Đại Tranh Chi Thế

Quyển 1 - Chương 87-2: Tứ diện Sở ca (Hạ)



- Khoan đã! - Dương Hổ thấy tình hình này, vội vàng nói:

- Chúa công, nô tài cũng cho rằng kế của Công Sơn Bất Nữu là chu toàn, nô tài cũng nguyện đi thuyết phục hắn.

Công Sơn Bất Nữu cười nói:

- Đến nay nội lo ngoại khốn, đúng là thời khắc nguy cấp, ngươi là kẻ hầu hạ đắc lực bên cạnh chúa công, sao có thể rời đi một giây một phút được? Công Sơn Bất Nữu lúc này đang lúc nhàn hạ, hay là để ta đi cũng được.

- Bằng không! - Dương Hổ nghiêm mặt nói:

- Bất luận là đóng kịch giỏi đến thế nào thì chỉ e là Khánh Kỵ cũng sẽ biết rõ là Lỗ quốc chúng ta không muốn làm Ngô quốc nổi giận. Nếu hắn lòng mang phẫn nộ mà đi, đi tới khắp nơi rêu rao, vậy thì cái vạn toàn chi kế của ngươi cũng không còn linh nghiệm nữa, vẫn là tổn hại đến thanh danh của chúa công ta như cũ. Khánh Kỵ tới Khúc Phụ, là Dương Hổ đích thân đi tới Hải Thành nghênh đón. Ngày thường qua lại cũng coi như hòa hợp, để ta đi, nói rõ chỗ khó xử của chúa công nhà ta, nói cho hắn biết rằng không phải chúa công nhà ta không muốn giúp hắn, mà là ý trời khó cưỡng, không có cách nào giúp cho hắn cả, chắc hắn sẽ tiếp nhận dễ hơn một chút.

Dương Hổ nói đến đây, ảm đạm thở dài nói:

- Ai, vả lại, bất luận thế nào, lúc trước là do ta chủ trương mời Khánh Kỵ đến Lỗ, đến nay khiến chúa công rơi vào chỗ bất nghĩa, hoàn toàn là sai lầm của Dương Hổ, nếu Dương Hổ không thể lấy công chuộc tội thì có chết cũng không thể an lòng; Huống hồ, Dương Hổ và Khánh Kỵ cũng coi như một mối giao tình, lúc trước là do ta mời hắn đến, bây giờ cũng là ta tiễn hắn đi, trước sau vẹn toàn, cũng coi như đã hết tâm hết ý vì bằng hữu.

Quý Tôn Ý Như hoan hỉ ra mặt, vui vẻ nói:

- Dương Hổ xưa nay trọng tình trọng nghĩa, điều này lão phu biết, không vì thăng tiến mà xu nịnh, không vì chán nản mà lãnh đạm, đây mới đúng là hành vi của kẻ quân tử. Được, lão phu cho ngươi toại nguyện, cho ngươi đi thuyết phục Khánh Kỵ.

Công Sơn Bất Nữu trong lòng thầm mắng: "Mẹ nó nữa, nói mồm thì đường đường chính chính, đem hết tội lỗi đổ lên đầu mình, còn làm bộ làm tịch quân tử nhân nghĩa gì đó, nhận được chúa công khen ngợi, đúng là gian trá vô cùng. Thất phu! Làm như ta không biết ngươi muốn đi bàn kế sách với Khánh Kỵ sao?"

Trọng Lương Hoài cũng thầm chửi tục: "Dương Hổ quả nhiên gian trá, vào thời khắc mẫn cảm như thế này, nếu hắn vụng trộm đi gặp Khánh Kỵ, một khi sự việc bị phát giác, chắc chắn sẽ khiến chúa công nghi kỵ, bây giờ ngụy trang đi hóa giải mối âu lo cho chúa công, đường hoàng đăng môn đi gặp hắn, không những không còn nỗi lo về sau, ngược lại còn khiến chúa công vui mừng khôn xiết, thằng khốn nạn!"

Dương Hổ nhận được sự cho phép của Quý Tôn, lập tức vội vã cáo biệt, ra khỏi thâm trạch đại viện. Đến trước hành lang gọi người chuẩn bị xe, một tên tâm phúc của hắn vội vã chạy tới, kéo Dương Hổ sang một bên, thấp giọng bẩm báo:

- Đại nhân, trong phủ Mạnh Tôn Thị vừa gửi tin tức tới, Thúc Tôn Thị và Mạnh Tôn Thị cả đêm qua gặp mặt nhau, trong tiệc họ nói, phái sứ tới Tề...

Dương Hổ nghe xong lời hắn nói lập tức sững sờ tại chỗ, hai tay run rẩy, nhiệt huyết bỗng chốc lạnh lẽo đi phân nửa:

- Lỗ quân muốn về nước? Thúc Tôn, Mạnh Tôn hùng hổ dọa người, từng bước một rất vững chắc, bên ngoài mượn thế Ngô quốc, bên trong kéo lấy cái uy của Quý Thị. Dùng binh hăm dọa, dùng Quân áp chế, với bản tính của chúa công nhà ta, bảo ngài chống đỡ ra sao đây?

Dương Hổ nhất thời nản lòng thoái chí:

- Thôi vậy, đại thế đã mất, vốn định cùng Khánh Kỵ bàn bạc tìm đối sách, bây giờ đã thế này, ai! Trời không giúp ta, trời không giúp ta a...

Dương Hổ thở dài ngao ngán, yên lặng khoát khoát tay áo, bước từng bước nặng nề đi về phía xe ngựa...

Nhã Uyển, Khánh Kỵ nghênh đón Dương Hổ vào trong đại sảnh, hai bên an vị. Thấy Dương Hổ vẻ mặt thâm trầm, Khánh Kỵ cảm giác có gì đó không ổn. Rồi Dương Hổ nói rõ sự tình, kể rõ từng âm mưu một của hai nhà Mạnh Tôn, Thúc Tôn, Khánh Kỵ cũng ngây người ra. Hai người im lặng nhìn nhau, sắc mặt trầm tĩnh, hồi lâu không nói tiếng nào. Thúc Tôn Diêu Quang đi tới cửa, nhạy bén phát hiện ra hào khí dị thường trong sảnh, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy thần sắc như vậy trên mặt Khánh Kỵ, trên mặt hắn không hề biểu lộ cảm xúc, nhưng trong đôi mắt lại phát ra ngọn lửa rực cháy nguy hiểm, nhìn mà khiến cho người ta tự sinh sợ hãi trong lòng.

- Bây giờ công tử có dự định gì?

Dương Hổ thần sắc buồn bã hỏi.

Khánh Kỵ hít một hơi thật sâu vào trong lồng ngực:

- Hổ huynh... chẳng lẽ phải kết thúc dục vọng tại đây sao?

Dương Hổ để lộ ra một thần sắc ảm đạm:

- Việc đã đến nước này, ai có thể xoay chuyển trời đất được đây? Công tử, hiện tại lưu ở Lỗ quốc đã không còn tác dụng gì nữa cả. Haizzz! Công tử mau chóng phái người đi bảo những binh mã đang ngăn trở Ngô sứ quay về, trước tiên hãy tạm quay về Vệ quốc đi. Lúc này, lại nói đúng là do Dương Hổ ấu trĩ, giúp ngươi phạt quốc, nói ra thì dễ, nhưng nhìn quốc cữu ở Tề quốc, có lợi thế to lớn như vậy, dùng thời gian mấy năm, vẫn chẳng mượn nổi một binh một tốt nào, ta lại cứ mộng tưởng rằng chúa công có thể quyết đoán mà giúp ngươi phạt Ngô? Hắc!

Dương Hổ ngượng ngịu cười, lắc lắc đầu.

- Ngươi muốn ta biết thời mà lui, từ giã Lỗ quốc?

Dương Hổ không nói gì, Khánh Kỵ dừng ánh mắt vào hắn, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cơn lửa giận to lớn, vào lúc này, hắn "hồn nhiên" quên đi sự khác biệt giữa Khánh Kỵ này và Khánh Kỵ kia, hắn tự coi mình là một người hoàn chỉnh, không phải vì Khánh Kỵ, không phải vì Tịch Bân, mà vì hắn hiện tại, con người của hắn lúc này là vì sự tôn nghiêm của chính hắn.

Hắn không thể đi, không thể chán chường bỏ đi như vậy được!

Dù đêm hôm qua hắn cũng đã nghĩ tới việc chuyện tới đường cùng thì sẽ tính toán khả năng rút lui, nhưng vào lúc này hắn vẫn không thể tiếp thụ được. Ở Lỗ quốc lâu như vậy, luôn luôn cẩn thận chặt chẽ, lẳng lặng chờ Quý Tôn Ý Như đưa ra một câu quyết đoán, cuối cùng lại chờ được một kết cục như thế này ư? Làm sao ăn nói với những nghĩa sỹ một mực trung thành với hắn đây? Còn mặt mũi nào quay về Ngải thành, tiếp tục yên tâm thoải mái nhận được sự ủng hộ của binh sĩ đây?

Lỗ quốc Tam Hoàn, chẳng phải là ba tên gia chủ được kế thừa chút cặn của tổ tông để lại sao? Ta đem vận mệnh giao cho các ngươi, nhưng các ngươi lại khiến ta quá thất vọng. Từ bây giờ, các ngươi không còn quyết định vận mệnh của ta nữa, ta không những nắm chắc vận mệnh của chính mình, mà ta còn dùng tất cả mọi thủ đoạn, nắm lấy vận mệnh của các ngươi, để các ngươi là công cụ cho ta sử dụng! Nhân cấp sinh trí (1), một kế hoạch to gan mà hung hiểm xuất hiện trong đầu, hắn quyết định phản khách vi chủ, từ bây giờ, dùng hành động của hắn để xách đầu Tam Hoàn đi theo sự điều khiển của hắn, chứ không phải sự viện trợ kiểu "ngồi đợi bố thí" nữa.

Khánh Kỵ cười lạnh lùng, nhìn thẳng vào Dương Hổ, trầm giọng nói:

- Hổ huynh, ta biết huynh đang nuôi chí lớn, khao khát kiếp này có thể kiến công lập nghiệp, vợ con hưởng đặc quyền (1). Ta hỏi huynh, hôm nay Khánh Kỵ rời đi, cái họa của Ngô quốc được bình ổn, Lỗ Quân trở về Lỗ quốc, dưới sự tiếp tay của hai nhà Mạnh, Thúc làm suy yếu Quý Thị, dù rằng có những bậc anh hùng hào kiệt như huynh trợ giúp đắc lực thì phải mất bao nhiêu năm, Quý Thị mới có thể khôi phục nguyên khí đây?

Mi mắt Dương Hổ rủ xuống, nói:

- Trải qua thất bại này, chỉ sợ là chúa công nhà ta không còn hùng tâm đại chí nữa, an phận giữ gìn thành quả, bảo vệ căn cơ, hắc! Khôi phục nguyên khí... có lẽ lại trải qua ba mươi năm, năm mươi năm, một trăm năm nữa trong nhà Quý Thị mới lại xuất hiện một anh hùng lòng ôm chí lớn, mới có thể trấn áp được Thúc Mạnh lưỡng thị.

Khánh Kỵ khẽ gật đầu, tiếng nói sang sảng:

- Quý Tôn đại nhân gặp nguy lùi bước, cái giá phải trả chẳng qua chỉ là giao nộp quyền chấp chính, chỉ có điều sẽ lại phải xưng huynh gọi đệ với hai nhà Thúc Mạnh, bình khởi bình tọa mà thôi, ngoài điều đó ra thì còn tổn thất gì nữa? Còn Dương Hổ đại nhân thì sao? Ngài từ một giới gia nô bần hàn, ngày nay cao cao tại thượng, nắm quyền đồ sát, công khanh nhìn cũng phải dè dặt, đại phu nắm quyền sinh sát trong tay, uy phong không ai bì nổi.

Trong trường hợp đó, hôm nay thế nhân đều biết Quý Thị môn hạ tam kiệt, Dương Hổ, Công Sơn Bất Nữu, Trọng Lương Hoài, có mấy người biết đến gia thần Mạnh Tôn Thị họ gì tên gì? E rằng chẳng ai biết tường tận cả. Tại sao lại thế? Chính là bởi Quý Thị một nhà độc đại, trấn áp được Thúc Mạnh hai nhà, đến nay cũng tương đương như Quốc Quân Lỗ quốc. Nếu như Quý Tôn đại nhân vì vậy mà lui bước, đối với cá nhân ngài mà nói, chỗ mất có hạn, nhưng Dương Hổ đại nhân còn lưu lại được gì đây? Tất cả những thứ hiện có của ngươi, vinh hoa phú quý, quyền bính địa vị, anh minh chói lọi sử xanh, hết thảy đều tan thành mây khói, ngươi cam tâm sao?

Sắc mặt Dương Hổ bắt đầu dữ tợn, hơi thở nặng nề, khàn giọng nói ra:

- Khánh Kỵ công tử, ngươi không cần phải dùng ngôn từ kích động ta, ngươi nghĩ Dương Hổ ta cam tâm sao? Khổ tâm lao lực, hao tâm tổn huyết, rồi rơi vào kết cục thế này, Dương Hổ cam tâm sao? Dừng tay ở đây, Dương Hổ vẫn còn có thể có nhà có ruộng, cơm áo không lo, thế nhưng, Dương Hổ không hề muốn có cuộc sống như vậy. Cho dù gan khô máu cạn, có chết cũng không thể quay lại, Dương Hổ có thể thế nào? Có thể thế nào đây!

Khánh Kỵ cười lạnh nói:

- Tình thế hiện nay nhìn có vẻ nguy hiểm, kỳ thật rất có triển vọng. Chuyện vốn không thể thành hiện thực, bây giờ thì hoàn toàn có thể làm được. Mây giấu trăng đậy, lại có thể che mắt được Hổ huynh sao? Ngươi có biết vén mây thấy trăng, sau đám mây sẽ là bầu trời quang đãng chứ?

Dương Hổ đỏ sầm mặt, phẫn nộ nói:

- Thúc Tôn Mạnh Tôn cậy thế làm càn, quốc vương sắp quay về Lỗ quốc, Ngô sứ từ xa đến, hàng vạn đại quân tập trung ở biên giới, ngoại ưu nội hoạn, mà còn bao nhiêu thứ nữa, còn có cơ hội gì nữa? Ngươi nói đi!

Ánh mắt Khánh Kỵ sắc lạnh, mặt đầy sát khí nói:

- Nếu như Quốc Vương quý quốc không quay lại được Lỗ quốc, sứ thần Ngô quốc không đến được Khúc Phụ, Thúc Tôn Mạnh Tôn lại khó liên thủ bức bách, lúc đó chẳng phải tất cả bài toán khó đều được giải quyết dễ dàng sao?

- Làm sao làm được như vậy?

- Ngài không làm được, ta làm được!

Ánh mắt Dương Hổ trợn tròn:

- Quốc Vương không quay lại được Lỗ quốc? Sứ thần Ngô quốc không đến được Khúc Phụ, Thúc Tôn Mạnh Tôn khó lòng liên thủ? Ngươi làm được kiểu gì? Làm sao có thể làm được?

- Đương nhiên, trong chuyện này cũng cần Hổ huynh giúp ta một tay.

Dương Hổ biến sắc nói:

- Điều đó là không thể!

Khánh Kỵ điềm nhiên cười:

- Hổ huynh, lúc nãy lời thề son sắt, cao giọng gan khô máu cạn? Trong chốc lát đã lại khiếp sợ rồi sao?

Dương Hổ xấu hổ nói:

- Không phải Dương Hổ khiếp sợ, mà là không muốn hy sinh vô ích, Khánh Kỵ công tử, lúc này công tử còn bao nhiêu binh mã có thể dùng được? Có thể làm nên đại sự gì? Lần trước công tử có thể ra vào phủ đệ Thúc Tôn, Mạnh Tôn như đi ở chốn không người, là bởi vì bọn họ thái bình đã lâu, canh phòng lơ là. Ta dám cá rằng nếu bây giờ công tử lại muốn nhân đêm tối đột nhập phủ đệ, thì chỉ có vào mà khó có đường ra. Ai, Khánh Kỵ công tử, ta khuyên công tử nên quay lại Vệ quốc đi thôi, khổ tâm chuẩn bị một phen, chưa chắc không còn cơ hội phục quốc. Mặc dù không còn cơ hội, cũng có thể chiếm cứ một thành mà hưởng thái bình. Dương Hổ dù sao cũng là người Lỗ, tuy muốn kiến công lập nghiệp, nhưng việc mình chính tay hủy hoại Lỗ quốc căn cơ, ta không thể làm.

Khánh Kỵ nghe thấy vậy cười nói:

- Hổ huynh không cần nghi kỵ, ta muốn huynh giúp, chỉ là cho ta tranh thủ chút thời gian. Mười ngày, ta chỉ cần mười ngày, Hổ huynh chỉ cần giúp ta thuyết phục Quý Tôn đại nhân cho ta mười ngày, ta sẽ có thể cải thiên hoán nhật, nghịch chuyển càn khôn!

-------------------

(1) Công thần thời phong kiến, vợ được ban tước hiệu, con được tập ấm làm quan, ở đây ám chỉ việc được phong làm công thần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.