Đại Tranh Chi Thế

Quyển 4 - Chương 210-2: Viện quân (Hạ)



Đông Điều Khê, đại doanh quân Ngô.

Khánh Kỵ sải bước đi vào, Tôn Vũ theo sát đằng sau, Thúc Tôn Diêu Quang và Quý Tôn Tiểu Man toàn thân áo giáp như vệ sĩ kè kè kế bên, đám binh sĩ tự giác tránh ra một lối đi, khi Khánh Kỵ đi qua, lại tụ tập theo sát sau lưng chủ soái.

Trong doanh trại còn văng vẳng tiếng chém giết đâu đây, xung quanh Khánh Kỵ lại yên lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và tiếng va chạm nhẹ của binh khí. Chiếc lều dựng tạm bị vứt sang một bên, bị giẫm đạp lên nát bấy cả ra, ngoài cửa doang trại là khu vực tử thương nghiêm trọng nhất, hai bên đại chiến bên thủ bên xông vào, giờ đây xác nằm la liệt, Khánh Kỵ không còn một khoảng trống để bước qua, trong kia vẫn còn một đội quân nhỏ bị bỏ lại đang chống cự trong tuyệt vọng, đội quân Ngô này còn khoảng hơn hai trăm người, vừa đánh vừa lui, nhưng chúng đã không còn đường lui, Anh Đào dẫn quân tấn công ngay chính diện, A Cừu và Tái Cừu dẫn hai cánh quân nhanh chóng chia ra hai bên hông và sau lưng chúng xộc đến, đám quân Ngô đã rơi vào đường cùng buộc phải tử chiến.

Khi Khánh Kỵ xuất hiện, chút ý chí chiến đấu sau cùng của đội quân này cũng bị tiêu tan, không chỉ vì sự xuất hiện của Khánh Kỵ mang ý nghĩa cả doanh trại đã hoàn toàn thất thủ, còn là trong lòng của đám quân này, kẻ quyền quý trời sinh mãi mãi cao cao tại thượng, họ chỉ là đám dân đen phục tùng dưới chân những ai quyền quý. Khi chúng tôn thờ Ngô vương Cơ Quang làm chủ nhân, chúng hãy còn chút dũng khí chiến đấu chống lại Khánh Kỵ, nay Cơ Quang bại trận bỏ trốn, thế tử Ngô quốc hôm nào áo giáp tinh tươm lại xuất hiện trước mặt chúng, cái cảm giác phục tùng lập tức lấn át ý chí quyết chiến của đám quân Ngô.

Khánh Kỵ phất tay một cái, quân lính của Anh Đào lập tức dừng tấn công, hai trăm mấy tên quân Ngô bị bao vây ở giữa nhìn trừng trừng vào Khánh Kỵ một hồi, sau đó không ai bảo ai cùng lúc buông vũ khí xuống, quỳ rạp cả ra.

“Cơ Quang đang ở đâu?” Khánh Kỵ đi đến trước mặt chúng, trừng mắt uy nghi quát lên.

Phía trước tên lữ soái chỉ huy quân Ngô giật mình run rẩy, buộc miệng trả lời: “Đại vương…”

Hắn mới nói đến đó, phát hiện cách xưng hô như vậy bây giờ không ổn, sợ hãi ngưng bặt tiếng, Khánh Kỵ cười khẩy: “Nói tiếp!”

“Dạ, dạ dạ, Cơ…đại vương đã biết Ngự Nhi thành bị quân Việt tập kích, quân thủ thành bị tiêu diệt toàn bộ, không thể kéo đến cứu viện. Điện hạ…điện hạ tấn công như vũ bão, đại vương… đại vương đã rút lui về hướng Vũ Nguyên.”

Anh Đào nói xen vào: “Công tử, Tôn tướng quân và Lương Hổ Tử tướng quân đã dẫn quân đuổi theo.”

Khánh Kỵ hỏi dồn: “Tình hình bên Vũ Nguyên thế nào?”

Tên lữ soái hơi chút do dự, Khánh Kỵ gằn giọng: “Hử?”

Tên lữ soái giật mình, vội đáp: “Ngũ tướng quân từng phái đi nhiều tín sứ, chia nhau liên lạc tin tức với Cô Tô, Hàn Ấp, Vũ Nguyên, Ngự Nhi thành, nhưng những nơi có khả năng đến cứu viện chỉ có Ngự Nhi thành, Vũ Nguyên, Hàn Ấp. Hiện nay Ngự Nhi thành thất thủ, Phù Khái tướng quân ở Hàn Ấp bị Yểm Dư công tử mượn quân Lỗ chế ngự, hành quân chậm chạp, duy chỉ còn biết trông cậy vào Vũ Nguyên. Quân trấn thủ Vũ Nguyên đã đưa tin đến, họ biết Cô Tô lâm nguy đang định dẫn quân đến thành Cô Tô cứu giá, sau khi gặp tín sứ biết đại vương bị vây ở Đông Điều Khê, đã vội dẫn quân tiến về đó ngay trong đêm, đại vương vốn định chờ quân từ Vũ Nguyên đến tập hợp lại tiếp chiến với điện hạ, nhưng điện hạ tấn công thần tốc, không cho đại vương chút thời gian để thở, đại vương chỉ còn cách lui về hướng Vũ Nguyên…”

Khánh Kỵ trong lòng nôn nao: “Chúc Dung chiêu hàng thất bại rồi ư? Quân Vũ Nguyên mà đến, lại diễn ra giao tranh ác liệt, không biết quân ta còn chống đỡ được đến bao giờ?”

“Công tử, Tôn Vũ tướng quân, Lương Hổ Tử tướng quân đã đuổi theo Cơ Quang, chúng ta cũng mau đuổi theo đi ạ.” A Cừu bước đến, to tiếng nhắc nhở.

Khánh Kỵ suy ngẫm khá nhanh, truyền lệnh: “Tập hợp binh mã, thương binh bỏ lại dọn dẹp chiến trường, còn tất cả những người còn lại theo ta thừa thắng truy kích!”

Khánh Kỵ chỉnh đốn xong xuôi, từ từ thong thả tiến quân theo sau Tôn Vũ và Lương Hổ Tử, không vội hội quân với hai tướng quân. Một là phía sau lưng không biết có xảy ra bất ngờ gì không, đại quân trải qua mấy trận đại chiến khốc liệt, không thể không nghỉ ngơi dưỡng sức. Hai là hiện giờ còn một cánh quân Việt đang không rõ tung tích, cần thận trọng đề phòng bọn chúng đánh úp.

Bản chất của chiến tranh từ trước giờ không phải là mục đích, mà là một loại thủ đoạn, thủ đoạn này có mục đích vì kinh tế, hoặc vì chính trị, hoặc vì tín ngưỡng, thậm chí là vì nữ nhân, nhưng chưa bao giờ chỉ vì muốn chiến tranh mà phát động chiến tranh, vậy mục đích của người Việt là gì? Trước khi làm rõ động thái và mục đích tiến quân vào Ngô của chúng, Khánh Kỵ không dám dồn tất cả binh mã vào mỗi trận đánh, buộc phải để lại một cánh quân đề phòng bất trắc xảy ra.

Cũng may là xung quanh ít có đồng bằng, toàn là sông rạch núi non hiểm trở chắn đường, đại chiến cả vạn người dàn trải ra chiến trường không thể xảy ra, đồng thời trải qua mấy trận chiến kịch liệt binh mã Khánh Kỵ còn trên dưới hai vạn, mà Cơ Quang bại trận mấy lần, thương binh vô số, số lính bỏ trốn cũng nhiều, thêm vào Tư Môn Sào nghi binh dụ Khánh Kỵ đuổi đánh lại dẫn theo một ít quân, nên giờ binh mã Cơ Quang mang theo bên mình đã kém xa Khánh Kỵ, cho dù dồn hết toàn bộ binh lực vào chiến đấu đi chăng nữa thì Khánh Kỵ vẫn chiếm thế thượng phong.

Hiện giờ thứ làm Khánh Kỵ lo nhất chính là cánh quân từ Vũ Nguyên, cánh quân này không nhiều nhưng lại chưa hề sứt mẻ, nếu chúng nhảy vào tham chiến nói không chừng sẽ làm thay đổi cục diện trên chiến trường, chính vì vậy càng cần phải để lại quân dự bị phòng hờ tình hình chiến sự có gì thay đổi bất ngờ.

“Báo, đại vương, tướng quốc, quân Vũ Nguyên đã kéo đến, đang ở ngoài tầm bắn ba mũi tên.”

“Hở?” Cơ Quang dáng vẻ thảm hại mừng rơn, hắn bây giờ đang bại trận thê thảm phải bỏ trốn, đội nghi thức của Ngô vương đã vứt bỏ hết, nghe thám mã bẩm báo, hắn vội lệnh người dừng chiến xa lại, tay tựa vào cánh dù che nắng dõi mắt ra xa.

“Đỡ ta…đứng dậy…” Ngũ Tử Tư cố gắng đứng dậy, vết thương của hắn không mấy nghiêm trọng, nhưng cũng cần có thời gian tịnh dưỡng mới khỏi hẳn, mấy ngày này vết thương đã hồi phục đôi chút, nhưng chưa vận sức được nhiều, bằng không vết thương lại tái phát.

Phía xa xa bụi bay mịt mù, đang có một cánh quân đang ùn ùn kéo đến. Ngũ Tử Tư nói: “Quân trấn thủ Vũ Nguyên vốn là bộ hạ của Chúc Dung, nên chỉ điều sang trấn giữ Vũ Nguyên, xưa nay chưa từng điều động dùng đến, bây giờ họ ngày đêm chạy vội đến cứu viện, đã tỏ rõ lòng trung thành với đại vương, đại vương nên ban thưởng cho tướng lĩnh Vũ Nguyên, thăng quan tiến chức cho Bình Bố.”

Cơ Quang cảm thấy được an ủi phần nào: “Quả nhân biết mà, tướng quốc hãy nằm xuống nghỉ ngơi đã, đừng cố sức làm toát vết thương.”

“Chút thương vặt này, không hề hấn gì.” Ngũ Tử Tư nheo mắt nhìn ra xa, nói với thám mã: “Đi nói với Bình Bố, bảo đại quân của hắn dừng lại đợi lệnh, mau đến bái kiến đại vương!”

“Tuân lệnh!” Thám mã quay đầu ngựa lao về phía đại quân Vũ Nguyên.

Đại quân Vũ Nguyên đang kéo đến ùn ụt, mười mấy chiếc chiến xa đi trước, cờ hiệu phấp phới, binh mã chen chúc như kiến theo sau, tổng cộng có hơn tám ngàn người, xem tình hình này quân Vũ Nguyên đã kéo hết đến đây, một binh một tốt cũng không để lại trấn giữ.

Chúc Dung toàn thân giáp trụ, tay nắm trường mâu, chòm râu còn dính đầy bụi đường, ngước nhìn đoàn quân thảm hại đang dừng lại bên kia, phấn khích nói với người đứng kế bên: “Bình Bố, ngươi thấy rõ rồi chứ?”

Bình Bố thân hình thấp bé, chỉ đứng đến vai của Chúc Dung, nhưng lại vạm vỡ rắn chắc, hắn vịn tay vào chiến xa, nhón chân nhìn về phía trước, gật gù: “Nhìn rõ rồi, tại sao cờ hiệu, soái kì, vương kì đều không có thế này, chúng thảm bại đến mức này sao?”

Chúc Dung cười ha hả: “Tín sứ của Cơ Quang không phải đã nói rồi sao? Tư Môn Sào giả làm Cơ Quang dẫn dụ truy binh của Khánh Kỵ, cờ hiệu, vương kì gì đó bị Tư Môn Sào mang theo cả, nhưng đại quân của hắn ngay cả soái kì trung quân cũng đánh mất, đúng là thua thảm thiệt! Đám tàn quân này còn tự dâng tận miệng chúng ta, đúng là công lớn từ trên trời rơi xuống.”

Bình Bố chà xát nắm đấm, phấn khích nói: “Công tử cứ trấn giữ trung quân, mạc tướng dẫn một cánh quân lên tấn công quân địch, bắt sống Cơ Quang.”

“Cơ hội tốt thế này còn trấn giữ trung quân làm cái gì? Toàn quân tiến lên tấn công quân địch.”

“Dạ dạ, vậy xin công tử đoạn hậu, mạc tướng làm tiên phong…”

“Tiên phong con khỉ, quân của Cơ Quang còn ra đội hình sao hả? Chúng ta bày trận ra cho ai xem? Cứ xông thẳng tới, ai bắt được hắn tính công lao người đó.”

“Được!”

“Ngươi nghe cho rõ, chỉ được theo sau chiến xa của ta, không được vượt lên đầu ta đó, nghe rõ chưa?”

Bình Bố xoay xoay cái đầu thấp bé không thấy cổ của hắn, trừng mắt tức tối, trút tất cả giận dữ lên đám thuộc hạ của mình: “Xông lên, xông lên, không cần đánh trống, cứ xông thẳng vào cho ta! Công lớn đang đặt trước mặt, đây là công lao cuối cùng đó, tiến lên! Giết!”

Bên kia, Cơ Quang vẫn ngây ngô chưa biết khí số của hắn sắp tận…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.