Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 22: Thở phào nhẹ nhỏm!



Thời gian một năm trôi qua rất nhanh, mới đó mà Lăng Lan đã đựơc 6 tuổi. Trước kia cô vẫn luôn oán hận vì sao thời gian trôi qua chậm quá nhưng bây gìơ cô đang cầu trời cho thời gian trôi qua chậm lại.

Từ khi tròn năm tuổi, chính thức bắt đầu luyện tập thể thuật bí truyền của Lăng gia, Lăng Lan lớn mật cũng bắt đầu tu luyện cửu thức ngoài đời thật. Thời gian luyện tập của cô trong một năm qua thậm chí còn nhiều hơn so với 3 năm trước cộng lại. Phải biết rằng trước năm một tuổi cô chỉ có thể miễn cưỡng mà hoàn thành bốn thức, nhưng cho tới khi 2 tuổi cô cũng chỉ có thể hòan thành thêm ba thức nữa. Cửu thức nền tảng là quá trình vô cùng quan trọng trong việc tu luyện thể thuật. Vì vậy độ khó của nó cũng sẽ tăng lên theo thời gian tu luyện, mà như vậy sẽ càng mất nhiều thời gian hơn cho việc luyện tập.

Cửu thức nền tảng đã như vậy thì cửu thức thể thuật càng khó hơn, vì vậy áp lực của Lăng Lan càng ngày càng nặng, phải hoàn thành những bài luyện thể thuật của Lăng gia mỗi ngày, và cũng phải hòan thành cửu thức tu luyện của học tập không gian. Lăng Lan cực kỳ lo lắng, thời hạn quy định của không gian học tập ngày càng cận kề mà cô thì chỉ mới hoàn thành đến thức thứ 8. Nếu cứ như vậy, chắc chắn cô sẽ không hoàn thành cửu thức tu luyện được.

Cho nên Lăng Lan hận không thể lợi dụng mỗi giây để luyện tập, ngay cả khi ăn cơm cô cũng luôn ở trong trạng thái chiến đấu, nhìn tốc độ ăn cơm như bão thổi của Lăng Lan khiến Lam Lạc Phượng đứng hình, mấy đêm ôm ảnh của Lăng Tiêu mà khóc. Lam Lạc Phượng cho rằng chính mình đã không dạy con tốt, khiến cho con gái của hai người không có chút phong phạm gì của đại gia tộc.

Nhưng dù cố gắng như vậy thì khi kỳ hạn cuối cùng đến Lăng Lan vẫn không thể hòan thành xong bài tu luyện, cô chỉ mới hoàn thành tới thức thứ tám, còn thức thứ chín cao nhất thì .... mây bay.

Lúc này Lăng Lan thật sự không dám đối mặt với Nhất hào đại sư. Đáng tiếc, học tập không gian không cho phép cô trốn tránh, thời gian đếm ngược về không, ý thức của Lăng Lan ngay lập tức bị không gian học tập cưỡng chế bắt đi

Khi có ý thức lại lần nữa Lăng Lan phát hiện mình đang ở trong không gian học tập, cô ngay lập tức phát hiện nhiệt độ hôm nay thấp hơn mọi khi. Mà nhất hào đại sư đã đứng sẳng thẳng tấp ở đó, tựa như đã chờ rất lâu.

Lăng Lan xoa xoa cánh tay đem lớp da gà phủi phủi như trấn an chính mình.Đối mặt với một người cường giả toàn thân đang phát khí lạnh Lăng Lan có chút khó khăn trong việc giữ bình tinh.

Lúc này khí thế trên người Nhất hào đạo sư lãnh hơn so với 2 lần gặp trước rất nhiều, tuy rằng hai mắt anh ta vẫn bình tĩnh như cũ nhưng Lăng Lan vẫn cảm giác được ừ người lúc nàanh ta cực kỳ cực kỳ không vui.

Trời a... Nhất hào khẳng định bất mãn với biểu hiện của cô. Giác quan thứ sáu của Lăng Lan không ngừng kéo còi báo nguy, cô rất nhanh chỉnh đón bộ dạng hơi cúi đầu xuống, nghiêm túc nói:“Nhất hào đạo sư, thực xin lỗi, đã khiến người thất vọng rồi.”

Nhất hào lạnh lùng nói: “Vô phương, chúng ta chỉ phụ trách dạy dỗ, còn quá trình và tiến độ luyện tập phụ thuộc vào cô, không có quan hệ với chúng ta, lời xin lỗi này cô đã nói với nhầm người rồi.”

Nhất hào tuy làm vẻ không liên quan đến mình nhưng Lăng Lan vẫn cảm nhận được sự khó chịu bất mãn trong giọng nói của anh ta.

Lăng Lan khóc: Nhất hào đạo sư a, ngài tột cùng là ý gì, ngài muốn chơi như thế nào??? Tuy rằng trong lòng Lăng Lan khó chịu phun nước bọt nhưng trên mặt cô cũng không dám có chút ý bất kính, càng không dám giải thích cái gì, chỉ cúi đầu xuống.

Nói đến cùng Lăng Lan cũng có chút chột dạ, quả thật trong 3 năm qua cô đã lãng phí không ít thời gian, cũng không có cố gắng tu luyện. Đương nhiên nguyên nhân lớn của hành động này vì cô cố kị với những tử sĩ lúc nào cũng túc trực bên cạnh, cô chỉ dành ra chút thời gian lúc mẹ ngủ mới dám luyện tập một chút, nên mỗi ngày cũng chỉ luyện tập nhiều nhất 5,6 tiếng, điều này khiến cho tiếng độ luyện tập chương trình thể thuật của không gian bị chậm không ít. Tuy rằng có thêm các thể thuật của Lăng gia phục trợ, nhưng thời gian bị lãng phí cũng không thể bù đắp được.

“Tu luyện cửu thức luyện thể, hoàn thành trước tám thức, thức thứ chín tiến độ hoàn thành 69%, nhiệm vụ chưa hoàn thành. Trừng phạt: Một, điểm vinh dự bị trừ 200 điểm, điểm vinh dự không đủ có thể lựa chọn các cách sau.. Hai, dùng cách xử phạt về thể xác, điện giật 200 lần! Ba, lợi dụng điểm vinh dự để đổi thêm thời gian, vẫn chưa hòan thành trừng phạt gấp đôi. Mời lựa chọn.”

Giọng nói vô tình của không gian học tập vang lên thông báo hình phạt dành cho Lăng Lan, điều này khiến cô vừa vui vừa sợ. Lựa chọn hình phạt sao? Hệ thống cũng quá ác độc rồi, mặc kệ là trừ điểm vinh dự hay bị hành hạ về thể xác cô cũng chả muốn chọn phương án nào cả.. Trừ điểm vinh dự, thứ này quá quý giá, cô tiếc...nhưng mà để bị địên giật 200 lần...huhu...cô cũng không có khuynh hướng tự ngược đó đâu.

Rất may là hệ thống có cho cơ hội để cải thiện, nhưng mà Lăng Lan nhìn hình phạt khi không hòan thành lần2... gấp đôi...tâm can nhỏ của cô không nhịn được run run, một cổ khí lạnh từ xương sống trực tiếp chạy lên đỉnh đầu.

Lúc này, giông nói lạnh băng của Nhất hào vang lên: “Nói đi, cô chọn cái nào?”

Lăng Lan thật cẩn thận hỏi: “Nhất hào đạo sư, có thể hay giải thích một chút về lựa chọn thứ ba được không? ” Nếu như không tốn quá nhiều điểm vinh dự, cô nhất định sẽ liều thử một phen.

Nhất hào nhìn cô một cái, hừ lạnh nói: “Có thể dùng 10 điểm vinh dự để đổi thêm ba mươi ngày, cô tiếp tục luyện tập trong 30 ngày này, nếu hoàn thành đúng hạn thì trừng phạt sẽ được xóa bỏ, nếu không hoàn thành, phạt gấp đôi.”

Lăng Lan trong lòng vui vẻ, 10 điểm vinh dự là số tổn thất mà cô có thể chấp nhận được, chỉ là cô cần phải nhanh chóng hoàn thành cửu thức trong 30 ngày. Nhưng mà điều này có chút khó khăn, nói thật trong lòng Lăng Lan cũng không xác định mình có thể hoàn thành trong chừng đó ngày không. Đôi khi phải tới 2 tháng, 3 tháng, cũng có thể là 1 năm cũng chưa chắc hòan thành được, cưu thức này không chỉ dựa vào luyện tập là có thể thành, nó còn dựa cơ duyên cùng giác ngộ, thiếu một thứ cũng không thể được. Cửu hào đạo sư đã nói như vậy với cô.

Có muốn thử hay không? Lăng Lan do dự. Nhưng mà cô không hạ ngoan tâm được, điểm vinh dự thì quá quý, mà cô lại không thể nhẫn tâm tự ngược mình... Làm sao đây??? ,Cuối cùng cô vẫn đoạn cổ tay, lựa chọn đổi điểm vinh dự để có thêm thêm thời gian luyện tập.

Sau khi Lăng Lan nói lựa chọn của mình, cô ngay lập tức cảm nhận thấy nhiệt độ xung quanh tăng lên một chút, không còn lạnh như lúc nãy nữa. Sau khi quyết đoán chọn phương án thứ ba, Nhất hào ngay lập tức đá Lăng Lan ra khỏi không gian học tập. Thứ duy nhất Lăng Lan nhớ chính là ánh mắt lãnh lẽo của Nhất hào, mười phần uy hiếp, rõ ràng là đang cảnh cáo cô nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ này.

Trở lại không gian ý thức, không chờ Tiểu Tứ hoàn thành nghi lễ nghênh đón ở bên ngoài, Lăng Lan liền bay ra ngoài để nỗ lực tu luyện.

Lăng Lan không biết ánh mắt cảnh cáo cuối cùng của Nhất hào là có ý gì, nhưng một cảm giác lạnh lẽo từ xương cốt truyên ra báo cho cô nếu không hoàn thành cửu thức này thì cô chết rất thảm....

Trong một tháng tiếp theo Lăng Lan gần như trở thành con bò già, mỗi ngày đều luyện tập rồi tập luyện, cho tới khi không còn sức nữa mới dám nghĩ ngơi.

Cuối cùng dưới hành vi tự ngược cực đoan với bản thân mình, Lăng Lan cũng thành công luyện thức thứ chín.

Khi nhìn thấy thời gian cuối cùng trong không gian học tập chỉ còn lại vài giây, Lăng Lan tức thì đổ mồ hôi lạnh cả người. Kỳ thật trong khoảnh khắc cuối cùng cô cũng không biết mình có hoàn thành kịp đúng với thời hạn hay không, cô chỉ làm theo bản năng, vận chuyển năng lực, cố gắng luyện thức thứ chín một lần lại tiếp một lần.

Có lẽ vì bất chấp mọi thứ để luyện tập, nên vào những phút cuối cùng khi thần trí đã mơ hồ, cô bỗng nhiên cảm thấy có một bức tường trở ngại mình bỗng bị vỡ vụn, thân thể không tự chủ mà tạo hình ra thức thứ chín, khiến thân thể cũng tự nhớ lại chín thức đã luyện tập trong suốt năm năm qua.

Cứ như vậy, Lăng Lan giải quyết xong cây đao vẫn luôn treo lên cổ mình bất lâu, cuối cùng cô cũng có thể thở phào nhẹ nhỏm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.