Đại Thiếu Gia Nhà Họ Cam Rất Khó Trị

Chương 9-2



"Con lo lắng thôi!"

"Con lo lắng cái gì?"

"Anh ấy là thiếu gia con nhà khá giả, làm sao con biết được anh ấy đối với con có nghiêm túc không?"

Chu Ngọc Trân nhớ lại cảm giác lần đầu tiên mình thấy Cam Nhĩ Thụy ở bệnh viện, ấn tượng bà đối với anh cũng không tệ.

"Mẹ cảm thấy tính cậu ấy chân thành, nếu như không phải thật lòng thích con, cậu ấy cũng sẽ không theo đuổi con, chỉ là, con tính cũng không sai, dù sao gia thế chùng ta so với bọn họ chênh lệch quá nhiều, cho dù cậu ấy thật lòng yêu con, cũng chưa chắc gia đình cậu ấy có thể chập nhận con."

"Đúng vậy ạ, cho nên con mới tạm thời không có nói cho mẹ. Gần đây anh ấy vẫn nói muốn tới ra mắt mẹ, là con ngăn anh ấy lại, không cho anh ấy đến."

"Nghe con nói như vậy, cậu ấy sẵn lòng tự mình đến gặp mẹ, có thể thấy cậu ấy đối với con là thật tâm ." Vỗ vỗ tay của con gái, Chu Ngọc Trân ân cần hỏi nữa: "Chiếu Hi, trước hết bỏ qua một bên thân phận của hai người các con không nói, còn con thì sao, thích cậu ấy không?"

Tròng mắt nhìn đôi tay, chậm rãi đáp: "Dạ có."

"Vậy thì dẫn cậu ấy về đây, để mẹ nói chuyện với cậu ấy một chút."

Chu Chiếu Hi ngước mắt nhìn thấy ánh mắt khích lệ của mẹ, băn khoăn trong lòng giảm không ít, cô gật đầu nói: "Được, vậy con sẽ hẹn anh ấy thời gian qua đây ."

Dứt lời, một giai điệu chợt vang lên, cô vội vã từ lấy điện thoại di động từ trong túi ra.

"Vâng, là tôi, có chuyện gì không? Cái gì, bây giờ. . . . . ." Lắng nghe tiếng trong điện thoại di động truyền ra, chốc lát, cô rũ mi xuống: "Được, tôi biết rồi."

"Chiếu Hi, sao vậy?" Thấy vẻ mặt con gái nghiêm túc, Chu Ngọc Trân quan tâm hỏi.

"Mẹ, con có chút chuyện, đi ra ngoài một chút." Nói xong, cô vội vã đứng dậy ra cửa.

************

"Tôi không phải là muốn diễu võ dương oai với cô, hoặc là khoe khoang cái gì, tôi chỉ là có ý tốt hi vọng cô có thể nhận rõ sự thật, cô với Nhĩ Thụy là không thể nào. Cô cũng thấy đấy, anh ấy đối với tôi là tình cũ còn chưa dứt."

Ngón tay nhỏ nhắn khẽ vuốt người đàn ông trần truồng trên giường chỉ đang đắp một cái chăn mỏng, giọng nói ngọt ngào nói tiếp: "Có lẽ anh ấy thích cô, nhưng tình cảm đối với tôi sâu đậm hơn, từ nhỏ chúng tôi đã biết nhau, mười tám tuổi bắt đầu yêu, khi đó chúng tôi rất ngọt ngào, anh ấy vô cùng cưng chiều tôi, nếu không phải sau này có chút hiểu lầm, tôi cũng sẽ không rời xa anh ấy, sau khi tôi đi, anh ấy đau khổ rất lâu."

Thi Thục Viện mặt dịu dàng nhìn Chu Chiếu Hi, "Tôi nghĩ rằng có chuyện mà có thể cô không biết, tôi là con dâu được nhà họ Cam chọn. Giao tình hai nhà chúng tôi rất tốt, trưởng bối hai nhà vẫn giữ vững giao tình rất tốt, nếu không phải lúc trước hiểu lầm, chúng tôi có thể đã sớm kết hôn."

Nhìn chăm chú người đàn ông đang nằm nghiêng trên giường đưa lưng về phía cô, Chu Chiếu Hi lên tiếng hỏi."Tại sao anh ấy không thức dậy?"

"Anh ấy mệt muốn chết rồi, cô nên nhìn ra được vừa mới xảy ra chuyện gì chứ?" Ngón tay ngọc chỉ giường nệm xốc xếch, thẹn thùng che miệng cười khẽ."Mới vừa rồi lúc chúng tôi ân ái anh ấy nói cho tôi biết, anh ấy cảm thấy rất có lỗi với cô, không biết nên mở miệng nói như thế nào cho cô biết chuyện của chúng tôi. Đúng rồi, cô có biết chuyện mẹ của anh ấy yêu cầu ba anh em bọn họ trong vòng hai năm phải sinh cháu đích tôn cho bà?"

Cô thẩn thờ gật đầu.

Thi Thục Viện nói dịu dàng cười mỉm nói: "Vậy được rồi, tôi nghĩ đối với cô có lẽ anh ấy thật sự có chút thích, cho nên mới phải tìm đến cô, nhưng bây giờ tôi trở về, trong lòng anh ấy không thể chứa thêm người khác nữa rồi. Tôi không đành lòng nhìn anh ấy khó xử, cho nên lúc này mới quyết định gọi cô tới, giáp mặt nói chuyện rõ ràng với cô."

Cô vẫn một mực chân thành nhìn Chu Chiếu Hi.

"Thay vì tốn thêm thời gian nói nhiều giải thích cái gì, tôi muốn để cho cô nhìn thấy sự thật, là cách hiểu chân tướng nhanh nhất. Chu tiểu thư, thật lòng tôi không muốn cô cảm thấy khó chịu, chỉ hi vọng là cô có thể nhìn nhận rõ sự thật."

Người đàn ông vốn vẫn đang ngủ chợt từ từ lên tiếng, "Thật xin lỗi, mỗi người chỉ có một trái tim, chỉ có thể yêu một người, tôi cũng bởi vì nghĩ thế mà buồn bã, cho nên mới phải tìm tới cô, hiện tại Thục Viện đã trở lại bên cạnh tôi rồi, tôi không có cách nào ở cùng với cô nữa."

Nhận ra đó là giọng của Cam Nhĩ Thụy, Chu Chiếu Hi chấn động. Mặc dù vừa mới nghe Thi Thục Viện nói nhiều như vậy, nhưng cũng không có sát thương (tổn thương) bằng lời nói này của anh.

Cô cũng chỉ là người thay thế lúc anh buồn mà thôi!

Giọng nói quen thuộc của người đàn ông nói tiếp: "Cô hãy yên tâm đi, tôi sẽ bồi thường cho cô, ngày mai tôi sẽ cho người mang chi phiếu tới cho cô."

Chu Chiếu Hi chặn lại quát nói: "Không cần! Anh cũng chỉ là công cụ kiếm tiền của tôi mà thôi, anh đã nói như vậy, chúng ta tới đây là hết."

Nói xong, cô xoay người rời đi.

Kết thúc, không ngờ nhanh như vậy đã chơi chán rồi sao.

Nhanh đến nỗi làm cho cô. . . . . . trở tay không kịp!

Giọt nước mắt mới vừa cố nén lại khi cô ngồi lên xe thì rốt cuộc không nhịn được nữa chảy xuống gò má, cô gục đầu trên tay lái, nhỏ giọng khóc nức nở, tiếc thương cho tình yêu lúc trước.

************

"Đây là đội Đại Hùng."

"Nghe, đội Đại Hùng, có chuyện gì không?"

"Báo cáo Vampire Bá tước, suốt đêm mục tiêu đã cùng mẹ mẹ mình rời khỏi nhà, thấy bọn họ mang hành lý ra, giống như là chuẩn bị đi xa, xin chỉ thị Vampire Bá tước nên xử lý như thế nào?"

"Ngu ngốc, đương nhiên là tiếp tục theo dõi chặt chẽ." Suy nghĩ một chút, hoài nghi hỏi: "Tại sao mục tiêu lại đột nhiên muốn đi xa, đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Khoảng một hai tiếng trước mục tiêu đã đi qua chỗ ở của thiếu gia, sau khi ra ngoài, sắc mặt không tốt lắm."

"Thật sao? Ta biết rồi. Đi theo mục tiêu, bất cứ khi nào báo cho ta động tĩnh của cô ấy, biết không?"

"Vâng"

************

Trên bàn là đơn xin từ chức bị nắm nhăn lại, lại mở ra lần nữa, cẩn thận nhìn từ đầu đến cuối không sót một chữ, muốn từ bên trong tìm kiếm ra một chút dấu vết.

Thế nhưng một dòng chữ ngắn ngủi, trừ bỏ ý tứ bên ngoài, không có viết gì cả.

Anh muốn điên rồi, nếu như không tìm được Chu Chiếu Hi, anh thật sẽ điên mất!

Rõ ràng một ngày trước trước khi tan việc đều tốt đẹp, không nhìn ra cái gì khác thường, tại sao đến ngày thứ hai, liền sẽ không thấy được cô, cô chỉ gửi chuyển phát nhanh tới đơn xin từ chức này thôi?

Nửa tháng này, điện thoại di động của cô từ trạng thái tắt máy đến biến thành số không. Đến cô đi tìm người, hàng xóm bên cạnh lại nói họ đã rời đi trong đêm đó.

Cuối cùng là cô đi đến nơi nào chứ? Vì cái gì ngay cả gặp mặt nói cho anh biết một tiếng cũng không?!

Cốc cốc! Có người sau khi khẽ gõ cánh cửa, đẩy cửa vào.

Đôi mắt màu đen của Cam Nhĩ Thụy trừng mắt về phía người tự tiện bước vào văn phòng của anh."Không phải tôi đã thông báo không có sự cho phép của tôi bất cứ ai cũng không được vào làm phiền tôi sao hả?"

"Tớ lại không vào đây làm phiền cậu, công ty sẽ chết hết mất, Giang Dật Bình đi tới trước bàn của anh, chỉ vào đống công văn chất như cái núi nhỏ trên bàn, "Những thứ này trên bàn của cậu không được duyệt mà nói tất cả mọi chuyện trong công ty sẽ không có cách nào tiến hành, tiếp tục như vậy nữa, không tới một tháng Xây dựng Đạo Dương sẽ phải chuẩn bị đóng cửa rồi !"

Liếc anh một cái, Cam Nhĩ Thụy rầu rĩ cầm xấp công văn lên, cũng không thèm nhìn một cái hạ bút ký tên.

Một lát sau, sau khi ký tên xong, anh lạnh lùng lên tiếng nói: "Ký cũng ký xong rồi, cầm đi đi."

Giang Dật Bình không có nhận công văn, ngược lại kéo ghế ngồi xuống, "Nhĩ Thụy, tớ chưa bao giờ thấy cậu như vậy, cho dù năm đó Thi Thục Viện bỏ cậu...cậu cũng không uể oải tinh thần sa sút như vậy."

Đối mặt với bạn tốt, Cam Nhĩ Thụy vỗ trán, thấp giọng chân thành mở miệng nói.

"Tớ đã đi tìm rất nhiều nơi cũng không tìm thấy cô ấy. Cô ấy để lại một lời lại đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa, tớ sắp không chịu nổi nữa rồi, giống như không thể hít thở không khí nữa, tớ không biết nên làm cái gì, vì sao cô ấy lại muốn bỏ đi? Tại sao không nói cái gì hết? Đối với cô ấy tớ rốt cuộc được xem là cái gì? Tại sao cô ấy có thể cứ như vậy mà bỏ đi chứ ?!"

Giang Dật Bình thật không ngờ, mới mấy tháng mà thôi, không ngờ tình cảm của Nhĩ Thụy sâu đậm như vậy, thấy cậu ấy khổ sở như thế, anh cũng có chút không đành lòng."Chiếu Hi không phải là người như thế, tớ nghĩ nhất định phải có nguyên nhân gì, có lẽ bệnh của mẹ cô ấy đột nhiên chuyển nặng thì sao?"

"Tất cả các bệnh viện lớn nhỏ tớ đều đã từng hỏi thăm, mẹ cô ấy hoàn toàn không có hồ sơ kiểm tra sức khỏe." Điểm này anh đã sớm nghĩ tới rồi.

"Vậy. . . . . ." Giang Dật Bình hạ ánh mắt suy nghĩ, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, "Gần đây cậu và Thi Thục Viện có xảy ra chuyện gì không?"

"Cậu ám chỉ cái gì?"

"À. . . . . . Thục Viện biết chuyện cậu đang qua lại với Chiếu Hi."

"Vậy thì thế nào?"

"Với cá tính của Thục Viện cậu cũng biết, cô ấy luôn luôn không chịu thua kém, muốn cái gì nhất định không thể không đạt được."

Bỗng nhiên Cam Nhĩ Thụy đứng lên, "Ý của cậu là cô ta bức Chiếu Hi rời đi? !"

"Cái này tớ cũng không dám chắc, sao cậu không thử thăm dò Thục Viện một chút." Sau khi Chu Chiếu Hi rời đi, Thi Thục Viện tới công ty thường xuyên hơn, quả thật muốn đem mình làm phu nhân chủ tịch.

Cam Nhĩ Thụy nhắm mắt, nhớ lại đêm trước khi Chu Chiếu Hi rời đi, anh làm cái gì.

Đêm đó, Nhĩ Khiêm nói có chuyện muốn thương lượng với anh, phải đi đến chỗ của anh nói, cho nên sau khi tan việc, Chiếu hi mới không về nhà cùng với anh.

Lúc đó nhìn Nhi Khiêm hình như rất buồn rầu, đến chỗ của anh vần uống rượu, anh cũng uống chung mấy ly. Cuối cùng. . . . . . Anh say, khi tỉnh lại trời đã sáng. Tửu lượng của anh luôn luôn không tệ, ngày đó làm sao mà mới uống không được mấy ly, liền say đến bất tỉnh nhân sự? Chẳng lẽ. . . . . . Trong rượu có người động tay chân?

"Đáng chết."

Thấy sắc mặt của anh trầm xuống, vội vã đi ra ngoài, Giang Dật Bình vội hỏi: "Nhĩ Thụy, cậu nghĩ ra cái gì rồi hả?"

"Tớ đi tìm Nhĩ Khiêm."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.