Đại Tranh Chi Thế

Quyển 1 - Chương 16-2: Gia quốc nhất lý (2)



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khánh Kỵ chậm rãi đi dạo xung quanh, thấy A Cừu Tái Cừu hai huynh đệ cùng với hai tiểu thị nữ mới vừa rồi hầu hạ hắn tắm rửa đang ngồi xổm sau cửa viện nói chuyện phiếm, liền đi tới đó, cười nói: "Các ngươi đang nói chuyện gì? Hiện giờ đang nắng gay gắt vậy, sao không vào trong mà ngồi?"

"Công tử!" A Cừu hai huynh đệ cùng hai thị nữ nhìn thấy hắn đã tới, vội vàng đứng lên. A Cừu thấy hắn muốn đẩy cánh cửa viện, vội vàng ngăn hắn lại nói: "Công tử, căn phòng ở này có điềm xấu, công tử là quý nhân, chớ nên đi vào."

Một thị nữ khiếp vía thốt: "Khánh Kỵ công tử, căn phòng này quả thật có điềm xấu, công tử chớ nên đi vào, sẽ gặp phải tà khí."

Khánh Kỵ còn nhớ rõ lúc mới vào tắm có thuận miệng hỏi qua tên của nàng, hình như là Bạch Ny, liền cười nói: "Điềm xấu như thế nào, Bạch Ny, ngươi nói cho bản công tử nghe qua một chút."

A Cừu thấy Bạch Ny khó nói ra được, vội nói: "Công tử, mới vừa rồi ta đã nghe Bạch cô nương nói qua, để ta kể cho công tử nghe."

A Cừu vừa nói ra thân phận của Thành Bích phu nhân chủ nhân căn nhà này, Khánh Kỵ trong lòng liền cười thầm, hắn đã sớm đoán ra Triển đại nhân chắc chắn là do Quý Tôn Ý Như sai khiến mới đến nghênh đón hắn, hiện giờ lại càng chứng thật được suy đoán.

Nguyên lai, tòa nhà này thuộc về Thành Bích phu nhân, mà Thành Bích phu nhân lại đúng là phu nhân của Lỗ quốc đại phu Quý Tôn Tử Phi, Quý Tôn Tử Phi lại là một nhân vật trọng yếu trong Quý Tôn gia tộc, từ đó suy ra, người đứng sau lưng Triển Hoạch là ai đương nhiên không cần đoán cũng biết.

Vị Quý Tôn Tử Phi đại phu này vốn ban đầu cưới vợ là Ngải Thị, chính thất (vợ cả) hiện giờ Thành Bích phu nhân lúc trước lại chỉ là một thị thiếp. Giờ đây Quý Tôn Tử Phi đại phu cũng đã ốm chết, Ngải phu nhân lại sớm qua đời, chấp chưởng quyền hành nhà Quý Tôn Tử Phi lại là một thị nữ nho nhỏ, thật là biến hóa mà không ai ngờ tới.

Cái viện ở phía sau A Cừu bọn họ này, chính là địa phương mà năm đó Ngải Thị treo cổ tự vẫn. A Cừu trầm trầm bổng bổng nói, vô cùng lôi cuốn người nghe, Khánh Kỵ thật không nghĩ tới dường như thị vệ bên người gã Trương Phi hung mãnh này còn có tài ăn nói rất tốt, hơn nữa lại còn thích tọc mạch, mới ít thời gian như vậy đã nghe hết sạch chuyện dài chuyện ngắn nhà người khác. (gã Trương Phi đương nhiên là chỉ Khánh Kỵ lúc trước [​IMG])

Người vợ cả của vị Quý Tôn Tử Phi này nguyên là Ngải Thị phu nhân, phải nói thật sự là rất tài năng. Quý Tôn Tử Phi tuy là một tộc nhân rất trọng yếu của Quý Tôn Thị, vả lại ở Lỗ quốc đảm nhiệm chức vụ trọng yếu, nhưng mà trong nhà cũng không phải là rất giàu có. Vị Ngải Thị này lại có khả năng quản lý tài sản, dưới sự để ý của nàng, tài sản của Tử Phi gia giống như hòn tuyết lăn nhanh chóng lớn mạnh, vài năm thời gian đã mua hai mươi mấy đại điền trang, lại kinh doanh vải vóc và muối, kiếm lãi dồi dào, trở thành một trong những đại phú hào chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay ở Lỗ quốc.

Chỉ có điều vị Ngải Thị phu nhân này có một chút không tốt, đó là hay ghen. Tì thiếp mà Tử Phi mua về, nếu không phải bị nàng cố ý giáng xuống làm gia nô, cũng là tìm cớ đánh đuổi ra ngoài. Nhưng Quý Tôn Tử Phi lại cứ hết lần này tới lần khác làm một nhân vật phong lưu, Ngải Thị càng ngăn cản, hắn càng làm không biết chán, hai vợ chồng cứ như vậy mà so đo tinh thần với nhau.

Vị Ngải Thị phu nhân này tuy rằng nhân sinh ngắn ngủi, nhưng khi còn sống cũng chiến đấu rất quang huy, lấy chồng xong thì vượt qua hết mọi chông gai, vì nhà chồng mà kiếm được tài phú rất lớn. Vài năm cuối đời, lại tập trung toàn bộ vào đấu đá bên trong hậu cung của trượng phu, mới đầu cũng có thành quả rõ rệt.

Chỉ có điều, Liên Nhi muội muội bị đuổi đi, Trân Nhi muội muội lại vào đến cửa, Trân Nhi muội muội bị đuổi đi, Đậu Nhi muội muội lại vào đến cửa. Ngải Thị phu nhân là một vị nữ trung hào kiệt, mà cứ như vậy phải đem tất cả tinh lực dồn vào cái việc tranh đấu với nào vợ ba, vợ bốn, vợ năm , vợ sáu vân vân vô cùng nhàm chán.

Đáng tiếc, ở trong lòng nam nhân, nữ nhân ở nhà trên cho dù có khả năng khôn khéo đến đâu, cũng không bì được hồ ly tinh ở trên giường ngọc thể uốn éo mị nhãn như tơ. Ngải phu nhân càng gay gắt, Quý Tôn Tử Phi càng lập chí muốn tìm một mùi hương ôn nhu có thể chân chính làm cho hắn tiêu dao khoái hoạt.

Rốt cục, Ngải Thị phu nhân cũng gặp được một đối thủ ngang tài ngang sức, chính là Thành Bích phu nhân hiện giờ. Nữ nhân này đã xinh đẹp thì chớ, sinh ra lại còn có một bộ dạng ôn nhu như nước, ngây thơ đáng yêu. Quý Tôn Tử Phi đón nàng qua cửa xuất giá chính là thân phận tì thiếp, nàng lại biến mình trở thành nô tỳ, mặc váy vải bố, chỉ ăn mì sợi suông, mỗi ngày lại làm một chút việc của nô tỳ như quét nhà lau dọn.

Nàng chẳng những thường thường khuyên nhủ chủ nhân ngủ ở trong phòng phu nhân, hơn nữa theo khuôn phép cũ, tuyệt không có chuyện được chiều mà làm nũng. Ngải Thị phu nhân cũng không biết có phải là tranh đấu quá nhiều mà mệt mỏi hay không, thấy tiểu nữ tử này thật sự nhu thuận, liền dễ dàng bỏ qua sự tồn tại của nàng. Nhưng Thành Bích phu nhân này nhìn như nhu nhược, lại có tâm cơ làm giàu, bình thường ngày ba lần, chuyện lớn chuyện nhỏ đều báo cáo xin chỉ thị với phu nhân, nhưng sau lưng lại kết giao làm lung lạc tất cả quản sự cao thấp trong nhà.

Đợi cho đến khi Ngải Thị phu nhân hiểu ra được, Thành Bích chim đã tung cánh, đã không còn là bà muốn xử trí thế nào thì xử nữa. Đến khi Thành Bích phu nhân sinh con trai, đại thế của Ngải Thị phu nhân coi như tiêu tan. Bà chỉ có một con gái, Thành Bích phu nhân mẹ dựa vào quý tử, ngược lại còn đè lên đầu bà.

Ngải Thị phu nhân tính tình cương liệt, sao có thể chịu được kết quả như vậy, Thành Bích phu nhân lại ngoài sáng thì cung kính, trong tối thì lén ngáng chân dùng đao đâm, ở trong mắt người khác nàng ngược lại chỉ như một hạ nhân. Ngải Thị phu nhân vừa tức vừa hận, ba thước vải bố quấn lên trên xà nhà, là đủ kết thúc tính mạng chính mình, gia nghiệp to lớn như vậy khổ khổ sở sở gây dựng nên đều chắp tay đưa hết cho Thành Bích phu nhân.

Căn phòng này có người chết đã là điềm xấu, sau đó mỗi ngày giỗ của bà từ trong phòng lại thường xuyên truyền ra những tiếng động mạc danh kỳ diệu - vô cùng kỳ quái, cho nên ban đầu còn dùng để chứa đồ, sau thì dứt khoát bỏ đi không dùng nữa, cứ như vậy thành căn nhà ma, cũng không có ai dám vào.

A Cừu nói xong, tức giận bất bình nói: "Công tử, hôm nay chính là ngày giỗ của Ngải phu nhân, là ngày đại hung. Công tử là quý nhân, cho nên tiểu nhân không dám để cho ngài tới gần. Hừm, hôm nay được ở chỗ này, kẻ hèn trong lòng còn có chút cảm tạ vị Thành Bích phu nhân này, không thể tưởng được mụ lại có tâm địa rắn độc như vậy, bức tử người còn sống sờ sờ!"

Bạch Ny cùng người tỳ nữ kia nghe thấy thế thì trên mặt có chút bất an. Các nàng đều là hạ nhân, đem một ít chuyện bất bình trong lòng nói cho hạ nhân khác nghe cũng không phải ngại, nhưng mà Khánh Kỵ là nhân vật thượng lưu, vạn nhất lúc gặp Thành Bích phu nhân, đem những lời này nói cho bà ta nghe, vậy thì mình sẽ không ổn rồi.

Khánh Kỵ thấy bộ dạng bất an của các nàng, cười cười nói: "A Cừu, nói như vậy cũng không đúng, chưa nói tới ai đúng ai sai, vị Thành Bích phu nhân kia là nữ nhân đã qua tay Quý Tôn đại nhân, một khi bị đuổi ra ngoài, những công khanh đại phu khác cũng không tiện thu nhận, còn không phải là thân gặp khó khăn, cầu cứu không cửa à? Vì sinh tồn mà tận lực vùng vẫy, không có chút thủ đoạn thì chẳng lẽ cứ để mặc cho người ức hiếp ư? Đều chỉ là vì muốn kiếm chút chỗ tốt cho chính mình thôi, ai! Lại nói tiếp vị Ngải Thị phu nhân này lòng dạ cũng hơi hẹp hòi một chút."

Những lời này của hắn nói ra, gian phòng trong viện đột nhiên truyền ra tiếng rít đầy phẫn nộ, tiếng rít lướt qua, nhưng Khánh Kỵ chẳng nghe thấy gì. Bạch Ny mơ hồ nghe thấy trong phòng có chút động tĩnh, nàng xưa nay tin vào quỷ thần, bất giác hơi hơi sợ hãi, gấp gáp tiến lên một chút, đứng ở giữa ba đại nam nhân Khánh Kỵ cùng A Cừu, Tái Cừu, lúc này mới an tâm hơn một chút.

Khánh Kỵ hoàn toàn không phát giác ra, nói: "Hơn nữa, vị Ngải phu nhân này dùng biện pháp giữ chồng sai lầm, nàng nghĩ rằng vì nhà chồng mà vất vả dốc sức làm lụng, càng vất vả công lao càng lớn, nào biết rằng Quý Tôn đại nhân từ nhỏ đã sinh ra trong gia đình giàu có, tài sản nhiều một chút, hay ít một chút cũng chẳng sao, hắn làm sao mà hiểu được cái đáng quí trong đó?

Nói tới đây, hắn cười nói với Bạch Ny và người thị nữ kia: "Các ngươi cần phải rút ra bài học, chuyện tình Ngải phu nhân, Thành Bích phu nhân là tấm gương tày liếp cho các ngươi. Về sau gả cho người, cứ an tâm làm tốt phận thê tử là được, ngàn vạn lần không cần phải dốc sức để trở thành một thiếu phụ luống tuổi đã có chồng, mà tâm của trượng phu lại bị nữ tử khác câu đi mất, kết quả là chỉ làm xiêm y cho hắn."

Bạch Ny cùng thị nữ kia xấu hổ tới đỏ mặt, khuôn mặt Bạch Ny trắng sáng bóng, giờ đỏ lên, mấy cái tàn nhang nhỏ xinh trên chóp mũi đều trở nên rõ ràng. Nàng cúi đầu xuống, ngượng ngùng nói: "Công tử nói đúng, Bạch Ny... rất giỏi việc làm bếp đó."

Khánh Kỵ thấy bộ dáng thẹn thùng của tiểu cô nương thì vô cùng thú vị, không khỏi cười ha hả: "Không phải đúng hay không, con đường tắt đến trái tim cũng chưa chắc đã là dạ dày, vùi đầu vào làm đầu bếp cũng không phải là phương pháp hay, vẫn là đi học ca hát nhảy múa đi, khuôn mặt cùng với dáng người mới đúng là ngạnh đạo lý của nữ nhân."

Bạch Ny chớp chớp mắt mấy cái, kỳ quái hỏi: "Công tử, ngạnh đạo lý là cái gì?"

"Ngạnh đạo lý chính là... so với đạo lý còn có đạo lý hơn."

Bạch Ny dùng sức gật đầu lia lịa, A Cừu huynh đệ hai người giống nhau vẻ mặt sùng bái nhìn hắn, phục sát đất nói: "Công tử anh minh!"

Khánh Kỵ cười, phất tay áo quay về chỗ nghỉ ngơi của mình, nghĩ thầm rằng: "Mỗi nhà mỗi quốc gia, đều không thể thiếu được sự tùy cơ ứng biến giống như trong kinh doanh. Ngải Thị phu nhân tuy rằng quật cường, còn không phải là bị Thành Bích phu nhân bức tử sao? Thiên hạ Xuân Thu, bởi vì một lời nói đùa mà lập nên một quốc gia, như Tấn (1). Ỷ vào thích khách mà cướp được một quốc gia, như Ngô. Ta sao không thể dựa vào một thân vũ dũng, lấy chính nghĩa, lấy bất ngờ, ngôi vị của Hạp Lư, muốn giành lấy, tựa hồ... cũng không phải không có khả năng!"

--------------------------------------

(1) Chu Thành Vương có một người em nhỏ tên là Cơ Ngu, khi ngồi chơi với Thành Vương, vua cắt cái lá đồng làm ngọc khuê đưa cho Cơ Ngu và nói:

Để ta phong đất này cho nhà ngươi.

Quan thái sử nhà Chu làm nhiệm vụ chép sử hỏi vua chọn ngày để phong cho Cơ Ngu. Thành Vương nói rằng khi đó chỉ nói đùa với cậu em nhỏ thôi. Quan thái sử nghiêm sắc mặt nói:

Thiên tử không thể nói chuyện đùa.

Chu Thành Vương không thể cưỡng lại, bèn chính thức phong cho Cơ Ngu làm vua chư hầu nước Đường, gọi là Đường Thúc Ngu. Sau đó nước Đường mới đổi tên thành nước Tấn.

(Theo Wiki)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.