Đại Tranh Chi Thế

Quyển 1 - Chương 111-1: Giành ngôi đầu (Thượng)



Cuộc đua thuyền rồng, đối với ba nhà thế gia mà nói, chính là một cơ hội khác để xếp hạng lẫn nhau. Cuộc đua thuyền rồng năm nay, đối với Quý Thị môn hạ mà nói, càng là vì khoản tiền thưởng to lớn. Chẳng qua hiện giờ cờ đỏ đã vung lên, trống trận thình thình, hơn mười chiếc thuyền rồng đã đón gió rẽ sóng, trong tiếng hô nhịp nhàng lướt nhanh về phía trước, mà tam hoàn thế gia thậm chí cả nhiều công khanh đại phu cũng hoàn toàn không còn lòng dạ nào mà quan tâm tới cuộc thi.

Tam hoàn gia chủ đều có tâm tư, ánh mắt nhìn vào nước hồ Lịch Ba xanh như ngọc bích, nhưng trong lòng lại đang tính toán vận mệnh chính trị sau khi Lỗ quân qua đời, gia tộc của mình làm sao để có thể từ đó giành được ích lợi lớn nhất, quan hệ giữa Khánh Kỵ với các thế gia khác chặt chẽ tới mức nào, có hay không còn gạt mình ra mà có ước định bí mật nào khác.

Mà các công khanh đại phu cũng đang bận mớm lời với các quản sự, con cháu, và những bằng hữu có giao hảo tốt với tam hoàn thế gia, bóng gió hỏi thăm vừa mới rồi Khánh Kỵ công tử bước lên cả ba tòa cao đài, rốt cuộc là nói cái gì với tam hoàn thế gia.

Chân chính vô ưu vô lo, chính là các tiểu dân đang hò hét ủng hộ, thập phần tập trung chú ý vào cuộc đua thuyền rồng đang diễn ra. Trong khi các đại nhân vật còn đang tâm thần để đi đằng nào, vắt óc ra mà suy nghĩ về chuyện quyền bính, thì bọn họ ngược lại lại thoải mái nhất, vui vẻ nhất.

Trên hồ, dốc sức nhất chính là các đội thuyền của Quý Thị môn hạ và đội thuyền của Thúc Tôn Thị môn hạ do Lý Hàn suất lĩnh. Lý Hàn biết rằng, giấc mộng muốn thăng tiến như diều gặp gió của hắn ở Thúc Tôn về khía cạnh nào đó đã gần như tan biến, nhưng mà chỉ cần còn lại một tia hy vọng, hắn cũng sẽ không bỏ qua. Muốn tìm một cơ hội để từ đó bấu víu vào một thế gia vọng tộc, cũng không phải dễ dàng mà có, xa Thúc Tôn gia, xa sự chiếu cố của cậu hắn Hưu Trù, hắn chắc gì đã được tốt đẹp như hôm nay. Thúc Tôn Diêu Quang cùng Khánh Kỵ có tình, nhưng Thúc Tôn Ngọc chắc gì đã đồng ý? Lý Hàn là từ Hưu Trù mà biết được khá rất nhiều tin tức, sau khi biết rằng Thúc Tôn Diêu Quang và Khánh Kỵ yêu mến nhau, Thúc Tôn gia chủ đã từng nổi giận xung thiên lên.

"Một nữ tử còn trẻ tuổi, tâm tính còn chưa ổn định, sao có thể có được khí phách. Tới khi Khánh Kỵ bị đuổi ra khỏi Lỗ quốc, không tới ba ngày, nàng sẽ vứt bỏ hắn ra khỏi đầu ngay thôi. Có vẻ là nàng thích những nam tử mạnh mẽ vũ dũng, về điểm này ta chắc gì đã kém Khánh Kỵ. Nàng có thể yêu một kẻ chó nhà có tang như Khánh Kỵ, thì chắc chắn cũng có thể thích ta một dân thường xuất thân bình dân. Chỉ cần ta khiêu khích một chút, thì một tiểu nữ tử như nàng... Hè hè!"

Lý Hàn cắn răng nghĩ, trên khóe miệng lộ ra một nụ cười phát lạnh, hai tay càng đánh trống trận thật nhịp nhàng. Dũng sĩ hai bên sườn khua những mái chèo dài rất đều nhịp, bọt nước bắn lên khắp nơi. Đầu thuyền rẽ trên mặt nước một đường thẳng, lướt đi vùn vụt về phía trước. Xa xa, ở điểm cuối cùng có cắm một cột cờ lụa gấm làm cột mốc, ai tới đó nhanh nhất, lại trở về tế đài đầu tiên, là chiến thắng.

Lý Hàn hơi hơi liếc mắt nhìn sang bên cạnh, trong hơn mười đội thuyền rồng, hắn chỉ chú ý duy nhất đến đội thuyền tạo thành từ những thân binh của Khánh Kỵ. Ngày trước luyện thuyền trên hồ, hắn đã quan sát nghiên cứu không ít kỹ xảo chèo thuyền của người nước Ngô, rồi lại đem những kỹ xảo đó luyện ra một đội người, tự nghĩ rằng bọn họ chắc gì đã kém hơn, nhưng mà lúc này nhìn thoáng qua, đối phương đã nhanh hơn mình cả nửa thân thuyền, Lý Hàn không khỏi âm thầm kinh hãi.

Đội thuyền này của Thành Bích phu nhân, là tạo thành bởi những người nước Ngô giỏi sông nước. Bọn họ hàng ngày luyện thuyền, kỳ thật cũng không che giấu gì cả, có điều rất nhiều vấn đề ngươi có xem được cũng không thể nắm giữ được. Bọn họ chịu phô bày hết toàn bộ thực lực ra, chính là đã định liệu rằng người Lỗ làm gì có khả năng trong thời gian ngắn có thể học hết được toàn bộ. Kỹ xảo thì ngươi có thể học được, nhưng chắc gì đã có thể thành thục nhanh như thế được; mà có nắm giữ thành thục được kỹ xảo, cũng chỉ được một hai người, sao có thể phối hợp lại như một. Đấu thuyền rồng, vốn không phải là trận đấu của một người.

Thế giới rộng lớn ba ngàn năm, có ai mà không tranh? Chỉ có điều cuộc tranh đấu của bọn họ mặc dù hừng hực khí thế, xem ở trong mắt người ngoài thì chính là vô cùng kịch liệt. Nhưng mà về độ hung hiểm và ác liệt, thì còn lâu mới sánh bằng được với sự hung hiểm mà vừa rồi Khánh Kỵ cùng tam hoàn tranh đấu bằng miệng lưỡi đanh thép, mà khi nhìn qua thì cứ tưởng như là rất thoải mái. Nếu như vừa rồi có xảy ra vấn đề gì, thì giờ phút này trên hồ Lịch Ba đã là tiếng 'sát' rầm trời, không biết bao nhiêu máu thịt nam nữ sẽ làm mồi cho tôm cá, tưới đẫm cho thổ địa. Nhưng mà, giờ đây sự hung hiểm như vậy là điều mà những người dân bình thường không có cơ hội đụng phải, là phúc, hay là họa đây?

Thành Bích phu nhân đứng ở trên đài của Thành phủ, nhón mũi chân, nghển cổ nhìn về phía xa xa. Đôi bàn tay phấn hồng nắm lại thật chặt, khuôn mặt như có chút đỏ lên. Tới khi nhìn thấy đội thuyền rồng nhà mình là đội đầu tiên tới được cột cờ tam giác màu đỏ, vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp rồi quay lại, giống như một người cá nhanh nhẹn lao vút đi, nàng liền kinh hỉ giống như một tiểu cô nương nhảy cẫng lên, hô lên hoan hỉ một tiếng.

Thấy hành động của nàng như vậy, Khánh Kỵ không khỏi buồn cười nhìn nàng một cái. Thành Bích phu nhân hai mắt sáng lên, chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt hồ, đôi môi kiều diễm ướt át hơi hơi mấp máy, dường như là muốn động viên cho các dũng sĩ vậy, không hề chú ý chút nào rằng chính mình đã có hơi thất thố.

Khánh Kỵ định hôn với Thúc Tôn Diêu Quang, trước mắt đúng là không thể để lộ ra ngoài, đã có ước định, nhưng vẫn phải tránh hiềm nghi. Hơn nữa, danh phận nếu đã định rồi, tâm tư con gái nhà người ta sẽ trở nên tinh tế, vô cùng hoan hỉ nhưng vẫn có thêm vài phần ngượng ngùng, cho nên nếu để nàng ngang nhiên đứng cùng với Khánh Kỵ, ngược lại lại có chút không tiện.

Nay giữa ban ngày ban mặt Khánh Kỵ không mời mà tới, nhất thời cũng không biết an bài cho hắn ra sao mới tốt, tam hoàn đều đang tính toán mưu mô, mặc kệ là hắn đứng trên đài của nhà nào, chỉ sợ là sẽ khiến cho người khác phải ngờ vực lung tung vô căn cứ. Đúng lúc này, Thành Bích phu nhân đã để đệ đệ Thành Tú tự mình tới đón hắn, đội thuyền của Thành Bích phu nhân là do Khánh Kỵ cấp người cho nàng, nàng đến mời, cũng rất hợp tình, an bài thỏa đáng như vậy, Khánh Kỵ đương nhiên là vui vẻ đáp ứng.

Hôm nay Khánh Kỵ vừa tới, kỳ thật Thành Bích phu nhân cũng có lưu tâm. Trong lòng nàng đã nhận định rằng Khánh Kỵ sử dụng thế thân, là để chính mình mượn cơ hội để chạy trốn, đối với mục đích của Khánh Kỵ, nàng vẫn có chút tò mò. Có điều với tính cẩn thận và giảo hoạt của thương nhân, khiến cho nàng vẫn giữ gìn bí mật này theo bản năng, chưa nói ra với bất kỳ kẻ nào. Hôm nay thấy Khánh Kỵ lên cả ba đài, bái phỏng tam hoàn, nhìn coi còn có vẻ thân mật, Thành Bích phu nhân không khỏi âm thầm vui mừng vì đã không phá hư chuyện tốt của hắn. Thấy hắn từ trên đài của Thúc Tôn Ngọc đi xuống, Thành Bích liền bảo đệ đệ tự mình tới đón.

Khánh Kỵ vốn muốn đi tới đài của Quý Tôn Thị, dù sao hắn vẫn là khách nhân do Quý Thị mời đến, đứng ở đó coi như cũng hợp tình hợp lí. Vừa mới đứng ở đó nói qua loa với Dương Hổ vài câu, Thành Tú đã cho người tới rồi. Thành Bích phu nhân vốn là Quý Thị môn hạ, mà đến chỗ của nàng thì có vẻ sẽ ít kích động đối với Thúc Tôn cùng Mạnh Tôn hơn, cho nên Khánh Kỵ liền vui vẻ đi theo.

Thực vừa vặn, hôm nay Thành Bích phu nhân mặc một bộ y phục lưới, cũng toàn màu trắng, nàng luôn thích màu trắng thuần. Thành Bích phu nhân đối với dung nhan của mình thì thập phần kiêu ngạo, nàng vốn trời sinh đã có khuôn mặt diễm lệ, vốn là không cần phải có thứ gì làm tôn lên, chỉ có điều Khánh Kỵ cũng mặc toàn thân màu trắng, một cao lớn, một yểu điệu, hai người đứng cùng một chỗ, hơi có chút... Vốn từ đáy lòng nàng đã có chút không được tự nhiên rồi, chính là lúc này nhìn gần thì càng cảm thấy căng thẳng, phải cố gắng bỏ Khánh Kỵ ra khỏi đầu.

Dưới đài, Quý tiểu mập đang bĩu môi, khuôn mặt đầm đìa mồ hôi ngồi thành vòng tròn với bọn trẻ con mấy nhà công khanh đại phu mà bài bạc:

- Còn có ai cược nữa không? Không cược là chậm đấy, sắp phân thắng bại đến nơi rồi.

Vài đứa nhỏ vắt mũi chưa sạch cười nhạt với hắn:

- Ngươi thực coi chúng ta là đồ ngốc hay sao? Cha ta nói, những kẻ đua thuyền rồng nhà ngươi đều là người nước Ngô, nhất định sẽ thắng, chúng ta có điên mới cược với ngươi.

Quý tiểu mập cười đến mức có hơi ngô nghê, bọng mỡ dưới cằm theo tiếng cười của hắn cũng hơi rung rung:

- Không thể nói như vậy được a huynh đệ, người có lúc lỡ tay, ngựa có lúc sảy chân, nhỡ đâu nhà ta lại thua thì sao? Ta nhất định sẽ bồi lại mười phần, ngươi so đo mấy món tiền nhỏ này làm gì, vạn nhất mà thắng, là có thể thu lại gấp bội, muốn giàu thì phải liều a huynh đệ.

Vừa nói như vậy xong, liền có hai đứa nhỏ trở nên do dự. Quý tiểu mập vừa thấy có cửa, vội vàng hoa ngôn xảo ngữ mê hoặc một hồi, rốt cuộc cũng nói cho bọn chúng động tâm, đặt cọc tiền tiêu vặt của mình. Quý tiểu mập càng cười ân cần, lại nhìn sang một vài đứa nhỏ khác, vài vị tiểu công tử vội vàng cảnh giác che túi tiền lui lại một bước, một người trong đó reo lên:

- Ta không nghe lời ngươi nói, ta nhất định sẽ không cược.

- Ha hả, không cược đua thuyền, thì cược cái khác cũng được a.

Quý tiểu mập tươi cười bắt tay nói:

- Không bằng chúng ta cược cột cờ rồng trên đàn tế nha, ngươi nhìn lá cờ kia đi, chúng ta cược xem đến bao giờ thì nó bị gió thổi bay.

Vị tiểu công tử kia lắc đầu nói:

- Không cược cái này.

Hắn xoay chuyển con ngươi, đột nhiên nhỏ giọng nói:

- Nếu không, chúng ta cược xem bao giờ thì mẫu thân của ngươi gả cho Khánh Kỵ công tử, có được hay không?

Quý Tôn Sanh giả vờ biến sắc:

- Nói bậy, mẫu thân của ta đang êm đẹp, vì sao phải gấp gáp gả cho Khánh Kỵ công tử?

Thiếu niên kia nói:

- Hả? Ngươi không nghe nói rằng mẫu thân của ngươi thích hắn hay sao? Còn có người nói, bọn họ cùng vào tửu điếm, đúng rồi, còn vụng trộm gặp nhau lúc đêm khuya nữa...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.