Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 11: Hệ thống học tập mở ra!



Buổi chiều ngày hôm đó, ở trung tâm tinh cầu Doha, tại phòng của bộ trưởng bộ hậu cần trực thuộc quân đoàn đứng đầu Liên Bang, một người quân nhân tuổi trẻ đứng trước bàn của bộ trưởng, đọc báo cáo khẩn được gửi đến trong chiều nay.

“Bộ trưởng, đã xác định báo cáo của Mục quân y không có bất kỳ vấn đề gì, sáu người vương cấp cơ giáp cũng báo cáo lại như vậy không sai biệt lắm.” Người quân nhân trẻ tuổi cầm tư liệu trong tay, lung đứng thẳng báo cáo với lãnh đạo.

Người trung niên ngồi phía sau bàn công tác vừa nghe báo cáo vừa lật tư liệu, khuôn mặt không nén được tia phấn chấn gật gật đầu nói: “Có bao nhiêu người đã biết chuyện này?”

Người quan quân trẻ sửng sốt, tựa hồ không nghĩ tới lãnh đạo của mình sẽ hỏi về vấn đề này, bất quá cậu ta cũng rất nhanh đáp: “Bộ trưởng, chuyện này là tôi trực tiếp phụ trách điều tra, trừ bỏ tôi cùng trợ thủ của mình, cùng với đương sự, quân bộ không có người nào biết rõ tình hình này.”

“Tốt, cậu hãy đem tư liệu của người thừa kế Lăng Tiêu thiếu tướng điều chỉnh cấp độ bảo mật lên cấp S, không cho bất cứ người nào đọc được tư liệu này, đặc biệt phải dặn dò những người biết chuyện này im lắng, không được truyền ra ngoài. Từ giờ trở đi, mỗi khi đến thời gian mang thuốc sang đó, cậu hãy cử những người của hôm nay đi thực hiện.”

“Dạ! Bộ trưởng.” Người quan quân trẻ nhanh chóng lĩnh mệnh rồi đi ra ngoài.

Không còn người nào ở trong phòng, lúc này người tướng quân trung niên mới thấp giọng thở dài: “Lăng Tiêu, tôi chỉ có thể vì con trai của cậu làm được điểm này thôi. Hy vọng nó sẽ không khiến cho người của quân bộ chú ý tới.”

Lăng Lan thật may mắn, trong tình huống mà cô không biết, bởi vì suy nghĩ riêng của người nào đó mà cô đã tránh được việc bị quân bộ khống chế, tránh được việc trở thành vũ khí của quân đội và có được khoảng thời gian trân quý nhất.

Bất quá lúc này Lăng Lan cũng không có tâm tư đi cân nhắc xem người của quân bộ muốn làm gì đối với mình, tuy rằng lo lắng về việc bản thân hấp thụ quá nhiều thuốc thuốc sẽ khiến quân bộ chú ý, nhưng đã qua hơn mười ngày mà không có gì khác thường xảy ra nên Lăng Lan cũng không tiếp tục lo lắng nữa, tiếp tục làm việc của mình.

Cô thật ra là một người vui vẻ, mặc dù bị bệnh tật tra tấn hơn hai mươi năm ở kiếp trước nhưng bản tính này vẫn không thay đổi. Đương nhiên, khiến cho Lăng Lan có thể hoàn toàn không nghĩ đến chuyện của quân bộ nữa là bởi vì bây giờ cô đã có thứ khác thú vị hơn để tìm hiểu.

Sáng sớm hôm nay Tiểu Tứ hưng phấn mà báo cho cô biết, cô đã có tư cách tiến vào ý thức của không gian học tập. Trong ý thức của không gian học tập, một đai sảnh lớn hình tròn được bố trí như điểm dừng chân, chung quanh căn phòng là những cánh cửa được đóng kín, Lăng Lan đã từng thử mở những chiếc cửa đó nhưng đáng tiếc mỗi cánh cữa đều rất nặng, cô không cách nào mở nó ra được.

Tiểu Tứ đứng bên cạnh cười một lúc mới nói cho cô biết, trước khi cô đạt được tiêu chuẩn học tập mà từng cánh cửa yêu cầu thì cửa này sẽ không bao giờ mở. Mà những điều kiện đó là gì thì Tiểu Tứ rất kín miệng, không khai cho cô bất kỳ thông tin gì.

Nhưng Lăng Lan vẫn mơ hồ đoán được, điều kiện đó rất có thể liên quan đến tố chất của thân thể cô, bởi vì Tiểu Tứ không ngừng nhắc nhở cô phải nỗ lực tập luyện, tranh thủ thời gian nhanh chóng giải quyết tai họa ngầm còn lại của thân thể.

Biết không thể gặp may để mở những cánh cửa ấy, Lăng Lan cũng đem tò mò của mình đè xuống, thành thành thật thật mà tập luyện bài tập dưỡng thân khí quyết ở kiếp trước, tranh thủ nhanh chóng giải trừ tai hoạ ngầm này, để đạt tới điều kiện học tập sau đó từ từ nghiên cứu xem học tập không gian Tiểu Tứ đến tột cùng là có những gì.

Kỳ thật Lăng Lan sở dĩ tò mò như vậy là bởi vì gần đây cô rất nhàm chán, mỗi ngày ở trên giường ăn ngủ, ngủ ăn, nếu không thì tự mình chơi với chính mình.

Loại cảm giác làm sâu gạo này thật sự rất khó chịu. Tuy rằng gần như cả đời của kiếp trước, cô đều nằm trên giường bệnh không thể vận động nhiều, nhưng ít nhất cô có thể lên mạng tìm hiểu thông tin, nắm một chút chuyện thời sự hoặc đọc truyện, xem tiểu thuyết để giết thời gian.

Đương nhiên Lăng Lan nghẹn khuất như vậy còn có một nguyên nhân khác, đó là bởi vì người mẹ của cô sợ bí mật bị tiết lộ nên không mang cô đi ra ngoài hít thở không khí, càng không mang cô đến các cuộc xã giao gì đó bên ngoài.

Nói đến cũng thật đáng thương, Lăng Lan tới thế giới này đã hơn bảy tháng, nhưng vẫn chỉ loanh quanh ở ba nơi trong phòng, đại sảnh, ban công, căn bản chưa bao giờ có cơ hội được nhìn thế giới bên ngoài như thế nào.

Thời điểm Lăng Lan cảm thấy chính mình sắp nghẹn điên rồi thì Tiểu Tứ báo cho cô tin tức tốt này, làm cho cô mừng như điên. Cho nên hôm nay Lăng Lan rất ngoan, ăn xong cũng không đòi mẹ Lam bồng cô đi dạo một vòng, rất nhanh đi ngủ để tiến vào mộng đẹp (kỳ thật là tiến vào ý thức không gian của Tiểu Tứ ).

Lăng Lan lại lần nữa tiến vào ý thức không gian liền phát hiện có chút biến ảo so với lần trước, nhưng chỉ một chút xíu cũng làm Lăng Lan vui vẻ vạn phần.

Nguyên lai, những cánh cửa luôn đóng chặt trong đại sảnh lúc trước, bây giờ đã có một cánh mở ra, ánh hồng quang phát ra làm lóa mắt Lăng Lan mà ở trên cánh cửa có khắc hai chữ tiếng Trung to: Thể thuật!

Tiểu Tứ ở một bên giải thích: “Ta đã thay đổi ngôn ngữ cho hệ thống, bây giờ ngôn ngữ ở đây sử dụng sẽ giống với ngôn ngữ bên ngoài, cô không cần phải lo lắng về chuyện này nữa.” Lăng Lan vui mừng trong lòng, vươn tay bắt lấy tiểu tứ một phen rồi hôn lên cái má hồng chúm chím một cái tỏ vẻ cảm ơn. Khuôn mặt Tiểu Tứ lập tức đỏ bừng, trong miệng vẫn kiêu ngạo nói: “Đừng có ý đồ dùng viên đạn bọc đường thu mua ta, Tiểu Tứ ta đây lập trường rất kiên định, sẽ không dao động đối với những không đúng trình tự đâu…”

Tiểu Tứ a, lúc ngươi nói có thể không cần lắc người như vậy có được không, cái miệng nhỏ cũng không cần vểnh cao như vậy nha… một chút sức thuyết phục cũng không có.

Đương nhiên Lăng Lan cũng không phát hiện hành động kỳ quái này của Tiểu Tứ, toàn bộ tâm tư của cô đều chăm chú vào cánh cửa thể thuật kia, cô chậm rãi đi tới, dùng sức mà đẩy, cửa tùy theo cũng mở ra.

Lăng Lan không chần chờ, trực tiếp đi vào, cánh cửa đang mở ra đột nhiên đóng lại. Lăng Lan cảm giác trước mắt tối sầm, tình trạng bất ngờ này khiến cho cô không khỏi sợ hãi, hô lên:“Tiểu Tứ, ngươi ở đâu?”

Không gian bị màn đêm che phủ không vọng lại âm thanh trả lời của Tiểu Tứ, một mãng im lặng.

Vừa tối vừa im lặng khiến cho tim của Lăng Lan đập không ngừng, bất quá cô cũng cố nén hoảng hốt, đứng yên bất động, kiên nhẫn chờ. Cô tin tưởng đứa trẻ đáng yêu như Tiểu Tứ sẽ không hại cô.

Lăng Lan không biết mình đã đứng đó bao lâu, có lẽ ở trong không gian tối không có bất cứ tiếng động gì khiến cho cô nghĩ thời gian đã trôi qua rất lâu, rất dài.

Bất quá loại cảm giác bị nhốt trong bóng tối này cô cũng đã từng cảm thụ qua lúc còn trong bụng mẹ. Trái tim đập không ngừng lúc này cũng từ từ đập chậm lại, cô nhắm hai mắt, cẩn thận hồi tương cảm giác khi còn trong bụng mẹ, cảm giác hoảng sợ cũng lui dần, cả người lâm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Không biết qua bao lâu, Lăng Lan bỗng nhiên cảm giác thế giới tối đen đột nhiên bừng sáng, thế giới trở nên sáng ngời, ánh sáng hiện ra khiến Lăng Lan phải híp mắt lại, thân thể đón nhận ánh sáng như được sống lại.

Khi cảm thấy đã có thể thích ứng với ánh sáng bên ngoài Lăng Lan mới từ từ mở mắt ra, lúc này cô mới nhận ra mình đang đứng ở giữa một quảng trường rộng lớn, rộng bằng khoảng bằng sáu lần sân vận động, không, thậm chí lớn hơn nữa, rộng lớn đến mức khiến Lăng Lan cảm thấy bản thân quá bé nhỏ.

úc này, một thanh âm máy móc lạnh lùng vang lên từ sau lưng Lăng Lan: “Kiểm tra tâm lý: cấp SSS, chấp thuận tiến hành huấn luyện thể thuật cấp bậc tối đa.”

Hóa ra cuộc kiểm tra đã được diễn ra ngày từ đầu, những biểu hiện từ lúc đầu của Lăng Lan sẽ được theo dõi và tính điểm, nếu biểu hiện của Lăng Lan không tốt thì sẽ bị đá ra ngay lập tức và chờ đến cơ hội thứ hai.

Nếu như biểu hiện của Lăng Lan đủ với điều kiện yêu cầu thì hệ thống sẽ dựa vào điểm tính được để lựa chọn chương trình học hợp lý.

Đương nhiên, nếu cơ hội thứ hai đến mà biểu hiện của Lăng Lan vẫn không thay đổi thì hệ thống sẽ mở ra chương trình học thể thuật cấp thấp nhất, chỉ là nếu như vậy thì sẽ không có lợi cho khả năng thăng tiến trong tương lai.

Phải biết rằng hệ thống học tập càng sớm được mở ra thì càng có lợi, đây là lý do vì sao mà ở tinh cầu Mộng Đa Lạp, những đứa trẻ vừa ra đời sẽ ngay lập tức được ghép nối với hệ thống học tập.

Bất quá những đứa trẻ này có thể đạt được thành công hay không cũng chỉ có thể tự dựa vào bản thân mình, nếu biểu hiện ưu tú thì chỉ cần nghiêm túc hoàn thành những khóa học do hệ thống đặt ra thì người đó sẽ trở thành thiên tài, mà những người bị đánh giá bình thường thì sẽ mãi mãi đi xuống….Học tập quá muộn, khác biệt về cấp bậc là những yếu tố không có gì có thể bổ sung, thay đổi.

Không thể không nói kinh nghiệm của cả hai đời đã giúp cho Lăng Lan chiếm được tiện nghi rất lớn, cuộc kiểm tra tâm lý đầu tiên của Lăng Lan đã được hệ thống mặc định là ưu tú cấp 1, bậc SSS.

Bất quá chúng ta cũng không thể không vì Lăng Lan mà khóc đồng tình, ý nghĩa như tên, bậc SSS - cấp bậc thể thuật cao nhất, không phải muốn học thì có thể học dể dàng….. Có thể thấy được tương lai của Lăng Lan sẽ bị hệ thống tra tấn tới mức nào.

Thanh âm đột nhiên xuất hiện làm Lăng Lan bỗng nhiên quay đầu lại, cô nhìn thấy ở sau lưng mình, một người quân nhân đang đứng, ánh mắt anh ta lạnh lùng nhìn cô.

Đừng hỏi vì sao Lăng Lan biết đó là quân nhân, đây là một loại trực giác. Lăng Lan cảm giác đối phương giống như một thanh lợi kiếm được rút ra khỏi vỏ, chỉ cần một ánh mắt của đối phương cũng khiến cho cô hô hấp khó khăn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.