Đại Thiếu Gia Nhà Họ Cam Rất Khó Trị

Chương 7-2



Thật sự là ông ta!

Chu Chiếu Hi nghiêm mặt, đẩy cửa thủy tinh trong suốt ra đi vào.

"Ôi, con gái bảo bối của ba, cuối cùng con đã tới."

"Ông tới đây làm gì?"

"Làm sao con lại dùng giọng điệu này nói chuyện với ba chứ? Ba tới đây, đương nhiên là tới thăm con gái của ba rồi."

"Câm mồm, ai là con gái của ông! Lần trước tôi đã nói, tôi không muốn gặp lại ông....ông lập tức rời khỏi đây đi!"

Thấy cô không cho ông chúc thể diện, người đàn ông cũng thu lại vẻ mặt tươi cười, xấu bụng mở miệng.

"Mặc kệ nói thế nào, sống tôi cũng là ba của cô, đây là thái độ cô đối đãi với ba mình sao? Nếu để cho người trong công ty này biết cô bất hiếu thì sao nhỉ, bọn họ sẽ nghĩ thế nào về cô?"

"Tôi đâu cần quản xem bọn họ nghĩ cái khỉ gió gì chứ, tôi chỉ biết không muốn gặp lại ông...ông đi đi!" Đây là ông ta đang uy hiếp cô sao? Cô trợn mắt sẳng giọng.

-Người đàn ông khoanh tay trước ngực, dáng vẻ vô lại, "Chuyện lần trước tôi nói, cô đã suy nghĩ thế nào rồi?"

"Ông đừng mơ tưởng một xu tôi cũng sẽ không cho ông!"

"Được, cô không muốn chịu đưa mỗi tháng ba vạn cũng không sao, chỉ cần cô đưa cho tôi năm trăm vạn, tôi đảm bảo từ nay về sau sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa."

"Ông nói cái gì? Năm trăm vạn! Tôi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?" Cái này căn bản tỏ rõ vơ vét tài sản mà! Sao lại thế này! Tại sao có thể có người đàn ông vô sỉ như vậy? !

"Cô không cần gạt tôi, tôi đã thấy, cô dan díu với chủ tịch của mình, có đúng không? Nhưng cậu ta là đại thiếu gia của tập đàon Đạo Hùng, chỉ cần cô mở miệng, dù là năm trăm vạn , hay cho là một ngàn vạn, đối với cậu ta cũng chỉ là mất một sợi lông không đáng kể."

"Ông!" Cô tức điên, nhưng hơn cảm thấy khiếp sợ. Làm sao ông ta biết cô đang qua lại với Cam Nhĩ Thụy? Không được, chuyện này tuyệt đối không thể thừa nhận, nếu không ông ta tham lam, tuyệt đối không dừng lại.

Chu Chiếu Hi cố hết sức phủ nhận, "Tôi là ai chứ? Làm sao có thể leo lên gia đình khá giả như vậy, tôi thấy ông nghĩ muốn tiền sắp điên rồi!"

"Ngày đó tôi đã thấy được, cậu ta không chỉ nắm tay cô, còn hôn cô, một người đàn ông nếu không có gì thì làm sao có thể đối đãi với cấp dưới của mình như vậy? Cô đừng nghĩ gạt được tôi!" Ngày đó sau khi thấy bọn họ từ phòng chụp ảnh đi ra, ông ta lập tức đi vào hỏi gặp những người trong hỏi thăm tin tức, vậy mới biết cô làm việc ở xây dựng Đạo Dương, hơn nữa còn làm trợ lý cho Cam Nhĩ Thụy.

Gọi điện thoại cho cô mấy ngày liền, cô vẫn không nghe máy, cho nên ông ta mới tìm tới nơi này, không sợ cô dám không để ý tới ông ta nữa.

"Năm trăm vạn đối với Cam Nhĩ Thụy chỉ là con số nhỏ, tôi tin tưởng cô mở miệng với cậu ta, cậu ta tuyệt sẽ không không cho."

"Cho dù anh ấy chịu cho, tôi cũng tuyệt đối sẽ không mang tiền cho ông...ông đừng mơ tưởng dựa dẫm vào tôi lấy được — một xu tiền!" Cô hận chết ông ta, ông ta lại có thể đối với cô như vậy, không nuôi dưỡng cô một ngày cũng coi như xong, bây giờ lại còn dám muốn vơ vét tài sản của cô! Ông ta rốt cuốc có phải là người không vậy! Làm sao có thể làm ra những chuyện như vậy!

"Cô thật sự không cho?" Người đàn ông thấy cô kiên quyết như vậy cũng nảy sinh ác độc.

"Tuyệt đối không cho, ông đi đi!"

"Được, chúng ta xem thử." Hung ác nham hiểm liếc mắt trừng nhìn cô, ông ta đi ra ngoài, lập tức lớn giọng la thất thanh ."Mọi người đến đây phân xử thử! Tôi là ba của Chu Hiếu Hi, hiện tại tôi nghèo đến ngay cả một phần cơm cũng không có ăn, không để ý đến tôn nghiêm hạ thấp mặt mũi tới cầu xin nó ban cho chén cơm ăn, nó lại độc ác thấy chết mà không cứu, ngay cả một xu cũng không cho tôi, còn muốn đuổi tôi đi, mọi người nói rằng như vậy đúng không?s"

Lời của ông ta lập tức thu hút ánh mắt dò xét nhìn về phía hai người.

Chu Chiếu Hi kinh ngạc nhìn ông ta chằm chằm, không thể tin được ông ta lại dám nói như vậy.

Người đàn ông nói tiếp: "Tôi cũng sắp chết đói rồi, nó mỗi ngày đều được ăn thức ăn, chơi bời trăng hoa với chủ tịch các vị, không có chút nào cảm thấy áy náy, mọi người nghĩ xem có thừng thấy con gái như vậy có bất hiếu không?"

Lời của ông ta khiến cho mọi người ghé mắt cùng bàn luận xôn xao.

Chu Chiếu Hi tức giận toàn thân đều đang run rẩy, không thể tin được ông ta lại dám làm như vậy! Người đàn ông này thật sự là ba ruột của cô sao? Ông ta căn bản là ác ma!

Dương Mỹ Dục không yên lòng đi theo, nghe đucợ lời của ông ta, lòng đầy căm phẫn nhảy ra."Ông đang chém gió hả, là ông chưa từng nuôi dưỡng Chiếu Hi lấy một ngày, là ông bỏ rơi mẹ con cô ấy, còn cuốn đi tất cả tài sản trong nhà chạy theo người phụ nữ khác, làm sao ông có thể nói cô ấy như vậy hả?"

Chu Chiếu Hi cũng khống chế không nổi cảm xúc nữa gầm thét ra tiếng: "Cho dù ông chết đói, cũng không phải chuyện của tôi, ông cút đi —— cút!"

"Các người nhìn xem, cô ta chính là như vậy đối với tôi hung dữ, các người nói, này còn có công lý sao?"

Cô giận dữ, không cách nào bình tĩnh suy nghĩ nữa, "Nếu ông không đi tôi gọi bảo vệ tới đuổi ông đi!"

"Chờ một chút." Tiếng một người đàn ông truyền đến, sức lực nhẹ nhàng đặt trên vai của cô.

Cô ngoái đầu nhìn lại, liếc thấy là Cam Nhĩ Thụy, yếu ớt cắn môi, xúc động có suy nghĩ muốn nhào vào trong ngực anh khóc lớn.

"Nơi này giao cho tôi xử lý, cô lên trước đi." Anh nhẹ nhàng lên tiếng nói.

"Nhưng. . . . . ."

"Đừng lo lắng, giao cho tôi."

"Chủ tịch đã nói như vậy rồi, Chiếu Hi, chúng ta đi thôi, nơi này liền giao cho chủ tịch." Dương Mỹ Dục nhanh chóng tới trước kéo cô đi.

************

Dẫn người đàn ông vào phòng tiếp khách, kéo rèm cửa xuống che kín ánh mắt bên ngoài, ánh mắt đen của Cam Nhĩ Thụy nhìn người đan ông trong nháy mắt, dứt khoát hỏi: "Nói đi, ông muốn cái gì?"

Đối mặt ánh mắt anh lạnh lùng sắc bén, người đàn ông rùng mình, chợt nghĩ đến người đứng trước mặt ông ta là ông chủ lớn, lá gan lập tức lớn lên, đòi hỏi nhiều nói: "Tôi hiểu rõ chuyện cậu với con gái của tôi, mặc kệ nói thế nào, nếu như không có tôi, hôm nay cũng sẽ không có Chiếu Hi, nhà họ Cam các người có tiền, chỉ cần một ngàn vạn là được rồi, tôi đảm bảo từ nay về sau tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt các người."

Giọng nói trầm lạnh từ từ ra tiếng, "Một ngàn vạn đối với nastrong họ Cam quả thật mà nói không nhều lắm."

Người đàn ông xoa xoa đôi tay, mặt tràn đầy tham lam, "Đúng vậy, giống như các cậu là thiếu gia nhà giàu, thùy tiện bao nuôi phụ nữ, ba cô, năm trăm ngàn vạn là chuyện rất tầm thường, tôi chỉ yêu cầu một ngàn vạn coi như là ít rồi." Rất hối hận bảng giá không đề nghị cao một chút.

"Nói cũng phải, một ngàn vạn xác thực không nhiều lắm, lúc nào tôi cũng có thể lấy ra."

Ánh mắt người đàn ông sáng lên, lại nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của anh nói tiếp: "Nhưng mà như vậy cũng phải chờ Chiếu Hi đồng ý, nếu như vừa rồi tôi không có nghe nhầm, hình như cô ấy nói một xu cũng không muốn cho ông. Hơn nữa ông cũng chưa từng nuôi cô ấy ngày nào, còn vơ vét hết tài sản trong nhà, bỏ lại một khoản nợ lớn cho hai mẹ con cô ấy gánh, đối với người làm cha như ông, tôi thật sự tìm không ra một lý do nào để cho tiền ông cả."

Lập tức ánh mắt người đàn ông lộ vẻ hung dữ, "Cậu. . . . . . Chơi con gái của tôi nhưng không muốn trả tiền, nói ra không sợ mất mặt sao?"

Sắc mặt Cam Nhĩ Thụy không gợn chút sóng mở miệng, "Chu tiên sinh, ông nghĩ sai một chuyện rồi."

Người đàn ông cải chính lời anh."Ta không phải họ Chu, tôi họ Du."

"Thì ra là Chiếu Hi theo họ mẹ."

"Lúc đầu là tôi ở rể ở nhà họ Chu, hừ, cả nhà bọn họ đều khinh thường tôi, mỗi người đều cười tôi là ăn cơm chùa, cho nên. . . . . ."

Sắc mặt Cam Nhĩ Thụy lạnh lùng, lành lạnh tiếp lời, "Cho nên, để chứng minh mình là người đàn ông có dụng, ông mới vơ vét tài sản của nhà họ Chu, chạy theo người đàn bà khác, kết quả lại vô liêm sỉ quay lại yêu cầu con gái phụng dưỡng người ba ruột mà không nuôi mình một ngày nào sao?" Anh khinh bỉ liếc nhìn ông ta, lạnh nhạt nói: "Du tiên sinh, tôi không thể không nói, ông thật sự mất hết thể diện của người đàn ông."

Người đàn ông thẹn quá thành giận rống, "Tại sao cậu lại nói tôi như vậy! Một câu nói thôi, rốt cuộc cậu có cho tiền hay không?"

"Lời của tôi nói vừa rồi còn chưa nói hết, ông nghĩ sai một chuyện rồi, tôi không có trêu đùa con gái ông, tôi đối với cô ấy là nghiêm túc; thứ hai, ông muốn nói cứ việc nói đi, " ánh mắt lạnh lẽo quét về phía ông ta, "Nhưng hậu quả, ông tốt nhất nên nghĩ rõ ràng."

Ánh mắt sắc bén lạnh lùng này khiến ông ta lạnh sống lưng sợ hãi, ông ta phát hiện người đàn ông trước mắt này không phải dễ chọc, nhưng lại không cam lòng đầu dê béo như vậy lại không ăn được. Ông ta lại chợt nghĩ một ý .

"Được, nếu như cậu không chịu cho ta cũng vậy không sao, tôi liền kiện Chiếu Hi vứt bỏ. Tôi đã hỏi luật sư rồi, anh ta nói tỷ lệ thắng kiện của tôi rất cao, đến lúc đó Chiếu Hi vẫn phải là nuôi dưỡng tôi."

Cam Nhĩ Thụy nheo mắt, rất đau lòng thay bạn gái, trên đời thậm chí còn có người ba như vậy.

"Nếu như ông thật chỉ là nghĩ muốn kiếm miếng cơm, cũng không phải là tôi không thể giúp ông."

Thấy anh đổi lời nói, hình như đường sống còn có thể cứu vãn, người đàn ông lập tức nói: "Tôi cũng không yêu cầu một ngàn vạn, chỉ cần cho tôi năm trăm vạn là được rồi."

"Tôi sẽ không vô duyên vô cớ cho ông tiền. Nếu ông kiên trì muốn nói đề xuất, đến lúc đó tôi sẽ vận dụng luật sư của Tập đoàn Đạo Hùng biện hộ cho Chiếu Hi, chính ông hiểu rõ ràng, lấy sức lực một mình ông đối kháng với luật sư đắc đạo của Tập đoàn Đạo Hùng sao?" Nói đến đây, giọng nói anh dừng lại, "Nhưng nếu như ông nguyện ý tay làm hàm nhai, tôi có khả năng cung cấp cho ông cơ hội làm việc, để cho ông nuôi sống mình."

"Tôi đây già rồi, đâu còn có thể làm việc?"

Nhìn ra ông ta căn bản là hết ăn lại nằm không muốn làm việc, Cam Nhĩ Thụy nghiêm mặt trách mắng: "Ông có tay có chân, xem ra tình trạng khỏe mạnh vẫn không tệ, tại sao không thể làm việc? Nếu như ông chỉ lười biếng không muốn làm việc, tôi tin tưởng lên tòa án, quan tòa cũng sẽ không xử ông thắng kiện."

Người đàn ông cắn răng, không cam lòng hỏi: "Cậu muốn cho tôi làm việc gì?"

"Cho tôi số điện thoại liên lạc, chờ tôi an bài xong rồi sẽ cho người thông báo cho ông."

"Tôi nói trước, tôi đã từng tuổi này, không thể làm công việc quá nặng nhọc."

"Ông cứ yên tâm đi, là bề trên của Chiếu Hi, tôi sẽ an bài cho ông một công việc thích hợp."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.