Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 29: Đến vòng cuối cùng



Vị đại úy nhanh chóng phục hồi tâm tình kích động của bản thân, chăm chú quan sát mười đứa trẻ vẫn đang nỗ lực chạy trên màn hình, cuối cùng cũng vừa lòng tươi cười nói: “Kết thúc bài kiểm tra, đưa bọn trẻ ra ngoài.”

Người sĩ quan phụ trách phòng Lăng Lan lòng khẽ động: “Vậy chấm điểm thế nào ạ?”

Đại uý giận trừng mắt: “Còn cần ông đây dạy cậu sao? Bọn trẻ tốn bao nhiêu thời gian để hoàn thành, sức khỏe hiện tại như thế nào, dựa vào đó mà chấm!!?”

Người sĩ quan ánh mắt sáng ngời: “Đã biết, đội trưởng.”

Ở trên đường đua, Lăng Lan và những người khác tiếp tục chạy thêm mấy vòng nữa, giờ phút này cho dù người luôn luôn biểu hiện cường hãn như Tề Long và Lạc Lãng cũng cảm thấy mệt mỏi, chạy một mình và vừa chạy vừa cõng người khác là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, chỉ mới chạy thêm mấy vòng mà hai cậu bé đã cảm thấy thể lực bị tiêu hao hết, nguyên bản nghĩ có thể chạy thêm mấy chục vòng nửa, bây giờ hai cậu cũng nghi ngờ không biết có thể chạy thêm bao lâu.

Trong mười người bên, trạng thái tốt nhất vẫn là Lăng Lan, phải nói cho tới bây giờ cô vẫn chưa cảm thấy chút mệt mỏi nào, bởi vì cô đã vận chuyển dưỡng thân khí quyết ngay từ khi bắt đầu chạy.

Bởi vì gặp phải tình huống kỳ lạ trong buổi thi lúc nãy, Lăng Lan liền hoài nghi dưỡng thân khí quyếtcó điều bí ẩn. Vì thế, cô quyết định trong thử vận chuyển khí quyết dưỡng thân trong lúc chạy bộ. Sự thật chứng minh phán đoán của cô là chính xác, cho tới bây giờ tinh thần và thể lực của cô vẫn phấn chấn và khỏe mạnh như cũ, nhưng chỉ số cơ thể vẫn đạt mức tối đa như lúc chưa bắt đầu chạy.

Đường nhiên những số liệu này là do Tiểu Tứ cung cấp, Lăng Lan phát hiện ra một sức mạnh mới nên Tiểu Tứ liền vui vẻ chạy theo trợ giúp. Nói hoa mỹ là trợ giúp chứ sự thật thì Tiểu Tứ chạy theo chính là để tiếp tục nghiên cứu sâu hơn về dưỡng thân khí quyết, để trở thành một trợ thủ đủ tư cách trưởng thành cùng ký chủ... Vả lại, Tiểu Tứ cố gắng nổ lực như vậy còn vì một lý do nữa, cậu đã quá nhàm chán với thế giới ảo Internet nên mới cần thêm vịêc làm để giết thời gian.

Bất quá có Tiểu Tứ hỗ trợ nên Lăng Lan cũng nhanh chóng phát hiện ra điểm thần kỳ của dưỡng thân khí quyết, hóa ra dưỡng thân khí quyết này không chỉ chữa lành cho những tổn thương thân thể mà còn có thể khôi phục năng lượng bị tiêu hao, giúp cho cơ thể luôn được giữ ở thể trạng tốt nhất trong thời gian dài.

Đương nhiên Tiểu Tứ cũng nói có nói thêm xuất hiện hiện tượng sức lực giữ nguyên ở trạng thái cân bằng cũng là do Lăng Lan không mất quá nhiều năng lượng, nếu Tề Long và Lạc Lãng không phải cõng thêm người thì thể lực cũng sẽ không quá tiêu hao. Bất quá Tiểu Tứ cũng nhắc nhở Lăng Lan nên tiếp tục luyện tập dưỡng thân khí quyết, như vậy thì khi cô mất quá nhiều năng lượng, tốc độ phục hồi năng lượng cũng sẽ bằng với tốc độ tiêu hao, cứ như vậy sẽ tới lúc cô không cần lo đến vấn đề tiêu hao năng lượng nữa.( đương nhiên để đạt được khả năng như vậy thì phải mất thêm mấy chục năm nữa, mà Tiểu Tứ rất thông minh đem mấy chữ dấu dấu đi)

Lăng Lan nhìn một vòng những người xung quanh, lúc này hai người Tề Long Lạc Lãng đã bắt đầu chậm lại, mồ hôi bị nứơc rửa trôi nhưng vẫn có thể nhìn ra hai người sắp đến cực hạn, khuôn mặt đã hơi tái, xem ra hai người cũng không thể duy trì thêm bao lâu. Lăng Lan có chút do dự, có nên giúp bọn họ cõng đi một người không, nhưng nếu biểu hiện quá tốt lỡ có người nhữu tâm chú ý thì phải làm sao.

Phải biết rằngdưới sự giúp đỡ của Tiểu Tứ vẻ ngoài của Lăng Lan lúc này cũng giống như Hàn Kế Quân, đều đang thở hỗn hển. Dù sao cô vẫn luôn biểu hiện mình là người có sức khỏe không quá tốt, tuy không giống Tề Long lưng cõng thêm một người mà vẫn chạy băng băng nhưng so với những người khác thì vẫn hơn một chút.

Ác ma và thiên thần trong đầu Lăng Lan không ngừng đấu đá, cô còn chưa có quyết định bên nào thắng bên nào bại thì ở bên ngoài đã có người giúp cô quyết định.

Lạc Lãng kinh hỉ chỉ vào bên cạnh hô to: “Tớ nhìn thấy bảng hướng dẫn , còn một vòng.”

Câu nói của Lạc Lãng giống như một liều thuốc trợ tim cho mấy đứa trẻ còn lại, nguyên bản có vài người sắp không duy trì được thì thần kinh cũng rung lên, kích động.

Lăng Lan nhìn theo hướng tay Lạc Lãng đang chỉ, ở đó đang có một người giơ cao tấm bảng trong tay, trên đó ghi số 1, như vậy còn 1 vòng cuối cùng.

Hàn Kế Quân thấy thế, vội vàng bơm hơi nói: “Còn một vòng cuối cùng, mọi người nhất định phải kiên trì, không thể thua như vậy.”

“Được!” Những người còn lại bao gồm cả Lăng Lan đều cao giọng trả lời, còn một vòng cuối cùng thế nào cũng phải liều mạng.

Hàn Tục Nhã hít sâu một hơi, cô bé nói: “Tề Long, để mình xuống đi.”

“Vì sao?” Tề Long kinh ngạc hỏi.

“Một vòng cuối rồi, mình có thể chạy được.” Hàn Tục Nhã làm sao có thể không cảm giác được Tề Long đã bị tiêu hao hết sức lực, cô không thể vì bản thân mà làm ảnh hưởng đến thành tích của Tề Long, cậu ấy muốn tiến vào lớp đầu của ban một, vòng cuối cùng này cho dù có ngất đi thì cô cũng không thể liên lụy Tề Long được.

Bên kia Lạc Triều cũng nói Lạc Lãng để mình xuống, nguyên nhân cũng không khác với Hàn Tục Nhã, cô bé cũng không muốn chính mình làm ảnh hưởng đến thành tích của anh trai. Các cô đều muốn Tề Long, Lạc Lãng tăng tốc ở vòng cuối này, tranh thủ thêm chút thời gian.

Hàn Kế Quân thấy thế lập tức khuyên can nói: “Đều đã đến vòng cuối cùng, nếu không thể cùng nhau chạy đến điểm cuối như vậy những cố gắng nãy giờ của chúng ta đều không có ý nghĩa gì. Hơn nữa, các cậu hẳn là biết để trở thành một quân nhân đủ tư cách phải thì —— tuyệt không buông tha chiến hữu vì bất cứ lý do gì!”

Lời nói của Hàn Kế Quân khiến tinh thần của mọi người trong đội chấn động, có mấy đứa trẻ thông minh cũng ngay lập tức hiểu được thâm ý trong câu nói này. Hàn Tục Nhã và Lạc Triều nguyên bản còn muốn cự tuyệt Tề Long Lạc Lãng cũng thay đổi chủ ý, chỉ nghe Hàn Tục Nhã sốt ruột nói: “Tề Long, mau đỡ tớ chạy, chúng ta nhanh lên chút.” Đã quyết định cùng nhau chạy về điểm cuối, vậy thì không thể lãng phí thêm một giây nào nữa.

Vì thế một tổ của Lăng Lan, người thể lực tốt thì kéo người thể lực kém, cứ như vậy mọi người cố gắng liều mạng lao về phía trước, về đích cho bước đầu tiên cho giấc mơ của bọn họ. Mà lúc này Lăng Lan đang lén lút kéo thêm hai người có thể lực kém cỏi nhất, Hàn Kế Quân cảm kích nhìn cô một cái. Lăng Lan giúp một tay cũng khiến cậu giảm bớt một phần gánh nặng, thể lực của cậu cũng đã đến cực hạn rồi, nếu còn kéo thêm một người thì cậu cũng không có tự tin mình có thể hoàn thành vòng cuối cùng này.

Ở bên ngoài nơi thi là một phòng trà lộ thiên, không ít giám khảo đang đứng tụm 5, tụm 3 vừa ngồi uống trà vừa tán gẫu. Phải biết rằng kiểm tra khả năng chịu đựng lúc nào cũng phải mất từ 3 đến 4 tiếng đồng hồ thì mới có thể kết thúc, nhóm giám khảo cũng không ngốc mà ngồi trong phòng chấm điểm để chờ, bình thường họ đều ra đây để nhâm nhi một ly trà hoặc một cốc café hoặc nói chuyện với đồng đội để chờ hết giờ.

Giám khảo hiện trường phụ trách phòng số 72 lúc này đang cũng chiến hữu nói chuyện đến vui vẻ thì bộ liên lạc khí vang lên.

Anh ta bấm bấm vài cái nút trên màn hình, bộ liên lạc khí liền phát ra ánh sáng màu trằng, một màn hình ảo xuất hiện trước mặt anh ta và mọi người. Cùng lúc này, khuôn mặt của người sĩ quan phụ trách giám sát phòng 72 cũng hiện lên.

“Thông báo, thí sinh phóng số 72 sắp hoàn thành khảo hạch, mời quay lại phòng để chuẩn bị công tác.”

Giám khảo hiện trường sửng sốt: “Hoàn thành khảo hạch? Còn chưa đến hai tiếng mà? Thiệt hay giả vậy?” Không thể trách anh ta không tin được, trong lịch sử của các cuộc khảo nghiệm vào trường đồng quân thì mục kiểm tra khả năng chịu đựng chưa bao giờ ngắn hơn 2 tiếng, trừ phi đứa trẻ bị tiêu hao quá nhiều thể lực dẫn đến ngất xỉu thì mới được đưa ra ngoài.

Bất quá điểm đánh dấu mười đứa trẻ đó trên liên lạc khí của anh ta không xuất hiện cảnh báo bị ngất xỉu, hay bị mất quá nhiều thể lực mà không thể cử động, toàn bộ đều thần trí thanh tỉnh, người thấp nhất thì thể lực vẫn còn 2 phần.

Người sĩ quan theo dõi phòng 72 giám khảo hiện trường vẻ mặt không thể tin, nhất thời nở nụ cười, anh ta hảo tâm nhắc nhở: “Mau đi đi, bằng không sẽ không kịp, đúng rồi, tổ kia đều là những mầm non tốt, sẽ không làm cậu thất vọng .”

Không đợi giám khảo hiện trường tiếp tục đặt câu hỏi, sĩ quan theo dõi phòng 72 liền đóng cuộc hội thoại, nghĩ đến bộ dáng khiếp sợ của đối phương anh ta liền vui vẻ, anh ta đột nhiên cảm giác tới nơi này theo dõi bọn nhỏ cũng không phải là một công việc nhàm chán .

Giám khảo hiện trường nhìn màn hình tối đen trước mặt, vẻ mặt đen đi, thằng nhóc giám khảo theo dõi này, không thể nói rõ thêm chút sao??

Cái giám khảo khác nghe cuộc đối thoại của bọn họ, vẻ mặt cũng kinh ngạc nhìn xem anh ta, đương nhiên chủ yếu đều là ánh mắt tò mò và bát quái.

“Đã biết, khi nào quay lại, tôi sẽ nói rõ mọi chuyện cho các cậu, mà các cậu cũng quay lại làm việc của mình đi. Người giám khảo hiện trường phòng 72 buồn bực đứng lên, vẻ mặt lạnh nhạt cầm cái nón trên bàn, sau khi đội lên cẩn thận mới chậm rãi tiến về phía trước.

Ôi cha, hi vọng mấy đứa nhỏ bên trong không làm cho mình thất vọng a! Giám khảo hiện trường áp chế kích động trong lòng... Được rồi, kỳ thực vẻ ngoài lạnh nhạt cũng là do anh ta giả bộ thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.