Đại Tranh Chi Thế

Quyển 1 - Chương 57-2: Tráng sĩ giận dữ (2)



Những thích khách cầm mâu kích, đoản kiếm trong ngõ nhỏ vẫn kiên cường xông lên, hai thanh trường mâu trong tay Khánh Kỵ đâm chém quét tám hướng, giống như hai cái lưỡi phun ra nuốt vào của rắn độc. Ở trong ngõ nhỏ chỉ có thể chứa được hai ba người đứng sóng vai, thỉnh thoảng còn có đống củi chặn đường, ưu thế về nhân số của thích khách hoàn toàn không thể phát huy được.

Khánh Kỵ không nói một tiếng, hai mắt đầy sát khí, chỉ tránh né một vài chỗ yếu hại, một đường giết vào trong, mũi mâu sắc bén không phải đâm vào cổ họng địch nhân thì cũng đâm vào ngực hắn, trong khoảnh khắc đã có năm sáu người chết trên tay hắn.

Vừa thấy Khánh Kỵ dũng mãnh như vậy, quả thực giống như Ma thần tới Trái đất, những thích khách này làm gì còn nửa điểm chiến ý, có người kêu gào một tiếng, những thích khách còn lại liền quay đầu bỏ chạy như điên. Khánh Kỵ cũng không đuổi theo, mắt thấy bọn chúng chạy đủ xa, hai thanh trường mâu trong tay đột nhiên phóng rời khỏi tay, trường mâu bay lên không, như mũi tên nhọn, chỉ nghe thấy hai tiếng kêu thảm, lại có hai tên thích khách vốn tưởng rằng đã thoát được tính mạng bị hắn đóng đinh tươi sống trên mặt đất, vài tên thích khách chạy trối chết khác sợ hãi đến mức chân đều nhũn ra.

Khánh Kỵ phóng trường mâu xong, liền xoay người quay trở lại, sáu tên thích khách phía sau mà A Cừu cùng Anh Đào ứng phó lúc nãy đã chỉ còn lại một người, hắn một bên giao thủ với A Cừu, một bên lia mâu loạn lên, mong tìm một cơ hội để đào tẩu. Anh Đào thấy chủ công đại phát thần uy, đã ép bọn thích khách phải bỏ chạy, lúc này mới yên lòng, ôm kiếm đứng ở một bên xem A Cừu đang đấu với địch, trong miệng còn không khách khí kêu lên:

- Nhẹ một chút, nhẹ một chút, phải để tên này còn sống, chớ nên thật sự giết hắn.

Khánh Kỵ vừa trở lại, thích khách kia càng thêm mất đi tự tin chống cự, bị A Cừu vung kích đập tới, 'kịch' một tiếng binh khí tuột khỏi tay, vừa quay lưng lại thì đã thấy mũi kiếm của Anh Đào trấn trụ, hắn lập tức cử động cũng không dám.

- Nói, ngươi chịu sai bảo của kẻ nào?

Khánh Kỵ đi đến trước mặt hắn, cầm lấy cánh tay hắn, ngón cái chế trụ gân mạch ở sau khuỷu tay, khi nơi này bị ép xuống, nửa người hắn đều tê rần, muốn động cũng không động được.

- Muốn giết cứ giết, không phải nói nhiều vô nghĩa.

Thích khách kia cắn răng chịu đau, ngang nhiên nói.

Khóe miệng Khánh Kỵ lộ ra một tia cười lãnh khốc nói:

- Khá lắm, rất có cốt khí, bản công tử sẽ thưởng thức xem ngươi rắn rỏi đến mức nào.

Hắn nắm đầu ngón tay út của tên thích khách, bẻ cong một chút về phía sau, mười ngón nối liền tới tim, đau đớn làm sao mà chịu nổi, thích khách kia nhịn được một lát, rốt cục phải lên tiếng kêu đau, chỉ nghe thấy 'răng rắc' một tiếng, ngón tay kia cũng đã mềm oặt trên mu bàn tay của hắn, xương ngón tay đã hoàn toàn bị bẻ gãy.

(Sợ quá, dịch giả ta là người yếu tim)

- Nói, ai xúi giục ngươi tới?

- Đại... Đại trượng phu dù chết cũng không sợ, không cần phải bẻ... bẻ... Aaaaa...

Thích khách kia còn muốn ngang ngạnh, ngón áp út đã 'rắc' một tiếng bị bẻ gãy, đau tới mức khuôn mặt hắn vặn vẹo, mồ hôi lạnh chảy ra ròng ròng, Khánh Kỵ mỉm cười bẻ cong ngón giữa của hắn, thản nhiên hỏi:

- Xúi giục ngươi là ai, là ai?

Thích khách kia đau tới mức cả người run rẩy, ý chí đã sắp sụp đổ. Hắn đã nghe nói qua cố sự của Khánh Kỵ ở trên Trường Giang trượng nghĩa mà thả Yêu Ly, vốn nghĩ rằng mình chỉ cần biểu hiện ra kiên cường một chút, bày ra một cái bộ dáng không quản sinh tử, có thể khiến cho hắn tán thưởng, nói không chừng kẻ ngu xuẩn chỉ biết nghĩa khí này lại có thể lại một lần nữa làm ra chuyện ngu xuẩn thả địch nhân, nào có dự đoán được rằng hắn lại sử dụng thủ đoạn hung ác như vậy.

Quân tử cũng phải có lúc nọ lúc kia, hắn muốn được như ý, nào biết rằng Khánh Kỵ hiện giờ cũng không phải là quân tử gì cả, Khánh Kỵ này cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới để giữ gìn danh tiếng hào hiệp khí phách mà coi khinh sinh mệnh chính mình. Mới vừa rồi đã mạo hiểm thoáng gặp tử thần, thật sự đã khơi dậy lửa giận trong lòng hắn, hắn sẽ không có chuyện động lòng trắc ẩn lần nữa, hành sự như đàn bà.

- Không nói phải không? Ta trước tiên sẽ bẻ gãy mười ngón tay ngươi, sau đó lại bẻ gãy cổ tay ngươi, rồi từng tấc từng tấc bẻ gãy xương cốt toàn thân của ngươi, ta thật muốn nhìn xem, xương cốt của ngươi rốt cục là cứng rắn đến đâu!

Vừa nói xong những lời này, lại một ngón tay nữa bị bẻ gãy tận gốc, thích khách đau tới nước mắt giàn giụa, rốt cuộc không chịu nổi nữa, run giọng nói:

- Đừng..., khoan... đừng làm gãy nữa, ta... Ta nói...

Khánh Kỵ nắm ngón trỏ của hắn, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn, thích khách kia cũng không dám giấu diếm, hít một hơi lạnh nói:

- Công tử tha mạng, tiểu nhân... Tiểu nhân cũng là bị người sai phái, vốn không dám làm địch với công tử...

- Nói ít lời vô nghĩa thôi, là ai xúi giục ngươi tới?

- Là... Là Ngô quốc Hạp Lư Đại vương...

- Lại là Hạp Lư, cẩu tặc kia..., - A Cừu vừa nghe thấy liền chửi ầm lên, Anh Đào lại hơi hơi nhíu mày.

Khánh Kỵ nở nụ cười, hắn dùng ánh mắt thương hại nhìn tên thích khách trên mặt mồ hôi nhễ nhại này, thản nhiên nói:

- Hạp Lư phải không? Cơ Quang đương nhiên là Ngô quốc Đại vương, đâu có phải là Lỗ quốc Đại vương đúng không? Ngươi đâu có cần phải nhắc nhở ta như vậy?

Thích khách kia ngẩn người ra, còn chưa hiểu được trong lời nói của mình có lỗ hổng gì, ngón trỏ đã bị bẻ gãy tận gốc, lúc này đây, Khánh Kỵ không chỉ bẻ gãy nữa, mà còn nắm đầu ngón tay đó nhẹ nhàng day qua day lại, giống như muốn bẻ lìa ngón tay đó của hắn ra. Xương gãy chà sát lên cơ thể, đau thấu tới linh hồn.

Thích khách thống khổ, nhắm tịt mắt lại, hét lớn:

- Ta nói, ta nói, đừng tra tấn ta nữa, xui ta tới là Mạnh... Mạnh Tôn đại nhân..., - Nói xong những lời này, cũng không biết là do sợ hãi hay là đau đớn, nước mắt nước mũi của hắn đều chảy ra.

Thời kì Tiên Tần (1) có rất nhiều nghĩa sĩ hào hiệp, nhưng mà không phải ai cũng là nghĩa sĩ hào hiệp. Thời kì Chiến quốc, Liêm Pha (2) nuôi dưỡng ba ngàn kẻ sĩ, kết quả sau khi bị bãi quan miễn chức, những thực khách (kẻ ăn bám) đó lại rào rào bỏ đi, không có ai để ý đến hắn thân đang ở biên ải. Tới khi hắn phục chức Đại tướng quân, những thực khách đó lại mặt dầy chạy về hầu hạ, có thể thấy được rằng thời đại Xuân Thu Chiến Quốc tuy rằng có thị hiếu tôn trọng hiệp nghĩa, mặc dù so với các triều đại khác thì sản sinh ra nhiều kẻ sĩ hiệp nghĩa hơn, nhưng ở trong đám người vẫn chỉ như lông phượng sừng lân, Mạnh Tôn Thị trong lúc hấp tấp sao có thể tìm được những kẻ hào hiệp dù chết cũng không sờn, ở dưới thủ đoạn độc ác của Khánh Kỵ, hắn rốt cục cũng phải nói thật.

- Mạnh Tôn đại nhân? - Khánh Kỵ sắc mặt trầm xuống:

- Mạnh Tôn Tử Uyên?

- Đúng đúng đúng, đúng là Mạnh Tôn Tử Uyên đại nhân.

Khánh Kỵ từ từ thở ra một hơi thật sâu, sắc mặt liên tiếp thay đổi mấy lần, lập tức buông tay, thản nhiên nói:

- Cho hắn được thống khoái.

- Không nên, tha... Á..., - Thích khách kia còn chưa nói xong, một mũi kiếm sắc bén đã lộ ra ba tấc sau cổ họng hắn.

- A Cừu lưu lại, chờ những sĩ sư Lỗ quốc tới rồi báo án, Anh Đào theo ta hồi phủ. Hai người các ngươi nhớ lấy, mặc kệ là ai hỏi, đều phải nói rằng trong tai nghe thấy kẻ ám sát dùng khẩu âm Ngô quốc cao giọng hò hét, những thích khách đó đều đến từ Ngô quốc!

----------------------4004

(1) Tiên Tần: Thời kỳ trước khi nhà Tần thống nhất các quốc gia chư hầu.

(2) Liêm Pha: là danh tướng thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông từng làm tướng nước Triệu, nước Ngụy và nước Sở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.