Đại Tranh Chi Thế

Quyển 1 - Chương 82: Thỉnh kiến tiểu thư



Khánh Kỵ cười nói:

- Phu nhân không quen thuyền bè, không hiểu rõ những đạo lý này. Vốn cũng không có gì lạ, thử nghĩ xem cái ao có to rộng nữa thì liệu có to hơn hồ nước không? Vả lại, ở nơi ao tù nước đọng, không một ngọn sóng, sao có thể luyện ra người chèo thuyền tốt cho được?

Thành Bích phu nhân có chút choáng váng mặt mày, cười ngại ngùng nói:

- A, Thành Bích thật sự không thông hiểu những đạo lý này. Có điều... trong ngoài thành Khúc Phụ cũng chỉ có cái hồ này của nhà ta là lớn nhất, lại khó tìm được...

Khánh Kỵ ngắt lời nói:

- Ý của ta là, việc đầu tiên là phải đi đến hồ Lịch Ba, luyện tập ở ngay tại chỗ đó, có như vậy, dòng chảy của nước, sự thay đổi hướng gió, việc quen thuộc địa hình sẽ hoàn toàn được nắm rõ như trong lòng bàn tay. Nắm bắt được toàn bộ cục diện, như vậy mới nắm được phần thắng, cần phải biết rằng, ngoại trừ việc có một chiếc thuyền tốt, một đám người chèo thuyền lành nghề, những yếu tố này cũng là những điểm then chốt quyết định thắng bại không khác gì những yếu tố kia, không được làm qua loa đại khái.

Thành Bích phu nhân giật mình nói:

- Có điều... hồ Lịch Ba xa xôi, đi một chuyến tới đó cũng phải mất tới gần nửa ngày trời, mỗi ngày đi tới đi lui...

Khánh Kỵ mang dáng vẻ ngùn ngụt khí thế, mặt đầy biểu cảm nói:

- Điều này không đáng lo, binh sĩ của ta lúc này đang đóng quân ngoài thành, hiện cũng chưa có việc gì làm. Ta dẫn toàn bộ bọn họ tới hồ Lịch Ba rồi đồn trú ở đó, vừa luyện thuyền vừa luyện binh, nhất cử lưỡng tiện. Đừng nói rằng việc này có liên quan tới lợi ích của ta, cho dù nó không có dính dáng gì tới ta, đã nhận lời của phu nhân thì sẽ dốc toàn lực đi làm, không để cho phu nhân phải thất vọng mới phải.

Thành Bích phu nhân trong lòng cảm thấy rất vui, cảm động nói:

- Công tử thật tốt bụng, nhưng cái hồ đó nằm trong sơn cốc, ít người tới ở thường xuyên. Đã không có sẵn thành trì đồn trú, lại tới nơi không người qua lại, khó tránh khỏi điều kiện thiếu thốn khó khăn đôi chút.

Khánh Kỵ cảm khái nói:

- Như vậy càng tốt, để có thể nắm chắc thêm vài phần, ta vốn không muốn có người ngoài nhìn thấy người của ta chèo thuyền tập luyện, để tránh tiết lộ cơ mật bị người khác tìm ra cách khắc chế. Chỉ cần phu nhân dẫn đường cho người của ta, chuẩn bị tốt thuyền rồng là được rồi. Thời tiết lúc này đang ấm dần lên, đốn củi làm nhà vô cùng dễ dàng, những khó khăn khác thì không đáng phải bàn.

Thành Bích phu nhân vui vẻ nói:

- Được, nếu đã vậy thì sáng sớm ngày mai, ta sẽ phái người dẫn công tử đi hồ Lịch Ba, chọn một nơi cho quân sĩ của công tử đồn trú, đồng thời sẽ sai người chuyển thuyền rồng tới. Còn về vấn đề ăn uống ngủ nghỉ, Thành Bích sẽ không bạc đãi bộ hạ của công tử đâu, rượu ngon thịt ngon, nhất định sẽ cung ứng đầy đủ không thiếu một thứ.

- Được! Sáng sớm ngày mai Khánh Kỵ tự mình ra khỏi thành, đem quân đội bản bộ tới ven hồ Lịch Ba. Làm phiền phu nhân rồi, Khánh Kỵ không còn việc gì nữa, vậy xin được cáo từ ở đây.

Khánh Kỵ mắt thấy đã xong việc, đứng khom người cáo từ.

Thành Bích phu nhân lại một lần nữa ngẩn người, một câu "Phải đi rồi à?" cơ hồ thốt miệng hỏi ra. Mắt thấy Khánh Kỵ đã đứng lên, chỉ còn biết đứng dậy đưa tiễn, khoan thai tiễn ra cửa, rồi lại sai quản gia trong nhà thay mình tiễn Khánh Kỵ ra tới cửa lớn.

Nhìn bóng dáng Khánh Kỵ dần dần biến mất, bước chân gấp gáp như thể mãnh hổ đang chực ăn thịt người vậy, Thành Bích phu nhân đứng ở dưới bậc thềm không khỏi sững sờ. Tính tình hùng hùng hổ hổ của vị Khánh Kỵ công tử này thật sự có chút kỳ quái, càng khiến cho nàng thêm hứng thú. Từ trước đến giờ nam nhân nhìn thấy nàng đều chỉ mong sao được nàng giữ lại thêm chốc lát, dù là nghe giọng nói của nàng, nhìn nhan sắc kiều diễm của nàng cũng được. Thế nhưng tên Khánh Kỵ này...

Nhìn thần sắc của hắn điềm đạm, chỉ khi có việc mới tới đàm luận, nàng là một bông hoa tươi tắn cũng tốt, một ngọn cỏ xanh rờn cũng xong, căn bản là không để vào trong lòng, sau khi bàn xong việc thì lập tức đứng khom người cáo từ. Không hề có chút do dự, không hề để tâm một chút nào đến thiên tư đoan trang của nàng, rõ ràng là từ đầu chí cuối người ta đều không để mắt tới mỹ sắc của nàng.

Thành Bích phu nhân luôn rất tự phụ với dung mạo của mình, ghét nhất là nam nhân nhìn thấy mình mà không nỡ rời bước đi,thế nhưng Khánh Kỵ hiện tại không hề để mắt tới dung mạo của nàng một chút nào, ngược lại lại kích khởi một ý niệm bất phục trong nàng.

- Chẳng lẽ... Cái con nha đầu của Thúc Tôn gia kia đã đến bên hắn làm truyền tì*? Hừ, nam nhân! Tên nào tên nấy đều là như vậy, trên thế gian này chẳng lẽ không có con mèo nào là không thèm đồ ăn tươi sao?

Thành Bích phu nhân không hề phát giác rằng chính mình bất tri bất giác lại ghen tuông với Thúc Tôn Diêu Quang.

(*truyền tì: nô tì thân cận)

Nàng phẩy tay áo, đôi mắt đẹp khẽ lay động, bỗng sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn quát:

- Ra đây!

Cậu mập Quý Tôn Sanh từ phía sau cây cột trụ ngoài hành lang co đầu rụt cổ bước ra, Thành Bích phu nhân sẵng giọng:

- Ngươi lén lén lút lút trốn ở đó làm gì?

Quý Tôn Sanh thấy mẫu thân vẻ mặt không được tốt lắm, hoảng hồn căng thẳng bắt đầu nói lắp, trong lòng đang nghĩ gì thì nói ra hết:

- Con...con thấy Khánh Kỵ lại tặng heo sữa quay, không biết là mẫu thân có đi theo ra ngoài không. A...Cứu mạng!

Quý Tôn Sanh vừa trông thấy mẫu thân lao về phía mình, ngón tay búp măng thon dài tựa hồ như muốn tóm lấy tai của nó, lập tức ôm lấy "đầu heo mập" tru mỏ lên hét rống rồi chạy thục mạng, Thành Bích phu nhân đuổi được hai bước, "khì khì" một tiếng cười, đỏ mặt mắng:

- Tiểu tử thối này, đúng là ngứa da đây mà.

Quý Tôn sanh chạy đến chỗ ngoặt, quay đầu lại thấy mẫu thân không đuổi theo nữa, nản lòng lầm bầm nói:

- Ài, tại sao lần này mẫu thân không theo Khánh Kỵ ra ngoài chứ. Vốn định bụng mẫu thân ra ngoài là mình sẽ lập tức đi tìm người chọi gà, chọi dế. Lần này bị hớ hoàn toàn rồi, đọc sách khổ a đọc sách khổ...

Quý Tôn Sanh đột nhiên dừng lại thôi không bước tiếp nữa, ánh mắt đảo qua đảo lại thầm nghĩ:

- Mẫu thân nếu như thật sự thân mật với Khánh Kỵ, nhất định không có thời gian quản lý mình. Sau này nếu như có thể có thêm một đệ đệ nữa, vậy thì càng không cần đến mình phải đảm đương cái địa vị chủ nhà đáng ghét này, há chẳng phải không bao giờ phải đọc sách nữa, ngày ngày đều có thể đánh bạc đùa vui hay sao?

Nghĩ tới đây, Quý Tôn Sanh đấm mạnh một cái, nhiệt huyết sôi trào. Cứ như thể đã được vươn mình tự do vậy, suy nghĩ kỹ càng, vô cùng hưng phấn đi tiếp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.