Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 44: Giải quyết tai hoạ ngầm



"Còn biết phát tiết tức giận, xem ra cô đã thích ứng rất tốt." Nhất hào nhẹ nhàng đứng ở đối diện Lăng Lan, trong mắt mang theo ý cười cơ hồ không thể phát hiện, biểu đạt sự đồng ý đầu tiên của mình.

Lời nói của Nhất hào đạo sư khiến Lăng Lan ẩn ẩn có chút vui vẻ, có cảm giác được người lớn trong nhà tán dương, không tránh khỏi có một chút đắc ý. Bất quá Lăng Lan cũng không dám quá thể hiện trên mặt, cô lạnh mặt tức giận nói: "Nhất hào đạo sư, chẳng lẽ anh không sợ tôi sẽ bị bức điên trong cái hoàn cảnh tàn khốc này sao?”

Lăng Lan rất rõ ràng, nếu không phải tinh thần của cô cứng cỏi thì… chắc cũng sẽ bị khu rừng này bức điên như những người trưởng thành bình thường khác rồi, vả lại bây giờ vẻ ngoài của cô vẫn là một đứa trẻ 6 tuổi, cho dù là thiên tài nhỏ thì cũng chả thể sinh tồn được trong cái khu rừng khắc nghiệt này.

Tuy rằng ở đây cô có thể phục hồi mà không bị ảnh hưởng gì nhưng cái loại chết khủng bố đó… những khung cảnh hoàn toàn chân thật đó…

Lăng Lan thật hoài nghi học tập không gian này đến cùng là vì bồi dưỡng trẻ con thành tài hay là hủy diệt tương lai của nó. Cho nên cô mới có thể đứng đây hỏi Nhất hào nghi vấn của mình.

Nhất hào vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, hỏi lại một câu: "Cô điên rồi sao?" Ngụ ý, Lăng Lan không điên, kháng nghị không có ý nghĩa, mà nếu lỡ điên rồi thì cũng không thể kháng nghị.

Lăng Lan không nói gì nhìn trời, rơi lệ. Xem như cô nhìn thấy rồi, cái gì mà kí chủ chứ, căn bản chẳng có chút quyền lực nào, thời kì trưởng thành cũng chỉ có thể bị không gian học tập đáng giận này nô dịch áp bức, nửa điểm phản kháng cũng không có cửa.

Thật vừa lòng Lăng Lan đã giác ngộ, Nhất hào nói: "Đã hoàn thành nhiệm vụ, học tập không gian cũng sẽ không keo kiệt thưởng."

Vừa dứt lời, Lăng Lan liền nghe được hệ thống học tập nhắc nhở:"Thành công hoàn thành nhiệm vụ đi săn, thưởng năm mươi điểm vinh dự."

Dựa vào, học tập không gian quá TMD keo kiệt rồi!

Lăng Lan trong lòng sỉ vả, bất quá điều này cũng chứng minh phán đoán ban đầu của cô không sai, điểm vinh dự rất khó lấy. Nhiệm vụ thiếu chút đem cô bức điên mà chỉ cho 50 điểm vinh dự, sau này cô càng phải cẩn thận khi sử dụng điểm vinh dự ở đây mới được, nếu không để lãng phí chắc cô tức chết.

Sau khi phân thưởng Nhất hào cũng không nói gì nữa, trực tiếp búng tay. Khung cảnh xung quanh nháy mắt thay đổi, không còn màu xanh của lá, không còn đầm lầy cùng xương cốt, chỉ còn là một mãnh hư không.

Bọn họ lại đã trở lại học tập không gian, nơi mà cô và Cửu hào vẫn thương luyện tập thể thuật. Nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc, lần đầu tiên Lăng Lan cảm thấy khung cảnh trước mặt đẹp tới lạ thường, tuy cô biết trước mặt chẳng có cái gì cả.

"Thời gian sắp đến, cô về đi. Nhớ thu liễm sát khí trên người..." Nhất hào đạo sư còn chưa nói rõ thì đã trực tiếp đá Lăng Lan ra ngoài, một giây tiếp theo, cô thấy mình đang ở đại sảnh của trung tâm học tập.

Ngồi ở góc tường, tiểu Tứ ngồi suy nghĩ, tựa hồ cảm giác cái gì, nó ngẩng đầu, thấy bóng dáng Lăng Lan thì trong mắt nhất thời lộ ra kinh hỉ, vừa mới chuẩn bị lao qua thì nó đột nhiên nhảy dựng lên, vẻ mặt kinh cụ trốn sau một cái cột thật lớn, dè dặt cẩn trọng thăm dò hỏi: "Lão đại?"

Nhìn bộ dạng lấm la lấm lét của Tiểu Tứ khiến Lăng Lan thập phần khó chịu, cô bay vọt một cái, lúc tiểu Tứ còn chưa có phản ứng thì đã nắm lấy lỗ tai nhỏ của nó, siết.

"Tiểu Tứ, ngươi trốn cái gì a..." Lăng Lan cười lạnh nói, cô không đối phó được Nhất hào đạo sư, nhưng thu thập thằng nhỏ tiểu Tứ này thì dễ như ăn sáng.

"Kháng nghị, kháng nghị, cô đáp ứng với tôi không bao giờ gia bạo!” Tiểu Tứ giơ chân kháng nghị đồng thời cũng buông xuống bất ngờ, dám gia bạo hắn khẳng định chính là lão đại Lăng Lan, vừa rồi nó còn cho rằng một người khác đang bắt chước Lăng Lan chứ, một kẻ chuyên giết người tràn ngập sát khí.

Lăng Lan tức giận nới lỏng tay hỏi hỏi tiểu Tứ: "Vì sao lại hỏi tôi có phải Lăng Lan không, chẳng lẽ trừ tôi ra còn có người nào có thể vào đây sao?”

Tiểu Tứ nghiêm cẩn nhìn Lăng Lan, lúc này mới nói:"Lão đại, cô không thấy mình đã thay đổi sao?” Vừa dứt lời, một tấm gương lớn từ trên trời rơi xuống phía đối diện, hình ảnh hai người cùng xuất hiện phản chiếu trên tấm gương.

Lăng Lan ngẩng đầu liền hiểu rõ ý của tiểu Tứ cũng như lời nói của Nhất hào lúc nãy, thu liễm sát khí của mình.

Chỉ thấy hình ảnh của Lăng Lan trong kính đã không còn vẻ vô hại như trước, ánh mắt hung ác, khóe mắt lưu lại sát ý, nhìn thế nào cũng là một trở thành một đứa nhỏ hung ác, một giây tiếp theo có thể công kích người khác.

"Tại sao có thể như vậy..." Lăng Lan chạy tới xoa bóp khuôn mặt mình, muốn cho nó hòa hoãn trở lại. Nếu cứ như vậy mà đi ra ngoài nhất định là dọa chết mẹ cô. Nếu không dọa chết mẹ cô thì cũng dọa hết mấy vị hộ vệ trong nhà.

Dưới sự giúp đỡ của tiểu Tứ, Lăng Lan cuối cùng cũng thành công đem luồng hung sát khí thu lại, khi cười thì vẻ vô hại trước kia trở lại, lúc này cô mới tạm biệt tiểu Tứ, trở lại thế giới của mình.

Tiểu Tứ nhiệt tình vấy hai tay tiễn Lăng Lan, tới khi không còn nhìn thấy bóng dáng của Lăng Lan nữa thì mới buông lỏng cơ thể trực tiếp ngã xuống đất. Nó đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán: đánh chết nó cũng sẽ không nói với Lăng Lan là nó đã đem thời gian trong không gian điều chỉnh thành dài nhất....

Được rồi, kỳ thực Lăng Lan phải ở trong khu rừng nguyên thủy đó lâu như vậy không liên quan gì đến Nhất hào cả, tất cả là do tiểu Tứ tự chủ trương muốn Lăng Lan luyện tập thêm. Chỉ có thể nói Lăng Lan rất "may mắn" vì có một một người luôn cố gắng làm "việc tốt" như vậy, nếu như để cô phát hiện sự thật này, nhất định sẽ có người phát cơn "điên".

Trở lại thế giới thực, bởi vì đã thu liễm sát khí rất tốt nên Lăng Lan trở lại làm một đứa trẻ dễ thương như trước kia, cũng không làm ai chú ý hay suy nghĩ gì.

Ngay ngày thứ hai sau khi trở về đời thực Lăng Lan đã nói với Lăng Tần muốn được luyện tập thực hành đối kháng.

Đương nhiên cô đã đưa ra một lý do hết sức thuyết phục, cô kể lại việc mình đã giao chiến với giám khảo trong quá trình thi, nhưng bởi vì chưa từng tiếp xúc quá với loại thực chiến này nên biểu hiện không tốt lắm, không được điểm cao, cuối cùng chỉ có thể tiếc nuối đứng hạng 17 nhập học ở học viện đồng quân trung tâm.

Lăng Lan tự nhận mình không thể lơi lỏng, sau khi tiến vào học viện đồng quân thì thực chiến chính là một môn học chuyên môn trong chương trình học, mà cô không hy vọng lại mất mặt lần nữa cho nên cô nhân cơ hội còn chưa nhập học,cô muốn được tiến hành huấn luyện trước.

Kỳ thực việc luyện tập như vậy là do Nhất hào yêu cầu, mục đích chính là dùng bạo lực để giải quyết luồng sát khí trên người Lăng Lan.

Sát khí không thể thường xuyên bị cưỡng chế thu liễm được nếu không sẽ gây nguy hại tới thân thể Lăng Lan, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến tương lai, thập phần bất lợi. Trừ phi đạt tới trình độ thần kinh bách chiến giống nhóm đạo sư có thể tự thân thu phát sát khí thì mới không để lại tai họa ngầm.

Lăng Lan yêu cầu khiến Lăng Tần kích động vạn phần, ông thích nhất chính là nhìn thấy đứa trẻ mà mình chăm sóc có thể có chính kiến như vậy, tương lai nhất định có thể trở nên nỏi bật nhất. Lăng Tần cũng không chần chờ, trực tiếp goi người giỏi cách đấu nhất trong những tử sĩ Lăng gia trở về, chuyên phụ trách dạy thiếu gia thực hành.

Lăng LanCứ như vậy, trước khi nhập học một tháng bắt đầu hành vi tự ngược mình.

Ban ngày cùng tử sĩ Lăng gia đối chiến cách đấu, buổi tối thì bị Cửu hào đạo sư vô tình làm nhục. (Với trình độ của Lăng Lan hiện tại thì còn không có tư cách khiến Nhất hào ra tay làm nhục...)

Trong suốt một tháng tiếp theo, cả ngày và đêm đều là đánh nhau kịch liệt, cuối cùng sát khí mà Lăng Lan luôn phải áp chế cũng chậm rãi tan, lại tiếp tục thu lại một chút, cuối cùng luồng sát khí đó cũng biến mất không còn. Bây giờ sát khí chỉ còn có trong lòng của Lăng Lan, bên ngoài cũng chỉ biểu hiện một hai phần, vẫn là đứa trẻ ngây thơ, “vô tội” như trước.

Bởi vì Nhất hào đã an bài thích đáng nên Lăng Lan bình yên sống qua thời gian nguy hiểm này, cùng lúc đó, thời gian nhập học cũng chỉ còn lại hai ngày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.