Đại Tranh Chi Thế

Quyển 2 - Chương 161-2: Di Đào chi Tử (Hạ)



Vị thiếu niên có khuôn mặt thanh tao vừa nghe thấy tiếng hét thất thanh quay đầu lại, bất giác kinh hãi biến sắc quát:

- Các người là ai, người đâu mau đến đây!

Tên cao lớn vừa giết hạ người đánh ngựa vung thanh kiếm sáng loáng còn dính đầy máu chạy tới, cười độc ác quát:

- Đừng kêu vô ích, mau nạp mạng cho ta!

Theo sau hắn, còn có vài tên đại hán vung kiếm sáng loáng đang thủ thế. Bên cạnh vị công tử trẻ kia vài tên thủ hạ kinh hãi cầm vội lấy binh đao, nhưng chưa kịp để họ hành động, đã bị bọn người kia rất nhanh chém chết. Công tử kia kinh hãi chết đứng, tung chân bỏ chạy, nhưng chạy được vài bước đã bị tên cao lớn kia đuổi kịp, tóm lấy cổ áo, dùng chuôi kiếm đánh một nhát thật mạnh vào phía trên bụng dưới, khiến hắn đau đớn quằn quại, tựa hồ thở chẳng ra hơi.

…………………

Đại hán kia giật rơi chiếc mũ đang đội trên đầu vị công tử, vứt xuống đất giẫm đạp, cười độc ác nói:

- Tiểu súc sinh. Một thứ hàng hóa như ngươi, cũng xứng làm Vệ quốc đại phu.

Vị thiếu niên thanh tú kia nghe nói vậy, cố gắng nhịn đau, ngẩng đầu mệt mỏi hỏi:

- Các ngươi…. Các ngươi không phải kẻ cướp, vậy rốt cuộc các ngươi là ai?

Tên này lỗ mãng cười độc ác. Cộc cằn đưa tay vuốt cằm, ngạo nghễ đáp:

- Ha ha, nhà ngươi đến tính mạng mình còn không giữ được, còn muốn biết danh tánh của ta làm gì?

Hắn đẩy công tử kia về phía trước, hướng về đám thủ hạ quát:

- Nhanh trói hắn lại đưa lên xe, lập tức rời khỏi đây.

Hai đại hán chạy lại, trói vị công tử kia giống như trói gà, đưa lên một chiếc xe rồi khởi hành, cũng vào lúc này, từ xa vọng lại tiếng xe ngựa, tên đứng đầu vội vàng ngẩng đầu nhìn tới, chỉ thấy một chiếc xe ngựa đang phóng nhanh tới trong làn khói bụi mù mịt, hắn nói:

- Có người đang tới…

Khánh Kỵ giục ngựa chạy tới, từ xa nhìn tới phía trước xác người nằm la liệt, người đang đứng trên đường thì trong tay đang lăm lăm những binh khí sáng chói, dưới ánh nắng của mùa thu làm chói lên một thứ ánh sáng rực rỡ, trong lòng thoáng chút sợ hãi nói:

- Tống huynh, hãy cẩn thận.

- Ta biết rồi!

Tống Triều mỉm cười đáp lại, hắn mặc dù bộ dạng yếu ớt, mọi lời nói, hành động, cử chỉ đều có vẻ ôn nhu nho nhã, nhưng lúc này giữa hàng chân mày hiện lên điệu bộ nghiêm nghị, những ngón tay mảnh mai thon dài nắm chặt lấy chuôi kiếm, từ từ rút kiếm ra khỏi bao, động tác bình tĩnh mà dứt khoát.

- Đứng lại!

Tên thích khách đứng đầu từ trên xe của vị công tử kia cầm thanh thương thủ thế, hắn một tay cầm kiếm, tay kia cầm mâu hướng mũi về phía trước quát lớn.

Khánh Kỵ ghìm chặt cương ngựa, xe ngựa lập tức dừng lại, bụi khói sau xe bay tứ tung, mù mịt phía dưới chân của hắn, Khánh Kỵ đứng trên xe thần sắc lạnh lùng, đưa mắt liếc qua những xác chết nằm la liệt trên đất, giận giữ quát:

-Các ngươi là ai, cướp hàng của ai?

Tên đầu mục nhìn thấy trên xe chỉ có hai tên chưa qua tuổi hai mươi, không do dự, cười nhạt đáp:

- Bọn ta cướp của một tên yêu quái bán nam bán nữ, các ngươi thật không đúng lúc, xuất hiện đúng vào lúc này, ta lập tức sẽ cho các ngươi chết không toàn thây!

Hắn hướng ánh mắt sang hai bên, quát lớn:

- Giết hết chúng đi!

Một đám thích khách lập tức vung kiếm xông lên.

- Bán nam bán nữ ư?

Khánh Kỵ quan tâm tất loạn (quan tâm quá đáng tất sinh loạn), chỉ nghĩ người mà bọn chúng cướp đi chắc là Quý Tôn Tiểu Man, lúc này cũng không có thời gian để suy nghĩ xem có hợp lý hay không, trước mắt đối phương đã cầm kiếm đâm tới trước, lập tức hắn phi thân xuống đất, hét lớn, rút kiếm từ trong bao ra “ Keng keng” giao đấu với bọn họ. Tống Triều cũng tiếp sức, từ trong xe nhảy xuống, vung kiếm đánh trả với mấy tên thích khách.

Võ công của Khánh Kỵ mặc dù không giỏi về kiếm thuật, nhưng đối phó với mấy tên thích khách này còn nhỉnh hơn vài phần, vừa mới giao đấu, đã có hai tên thích khách bị hắn đánh văng xuống đất, Khánh Kỵ hướng mắt nhìn qua bên cạnh, chỉ nhìn thấy Tống Triều thân thủ bất phàm, trong tay một thanh kiếm như rồng bơi lội, thanh kiếm như nhảy múa, sáng loáng theo những bước giậm nhảy của Tống Triều, chỉ một vài giây đã hạ được ba tên.

Lúc bấy giờ, kiếm khí càng dài càng khó đúc, do vậy hộ thân bình thường thì chỉ cần cây kiếm dài hơn một thước là được. Sĩ tử đại phu tùy thân mặc dù kiếm đều dài hơn ba tấc, nhưng đa phần đều là kiếm dùng để trang trí, do tính chất giòn dễ gãy, không thể dùng vào giao chiến, chỉ là cùng với áo bào, đái ngọc, là ba tiêu chí mà bậc quân tử tùy thân mang theo người. Nhưng kiếm của Tống Triều quả nhiên là thanh kiếm tốt, kiếm dài gần ba tấc, nhưng có thể dùng để giao chiến. Âm thanh phát ra lúc đao kiếm chạm nhau liên tục truyền tới tai, thanh kiếm trong tay hắn ngược lại không thấy tổn hại gì.

Khánh Kỵ bình tĩnh trở lại, tập trung tinh thần vung kiếm chiến đấu, thanh kiếm trong tay hắn dài chỉ hai thước, phía trước mặt vài tên thích khách đang bao vây, phối hợp lẫn nhau xuất chiêu, Khánh Kỵ càng không dễ dàng chiếm được tiện nghi. Nhưng lúc tên thích khách đầu mục vung kiếm lao đến, thuận tay cầm một thanh binh đao đưa đến tay Khánh Kỵ.

Khánh Kỵ vừa nhìn thấy cây mâu thì vui mừng, vung kiếm đỡ lấy thanh trường mâu, đưa tay cướp lấy nó, rồi nắm chặt cán mâu trong tay, dựa vào sức thần lực của hắn thì người nào có thể cản bước được, tên đầu mục cố gắng dùng sức, nhưng đều không may bị hắn hất văng ra phía trước, kinh hãi vội vàng buông tay. Trường mâu rơi vào tay Khánh Kỵ, hắn cười một tràng dài sang sảng, một tay cầm mâu, một tay cầm kiếm, trường mâu tấn công, đoản kiếm phòng thủ, trong phạm vi một trượng, một giọt nước cũng không thể lọt qua, chẳng có kẻ nào địch lại nổi tam hợp của hắn.

Đợi Khánh Kỵ từ trong yết hầu của một tên thủ hạ rút thanh chiến thương dính đầy máu tươi, lại đi tìm địch thủ, thì phát hiện tên thủ lĩnh cùng với hai tên thủ hạ đã chạy đi xa. Nhìn hắn với đôi mắt khiếp đảm, hồn bay phách lạc.

Phía bên kia, tên giao chiến với Khánh Kỵ cũng quay đầu bỏ chạy, bọn họ đều bị thủ đoạn tàn độc giết người như mổ chó của Khánh Kỵ làm cho hoảng sợ rồi. Đội quân hung ác đã bị đánh cho tan tác làm cho tiêu tan ý chí, thì so với người bình thường càng thêm phần sợ hãi, bọn chúng đứng một bên run rẩy hoảng sợ, ngay cả Tống Triều cũng một mặt kinh sợ.

- Mau đem người mà các ngươi vừa bắt giao ra đây!

Khánh Kỵ trừng mắt nhìn tên đầu mục quát lớn.

Máu từ trên cây thương của Khánh Kỵ rơi từng giọt từng giọt xuống dưới, xem ra tên thủ lĩnh vẫn một hồi cứng đầu, hắn cứng đầu nói:

- Ngươi… Ngươi đừng cho rằng việc hành hiệp vì nghĩa là việc cao cả. Núi có cao thấp, Nước có nông sâu. Ngươi dù có dũng mãnh chăng nữa, cái vũng nước đục này... không phải ngươi muốn vượt qua là vượt được.

Khánh Kỵ trong mắt lộ ra vẻ giễu cợt nói:

- Núi có cao hơn, khó cản được mãnh hổ, sông có sâu hơn, khó ngăn được giao long. Các ngươi đến từ đâu, tại sao lại ngông cuồng như vậy?

Người kia làm sao có thể nói ra thân phận thật của mình, mắt nhẹ nhàng biến chuyển, mạnh bạo đáp lại:

- Dưới trướng của đại đạo thống soái đội quân chín ngàn người, tung hoành liệt quốc, không ai có thể cản được, đó là thủ lĩnh Triển Chích, ngươi có thể đã nghe qua?

Khánh Kỵ ngớ người ra:

- Các ngươi là người của Triển Chích?

Tên đầu mục nhìn thấy thần sắc của Khánh Ky, mạnh bạo đáp lại:

- Đúng, chủ công của ta chính là Triển Chích!

Khánh Kỵ cười nhạt đáp:

Triển Chích chỉ giỏi để đem ra hăm dọa mấy đứa trẻ nhỏ khóc đêm thôi, ta mà sợ hắn sao? Hãy mau giao người ra đây, ta còn tha cho con đường sống, nếu không thì tất cả các người đều phải nằm lại đây!

Tên thủ lĩnh giận giữ quát lại:

- Ngươi….

Khánh Kỵ ánh mắt đanh lại, tên kia trong lòng chấn động, những lời muốn nói cố nuốt vào trong.

Khánh Kỵ quát lớn lại lần nữa:

- Có giao người ra hay không?

Hắn vung tay một hồi, cây đao bên tay phải bay vù vù, tên thủ lĩnh cảm thấy có gì khác lạ trên mặt, đưa tay lên sờ, thì trong tay dính đầy máu tươi, hướng bên cạnh, hai tên thủ hạ đứng gần hắn cũng bị bó dây trên cây thương văng qua dính đầy máu, máu tươi đỏ thẫm, sắc mặt tái mét, trông giống như tiểu quỷ, nghĩ rằng sớm muộn gì cũng bị như vậy. Khánh Kỵ quát lớn:

- Ta nói lại, giao người ra, ta để cho các ngươi đi, còn không, tất cả các ngươi phải phơi xác tại đây!

- Đại…đại ca…

Hai tên thủ hạ bên cạnh tên đầu mục tay run run, có vẻ như cầm không nổi thanh kiếm nữa, run rẩy khẩn cầu tên đầu mục.

Tống Triều cười một tràng dài, thu kiếm dài trong tay bỏ vào bao kiếm, hắn đã hướng sang bên đường bước đi hai bước, nhìn hình dáng này, đã biết bọn kia đã bị đánh hạ hết rồi.

- Đại ca, lưu tại núi Thanh Sơn, không sợ không có củi đốt (còn người còn của), chúng ta không hoàn thành sứ mệnh, không cần phí công bỏ mạng vô ích…

Vài tên thích khách sợ hãi, lần lượt chắp tay thỉnh cầu thủ lĩnh.

Tên đứng đầu nghiến nghiến răng giận giữ, cuối cùng cũng khuất phục trước thái độ ngang ngược của Khánh Kỵ. Hắn uất hận mở lời:

- Mang người qua đây…

Bọn thích khách nghe xong vui mừng khôn xiết, trong đó một tên hết nhìn Khánh Kỵ, rồi đến Tống Triều, lắp bắp nói:

- Để…để ta đi mang người lại cho.

Nói rồi hắn vừa bước đi thăm dò chừng hai bước, nhìn thấy Khánh Kỵ hai người không có ý ngăn chặn, lập tức quay người chạy đi.

Vị công tử kia vừa bị bọn người kia nhốt trên xe ngựa, thì nghe bên ngoài có tiếng hò hét liên hồi, âm thanh chém giết không ngừng, trong lòng vẫn còn chút hi vọng, chỉ mong có người cứu mình thoát ra. Đang trong tâm trạng lo lắng, bỗng nhìn thấy một người mang kiếm chạy đến, lại tưởng là có người đến ám sát, lúc này toàn thân run rẩy, mắt nhắm nghiền nín thở, tên thích khách nhìn thấy điệu bộ của hắn, cục cằn quát:

- Mau xuống xe.

Thiếu niên kia bị hắn đẩy từ trên xe xuống, nghiêng nghiêng ngả ngả nhào về phía trước, Khánh Kỵ và Tống Triều nhìn thấy bộ dạng của hắn như vậy không giấu được vẻ ngạc nhiên, ngớ người ra. Tên đầu lĩnh giận giữ trong uất hận chắp tay nói:

- Người đã giao rồi, hi vọng các ngươi cũng giữ lời cam kết.

Khánh Kỵ xua tay, tên đầu mục lập tức dẫn người chạy khuất, nhảy lên hai chiếc xe ngựa, quất ngựa chạy mất.

Khánh Kỵ và Tống Triều hai người trên mặt đều hiện lên thần sắc cổ quái. Vị công tử kia trong lòng thận trọng, trên khuôn mặt giãn ra, cất giọng nói nhẹ nhàng chắp tay thưa:

- Đa tạ ơn cứu mạng của nhị vị tráng sĩ.

Khánh Kỵ lúc này đã biết cứu nhầm người, trong lòng khổ sở cười đáp:

- Không biết các hạ gia thế ra sao?

Vị công tử khuôn mặt thanh tao, vội vàng đáp:

- Vệ đại phu Di Hạ, còn chưa thỉnh giáo nhị vị tráng sĩ quý tính đại danh ra sao?

Khánh Kỵ ngớ người:

- Sao lại có thể là hắn, Dư Đào chi luyến Di Tử Hạ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.