Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 46: Có sợ không?



Câu hỏi của 413 không được đối phương trả lời, nghênh đón anh ta một đợt đạn công kích mới.

"Chết tiệt! Mở ra chùm tia thuẫn (giống khiên bảo vệ á)." 413 rống giận, đối phương rõ ràng muốn giết người diệt khẩu, không muốn để bọn họ còn đường sống mà.

Lúc này bên cơ giáp đối địch, thấy đối phương (413) của mình được trang bị tia thuẫn cao cấp thì phẫn nộ nói: "Vì sao phản quân lại có loại vũ khí này? Xem ra tin tức chúng ta có không sai, quân bộ cao tầng có người phản bội Liên Bang. Mọi người tiếp tục tăng hỏa lực áp chế bọn họ, mau chóng đánh vỡ tia sáng thuẫn rồi giết hết cho tôi, đội trưởng có lệnh không cần tù binh."

"Dạ!" Theo một tiếng này, hỏa lực viễn trình bắn ra càng lúc càng mạnh, ép cho tiểu đội của 413 gần như không thể động đậy.

"Đội trưởng, làm sao bây giờ?" Người nhận nhiệm vụ mở tia sáng thuẫn, ngăn cản công kích đối viễn trìnhcủa phương hỏi.

Bọn họ mặc dù là lão binh, những sát thủ từ trên chiến trường trở về, có thể vô tình bổ đao về phía địch quốc nhưng những người trước mặt này lại là những đồng đối của họ, họ không thể xuống tay được.

"Số 3 liên lạc tổng bộ, số 5 ẩn nấp, những người khác theo tôi!" 413 quyết đoán ra lệnh sau đó rút kiếm ánh sáng từ sau lưng lao ra ngoài.

413 rất rõ ràng, đối phương có lẽ chỉ là con tốt thí bị cấp trên lợi dụng, căn bản không biết hành động của mình là sai lầm. Nhưng dù vậy... anh ta (413) cũng không thể mềm lòng, anh ta không chỉ một mình, theo anh còn có 5 người nữa, anh không thể vì sự do dự của mình mà khiến tất cả hy sinh, huống chi, người mà bọn họ muốn giết lại là một đứa trẻ vô tội, đây là việc anh ta tuyệt đối không thể tha thứ ...

Đội trưởng quả quyết cũng biểu hiện tinh thần của cả đội, trên chiến trường không bao giờ có thứ gọi là do dự hay mềm lòng, chỉ ác và ác hơn nữa mới có thể là người sống cuối cùng.

Đội cơ giáp chiến ở bên kia thấy bốn cơ giáp mở ra quang thuẫn từ bên này vọt ra thì kích động, người đội trưởng đi đầu hừ lạnh một tiếng nói: "Phóng ra hỏa long."

Theo một tiếng này, sáu con rồng lửa được bắn ra từ sáu cơ giáp lao về phía bốn người 413.

Tiếng súng thanh thúy vang lên, sáu con rồng lửa lập tức nổ mạnh, sau đó tiếng nổ đạn pháo liên tiếp vang lên, mặt đất chấn động, cả chiến trường bụi khói bay mù mịch.

Nguyên lai người vẫn luôn ẩn núp số 5 đã dùng súng ánh sáng từ tay phải bắn về phía 6 con hỏa long khiến chúng dẫn bạo, giúp bốn người 413 che dấu dấu vết của mình.

Trong màn hình đều là một mảnh sương khói, điều này làm cho chỉ huy đội công kích bên kia do dự, đây có nghĩa là bọn họ đã tiêu diệt đối phương thành công hay là bị chặn lại, không chờ hắn ta tìm hiểu thì cơ giáp đã khẩn cấp cảnh báo: "Nguy hiểm, nguy hiểm,đã bị địch quân nhắm trúng, né tránh né tránh..."

Phản ứng đầu tiên của hắn ta là nhanh chóng lui ra phía sau, bởi vì hắn đã nhìn thấy một cơ giáp từ trong khói bụi xuất hiện lao về phía mình.

Hắn kích động giơ súng hạt ánh sáng của mình lên, liều mạng nhấn hạ cò súng, hoàn toàn quên động tác tránh né, hắn muốn dùng lượt công kích này để làm đối phương lui lại hoặc ngừng công kích.

Chỉ thấy đối phương đang theo quỹ đạo thẳng bỗng thay đổi hướng chạy thành một đường cong quỷ dị, dễ dàng né tránh một loạt chùm ánh sáng mà hắn ta vừa bắn ra. Ánh mắt hắn ta co rút lại nói thầm:"Làm sao có thể? Vô tự né tránh. Làm sao bọn chúng (413) có thể biết được động tác né tránh cao cấp của quân bộ, chuyện này rốt cuộc là sao?"Cho dù là hắn xuất thân từ trường quân giáo hàng đầu còn chưa được học động tác đó thì làm sao phản quân lại có kẻ học được động tác này?

Trời ạ, đây đến cùng là có chuyện gì? Giờ phút này hắn mới ẩn ẩn cảm giác có chút không thích hợp, nhưng đã là quá trễ.

Tiếng hét sợ hãi của đội viên truyền từ hệ thống liên lạc, không đợi hắn hỏi chuyện gì thì màn hình cơ giáp của mình liên biến thành màu đen, cho dù hắn cố gắng điều khiển thế nào cũng không được, cho dù nhấn nút khởi động lại cũng không có phản ứng.

Lúc này hắn mới hiểu rõ khu trình tự của cơ giáp của mình đã bị đối phương phá hủy, mà hắn ta giờ đã thành ba ba nằm trong rọ.

Vì sao lại như vậy? Vì sao một người đường đường là một thiếu uý tốt nghiệp hạng ưu ở trường quân giáo như hắn lại thua trong tay kẻ thù một cách dễ dàng như vậy? Thế giới này chẳng lẽ đã điên đảo rồi sao? Hắn không thể tin, sắc mặt tái nhợt ngã ngồi ra ghế điều khiển, không nhúc nhích.

Thời điểm 413 công kích vẫn thủ hạ lưu tình, chỉ hủy khu khởi động và trình tự của cơ giáp mà không trực tiếp công kích khoang điều khiển của cơ giáp, để cho đối phương một con đường sống. Đương nhiên tạo thành cục diện như vậy cũng là do đối phương không đủ năng lực, nếu không đám người 413 mới phải là người chết trước.

Nhìn sáu bộ cơ giáp đứng bất động trước mặt, 413 nhịn không được phỉ nhổ trong lòng,mẹ nó, may mà người điều khiển đám cơ giáp hoàn hảo này đều là người mới chưa trải qua chiến tranh, bằng không với số vũ khí được trang bị hùng hậu như vậy thì làm sao những vũ khí thô sơ như súng ánh sáng của bọn họ có thể đàn áp được, thắng bại còn không biết thuộc về ai đâu.

Lúc này, số 3 nhận nhiệm vụ liên hệ với tổng bộ báo cáo:"Đội trưởng (413), đại đội trưởng (đại úy) nói, đem những người này bí mật đưa tới tổng bộ Đao Phong, đồng thời hủy đi toàn bộ cơ giáp của bọn họ, làm sao để đối phương nghĩ rằng người điều khiển cơ giáp đã chết."

413 gật gật đầu, phân phó: "Số 3 và số 5 ở lại đây hoàn thành nhiệm vụ của đại đội trưởng, những người còn lại theo tôi đi cứu người. "

"Vâng!"

Cứ như vậy tiểu đội của 413 phân thành hai nhóm, một nhóm cơ giáp vẫn hoàn hảo nhanh chóng bay về hướng Lăng Lan biến mất.

413 mang theo ba đội viên bay một đoạn lại phát hiện một vấn đề rất quan trọng, trong phạm vi tầm mắt của bọn không phát hiện bất kỳ động tĩnh khác thường nào, điều này có nghĩa là họ không thể tìm thấy vị trí của Lăng Lan.

.

Bất đắc dĩ 413 đành phải phân phó đạo "Mở quy trình tìm kiếm diện rộng, nếu phát hiện dị thường hay mục tiêu, lập tức thông báo."

"Rõ!" Sau một tiếng, 3 giá cơ giáp phía sau 413từng người lựa chọn một góc độ, hướng bên đó tìm kiếm.

413 điều khiển cơ giáp của mình bay về phía trước, anh ta vô cùng sốt ruột, bởi vì bị chặn lại mà bọn họ trễ mất 5 phút, trong 5 phút này rất nhiều vấn đề có thể xảy ra, anh ta chỉ hy vọng Lăng Lan có thể cố gắng duy trì đợi bọn họ đến cứu viện.

Mà bọn họ phải mau chóng phát hiện tung tích của Lăng Lan bằng không hết thảy đều là uổng công.

Không đề cập tới 413 bên này đang khẩn trương tìm kiếm, Lăng Lan bên kia cũng vừa mới trải qua thời khắc sinh tử, cực kỳ nguy hiểm.

Trên đường né tránh, H-Bahn lại bị trúng thêm một lần tấn công từ xa của đối phương, ngay lập tức nó phát ra lời cảnh báo xe sẽ bị phân giải (nổ) sau năm mươi giây.

Bởi vì sử dụng để vận hành siêu tốc, lực phòng ngự của H-Bahn đã giảm xuống mức bằng 0, hơn nữa lại bị đánh trúng nó ngay lập tức không thể tiếp tục duy trì.

"Có sợ không?" Lăng Tần cười xoa đầu Lăng Lan, mà cánh tay kia của ông đã cầm sẵn hai khẩu súng hạt laser.

"Không sợ!" Lăng Lan bình tĩnh đáp, tựa hồ cũng không để ý sống chết của bản thân. Điều này làm cho Lăng Tần kinh ngạc rất nhiều cũng thập phần vui mừng, cảm thán Lăng Lan quả nhiên là có phong phạm của Lăng Tiêu thiếu tướng ngày trước.

Ông không biết sở dĩ Lăng Lan không sợ chết như vậy là vì cô đã đựơc rừng rậm trong không gian học tập mài dũa, cô đã học được cứ sợ hãi là không thể tự cứu lấy mình, phải bình tĩnh bình tĩnh mới có thể tìm ra một con đường sống.

"Bảo vệ tốt bản thân!" Lăng Tần vỗ vỗ đầu Lăng Lan, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cơ bắp toàn thân lập tức buộc chặt, ông đã sẵn sàng với cuộc chiến sắp tới. Và Lăng Lan cũng như thế, chỉ là động tác của cô đã được dấu sâu hơn.

Mà lúc này Lăng Linh thất đã đếm ngược tới 10

[/size]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.