Đại Tranh Chi Thế

Quyển 1 - Chương 63-2: Sinh thương tiếc (Hạ)



Tiểu Nhã ôn nhu gật đầu, trong con ngươi vẫn còn mông lung buồn ngủ:

- Ưm, công tử dũng mãnh phi thường, người ta... người ta bị ngươi sát phạt tàn nhẫn, lúc này vẫn chỉ muốn ngủ..., - Tiểu Nhã nói xong xấu hổ cười rộ lên.

Hải đường xuân thụy (1) , vốn đã càng tăng thêm phong tình, huống chi lại là nữ tử đã quen với những trận chiến phong lưu thế này, mị sắc tự nhiên sinh ra, Khánh Kỵ nhìn mà tâm động không thôi, bụng thon mềm mại phẳng lì của Tiểu Nhã đột nhiên chạm vào một cây gì đó cứng rắn nóng như lửa, trên mặt lại càng đỏ bừng, con ngươi lóng lánh như sóng nước, đột nhiên thân thiết nói:

- Công tử, người ta lúc nữa sẽ phải rời khỏi Nhã Uyển, công tử không muốn... cùng Tiểu Nhã hoan hảo thêm một lần sao?

Khánh Kỵ bị nàng trêu chọc đã khó kìm lòng nổi, thầm nghĩ: "Thử một chút cũng tốt, nếu một cước của xú nha đầu kia thực để lại tai họa về sau, cũng phải sớm đi tìm một y sư xem qua."

Đã tìm thấy cho chính mình một lí do đàng hoàng để buông thả, Khánh Kỵ liền vui vẻ vỗ lên mông phấn sáng bóng trơn láng như quả trứng gà luộc, cười nhẹ nói:

- Tốt, cưỡi lên người ta, tận tình thi triển hết bản lĩnh của ngươi, để cho bản công tử kiến thức một chút thủ đoạn phong lưu của ngươi!

Tiểu Nhã cười ha ha, không hề xấu hổ liếm nhẹ vành tai hắn, đầu lưỡi như con rắn nhỏ chui vào lỗ tai, thân mình tựa như xà mỹ nữ uốn éo trên người hắn, khi nàng đã trêu chọc cho Khánh Kỵ tới khó có thể kiềm chế được nữa, liền đắc ý cười, hai tay đè lên bụng rắn chắc như sắt thép của hắn, nhẹ ấn, cưỡi lên thân mình hắn, mông tròn đẫy đà mượt mà nhẹ nhàng ngồi xuống dưới...

Tiếng thở dốc 'A a', khiến cho vài nữ tử bên cạnh đều bị đánh thức, một hồi vui vẻ tận hứng, Tiểu Nhã đổ mồ hôi đầm đìa nằm trong lòng ngực Khánh Kỵ, nũng nịu si tình nói:

- Đúng rồi, công tử lúc muộn đi đâu vậy? Người ta đêm khuya tỉnh mộng, cũng không nhìn thấy công tử, đợi một lúc lâu cũng không thấy người về, bất tri bất giác mới lại ngủ tiếp.

- Đúng đó, công tử đi đâu vậy, lúc người ta tỉnh dậy cũng không thấy ngươi đâu? - Mặc Ly cũng làm nũng cười nói.

Ngón tay của Khánh Kỵ đang vuốt mái tóc mềm mại của Tiểu Nhã bất giác cảm thấy căng thẳng, ở trong mắt nổi lên một chút hàn ý lạnh lẽo: Ta biết mà, muốn giấu diếm được một người gối đầu bên mình đã khó, huống chi còn là sáu, đáng tiếc, ta đã không hạ mê dược cho các nàng ngủ không tỉnh được, cũng không điểm vào huyệt ngủ của các nàng...

- Công tử? - Tiểu Nhã cảm thấy được thân thể của hắn có chút cứng ngắc, tò mò ngẩng đầu, bộ ngực sữa đầy đặn cao ngất kia đè lên ngực Khánh Kỵ, từng đợt cảm giác kỳ diệu truyền đến, thân thể kia đúng là thanh xuân dồi dào sức sống, làn da bóng dáng non nớt không có một chút tì vết...

Từ trong đáy mắt Khánh Kỵ lặng lẽ hiện lên một tia băng sương cùng một chút ôn nhu không đành lòng đau khổ vướng mắc...

Một cái nhà nổi, bốn phía bị nước bao quanh, chỉ có một hành lang gỗ nối vào trong. Hai bên hành lang là cây cối thuôn dài nhiều màu sắc, những bông sen trong ao bắt đầu nở, từng đợt hương thơm theo gió thổi tới, nước xanh biếc, lá xanh lục, hoa sen phấn hồng, hợp với nhau lại càng tăng thêm sức biểu cảm, càng hiển lộ sự tươi mát lịch sự tao nhã.

Khánh Kỵ ôm lấy sáu mỹ nhân, Anh Đào và A Cừu đi theo phía sau, cùng nhau đi về hướng mái đình nổi mặt nước, Dịch Niểu lại lấy vấn đề đêm qua ra làm đề tài đùa giỡn:

- Công tử, đêm khuya hôm qua ngươi rốt cục là đi đâu? Người ta vốn định tựa vào lồng ngực của ngươi để ngủ cho ngọt ngào, mà mở to mắt cũng không thấy thân ảnh ngươi đâu, hay là trong phủ của ngươi còn cất giấu tuyệt sắc mỹ nhân, công tử ngay cả một đêm cũng không nỡ luyến tiếc rời khỏi?

Tiểu Trúc ha ha cười nói:

- Có lẽ công tử là sợ chúng ta yêu cầu vô độ, sáng sớm rốt cuộc không đứng dậy nổi, cho nên mới vụng trộm mà tránh đi đấy.

Mặc kệ thật giả, vài thiếu nữ đều khanh khách nở nụ cười, các nàng sau khi được tưới mưa dầm sương thể xác và tinh thần đều thỏa mãn, trên mặt lại có thêm vẻ rạng rỡ càng xinh đẹp. Có thể nhìn thấy được, các nàng là phi thường thích Khánh Kỵ một nam tử tuổi trẻ anh tuấn lại phong tình như vậy, có điều là, các nàng tuy rằng còn trẻ, nhưng cũng đã trải qua lắm nhân sinh, các nàng biết rõ cái gì mình có thể đạt được, cái gì mình không thể đạt được. Hiểu được chừng mực, thì sẽ không sinh tâm vọng tưởng, vận mệnh của các nàng là chim yến tước trong mảnh rừng hoang, vĩnh viễn sẽ không chỉ ở tại tổ yến tơ vàng sợi bạc. Cho nên loại thân thiết như thế này, cũng chỉ giới hạn trong sự vui vẻ nhất thời của nam nữ. Các nàng biết rằng một nam tử như Khánh Kỵ, vĩnh viễn sẽ không thuộc về các nàng.

Tấm ván gỗ dưới chân mỗi bước giẫm lên đều phát ra thanh âm kẽo cà kẽo kẹt, Quý Tôn Tư đang ngồi trên nhà nổi thưởng thức phong cảnh nghe thấy tiếng vang, quay đầu nhìn lại liền giãn mặt chào đón:

- Khánh Kỵ công tử, ngày hôm qua công tử các nhà đều đã ấn định hôm nay sẽ đánh xe ra khỏi thành, Quý Tôn Tư đặc biệt đến nghênh đón, chỉ còn chờ công tử chỉ huy chúng ta diễn luyện xa chiến thôi.

Khánh Kỵ cười nói:

- Hổ thẹn hổ thẹn, tại hạ dậy quá muộn, còn làm cho công tử vất vả tới đón.

Quý Tôn Tư liếc mắt sang sáu cô nương bên người hắn, nháy mắt mấy cái cười nói:

- Ha ha, hôm nay dậy muộn là đúng rồi, yêu tinh như vậy, một thôi đã sợ là đủ nhiều, huống chi còn là sáu, nếu là ta, chỉ sợ lúc này còn chưa đứng dậy nổi.

Sáu mỹ nữ Tiểu Nhã các nàng che miệng hi hi cười trộm, làn thu thủy liên tiếp đong đưa, có ý trêu chọc với hắn. Quý Tôn Tư nói xong, tiến sát một bước, trên mặt lộ ra thần sắc bí hiểm:

- Công tử đã nghe nói chưa, đêm qua gia phụ gặp phải thích khách.

- Cái gì? - Khánh Kỵ 'chấn động', vội vàng hỏi:

- Quý Tôn đại nhân không việc gì chứ? Có bị thương không?

Quý Tôn Tư cười hắc hắc đáp:

- Đương nhiên là không việc gì, hắc hắc, Quý gia ta đầm rồng hang hổ, là nơi mà người ta dễ dàng ra vào sao? Thích khách kia vừa vào đã bị phát giác, ngay cả cái bóng của cha ta còn không thấy được, có điều, ha ha... Ngươi sẽ không đoán được đâu, Mạnh Tôn Thị đêm qua cũng bị thích khách dày vò không nhẹ, nhà hắn còn thảm hơn, nghe nói mãi tới sáng sớm mới phát hiện dị thường, trong phủ đã chết không ít người.

Khánh Kỵ kinh ngạc nói:

- Sao lại thế... Mạnh Tôn gia cũng đồng thời bị thích khách ghé thăm? Đó là kẻ nào, lại có thể lớn mật như vậy!

Quý Tôn Tư lặng lẽ cười nói:

- Còn có thể là ai, nhất định là cũng cùng một ruộc với những kẻ tối hôm qua đâm giết ngươi đó, sát hại ngươi không thành, lại sợ người nước Lỗ chúng ta giúp ngươi phạt Ngô, liền xuống tay với ba nhà thế gia thôi.

Khánh Kỵ ghé sát vào hơn một chút, thấp giọng nói:

- Quý Tôn công tử, liệu có phải là cùng một ruộc hay không? Mạnh Tôn Thị chính là kẻ ngáng chân ta, người Ngô sao có thể ngay cả hắn cũng giết, thế không phải là tự cắt trợ giúp sao?

Quý Tôn Tư tỏ vẻ vui sướng khi người gặp họa nói:

- Những thích khách này từ Ngô quốc xa xôi tới, giấu đầu hở đuôi không dám gặp người, sao có thể biết được bao nhiêu tin tức? Chuyện ba nhà thế gia chúng ta phân chia, chỉ có những công khanh đại phu trong triều mới biết được, còn những người dân bình thường trong nước chỉ biết rằng ba nhà thế gia nghênh đón Khánh Kỵ công tử vào Khúc Phụ, chỉ nhìn thấy ba nhà mở yến khoản đãi nghênh đón ngươi vào thành, nào biết đâu rằng bên trong cũng có mạch nước chảy ngầm, huống chi là những thích khách Ngô quốc này, ha ha, xui xẻo cho chúng là đụng phải Quý Tôn Thị ta.

Nói đến chỗ này Quý Tôn Tư khó chịu nói:

- Có điều..., mặc kệ thế nào, bọn chúng dám xuống tay với ba nhà thế gia, ta cũng thực cảm thấy không ngờ, Hạp Lư cũng quá cuồng vọng, khinh Lỗ quốc ta không dám xuất binh thảo phạt sao? (nổ to chưa)

Quý Tôn Tư ngẩng đầu ưỡn ngực giận dữ, vừa dứt lời mới nhớ Lỗ quốc quyền lực chia làm ba phần, quân lực ba phần, ba nhà thế gia đưa tay ra cản nhau, canh giữ ở biên giới còn chưa xong, nếu thật sự muốn xuất binh, thì phải như kiềng ba chân không có dị tâm, đó quả thực là khó mà xảy ra được, không khỏi nhún nhún vai, nhụt chí nói:

- Ai! Thật đúng là không xuất được binh. Ta cùng Dương Hổ khổ tâm khuyên bảo, lại không biết bao giờ gia phụ mới có thể hạ quyết tâm, chỉ khi đại sự của ngươi làm xong, cha ta mới có thể thuận thế...

Nói đến đây hắn mới chợt nhớ ra bên cạnh còn có sáu vũ kỹ, nhất thời đổi giọng cười nói:

- Ai da, bọn công tử chỉ sợ là chờ tới mức nóng nảy rồi, chúng ta phải đi ngay thôi.

Khánh Kỵ cười nói:

- Được, mời công tử lên xe trước chờ ta một lát, ta đưa sáu vị cô nương rời đi, lập tức quay lại.

Quý Tôn Tư cười đáp:

- Hay cho một công tử đa tình, mới trải qua một đêm, đã ân ái khó rời như vậy sao? Hay hay lắm, các ngươi có chuyện gì lời gì tâm tình, cứ việc nói cho hết, ta ra phía trước chờ ngươi.

Khánh Kỵ nhìn theo Quý Tôn Tư rời đi, chậm rãi xoay người, ý cười như gió xuân trên mặt bất chợt biến mất, trong cô đơn lại có một vẻ tiêu điều. Tiểu Nhã nhìn thấy thần khí của hắn như vậy, lại liên tưởng đến hết thảy những điều mới nghe vừa rồi, trong đầu như tia chớp chợt lóe, nàng đã bừng tỉnh đại ngộ.

Tiểu Nhã hai chân mềm nhũn, liền quỳ sụp xuống đất, run giọng nói:

- Công... Công tử tha mạng, công tử tha mạng... - Nói đến đây Tiểu Nhã răng run lập cập, rốt cuộc nói không nên lời nữa.

Trên mặt Khánh Kỵ lộ ra một tia cười khổ bất đắc dĩ:

- Tiểu Nhã à Tiểu Nhã, trong sáu người nữ tử, có ngươi là người thông minh nhất, ta chỉ biết rằng, chỉ cần nghe thấy một tin đồn gì đó, ngươi nhất định sẽ đoán được hậu quả như thế nào.

-----------------------2436

(1) Hải đường xuân thụy: Hoa hải đường thường dùng để ví với người con gái đẹp, đặc biệt khi muốn nói lên nét gợi cảm hay vẻ xuân tình. Theo “Dương Quý Phi truyện” trong Đường thư, một hôm Đường Minh Hoàng ghé thăm Dương Quý Phi, nghe nàng còn chưa tỉnh giấc, nhà vua hỏi: “Hải đường thuỵ vị túc da? ”, nghĩa là “Hải đường ngủ chưa đủ sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.