Đại Tranh Chi Thế

Quyển 2 - Chương 160-1: Hồng nhạn bay về phương xa (Thượng)



Tống Triều trông Quý Tôn Tiểu Man lộ ra khuôn mặt đỏ bừng, xinh đẹp phong tình như nữ tử, Khánh Kỵ là chủ nhân hắn, lại tự tay nắm tay hắn, cử chỉ rõ ràng là không giống như chủ và tớ, nhất thời liền hiểu nhầm, nghĩ thầm: "Hay là hắn và gã sai vặt này chính là... khụ, vị nhân huynh này mới vừa rồi còn nói hay vậy, bây giờ đã vì bế đồng của hắn mà theo tư làm trái pháp luật rồi..."

………………….

Cánh cửa khoang thuyền vừa đóng lại, Khánh Kỵ liền buông Quý Tôn Tiểu Man ra. Hai người lùi lại mấy bước, nhìn vào mắt nhau, thần sắc hết sức kì quái. Khánh Kỵ không biết Quý Tôn Tiểu Man đã biết được những gì, liệu có biết được thân phận đích thực của mình không? Quý Tôn Tiểu Man cũng đang băn khoăn, không biết liệu Khánh Kỵ cho rằng nàng là Tiểu Ngải hay là Quý Tôn Tiểu Man, hay là vẫn còn một điều gì đó vẫn đang được che giấu.

Một hồi lâu sau, Khánh Kỵ khoanh 2 tay lại, hỏi thăm dò:

- Tiểu Ngải cô nương...

Lúc đó, Quý Tôn Tiểu Man mới thầm thở phào nhẹ nhõm, giả bộ đáp :

- Dương đại quản sự……

Khánh Kỵ tuy cười nhưng không vui, nói:

- Đã lâu không gặp, Tiểu Ngải cô nương vẫn đẹp như ngày nào, hôm nay dù ăn mặc như hạ nhân, nhưng vẫn xinh đẹp như xưa, thật làm rung động lòng người.

Quý Tôn Tiểu Man cười hiền đáp:

- Dương đại quản sự quá khen, thiếp long đong bụi trần, son phấn đâu thể che đi cái xấu của mình, thực không dám nhận.

Khánh Kỵ có phần nuốt không trôi với cách đối đáp văn nhã giả tạo này,vê vê mũi cười gượng gạo:

- Ài, chúng ta… nói chuyện thẳng thắn đi.

Quý Tôn Tiểu Man khiêu khích nói:

- Vậy, chúng ta sẽ nói gì bây giờ?

Khánh Kỵ hừ lạnh một tiếng đáp:

- Tiểu Ngải, ta đã biết thân phận thật sự của cô rồi.

Quý Tôn Tiểu Man cũng lạnh lùng đáp lại:

- Ta vốn cũng không định cố gắng che dấu thân phận của mình, nay ngươi đã biết thì cũng không có gì là lạ, nhưng ta cũng rất tò mò muốn biết về thân phận thật sự của nhà ngươi,vậy ta nên xưng hô thế nào đây? Ngô Kỵ, Dương Bân hay là Khánh Kỵ công tử?

Khánh Kỵ hắc hắc cười một tiếng, đôi lông mày nhướn lên:

- Quả nhiên cô cũng biết rồi... Không sai, bản công tử chính là Ngô quốc Khánh Kỵ. Tiểu Ngải cô nương, thân phận của ta với Lỗ quốc, Quý Thị gia tộc của cô đều có mối quan hệ rất lớn, hi vọng cô nương có thể giữ bí mật này cho ta.

Quý Tôn Tiểu Man nói:

- Không có vấn đề gì, chỉ có điều, mong công tử cũng hãy giữ giúp ta hành tung và thân phận này, coi như là điều kiện trao đổi.

Khánh Kỵ hơi chau mày:

- Cô nương nữ tử dặm trường, ở nơi này vô cùng nguy hiểm, chi bằng đến bến đò tiếp theo, ta sẽ cho hai võ sĩ hộ tống cô nương trở về Khúc Phụ, cô nương thấy thế nào?

- Vậy cũng được, đợi khi ta về tới Khúc Phụ,sẽ lập tức rêu rao khắp nơi rằng công tử Khánh Kỵ chưa từng bị Ngô quốc đại phu trục xuất khỏi Lỗ quốc. Những người này đã ẩn náu trong Phí thành từ suốt mấy tháng nay, họ còn xây dựng ở nơi đây 1 tòa thành lập mưu khởi nghĩa. Ta nghĩ… chỉ cần làm rõ thân phận của ta, sẽ chẳng có ai còn nghi ngờ về tính chân thực mà ta nói đâu.

Quý Tôn Tiếu Man nói với giọng uy hiếp.

Khánh kỵ chau mày:

- Cô nương rút cục muốn như thế nào?

Trên khuôn mặt của Quý Tôn Tiểu Man lúc này hiện lên nụ cười đắc thắng:

- Rất đơn giản, không được để lộ ra tung tích của ta,cũng không được can thiệp vào hành động của ta.

Khánh Kỵ hơi chút do dự, nói:

- Nếu cô nương vẫn ngoan cố không chịu trở về, như vậy cũng được, hãy cùng ta về Ngải thành đi. Đợi cho chuyện Cơ Tống cầu thân lắng dịu, ta sẽ trả cô về nước Lỗ, như vậy được chứ?

- Cùng ngươi đi Ngải thành? Dựa vào cái gì chứ?

Quý Tôn Tiểu Man lạnh lùng đáp.

Khánh Kỵ ghìm nén đáp:

- Với quan hệ giữa ta và gia tộc Quý Thị của cô nương, ta không thể thờ ơ nhìn một nữ nhi bôn ba tứ xứ bên ngoài được, nếu có bất trắc gì thì cô bảo sau này ta phải ăn nói thế nào với Quý Tôn gia chủ đây?

Quý Tôn Tiểu Man còn châm chọc nói:

- Tiểu Man với ngươi không thân chẳng quen, vậy ngươi và Quý Thị chúng ta có quan hệ gì cơ chứ? Hay là ngươi và Thành Bích kia cũng chỉ là quan hệ không đâu vào đâu?

Sắc mặt của Khánh Kỵ chợt thay đổi, Quý Tôn Tiểu Man nhận ra, trong lòng càng thêm phẫn nộ. Khánh Kỵ im lặng hồi lâu rồi chậm rãi nói:

- Cô nương biết nhiều hơn ta nghĩ đấy.

Quý Tôn Tiểu Man nói:

- Không thể xem là nhiều, nhưng chắc cũng đã đủ. Ta cũng không làm khó dễ gì cho nhà ngươi, vậy cũng mong ngươi không làm khó dễ ta!

- Không được!

Khánh Kỵ quả quyết nói:

- Nếu như ta không gặp tiểu thư thì sẽ như không biết,nhưng nay đã biết rồi thì làm sao mà bỏ mặc được? Tiểu thư đã biết quan hệ của ta và Thành Bích thì ta cũng sẽ không ngại gì khi nói với tiểu thư nữa! Thành Bích giờ đã là người góa bụa, cho dù ta và nàng ấy yêu thương nhau, thì cũng có gì là nghiêm trọng? Dù gì đi chăng nữa thì nàng ấy cũng là thứ mẫu của tiểu thư, vậy hãy dựa vào mối quan hệ ấy, tiểu thư đã lên thuyền của ta, coi như là ta cũng có quyền quản chuyện của tiểu thư.

- Đê tiện!

Quý Tôn Tiểu Man tức giận bừng bừng, toàn thân run lên như bị nhục hình, nàng chỉ thẳng tay vào mặt Khánh Kỵ, giọng run run:

- Khánh Kỵ, ngươi dám xỉ nhục ta như vậy ư? Thành Bích chỉ là kẻ mua vui trong Quý phủ ta mà thôi, cho dù ngươi cưới ả ta ,việc đó cũng chỉ như là Quý phủ ta đuổi một nữ tì đi mà thôi, ngươi và Thành Bích đã làm những việc không thể coi được, giờ lại dám tự cho mình cái quyền là kế phụ của ta ư?

Trách nhiệm của Khánh Kỵ xuất phát từ cách nhìn của hậu thế, mà lại là ở thời Xuân Thu, trái lại lý do của Quý Tôn Tiểu Man cũng là hợp tình hợp lý. Nhà giàu cưới vợ, lấy thiếp có tới năm loại. Cưới, là lễ nghi đàng hoàng, đường đường chính chính. Con của người vợ này sau sẽ là trưởng nam trưởng nữ. Nếu như người con có ngu dại hay thiểu năng thì nó vẫn có dòng dõi chính thống, có quyền thừa kế.

Nạp, là người hầu gái đi theo nhi nữ của một gia tộc đã thành thân với bên kia, địa vị thấp hơn cưới, gọi là tì thiếp. Nếu như nhà mẹ đẻ cô gái có địa vị cao thì có thể được lên làm trắc thiếp, có cơ hội phù chính (thời xưa từ thiếp lên làm vợ) như Đát Kỷ, Ly Cơ thời Xuân Thu vậy. Thậm chí người con trai sẽ được thừa hưởng tì thiếp của cha mình, điều đó cũng tự nhiên như việc kế thừa tài sản, đất đai. Phong tục này tới thời Đường Tống vẫn còn được duy trì, ở người dân du mục thì tục lệ đó còn kéo dài lâu hơn.

Thiếp, là thị nữ được mua về bằng tiền, khi gia chủ chết, người thiếp này có thể sẽ bị đem đi chôn cùng. Nhưng cũng có thể bị chủ mẫu, người phụ nữ có uy quyền nhất trong nhà lúc này hoặc người thừa kế sẽ tiếp tục đem bán đi. Đó chẳng khác gì một cuộc trao đổi hàng hóa mà trong đó vật đem đi trao đổi chẳng hề có địa vị gì hết.

Bế (được sủng ái), chính là Thành Bích phu nhân, người mà trong chốc lát trở thành chủ nhân của gia tộc này. Cho dù người này là cô gái được gia chủ sủng ái nhưng thân phận địa vị hầu như cũng sẽ không thay đổi, chỉ như những người đầy tớ trong gia đình, là những người có địa vị thấp nhất. Nhưng nếu như vẫn được sự sủng ái của chủ nhân thì hoàn cảnh sẽ thay đổi nhưng địa vị thì không đổi, vẫn là những người hèn mọn, thấp bé nhất. Nếu lập Bế làm phu nhân thì thật không hợp lễ tiết chút nào.

Thành Bích phu nhân từ thân phận Bế trở thành phu nhân, có được địa vị cao như vậy, thì phải kể đến công lao của Ngải phu nhân. Ngải phu nhân chỉ vì ghen tuông với việc chồng là Quý Tôn Tử Phi cưới thêm, cho nên tất cả thị thiếp đều bị bà đuổi đi, khiến cho con đường quang vinh trở thành phu nhân của Thành Bích càng thêm sạch sẽ chướng ngại. Bà ta chưa sinh được người thừa kế cho Quý gia, mà lúc bấy giờ, Thành Bích đã sinh cho Quý Tôn Tử Phi người con nối dõi tông đường. Nhưng theo tục lệ, đây cũng vẫn xem như là con trai của bà ta, vốn dĩ cũng là do bà ta nuôi nấng, nhưng do đố kị với việc Thành Bích ngày càng được sủng ái, Ngải phu nhân còn nhẫn tâm muốn giết luôn cả mẹ và con. Chuyện bại lộ, bà ta bị chồng ruồng bỏ, lạnh nhạt, thờ ơ. Điều đó đã giúp Thành Bích có được địa vị như ngày hôm nay,điều mà tưởng chừng như sẽ không bao giờ có thể xảy ra .

Khánh Kỵ nói nhân nhượng, do mối quan hệ giữa ta và mẹ kế tiểu thư, hơn nữa tiểu thư còn chưa trưởng thành, ta xem nàng như là con gái của ta vậy. Nhưng trong lòng Quý Tôn Tiểu Man, nàng và Thành Bích không có quan hệ gì hết. Dù bấy giờ Thành Bích đã là phu nhân, nhưng trong mắt nàng vẫn chỉ là một kẻ ở không hơn không kém.

Khánh Kỵ thấy nàng miệt thị Thành Bích, trong lòng không khỏi tức giận,hạ giọng nói:

- Việc trước kia, tiểu thư có hiểu không? Thành Bích là người vô tội, nàng mặc dầu xuất thân thấp kém, nhưng bây giờ không phải nhờ có nàng mà gia đình tiểu thư mới có thể giữ vững danh tiếng được như vậy, trở thành gia tộc giàu có bậc nhất Lỗ quốc này ư? Nếu không cứ như trước kia thì gia tộc dẫu cho không suy tàn thì sớm muộn cũng sẽ bị người trong Quý Thị tranh giành phân chia tài sản mà thôi.

Tiểu Man cô nương, trời đã sinh ta ra làm thân phận nào thì hãy nên quý trọng nó. Vậy vì cớ gì mà tiểu thư không lấy chồng là hào phú nước Lỗ mà lại gắng sức tìm cách trốn chạy tới nơi đây? Hãy dứt bỏ ân oán ngày xưa, nghĩ xem, có phải là Thành Bích đã toàn tâm toàn sức vì gia đình tiểu thư, Quý Tôn Tử Phi đã có người nối dõi, công lao như vậy, lẽ nào tiểu thư còn kì thị với nàng. Tiểu thư cho rằng mình đáng thương? Rút cục cảnh ngộ này do ai mà ra? Lẽ nào Thành Bích không phải là do cha mẹ sinh ra,sinh mệnh của nàng không đáng giá gì ư? Cứ để mẫu thân tiểu thư lăng nhục mà chết ư? Thật là hèn mạt.

Quý Tôn Tiểu Man vô cùng tức giận, dù nàng biết mẹ nàng năm xưa có phần cay nghiệt, nhưng cũng không vì vậy mà nàng bất kính với người mẹ đã khuất. Vừa nãy, nghe Khánh Kỵ trách móc, còn lớn tiếng mắng nàng, khiến nàng tức tối, hai lông mày dựng đứng hết lên,hai mắt đỏ ngàu. Nàng tức giận hét lớn:

- Ta hôm nay không phải là muốn tìm bà ta gây chuyện, cũng không phải là báo thù cho mẹ. Ngươi còn muốn gì nữa? Bà ta mãi mãi cũng sẽ chỉ là một kẻ nô tì hèn mọn, muốn ta gọi mẹ ư? Có chết cũng không bao giờ. Giờ ta sẽ đi, ngươi đừng ngăn cản ta, đừng dính vào chuyện của ta, chúng ta hãy đường ai nấy đi.

Khánh Kỵ lúc này cũng vô cùng tức giận, liến bước nhanh tới trước mặt nắm chặt lấy tay nàng. Quý Tôn Tiểu Man cũng nổi giận dữ, liền cắn luôn vào cổ tay Khánh Kỵ, vết cắn của hàm răng trắng đều đặn hằn sâu vào bắp thịt. Khánh Kỵ cũng không ngờ rằng nàng lại đáo để đến thế, hét lên đau đớn, ngay tức khắc bẻ tay nàng ra sau lưng , ép mạnh nàng xuống dưới đầu gối mình, tét một cái vào mông nàng.

“Bốp” một tiếng giòn vang, Quý Tôn Tiểu Man ngây ra một lúc, phía sau mông chợt thấy đau rát, tê tê, cảm giác vô cùng đau đớn, nhưng cái cảm giác vừa hoảng sợ, ngượng ngập, tức giận này nàng chưa bao giờ trải qua. Từ nhỏ, nàng luôn được mẹ cưng chiều, sau khi mẹ mất, cha lại thương nàng mồ côi nên cũng nuông chiều, không quản việc gì của nàng. Sau đến Lỗ Quái cư, được Viên Tố chăm sóc, Viên Tố coi nàng như bà chúa vậy, không bao giờ nạt nộ nàng bao giờ.

Suốt bao nhiêu năm nay, nàng luôn muốn ý sao làm vậy, chưa hề có ai từng nặng lời với nàng. Hôm nay lại bị Khánh Kỵ giáo huấn cho một hồi, lại bị mắng cho một trận, đối với nàng mà nói là một điều chưa từng nghĩ tới. Một cảm giác không tên cứ ùa tới, chốc lát, nước mắt đã rưng rưng. Không kiềm được, nàng nức nở nói:

- Ngươi là đồ khốn nạn, dám đánh ta ư? Ta sẽ giết chết mi, ta nhất định sẽ giết chết mi!

Nàng vung tay đánh liên tiếp lên người Khanh Kỵ rồi như tự nhiên cảm thấy mất hết sức lực, liền nhằm vào tay Khánh Kỵ mà cắn, lần này lại cảm thấy trong miệng có vị tanh mặn, hóa ra là nàng đã cắn chảy máu rồi. Khánh Kỵ gặp phải cô nương cứng đầu này, trong lòng càng thêm tức giận, dù đang bị cắn vào tay chảy máu cả ra, Khánh Kỵ vẫn giơ tay ra và liên tiếp đánh vào mông nàng, tiếng “bốp bốp” liên tục phát ra. Lúc này Quý Tôn Tử Man chỉ cảm thấy mông mình vừa tê vừa khó chịu, dường như mất hết cảm giác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.