Đại Tranh Chi Thế

Quyển 4 - Chương 210-1: Viện quân (Thượng)



Nhâm Tử Anh cúi đầu trầm ngâm hồi lâu, mới từ từ ngước mặt lên nói: “Con…năm ngoái trên đường đi Tề quốc, từng có duyên gặp mặt với Khánh Kỵ điện hạ, còn kết giao tình nghĩa với ngài nữa. Lúc ở Tề quốc, con còn ra tay giúp đỡ ngài ấy đúng không?”

Nhâm Nhược Tích cảm thấy xấu hổ trong lòng, vội nhảy dựng lên đáp lời: “Dạ phải!”

Nhâm Tử Anh ánh mắt vụt sáng, nói: “Bây giờ chúng ta phải toan tính cho gia tộc của mình thôi. Thiên hạ đại loạn, gia nghiệp Nhâm gia ta to lớn, càng không thể dời đi đâu được, chỉ có thể ở lại Ngô quốc phát triển, mà hiện nay chức chủ nhân Ngô quốc, phần thắng của Khánh Kỵ điện hạ tăng cao…”

Hắn ngước nhìn con gái, đột nhiên mỉm cười: “Hai năm trước, phụ thân từng đề cập chuyện hôn sự của con và Khánh Kỵ điện hạ với tiên vương, may mắn được tiên vương ưng thuận. Đáng tiếc là ngay sau đó Hạp Lư hành thích giết chết tiên vương, chuyện này tuy chưa công bố ra ngoài, nhưng lại trở thành lí do Nhâm gia ta phải mang tội. Hiện nay…xem ra phải khơi lại chuyện cũ rồi, đó cũng là số phận sắp đặt sẵn cho con.”

Nhâm Nhược Tích thấy sống mũi cay cay, nước mắt chực trào ra trên đôi mắt nàng: “Phụ thân ơi…”

Nhâm Tử Anh vỗ nhè nhẹ vào vai con gái, an ủi: “Chúng ta cung cấp nhiều binh khí thế này cho Ngô vương, lại không được hắn xem như tâm phúc, muốn bảo toàn gia tộc, giờ đây chỉ còn dựa vào Khánh Kỵ. Con đi chuẩn bị đi, đêm nay con và Băng Nguyệt rời khỏi Cô Tô thành, quay về Nhâm gia thành của ta, tập hợp tất cả thợ rèn, thợ xây, thợ khuân vác, gia tướng, gia nô, trang bị áo giáp vũ khí của Nhâm gia ta, đi đầu quân chỗ Khánh Kỵ điện hạ, lập công lớn phục quốc giúp điện hạ.”

Nhâm Nhược Tích bỗng chốc trở nên kích động, đôi má đỏ chót cả lên, nàng cố gắng giữ bình tĩnh: “Phụ thân, thế phụ thân thì sao? Muốn đi chúng ta cùng đi.”

Nhâm Tử Anh lạnh lùng trách mắng: “Lắm lời! Nếu có thể cùng đi, phụ thân sao lại không đi? Phụ thân thân tàn sức yếu, lại chưa từng tập luyện võ nghệ, Cô Tô thành này thành cao tường dày, nếu dẫn theo ta, các con sao chạy thoát khỏi thành?”

“Cái gì?” Nhâm Nhược Tích nghe xong khóc lóc van xin: “Phụ thân không đi, con cũng không đi. Tấm gương của Triết đại phu còn đó, nếu con mà bỏ đi, phụ thân sao giữ được tính mạng?”

“Hỗn xược!” Nhâm Tử Anh trừng mắt giận dữ: “Đời người có hạn, chẳng qua chỉ mấy mươi năm, đều lại quay về với đất, có gì mà đáng tiếc? Nhâm Tử Anh ta có thể gầy dựng cơ nghiệp lớn thế này, giàu ngang cả quốc gia, trong thiên hạ có mấy ai làm được như ta? Gia tộc lớn mạnh và uy danh này chính là gốc rễ cơ nghiệp của ta, cơ nghiệp còn, mạng sống của ta coi như tồn tại mãi mãi.”

Nhâm Nhược Tích nghẹn ngào cầu xin: “Phụ thân, nữ nhi xưa nay chưa từng dám làm trái ý phụ thân, duy chỉ có lần này, thứ cho nữ nhi không thể nghe theo.”

Nhâm Tử Anh sắc mặt nghiêm nghị, quát lên: “Thêu hoa trên gấm vóc, không bằng tặng than lúc gió tuyết. Nhâm gia ta muốn tranh thủ địa vị cao ở Ngô quốc, thì phải trả cái giá tương xứng, thế mới công bằng. Khánh Kỵ phục quốc, Hạp Lư giữ ngai vàng, ai cũng không tiếc hy sinh, ngàn vạn sinh mạng theo đó tan thành mây khói. Nhâm gia ta muốn giữ lấy cơ nghiệp gia tộc, chết đi một ít người thì có đáng là gì? Phù Sai tàn bạo, hắn bảo ngày thành trì bị công phá sẽ đốt trụi cả thành theo hắn quyết không phải nói chơi, Nhâm gia ta không thể ngồi yên chờ chết, nếu chuyện lớn này không phải vì cần có con đi thực hiện, mà cần con hy sinh để giữ toàn vẹn gia tộc, Nhâm Tử Anh ta cũng không hề do dự hy sinh con. Nào, nghe lời phụ thân, mau đi chuẩn bị.”

“Nữ nhi không dám!” Nhâm Nhược Tích ngã gục ra đất khóc to.

Nhâm Tử Anh đứng phắt dậy, rút thanh kiếm treo trên tường ra, trợn mắt sắc lạnh: “Con muốn làm đứa con bất hiếu hả? Con không nghe theo phụ thân, phụ thân chỉ còn cách giết chết con và Băng Nguyệt trước, tránh bị người khác làm nhục. Sau đó nhờ em họ con gánh vác trách nhiệm bảo toàn gia tộc! Nó tuổi còn nhỏ, có làm được hay không còn chưa biết, nhưng cũng còn mang lại chút ít hy vọng cho phụ thân!”

Thanh kiếm bén nhọn được chỉa vào trước ngực Nhâm Nhược Tích, đụng nhẹ vào dưới cằm nàng, Nhâm Tử Anh hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng ken két: “Con gái, con muốn phụ thân chết không được nhắm mắt ư?”

Màn đêm buông xuống. Nhâm phủ.

Nhâm Tử Anh ăn mặc sang trọng chỉnh tề, ngồi trên đại sảnh, trên đùi đặt một thanh kiếm đã tuốt khỏi vỏ, kiếm sắc lạnh như nước hồ mùa thu, bốn góc nhà chất đầy vật dễ cháy được tẩm dầu, mùi dầu nồng nặc xộc vào mũi.

Lão quản sự trung thành Dương Bá dẫn theo bốn tên võ sĩ đeo kiếm mặt mày dữ tợn bước vào sảnh, hành lễ với Nhâm Tử Anh: “Gia chủ, lão nô phục mệnh.”

Nhâm Tử Anh nhắm nghiền mắt, nghe tiếng Dương Bá liền từ từ mở mắt ra: “Đều giải quyết rồi chứ?”

Dương Bá cung kính buông xuôi hai tay: “Dạ! Từ phu nhân trở xuống, tất cả nữ nhân, đều đã treo cổ.”

Nhâm Tử Anh ánh mắt sắc lạnh: “Có ai cần các ngươi giúp đỡ không?”

Dương Bá cúi rạp đầu, mái đầu bạc phơ rầu rĩ lên tiếng: “Không có, tất cả nữ nhân trong phủ, đều đã tự vẫn.”

Nhâm Tử Anh búng tay vào thanh kiếm, phát ra tiếng leng keng hồi lâu, hắn ngửa mặt lên trời cười như điên dại: “Ha ha…, tốt, tốt lắm! Nữ nhân trong Nhâm gia ta, xem ra không làm Nhâm Tử Anh ta thất vọng.”

Hắn lại cúi đầu, hai mắt thu lại nhìn vào màn đêm đen kịt bên ngoài, giọng âm u: “Lúc này con ta chắc đã đi đến gần Xà môn, tạp dịch toàn phủ cứ đuổi đi hết, đốt lửa!”

Dương Bá phe phẩy tay mấy cái, một tên gia tướng bước ra ngoài cửa ra hiệu, trong màn đêm phát ra tiếng sột soạt, thì ra đã có không ít tạp dịch trong phủ vai đeo tay nải đứng sẵn ở đó, lúc này mở cửa sau ra, ai nấy ùa ra bên ngoài bỏ chạy. Nhâm Tử Anh cười chua chát nói: “Sau khi phóng hỏa, các ngươi cũng tự bỏ trốn giữ lấy mạng sống vậy.”

Dương Bá không nói nên lời, đột nhiên quỳ mọp xuống, bò đến trước mặt Nhâm Tử Anh, ôm lấy chân chủ nhân, trán mũi chạm sàn, hồi lâu không ngẩng lên. Nhâm Tử Anh thở dài, đặt tay lên mái đầu bạc phơ của tên quản sự già, nói nhỏ: “Ngươi theo ta cũng đã hơn bốn mươi năm rồi nhỉ?”

“Dạ, lúc chủ nhân vừa được sinh ra đời, lão nô đã bế qua chủ nhân, lúc ấy chủ nhân còn rất nhỏ, lão nô bế chủ nhân đi chơi đây đó, ngón tay của chủ nhân vừa bé vừa mềm, ánh nắng chiếu vào có thể nhìn xuyên qua, lão nô hết hồn, cố gắng cẩn thận, sợ dùng sức mạnh một chút sẽ làm gãy tay chủ nhân. Sau này chủ nhân từ từ lớn lên, hay cưỡi lên cổ lão nô ra ngoài chơi, có một lần chơi vui quá quên nhảy xuống đi tè, thế là tè cả vào người lão nô…”

Nhâm Tử Anh nở nụ cười thân thiện: “Phải rồi, ngươi nhắc ta mới nhớ lại rất nhiều rất nhiều chuyện hồi nhỏ trước đây…”

Dương Bá nghẹn ngào nói tiếp: “Hồi đó có ngày nào mà lão nô không cùng chủ nhân ra ngoài chơi, dù nắng hay mưa cũng không thay đổi. Ây, chủ nhân từ từ khôn lớn, lưng của lão nô cũng ngày một còng thêm, ngày xưa lão nô nắm tay chủ nhân đi, sau đó đuổi theo sau lưng chủ nhân, kể từ đó, thì chỉ theo sau chủ nhân thôi. Đôi chân này đã không còn linh hoạt, đến bây giờ chỉ còn có thể trông coi vườn tược, giữ cửa cho chủ nhân.”

Nhâm Tử Anh xoa xoa đầu lão nô Dương Bá, trầm ngâm: “Dương Nô Nhi, Dương Nô Nhi, ta hình như sém quên mất tên của ngươi rồi, những năm này cũng chỉ còn nhớ ngươi là Dương Bá, quên mất hồi bé cứ hay gọi ngươi là Dương Nô Nhi. Hây, ngươi dẫn theo bốn người họ châm lửa rồi rời khỏi đây mau, với thân thủ của họ tìm một chỗ ẩn thân không khó. Còn ngươi, chỉ là một lão nô, nghĩ chắc thái tử sẽ không làm khó một tên người hầu như ngươi.”

“Chủ nhân, lão nô sống là người của Nhâm gia, chết làm ma của Nhâm gia. Lão nô đã hầu hạ chủ nhân cả một đời, xin chủ nhân khai ân, cho phép lão nô cùng lên đường với chủ nhân.”

Nhâm Tử Anh thở một hơi dài: “Ngươi đó, cái tên Dương Nô Nhi này.” Hắn ngẩng đầu lên nhìn vào bốn tên thị vệ cận thân, bốn thị vệ nhất tề quỳ xuống, tuốt kiếm dõng dạc: “Xin gia chủ khai ân, cho phép tiểu nhân cùng lên đường với gia chủ.”

Nhâm Tử Anh trầm lặng trong giây lát, phất tay áo một cái, rầu rầu hạ lệnh: “Châm lửa!”

Thành nam Cô Tô, gần Xà môn, binh lính thủ thành hỗn loạn cả lên, có người hét to: “Mau xem, mau xem, trong thành bị cháy.”

“Ối! Nhà ở khu đó toàn là của các công khanh đại phu, danh môn thế tộc, là nhà ai đấy nhỉ? Trận lửa này to quá, cháy rực cả bầu trời, sao mà cứu được.”

Trong bóng đêm gần đó, hai tên hắc y nhân quay đầu nhìn vào đám cháy hừng hực phía xa, đột nhiên quỳ mọp xuống đất, dập đầu ba cái, một hàng hắc y nhân sau lưng cùng lúc quỳ xuống bái lạy. Hai người ngẩng đầu lên, ánh trăng mờ ảo, hai khuôn mặt trắng nõn giờ có thêm hai hàng nước mắt chảy dài.

Cô gái thân cao đi đầu cắn răng phất tay một cái, dẫn theo đoàn người xông thẳng về phía Xà môn, chỉ trong thoáng chốc, cổng thành lập tức vang vọng tiếng la hét và tiếng binh khí leng keng giao chiến, trải qua một trận đánh ác liệt, khắp nơi phủ đầy xác chết, cuối cùng chỉ còn lại hơn mười người hộ tống hai hắc y nhân thân hình mảnh mai xông lên tường thành.

Dưới thành có hào nước, xung quanh có cọc gỗ nhọn hoắt chỉa ra cản địch, họ leo lên tường thành xong nhanh chóng cột dây vào cán cờ, từng người từng người tuột xuống, vẽ ra một vệt đen dưới bóng trăng, “Tỏm” nhảy ùm vào hào nước, bọt bắn tung tóe, rong rêu tứ tung, sau đó tất cả trở lại màn đêm tĩnh lặng, duy chỉ có trong thành ngọn lửa đỏ rực vẫn tiếp tục cháy dữ, sáng cả một góc trời đêm nay…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.