lả lả.

-“Sen!”

-“…”

-“Sen!”

-“…”

-“Mày câm hả?”

-“Không cậu ạ.”

Nó tiếp tục từng bước khó nhọc, ngó lên trên, cậu đã xuống nước từ lúc nào.

-“Đại thiếu gia ơi, cậu lên bờ đi, nghe lời em đi mà…”

-“…”

-“Cậu ơi, cậu lên mau lên, kẻo ngã…nhanh lên đi mà…”

Thế Hiển nghe giọng Sen nghẹn ngào, thấy nó lo cho mình, vừa cảm động, lại vừa buồn cười. Cậu đi một đoạn, cố ý đập nước thật mạnh rồi ngồi thụp xuống.

Sen nhìn đại thiếu gia, hình như bị ngã xuống nước rồi, gọi mãi mà không được cậu. Đấy, nó nói có sai đâu mà, cậu chỉ được cái ngang bướng mà thôi.

-“Cậu ơi…cố gắng chịu đựng nhé, em tới đây!”

-“…”

Bùn đất dưới đáy ao trơn quá, bước lên rồi lại bị trượt xuống, Sen mãi mà không di chuyển được mấy. Nó sốt hết cả ruột, cộng thêm lo lắng nữa chứ, cuống hết cả.

-“Cậu ơi cậu đâu rồi? Em đã nói rồi mà cậu có nghe lời em đâu, cậu hư quá…”

Con bé đang mải khóc lóc oán hờn thì tự nhiên thấy ngưa ngứa, chân ngứa, tay ngứa. Nó ức điên người, hét càng to hơn.

-“Đấy, bây giờ em còn bị con gì nó đốt đây này, em bực cậu quá thôi…”

Càng hét, càng bị “con gì” đó đốt mạnh. Nhột người, tức, định lấy tay bóp chết “con gì”, ai dè bị tay cũng bị nắm chặt, chưa kịp sửng sốt, từ dưới nước, cái con khỉ gió đó đã ngoi lên, cười ha hả.

-“C…ậ…u….”

-“Ừ, tao đây!”

-“Cậu, cậu có sao không? Có đau ở đâu không, đưa em xem nào…”

Có ai như nó không? Lẽ thường con trai trêu con gái, con gái sẽ giận dữ rồi dỗi hờn, Sen thì ngốc nghếch quá, ngốc tới mức không biết mình bị trêu luôn. Nó khiến cậu đơ cả người.

-“Cậu lên em cõng về!”

Hả? Con điên này?

-“Hồi bé em cõng cậu rồi mà, lên em cõng đi, không lại ngã…”

-“Ốc chưa mang nổi mình ốc thì đừng mang cọc cho rêu!”

Đại thiếu gia dí tay vào đầu Sen. Nó thì hốt hoảng.

-“Sao tự nhiên cậu lại nói chuyện ốc rêu gì thế? Hay lúc nãy cậu ngã lâu quá, bị nước thấm vào não rồi?”

Ngán ngẩm với con hâm này, cậu chỉ còn biết bế nó lên, mặc cho nó phản đối rầm rầm.

-“Cậu…cậu…”

-“Nói nhiều quá đấy!”

-“Nhỡ cậu trượt chân thì biết làm thế nào?”

-“Câm mồm không tao tát cho rụng răng bây giờ!”

Sen bĩu môi, ngoan ngoãn ôm cổ cậu. Tời bờ, nó lại hỏi.

-“Cậu à, sao bạn cậu bảo cậu chết đuối mà cậu lại ở trên bờ, sao cậu ngã rồi mà lại xuất hiện ở chỗ em thế?”

Thế Hiển nhìn Sen, thở dài, nói.

-“Nguyên nhân đơn giản lắm.”

-“Vì sao ạ?”

-“Vì mày ngu quá!”

Cậu mắng, Sen hơi buồn, nó nằm trên cỏ, quay mặt nhìn mông lung, ánh nắng chiều dịu nhẹ chiếu trên khuôn mặt ửng hồng. Vài vết bùn đất còn sót lại trên làn da trắng như tuyết khiến nó trông chẳng khác nào một con mèo lem luốc đáng yêu, rồi nó nhíu mày, buột miệng.

-“Lúc nãy em mò mãi…mà không thấy cậu!”

Con bé thở dài thườn thượt, mắt hơi lim dim, nó không biết rằng, trái tim cậu chủ nó, đang lạc mất một nhịp rồi. Cậu không còn cảm thấy tức tối với nó nữa, đại thiếu gia ngồi xuống bên cạnh, cậu đưa tay sờ trán nó, ân cần bảo.

-“Đầu hơi ấm ấm, nghỉ một lát rồi về không ốm!”

-“Em chỉ thấy buồn ngủ thôi!”

-“Tay làm sao thế này?”

-“Bị cua cắp ạ…ao này có cua đấy cậu ạ!”

Cậu lại thơm lên tay Sen, thơm chữa đau thôi, nhưng mỗi lần như vậy, không chỉ giảm đau mà Sen còn thấy nóng tai nóng mặt. Cậu bảo.

-“Chúng nó trêu mày thôi!”

-“Vậy cậu không bị ngã ạ?”

-“Ừ, mai sau nếu có việc tương tự thì cứ ngồi yên đó, không phải đi tìm tao!”

-“Em phải tới cứu cậu chứ!”

Nó nói, rất tự nhiên, nó thấy cậu mỉm cười. Cậu mỉm cười, thực sự là đẹp trai nhé, đẹp trai cực kì luôn.

-“Không cần cứu.”

-“Nhỡ cậu chết thì sao? Em buồn lắm!”

-“Yên tâm, có chết tao cũng lôi mày theo cùng!”

-“Dạ?”

-“Mày không muốn à?”

-“Em không biết…nhưng em thích sống hơn à…”

-“Kệ mày, tao vẫn lôi mày theo!”

Sen nghĩ, rồi nó nhoẻn miệng đáp.

-“Thôi cũng được, dù sao ở với cậu cũng không có thiệt thòi gì cả!”

-“Khôn đấy!”

-“Cậu câu được nhiều cá không?”

-“Nhiều, nhưng lúc nãy điên quá tao không biết để đâu rồi!”

-“Sao cậu điên?”

-“Không có gì, về thôi!”

Đại thiếu gia búng mũi Sen béo, rồi lôi nó dậy, hai đứa vui vẻ ra xe về nhà. Huệ đã đợi sẵn ở cửa xe, thấy cậu, cô bé hốt hoảng gọi.

-“Hai người sao vậy? Sao ướt hết cả thế?”

-“Mày vào xe trước!”

Đại thiếu gia chỉ thẳng, Sen lầm lũi nghe lời, chẳng biết bên ngoài cậu với Huệ có chuyện gì giấu nó nữa, có chút ghen ghen nha.

Ở một góc khuất, Huệ ân cần hỏi han cậu chủ.

-“Cậu có mệt không ạ?”

-“Biến!”

-“Dạ?”

-“Tự mày biết, đừng tưởng chuồn nhanh là thoát tội!”

Huệ khóc lóc xin xỏ, khổ nỗi vô tác dụng, nó hối hận thì đã muộn rồi.

Trên đường về nhà, hai chủ tớ nhà nọ trò chuyện.

-“Huệ đi đâu rồi? Không về cùng à? Cậu và bạn ấy làm gì đấy?”

-“Nhà nó có việc nên từ giờ nghỉ, chỉ mình mày là người hầu của tao thôi!”

-“Vâng.”

-“Mặt đần thế? Đừng nghĩ nhiều làm gì!”

-“Cậu quý em hơn hay quý Huệ hơn?”

Đại thiếu gia choáng quá, cũng hơi sướng sướng nữa, giở giọng rất đểu.

-“Tất nhiên là quý con Huệ hơn rồi.”

Mặt con bé ngồi cạnh tự dưng nhăn lại, khiến ai đó nhìn chỉ muốn cắn cho một cái. Nó ấm ức.

-“Không công bằng!”

-“Sao không công bằng?”

-“Em quen cậu trước, em ở với cậu nhiều hơn, em tốt với cậu hơn mà…”

-“Ừ, nhưng tao vẫn quý nó hơn!”

Cậu làm nó buồn thiu, chẳng thèm tranh luận nữa, quay ra đằng cửa kính, ngắm cảnh lung tung. Một lát lại thấy động động đằng sau, bàn tay cậu đang luồn vào gáy nó, tay kia cầm khăn bông lau tóc cho nó.

-“Cậu đi mà làm cho Huệ ý, em không cần!”

-“Tóc nó không ướt!”

-“Em ghét cậu!”

Đại thiếu gia đằng sau, cười. Sen càng nóng, nó nói một tràng.

-“Em nói thật nhá, em quý ông bà chủ nhất, rồi tới anh Sên, rồi tới anh Tuấn, rồi tới chị Na, rồi tới bác Hồng, …., rồi tới bác Lựu,…, rồi tới em MiLu,…rồi cuối cùng là ai cậu biết không? Là cậu đó. Lêu lêu…”

Con này, láo thật. Biết là nó cố tình kích mình mà mặt mày đại thiếu gia vẫn đen sầm đen xì, tay không ngừng tăng lực.

-“Á, đau quá, cậu lau tóc hay cậu giật tóc em đấy?”

-“Ngồi yên không tao cạo trọc đầu mày luôn giờ!”

Sen bị dọa, phải ngồi yên thật!

…..

…..

Mùa hè của họ rồi cũng yên ả trôi qua. Sen và cậu chủ của nó, năm nay đã lên lớp 8 rồi. Lớp 8, lớn thật rồi đấy!

Thì cậu vẫn dậy nó học bài, nhưng năm nay mức độ cáu nhặng của cậu nhiều hơn rất nhiều. Lý do chẳng phải cậu thay tính đổi nết, mà đơn giản là vì, Sen càng ngày càng ngu.

-“Hai tam giác này có cạnh nào bằng nhau đâu mà đồng dạng hả cậu?”

-“Mày điên à? Đồng dạng mà cũng cần cạnh bằng nhau à?”

Cậu véo tai nó một phát, nó mệt mỏi giở lại sách, ừ, đúng là không cần thật.



-“Phân tích gì thế này hả Sen?”

-“Phân tích đa thức thành nhân tử mà cậu?”

-“Mày thử nhẩm nghiệm xem…”

-“Vâng, nghiệm là 2 đấy ạ…”

-“x bình phương trừ 1 bằng 0 mà có nghiệm là 2 à, cả hằng đẳng thức đáng nhớ nữa, mày không thuộc nổi à?”

-“Em học rồi, nhưng cứ quên ý…”

Lại bị cậu mắng, lại rơm rớm. Sen cũng không biết nữa, dạo này nó hay bị đau đầu lắm. Hồi đầu năm học thì bị đau một lần, rất đau, nó vẫn uống thuốc mọi khi. Rồi sau đó, những cơn đau tới nhiều hơn một chút, riêng tháng này nó đã bị đau tới ba lần, học cái gì quên luôn cái đó.

Đại thiếu gia có nghe Sen bảo đầu nó đau, nhưng trước giờ đầu nó vẫn hay bị đau mà, nên chỉ lấy thuốc cho nó uống mà không chú ý lắm.

-“Em vào nhà vệ sinh tý cậu nhé…”

Hiển ừ, Sen vừa chạy vào thì nôn thốc nôn tháo, mặt nó xanh lét, nước mắt nước mũi chảy đầm đìa. Cậu đứng ngoài, nóng ruột không kém.

-“Đi bệnh viện nhé!”

-“Thôi cậu ạ, chắc do em ăn nhiều không tiêu được…”

-“Ừ, thế không học nữa, vào đây tao xoa bụng cho!”

-“Vâng…”

…..

…..

Dạo này Sen ở trên lớp còn không nhìn rõ bảng nữa, nó lúc nào cũng phải quay sang chép bài cậu.

-“Kiểu này cuối tuần phải đi cắt kính, có khi mày bị cận đấy…”

-“Vâng ạ…”

Cô giáo viết xong đề mục, bắt đầu giở danh sách lớp.

-“Trương Ngọc Uyển Nhi lên bảng, chữa cho cô bài tập về nhà số 2 hôm qua!”

-“Dạ.”

Hôm qua cậu đã dạy bài này rồi, thế nào mà Sen hôm nay quên sạch, đầu óc nó cứ như một tờ giấy trắng vậy, nó cũng không biết nó phải viết cái gì lên bảng, làm cái gì nữa.

Nó ăn một con 0 tròn trĩnh, con 0 thứ 5 trong tháng. Cậu giận lắm, lúc về cậu dọa.

-“Tao mà bảo với mẹ tao thì mày nghỉ học con ạ!”

-“Thôi mà, em xin, em xin mà…lần sau em sẽ cố gắng…”

-“MÀY…NGU…XUẨN…”

-“Rồi, em ngu, em xin…đừng nói với bà chủ….”

-“Không nói thì cuối tháng đi họp phụ huynh mẹ tao cũng biết thôi.”

-“Thì lúc đó tính sau, từ giờ em sẽ cố gắng!”

Cậu bỏ đi đằng trước, cứ nghĩ Sen vẫn lẽo đẽo theo sau. Ngờ đâu, tới lúc quay lại, chẳng thấy nó, lại thấy các bạn học bu đông lại một chỗ.

-“Thế Hiển, Hiển…em họ cậu làm sao kìa?”

Chuyện là đợt Ánh Tuyết chuyển đi, có bị Hiển dọa, nên mọi người vẫn nghĩ Hiển là anh họ Sen. Cậu nghe Trang gọi, giật bắn mình, chạy ngay tới. Con béo nhà cậu, nó nằm im thin thít dưới sân trường, gọi nó mãi mà nó không nghe thấy, mặt nó trắng bệch, mặt đại thiếu gia cũng tím tái theo.

…..

…..

Ngoài cửa phòng bệnh, từng lời từng lời của bác sĩ đều khiến cậu run rẩy. Cậu chưa bao giờ thấy mẹ mình khổ sở như thế.

-“Em giết, em tìm được cô ta thì em giết, chỉ tại con chó đó…”

-“Mình bình tĩnh nào, chắc gì đã phải tại cô ta, bệnh này còn nhiều nguyên nhân mà.”

Ba cậu trấn an, nhưng cũng không giảm được không khí nặng nề.

-“Nguyên nhân khỉ gì? Đã bị đẻ non còn bị vứt sọt rác lạnh lẽo, đứa nào chịu được…Cả ông nữa, ngày đó ông đã bảo nó khỏi rồi cơ mà, sao giờ tự dưng lại bị thế?”

Bác sĩ vẫn cố gắng giải thích, ba cậu cố kiềm nén, mẹ cậu vẫn khủng hoảng. Nhưng cậu, còn chấn động hơn rất nhiều. Cậu đâu có biết, từ bé tới lớn, nó hay bị đau đầu, mẹ cậu bảo là con gái hay bị đau đầu, nó uống thuốc hàng ngày, mẹ cậu nói là thuốc bổ vừa giảm đau, vừa giúp cho nó thông minh hơn, vậy mà cậu cũng tin.

Cánh cửa phòng từ từ đẩy ra, người thiếu niên cắt ngang cuộc trò chuyện bằng giọng nói run run.

-“Rốt cuộc thì nó còn sống được mấy ngày nữa? Nó sẽ chết phải không? Các người nói cho con cụ thể thì bao giờ nó chết?”

-“Hiển…con…”

Mẹ cậu nhìn cậu, nước mắt rơi. Ba cậu nóng quá, quát.

-“Thằng này, con trai mà đứng ngoài nghe trộm hả? Biến ngay cho tao!”

Lần đầu tiên trong đời, Hoàng Thế Hiển, dám cãi lại Hoàng Thế Lân, rành mạch từng chữ.

-“CON…KHÔNG…BIẾN!”

(Còn tiếp)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.