Đại Tranh Chi Thế

Quyển 2 - Chương 150-2: Sáng tỏ (Hạ)



Đám thợ thủ công nhìn thấy vậy thì rất kinh ngạc, không khỏi tán thán:

- Dương đại quản sự quả nhiên thông minh hơn người, lại có thể nghĩ ra kỳ vật như vậy, tiểu nhân làm cả một đời thợ đá, đều chưa từng nghĩ tới thứ công cụ như thế này, thật là...thật là không thể tưởng tượng nổi.

Khánh Kỵ cười ha hả nói:

- Bây giờ đã biết phải làm sao rồi chứ? Sau này ngươi có thể tạo nhiều một chút, rất có khả năng mở một nhà xay bột, chuyên xay cán lương thực. Phàm là những thực phẩm loại bột gạo cứng đều có thể dùng thứ này để nghiền thành bột, những hạt mạch này nghiền thành bột mì có thể chế biến dễ dàng, có điều không nên nấu bột mì ăn trực tiếp, mà phải...

Khánh Kỵ thuận miệng nói ra cách chế biến mấy món mì sợi, bánh mì, màn thầu... Mấy nữ đầu bếp đứng cạnh tỉ mẩn ghi nhớ kỹ càng. Khánh Kỵ lại chỉ về cái thớt nghiền đậu nói:

- Nếu làm được cái cối nhỏ hơn rồi bỏ chỗ đậu đã được ngâm nước vào, đậu tương sau khi nghiền xong có thể uống được(hay còn gọi là sữa đậu nành). Còn có cả cây vừng ép dầu nữa, nghiền nhỏ thêm nữa có thể chế thành dầu, ép dầu không còn phí sức như lúc trước nữa, các ngươi thấy thế nào?

Đám thợ thủ công nghe hắn nói vậy, liền hiểu ra đạo lý trong đó, mấy người thông minh hơn đã nghĩ tới nghề nghiệp kiếm tiền kiểu mới, vui mừng không biết để đâu cho hết. Khánh Kỵ trông thấy vẻ mặt mừng rỡ đến khó hiểu của họ thì chỉ nở một nụ cười. Người đời sau rất hay nhìn thấy những thứ này, nhưng để giải quyết chuyện nấu ăn trên núi, đối với hắn cũng không có tác dụng lớn lắm.

Hắn không biết rằng việc phát minh ra chiếc cối đá bé nhỏ có ý nghĩa to lớn đến nhường nào. Vốn dĩ những loại thực vật ngũ cốc như cây đậu, lúa mạch rất dễ trồng ở đây, lại sinh sôi nhanh chóng, cũng bởi chế biến để làm thức ăn không dễ nên diện tích trồng trọt cũng không nhiều, nhưng chỉ với những cái cối đá thô kệch không bắt mắt, vai trò trong đời sống của chúng vốn không được như hạt lúa và hạt gạo, giờ đây đã nổi lên trở thành thức ăn chính, tuy nhất thời không nhìn ra tác dụng của chúng. Thế nhưng nó đã dẫn đến việc thay đổi toàn bộ cơ cấu sản xuất lương thực, có vai trò hết sức quan trọng, tạo phúc cho con cháu đời sau, so với việc hắn khôi phục giang sơn còn trọng đại hơn vạn lần.

"Còn về những nồi sắt này..." Khánh Kỵ hắc hắc cười, vén tay áo đi lên, quát:

- Nổi lửa lên!

Lập tức liền có mấy thợ thủ công tranh nhau đi lên nhóm củi nổi lửa, để xem vị đại quản sự này có trò gì nữa. Vào thời này thức ăn không có hình thức chế biến hầm, xào, ninh, muối, ngay cả thức ăn hào môn quý tộc cũng được chế biến như vậy, chỉ là nguyên liệu cao cấp hơn mà thôi. Thời đó con người chưa nghĩ tới việc rau dưa chỉ cần xào một chút là có thể bỏ khỏi nồi ăn ngay được, cái nồi để sản xuất cũng chưa từng được xào nấu. Khánh Kỵ làm mẫu cho mấy đầu bếp nữ kia một chút, mấy người này vui mừng không kìm nổi.

Quý Tôn Tiểu Man mấy năm nay thường xuyên ở tại Lỗ Quái cư mà Lão Vệ của mẫu thân nàng năm xưa mở ra. Mưa dần thấm đất, những đầu bếp lành nghề có đôi chút am hiểu, nhìn cách làm của Khánh Kỵ ánh mắt có chút khác lạ, lập tức nghĩ ra nhiều món ăn mới:

- Nếu nói cho Viên thúc biết, việc sinh ý ở Lỗ Quái cư nhất định sẽ phát đạt.

Tên đáng ghét này, khó trách hắn được lòng Thành Bích, thì ra ngoài khuôn mặt tuấn tú, hắn còn có chút thông minh nữa.

Khánh Kỵ khoắng bừa mấy cuống rau dại, ngửi ngửi vào trong nồi, cười hài lòng, đưa đũa cho trù nương(đầu bếp nữ), quay đầu tìm Tiểu Ngải nói:

- Tiểu cô nương, cô xem...

Từ khi hắn tới đây đã bận rộn với việc kê cối đá, dạy cách làm, căn bản không nhìn kỹ khuôn mặt của Quý Tôn Tiểu Man, hơn nữa Quý Tôn Tiểu Man cũng chủ động tránh mặt hắn. Nhưng khi hắn xào rau, Quý Tôn Tiểu Man cũng vì tò mò mà tiến lại gần, lúc này muốn tránh cũng không kịp, hai người chạm mắt vào nhau.

Quý Tôn Tiểu Man tuy những ngày này cũng không tắm rửa, đầu cũng không chải, cố ý làm cho mình trông bẩn thỉu nhem nhuốc giống như tiểu nha đầu, nhưng yêu cái đẹp là thiên tính của nữ hài(nam nhi cũng vậy chứ bộ), nàng sẽ không để cho mặt mình xấu quá, dù không rõ lắm nhưng vẫn trông thấy được khuôn mặt lúc trước. Khánh Kỵ gặp nàng hai lần, ấn tượng đối với tiểu cô nương đáng yêu này rất sâu, đặc biệt là cặp mắt lanh lợi của nàng, không vì nàng trang điểm cho xấu mà che giấu nổi, Khánh Kỵ nhìn mà khẽ lay động.

Quý Tôn Tiểu Man bối rối cúi mặt xuống, trong lòng thầm nghĩ:

- Lần này thảm rồi, nghìn vạn...nghìn vạn lần không được để hắn nhìn ra sơ hở, nếu không những ngày khổ cực đã qua đi tong mất...

Sau một chút lay động, thần sắc Khánh Kỵ liền khôi phục vẻ bình tĩnh, nói như không có việc gì:

- Ha ha, ngươi xem... , lần này vấn đề có thể coi là được giải quyết rồi.

Trong lòng Quý Tôn Tiểu Man nhất thời mừng rỡ:

- Hắc, hắn không nhận ra ta! Đúng là đồ có mắt không tròng.

Trên Thương Hà lĩnh, đám nhân mã đi Tề quốc Kiền Hầu cướp Lỗ quân đã quay về, được tin Lỗ quân Cơ Trù đi tham gia buổi lễ mừng thọ của tể tướng Yến Anh, kết quả dưới núi Song Phương, do ngũ tộc tru sát Yến Anh, bị kẻ khác ngộ sát, Triển Chích không khỏi ngây ra như phỗng, Kẹp Lỗ quân lệnh chư hầu, nổi lên ngọn cờ Thanh Quân Trắc(một hoạt động tiễu trừ những kẻ loạn thần tặc tử bên vua) tạo phản, vốn là một khâu quan trọng trong kế hoạch của hắn, bây giờ Cơ Trù lại chết mất rồi. Triển Chích đấm một đấm thật mạnh vào trong không khí, nhất thời hoang mang không biết phải làm sao.

Cơ Trù vừa chết, hắn vội phái người đi thăm dò tin tức đô thành, ai ngờ mấy thám mã còn chưa đến Khúc Phụ đã vội vã trở về phục mệnh. Tam Hoàn thế gia mỗi nhà khởi phát một đội quân tiến quân về phía Mông Sơn, nghe nói một là diễn tập quân đội, vừa là di chuyển thành trì.

Triển Chích nghe được tin tức nghi hoặc nói:

- Nơi này gần Đông Hải, sẽ không có địch từ hướng Đông tới, phía Bắc đã có quân phòng, dựa vào sông núi hiểm trở đủ sức ngăn chặn được Tề quân. Nếu Tam Hoàn thế gia tới diễn võ, đúng vào vụ mùa, huống hồ lại còn di chuyển địa điểm đồn trú. Hắc, chúng dời binh tới đây, là muốn phòng ai?

Cổ Quân Hải ung dung nói:

- Chủ thượng, không lẽ tin tức chúng ta khởi binh đã bị bại lộ?

Lần trước lệnh hắn quấy rối Thành Bích, Cổ Quân Hải chuyển ý, trực tiếp bắt Thành Bích phu nhân lên núi, kết quả thất thểu bỏ về, Triển Chích đã mắng chửi đám tâm phúc này không ít, ngay sau đó bảo hắn ngoan ngoãn đợi trên núi, không được phép xuống núi gây chuyện thị phi. Giờ nghe hắn nói, Triển Chích vẫn còn chút tức giận, hung hãn trừng mắt nhìn hắn, rồi lại trầm ngâm nói:

- Chắc là không, biết ta khởi nghĩa chỉ có vài người, đều là những huynh đệ đáng tin, Tam Hoàn tại sao lại có được thông tin chứ? Lẽ nào... vì chuyện Thành Bích gặp cướp, lão già Quý Tôn Ý Như bắt đầu chột dạ rồi? Hắc, giữa bọn chúng quả nhiên có tư tình.

Tiểu Ất vẻ mặt cổ quái nói:

- Chủ thượng, nói vậy e không đúng lắm. Nếu nói Thành Bích và Quý Tôn Ý Như có gian tình thì còn có thể. Quý Tôn Ý Như hành sự thiển cận, không phân được nặng nhẹ, phát binh đến bảo vệ vì nữ tử mà hắn cưng chiều cũng không phải là không làm được. Nhưng... Thúc Mạnh hai nhà cũng phát binh, chắc chắn không phải để bảo vệ cho nữ tử kia? Trừ phi mụ yêu tinh này đến cả Thúc Tôn Ngọc, Mạnh Tôn Tử Uyên cũng cho vào tròng, thế nhưng Quý Tôn Ý Như là kẻ cả ghen, hắn có thể nhẫn nhịn nổi sao?

Triển Chích khẽ đưa mắt, sắc mặt trở nên trầm mặc:

- Ý ngươi là... Tam Hoàn phát binh, mục tiêu là mỗ gia?

Tiểu Ất gật đầu nói:

- Chủ thượng, thiết nghĩ, không thể không phòng.

Triển Chích bước từ từ trong sảnh, suy nghĩ mãi, cuối cùng ngồi xuống, hai tay xuôi theo đầu gối, phân phó:

- Cơ Trù đã chết, mỗ đã mất một nửa chỗ dựa dẫm, bây giờ Tam Hoàn phát binh, mỗ mất đi tiên cơ, lúc này mà manh động là không khôn ngoan. Tiểu Ất, ngươi đích thân xuống núi, theo sát từng nhất cử nhất động của chúng, có tin gì báo lại cho ta ngay.

- Tuân lệnh!

Tiểu Ất chắp tay cáo lui, dẫn theo thân tín xuống núi thám báo tin tức Tam Hoàn. Triển Chích đang định nói với Cổ Quân Hải, một tên sơn tặc vội vã chạy từ ngoài vào, cao giọng bẩm báo:

- Báo chủ thượng, có tin quan trọng!

Triển Chích nhìn thẳng vào hắn, căng thẳng hồi:

- Có tin gì, mau nói.

Người nọ thở hổn hển nói:

- Chủ thượng, Thành Bích phu nhân từ Đông Hải trở về, lúc này đang xuôi theo mạn Tây sông Tuấn vòng về Phí thành, bây giờ đã tới Tù Long Độ(Độ: bến đò, bến sông) rồi.

Cổ Quân Hải nghe vậy thì lên tinh thần, mở miệng hỏi:

- Ả có bao nhiêu nhân mã?

Người kia nói:

- Sáu chiến thuyền lớn, áng chừng có khoảng 300 gia tướng hộ vệ, hai bên bờ còn có mỗi bên 100 binh sĩ theo hộ vệ.

- Vậy tức là hơn năm trăm người?

Cổ Quân Hải bị kích động nhảy dựng lên, nói với Triển Chích:

- Chủ thượng, đám nhân mã này chúng ta nuốt trôi được.

Hai mắt Triển Chích lạnh lùng quắc về phía hắn, Cổ Quân Hải khẽ rùng mình, dáng vẻ bệ vệ lập tức co rúm lại. Triển Chích lạnh lùng nói:

- Quân Hải, ta hỏi ngươi, chúng ta có thể đánh thủy chiến được không? Có những sĩ tốt thạo đánh thủy chiến không? Lấy cái gì ra sông bắt ả? Bắt ả để làm gì?

Cổ Quân Hải bị một chuỗi câu hỏi của hắn làm cho câm tịt không nói được câu nào.

Triển Chích nặng nề hừ lạnh một tiếng rồi nói:

- Kẻ trượng phu, đầu óc đen tối, cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện rúc váy đàn bà, còn có tiền đồ gì nữa!

Cổ Quân Hải lần đầu tiên bị hắn nhiếc móc giữa đám đông, vừa thẹn vừa giận, khuôn mặt đỏ bừng lên.

Triển Chích không hề để ý đến hắn, cắn răng cười lạnh nói:

- Không công được, thì ta thủ. Hừ, lão thất phu Quý Tôn Ý Như lần này dẫn quân từ phía Đông tới, nếu như muốn gây rắc rối cho ta, vậy chúng ta cũng chơi cùng hắn vậy. Ta muốn xem, là kẻ nào tổn thất nhiều hơn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.