Đại Tranh Chi Thế

Quyển 1 - Chương 59-2: Một đêm hoang đường (2)



Mang theo cảm giác say lâng lâng, Khánh Kỵ được đỡ vào phòng tắm, căn phòng này rất rộng lớn, toàn bộ được làm bằng gỗ, mùi gỗ thông mát lạnh lướt qua mặt. Ở giữa có bình phong ngăn cách, một bên là ao, một bên là một cái giường nhỏ cực kỳ rộng. Bốn vách tường có ánh nến, trong ao nước nóng bốc hơi mù mịt, ôm Khánh Kỵ tiến vào, bảy tay tám chân thoát hết quần áo khiến hắn trần truồng rồi đẩy hắn vào trong hồ, sáu mỹ nhân liền ở trước mặt hắn thoải mái cởi dây lưng y phục.

Nhất thời cả sảnh đường tràn đầy xuân sắc, làm cho Khánh Kỵ lần đầu tiên nhìn thấy chuyện phong lưu bậc này xem tới hoa cả mắt, trong mông lung, hắn cảm giác dường như giống với năm đó lần đầu tiên ở sau bục nhìn trộm người mẫu thay quần áo, vụng trộm rụt rè, nhìn những đường cong cho đã đã mắt, xem một lúc vẫn còn có cảm giác lóa hết cả mắt. Khác biệt chính là, khi đó chỉ có thể vụng trộm mà nhìn, hiện tại lại có thể thưởng thức thoải mái, mà những người mẫu đó cũng không thuộc về chính mình, khi bọn họ lướt qua bên người mình, chỉ có thể dùng ánh mắt liếc trộm xem xét, mà hiện tại, các nàng đều thuộc về chính mình.

Một thùng nước ấm không ngừng rót vào trong ao, các nàng cười duyên bước tới tiến vào trong ao xúm tới bên người hắn, sáu đôi cánh tay ngọc vờn ở quanh người, trơn nhẵn mềm mại ở trên người hắn dường như không có ma sát, cái loại tư vị thế này thì ai mà chịu nổi? Khánh Kỵ đã bắt đầu giở thủ đoạn phản công, sáu thiếu nữ vờ chống cự lại nghênh đón, cười duyên liên tục, ở trong ao khí nóng cuồn cuộn, xa xa thoạt nhìn, giống như là bóng trắng của sáu mỹ nữ uốn éo vờn quanh quấn lấy hắn.

Lúc này cảnh này, Khánh Kỵ như tên đã trên dây, dục hỏa như núi lửa cuồn cuộn bốc lên.

Cái gì?

Ngồi trong lòng mà vẫn không loạn?

Đó có còn là người không, quả thực không bằng cả cầm thú! Vô luận là Khánh Kỵ hiện tại, hay là Khánh Kỵ ban đầu, cũng đều không phải là một tiên sinh cổ lỗ.

Thân mình trần truồng nóng hôi hổi bước ra từ trong ao, được đỡ lên chiếc giường mềm mại bên cạnh ạo, sáu thiếu nữ vây tới, tóc và kiều đồn như rừng, vờn quanh thân thể giống như một đám tinh linh yêu mỵ. Mười hai bàn tay mềm mại cái thì nhẹ nhàng xoa bóp bờ vai, cái thì niết bàn chân, cảm giác tê dại từ đầu chạy thẳng tới tận đầu ngón chân, thoải mái khiến cho hắn không mở nổi mắt nữa.

Nhân sinh như vậy, còn cầu gì nữa? Đây là cuộc sống muôn màu muôn vẻ đến mức nào. Tuy rằng có những thời khắc lo lắng về tính mạng, nhưng mà sự huy hoàng sáng lạn của loại cuộc sống này, không biết rằng còn phấn khích hơn biết bao nhiêu lần so với cuộc sống bình thường quá khứ. Nếu hiện tại cho hắn cơ hội có thể trở lại trước kia, tiếp tục trở lại cuộc sống của một tiểu nhân vật giống như một con kiến, cho dù có thể kéo dài đến trăm tuổi, hắn cũng sẽ vứt bỏ không nhận, loại tranh đoạt sớm chiều hiện nay, lại tràn đầy mạo hiểm và kích thích, đồng thời cũng là cuộc sống tràn đầy kinh hỉ và mộng ảo, trên đời liệu có mấy người có thể ngăn được sự hấp dẫn này?

- Công tử, người chỉ cần nằm thôi, ngay cả ngón tay cũng không cần phải động, tỷ muội chúng ta, đêm nay nhất định sẽ hầu hạ cho người thư giãn thoải mái, giống như thiên thượng nhân gian.

Dịch Niểu êm dịu nép sát vào người Khánh Kỵ, bắt lấy tay hắn đang bừa bãi ở trước ngực mình, thở gấp ghé vào tai hắn thì thầm.

Lập tức, những đôi môi thơm mùi đàn hương liên tiếp dán lên mặt hắn, lên cơ ngực rắn chắc, lên cơ bụng bằng phẳng hữu lực..., những đôi môi anh đào tràn ngập sức hút kỳ lạ, đem một loại cảm giác run rẩy và tê dại đưa đến chỗ sâu nhất trong linh hồn hắn...

- A! - Một tiếng rên rỉ của nam nhân truyền ra, ánh lửa bập bùng, ở giữa một cặp đùi xinh đẹp tròn trịa, đột nhiên xuất hiện một cặp đùi của nam nhân, mười ngón chân căng cứng thẳng ra, chân như cánh của chuồn chuồn, dùng một loại tần suất cực cao rung động...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.