Đại Vũ Trụ Thời Đại

Chương 3: Mục Tiêu!




Vị trí của tọa độ đã được xác nhận, đó là một địa điểm tại bang Tennesse của Mỹ…

-Vị trí tọa độ không được phép sai sót nữa, một là địa điểm, hai là thời gian…Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu

Lời của Diêu Nguyên vẫn còn vang vọng trong tai của toàn bộ thành viên bộ đội đặc chủng Hắc Tinh.

-Về địa điểm thì ta không nói thêm gì nữa, Tennessee chính là nơi nước Mỹ công bố tìm được phi thuyền ngoài vũ trụ, ở đó có một trụ sở bí mật thì cũng là chuyện thường, ta hoàn toàn tin tưởng chuyện đó…Về phần thời gian thì các ngươi đừng tưởng chúng ta còn có tới tám tháng, thật ra căn bản không hề có thời gian dài như các ngươi tưởng đâu!

Đầu tiên chúng ta phải tìm được phi thuyền, tiếp theo phải học cách sử dụng nó, đây chỉ là điều cơ bản nhất, ngoài ra…Còn phải tìm được một lượng lớn thức ăn gọn nhẹ cùng lượng lớn nước sạch, thậm chí còn cần phải tìm cả hệ thống tinh lọc không khí cùng hệ thống tinh lọc nước, đừng nói tới cái gì mà phi thuyền có sẵn các thứ này, đây chính là trong không gian vũ trụ! Ngoài cửa khoang chính là vùng đất chết! Không có không khí cùng nước, các ngươi sẽ biết tử vong thống khổ thế nào!

Sau đó còn có các loại linh kiện máy móc cùng vũ khí, những thứ này tạm thời không đề cập tới, thứ tối trọng yếu chính là con người.

Căn cứ theo sự lớn nhỏ của phi thuyền mà sẽ quyết định xem chúng ta cứu bao nhiêu người, các ngươi đừng nhìn ta như thế, đây chỉ là bất đắc dĩ thôi, chúng ta rõ ràng không thể cứu được tất cả mọi người…Ta không rõ lắm những tên lãnh đạo kia có thể mang đi bao nhiêu người, nhưng nếu ta có khả năng, thì sẽ tận lực cứu càng nhiều người càng tốt, giúp nhân loại chúng ta có cơ may sinh tồn cao hơn, nhưng những người này không thể tự tiện cứu vớt. Ta chỉ yêu cầu mấy điểm, một là những nhà khoa học giỏi nhất, chỉ cần không bị đám lãnh đạo kia mang đi, thì chúng ta tìm được bao nhiêu sẽ mang đi bấy nhiêu…

Sau đó là những người có trình độ về kỹ thuật, hoặc những người có học vấn cao, còn có những người không hề phạm tội, cuối cùng chính là những người như chúng ta, là những quân nhân khi sống trong một thế giới tuyệt vọng như thế này vẫn không hề làm tổn thương người khác, tất cả điều cần thiết.

Chỉ chuẩn bị những thứ này thôi thì ta cũng không rõ tám tháng có kịp hay không, tuy nhiên nếu tinh thể bay về hướng Thái Dương hệ thật sự là mảnh vỡ của sao Neutron, mà mật độ của nó lại lớn gấp mấy lần Trái Đất, thì có thể khẳng định trọng lực nó tạo ra sẽ rất lớn. Ta không biết kỹ thuật mà nước Mỹ nghiên cứu ra dựa trên nguyên lý nào, nhưng ta biết một điều. Đó là khi trọng lực quá lớn, rất nhiều dụng cụ khoa học kỹ thuật hiện đại sẽ phát sinh sự cố, thậm chí đến cả tính chất vật lý cũng sẽ thay đổi, rất có thể sẽ không cách nào đưa chúng ta rời đi, cho nên chúng ta chỉ có sáu tháng, thậm chí là bốn tháng cuối cùng thôi.

Những thứ điều này là kết quả mà ta phân tích suốt một tháng nay, hiện tại nếu chúng ta phải đi tới bang Tennessee ở nước Mỹ, tốt nhất chỉ nên mất khoảng năm đến sáu ngày, sau đó mất khoảng nửa tháng để tìm được phi thuyền, trong vòng một tháng tận lực học cách sử dụng nó, từ đó chúng ta mới có hi vọng sống sót, các ngươi hãy nhớ lấy, nhiệm vụ lần này không chỉ liên quan đến sự sống chết của chúng ta, mà còn liên quan đến việc bảo tồn sự sống của loài người, bất kể thế nào, chúng ta phải thành công! Thân vi Hắc Tinh!

-Thắng tử vô hám! Mọi người còn lại đứng thẳng người, lớn tiếng quát.

Đúng vậy, thắng chết không tiếc! Chỉ cần thắng lợi, thì cho dù chết cũng không tiếc nuối!

Khi màn đêm buông xuống, các thành viên trong Hắc Tinh vốn đã vô cùng mỏi mệt liền nằm xuống nghỉ ngơi, đây là một đêm họ thật sự buông lỏng sự cảnh giác của mình, an tâm nghỉ ngơi. Sáng sớm sau, mỗi người đều tự động tỉnh lại, bắt đầu ăn uống, chuẩn bị hành động theo sự an bài của Diêu Nguyên.

-Theo lời ta nói tối qua, chúng ta cần phải nhanh chóng tìm phương tiện giao thông chuyên chở, tốt nhất là phi cơ, nhưng theo tình hình trước mắt, phi cơ quân đội thì không ổn lắm, cho dù có chắc hẳn cũng ở trong căn cứ, khoảng cách tuy không thành vấn đề nhưng ngoài chúng ta thì vẫn còn loạn quân, đạn vốn không hề có mắt, bất kể chúng ta có tinh nhuệ thế nào, nhưng nếu không cần thiết thì vẫn nên hạn chế giao chiến, trong lúc này bất kỳ tổn thất nào đều có thể đẫn đến sự thất bại của nhiệm vụ, cho nên ta hi vọng các ngươi chú ý, hôm qua các ngươi làm rất tốt, âm thầm tiến vào trong đêm. Hôm nay cũng phải làm như thế, chờ sau khi tìm được phi thuyền thì mọi người có thể đại khai sát giới.

Diêu Nguyên nhìn các đồng đội đứng nghiêm túc tại chỗ, nói:
-Thành phố S này có tổng cộng ba sân bay dân sự, một ở trong khu phố xá sầm uất, hai ở ngoại thành. Trong khu phố xá sầm uất tạm thời bỏ qua, bởi năm ngày trước dường như trong đó đã xảy ra bạo loạn, còn có vật gì nổ mạnh, hệ thống giám thị của ta cũng hư hỏng trong vụ đó, cho nên khả năng tìm được phi cơ là quá thấp. Về phần hai sân bay kia, cá nhân ta cảm thấy rất có khả năng tìm được phi cơ, như vậy bây giờ chúng ta bắt đầu phân đội, một nửa theo ta đi xem xét sân bay ở phía Nam thành phố, còn đội trưởng Vương thì dẫn dắt nửa còn lại đi xem xét sân bay ở phía Bắc, vô luận là tìm được phi cơ hay không, chúng ta đều phải tập hợp ở đây trước chín giờ tối!

Vương Quang Chính lập tức tiến lên trước một bước, giơ tay chào nói:
-Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!

Diêu Nguyên gật đầu, thanh âm vẫn nghiêm túc như trước:
-Bọn họ là đồng đội của chúng ta, mang theo bọn họ ra ngoài thì khi trở về cũng phải đem họ trở lại, thiếu một cũng không được!

Vương Quang Chính lập tức giơ tay chào một lần nữa, nói:
-Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!

-Như vậy…giải tán!

Mọi người đều là quân nhân, hơn nữa là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, cho nên cũng không nhiều lời, cũng không làm ra tràng cảnh tiễn biệt gì, mỗi người đều trầm mặc cẩn thận rời khỏi cửa hàng, trong tay ai cũng nắm chắc vũ khí riêng của mình, cẩn thận quan sát xung quanh trong lúc di chuyển, nhanh chóng hướng về phía mục tiêu.

Đây là lần đầu tiên Diêu Nguyên rời cửa hàng sau năm ngày qua, hắn cẩn thận ẩn núp ở phía trước, đảm nhận nhiệm vụ tiên phong trinh thám cho cả đội, mặc dù vẫn duy trì sự cảnh giác cao độ, nhưng nhìn thấy tình hình bên trong thành phố, trong lòng hắn vẫn không ngừng co thắt lại…

Quá thê thảm…

Trên phố, máu đã nhuộm đen con đường, bây giờ lại là mùa hè, cho nên bốc mùi hôi thối nồng nặc, vô số ruồi nhặng, còn có các con giòi mới nở tràn ngập con đường, thi thể đâu đâu cũng thấy được. Nơi đây sao có thể gọi là thành thị a, nó chính là địa ngục!

Trong năm ngày bạo loạn qua, sau khi đã mất đi hi vọng, hơn nữa sau khi kiểm chứng những tin tức được công bố kia tựa hồ là thật, các tên lãnh đạo cao cấp kia đều đã chạy trốn, để lại phần lớn dân chúng không nơi nương tựa. Khi mảnh vỡ sao Neutron ở ngoài Thái Dương hệ càng lúc càng tiến gần, Địa Cầu tựa hồ đã biến thành quả bom nổ chậm, mọi người đều triệt để điên cuồng rồi, tất cả đều phát tiết những gì xấu xa nhất trong tâm hồn con người, những thứ trước nay vốn được đè nén lại.

Căn cứ vào kiến thức chuyên nghiệp của Diêu Nguyên, dựa vào các vết tích cùng thời gian tử vong của các thi thể kia, hắn có thể dễ dàng nhận ra, phần lớn người chết đều là nữ giới, bất quá khuôn mặt đã tổn hại khá nhiều cho nên không cách nào biết được đây có phải là mỹ nữ hay không, tiếp theo mới là các đứa trẻ, sau đó mới tới thi thể các nam nhân, từ số thi thể trên quảng trường, cùng với những tòa nhà cháy đen bên cạnh, đại khái có thể đoán được, dân chúng trong thành chưa kịp chạy thoát ít nhất đã chết mất tám phần, trong đó thậm chí có rất nhiều thi thể mặc quân trang.

Bất quá mặc cho trong lòng Diêu Nguyên tức giận cùng gầm thét thế nào, lý trí vẫn vững vàng chỉ huy hắn, hắn tựa hồ đã trở về thời điểm làm đội trưởng bộ đội đặc chủng Hắc Tinh lúc trước, cẩn thận, cẩn thận phân tích, quyết định của hắn không hề sai, bởi vì bây giờ không chỉ có một mình hắn, mà còn có tới mười mấy huynh đệ đang sát cánh bên nhau, còn có thể là tương lai của mấy vạn người, đây là nhóm bộ đội sẽ bảo tồn sự sống của loài người, cho nên hắn phải thật cẩn thận.

Đội ngũ trên đường đi cũng gặp phải mấy nhóm loạn binh, những tên loạn binh này hầu hết đều đã uống rượu say mèm, hoặc rơi vào trạng thái điên cuồng, mỗi nhóm ít thì mấy người, nhiều thì hai ba mươi người, phần lớn bọn họ đều nuôi nhốt trên một trăm nam nữ, dĩ nhiên nữ thì nhiều hơn một chút. Trên đường đi, Diêu Nguyên tận mắt thấy một nhóm người đang điên cuồng giết người, còn có một nhóm đang mở tiệc thác loạn, cũng gặp phải mấy nhóm liều mạng với nhau, trong đó tựa hồ có một nhóm là xã hội đen. Có trời mới biết bọn chúng làm sao có được súng trong tay.

Diêu Nguyên cố gắng áp chế sự tức giận trong lòng, cẩn thận tránh thoát tất cả đám loạn binh này cùng với bất kỳ dân thường nào, lựa những con đường ít có quảng trường, vùng đất rộng lớn để di chuyển, thậm chí còn di chuyển một đoạn dưới cống ngầm, rốt cuộc sau hai giờ đồng hồ, bọn họ đã đi tới sân bay nằm ở ngoại thành phía Nam thành phố. Nơi này đến một bóng người cũng không thấy, hơn nữa thi thể trên đất cũng ít đi rất nhiều, chẳng qua tình hình tựa hồ không tốt lắm…

Lối ra vào sân bay đã bị đóng lại, khắp nơi đều có vết nám đen, rõ ràng là dấu vết của hỏa hoạn, nhìn qua cửa kính đã cháy đen có thể thấy bên trong còn bị cháy lớn hơn nữa. Ngoài ra còn có vô số thi thể đã cháy thành than…

Trong lòng Diêu Nguyên run lên, cẩn thận quan sát bốn phía xung quanh, rồi hướng ra sau kêu lên một tiếng chim cút, cho đến khi tổng cộng bảy đội viên tập họp đông đủ, hắn mới chỉ ra mấy dấu tay, mọi người liền phân thành mấy tiểu đoàn tiên phong, hậu viện, thư kích, cẩn thận bước vào bên trong sân bay.

Cả sân bay không hề có một bóng người, chỉ có vô số thi thể…vô số thi thể bị đốt thành than…

Đây là một tràng đồ sát, không biết là ai đã cưỡng bức nhốt mấy ngàn người lại trong lầu một của sân bay, sau đó phóng hỏa đốt cháy cả sân bay. Ở đại sảnh, ngoại trừ những thi thể bị đốt cháy thành than, thì không thể tìm được thứ gì khác.

-Súc sinh!
Bên cạnh Diêu Nguyên, người nhỏ tuổi nhất là Lý Hải Vân rốt cuộc không nhịn được chửi nhỏ một câu.

Ánh mắt của Diêu Nguyên cũng trở nên âm trầm, chẳng qua vẫn di chuyển về hướng kho bãi trong sân bay, vượt qua mấy cửa khẩu, mở ra vô số cánh cửa lớn, sau một hồi tìm kiếm mệt nhọc mọi người rốt cuộc đã tìm được kho bãi. Lúc mở kho bãi, dường như không ai để ý thấy, đôi tay Diêu Nguyên tựa hồ đã có chút run rẩy.

Rốt cuộc, cánh cửa của kho chứa máy bay đã mở ra, ở bên trong…Một chiếc phi cơ cũng không có!

Đúng vậy, một chiếc phi cơ cũng không có, nếu có thì cũng đã bị nổ bể tan tành, cả xác máy cũng bị xé thành từng mảnh nhỏ…

-Quay về thôi, chờ tin tức từ đội ngũ của Vương đội trưởng…
Ánh mắt Diêu Nguyên càng thêm âm trầm, sau khi nhìn thấy tất cả trước mắt, không chút do dự xoay người lại bước đi, để lại phía sau một ít đội viên còn đang ngẩn người.

(Đây rõ ràng có người cố ý phá hoại phương tiện giao thông bên trong thành phố, cách thức ra tay cũng rất chuyên nghiệp, tác phong rất giống với quân đội, tại sao? Chẳng lẽ…ngoại trừ ta, còn có người khác biết tọa độ kia sao? Hơn nữa cũng đã từng ở đây?)