Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 47: Tiểu Tứ tự động xin giết giặc!



Khi Lăng Linh thất đếm ngược về một thì chiếc H-Bahn đang chạy với tốc độ cao bỗng ngừng lại đột ngột, Lăng Lan cảm thấy mình như bị ném ra ngoài nhưng vẫn bị cố định trên ghế do dây an toàn vẫn chưa được tháo ra.

Rất nhanh Lăng Lan đã nhận ra lực quán tính đang yếu đi, cơ thể cô bỗng nhẹ hẳn, dây an toàn được cởi bỏ, lúc này H-Bahn mới chỉnh thức hư hỏng hoàn toàn, nổ ra thành những mãnh nhỏ.

"Trốn!" Lăng Tần khẽ quát một tiếng, ông nương theo lực phóng cuối cùng của H-Bahn mà lao ra ngoài. Lăng Tần sớm quyết đoán, mình sẽ dùng bản thân để làm mồi nhử, hấp dẫn sự chú ý của sát thủ chung quanh, để Lăng Lan có cơ hội đào thoát.

Lúc này Lăng Lan ở phía sau cũng lao ra theo, giữa những mảnh vỡ nhỏ của H-Bahn, cô nhanh nhẹn bắt lấy một mảnh vỡ, đây là vật mà cô đã nhắm tới từ trước, không lớn cũng không nhỏ, vừa vặn có thể che dấu thân thể nho nhỏ của cô, vả lại hướng mà nó rớt xuống cũng là chỗ mà cô muốn nấp.

Lăng Lan giống như một con thạch sùng bám vào mảnh vỡ kia, lợi dụng những mảnh vỡ xung quanh che dấu, cô nhanh chóng linh hoạt xoay người để mảnh vỡ che trên đầu mình rồi thu liễm hơi thở, để mảnh vỡ tự do rơi xuống vùng đất trống không có bất cứ thứ gì có thể che dấu ẩn nấp.

Sau khi rơi xuống Lăng Lan ngay lập tức vận chuyển khí quyết để nó chạy khắp thân thể rồi vận sức ở eo cùng hai chân đánh mạnh xuống mặt đất. Tất cả mọi người đều không thể ngờ tới được, dưới mảnh vỡ giữa vùng đất trống, một cái hố cứ như vậy được tạo ra, vừa đủ che dấu một thân thể nho nhỏ nhưng sức mạnh phi thường trong đó.

Sở dĩ Lăng Lan lựa chọn tránh né ở vị trí này là vì cô biết con người luôn có ý thức rằng giữa một vùng rộng rãi mà trống không thì chắc chắn sẽ không ai dám trốn ở đó, quá dễ bị phát hiện, và những nơi như thế càng dễ bị những kẻ truy đuổi xem nhẹ, chúng chỉ quan tâm tới những nơi có bụi cỏ cao hoặc nơi có cây thấp, rất dễ có người trốn ở đó.

Đương nhiên Lăng Lan trốn ở chỗ này cũng không phải bởi vì an toàn, cô muốn phản kích, khi tất cả mọi người đều tập trung ở chỗ trước mặt, vị trí mà cô đang đứng này chính là nơi thuận lợi nhất để cô có cơ hội một chiêu giết hết bọn họ.

Lăng Lan không thể không mạo hiểm, bởi vì địa điểm đối phương lựa chọn mai phục thật sự thật quá tốt, là nơi mà lực lượng bảo vệ của thành phố yếu nhất. Phải biết rằng quảng đường đi từ Lăng gia đến học viện đồng quân trung tâm đi ngang qua rất nhiều thành phố giàu có, phồn hoa, chỉ có duy nhất một đoạn đường đi mắt nửa tiếng này là vắng người, khung cảnh hoang vắng, chỉ có cây cối,và những loại thú hung dữ sinh sống.

Nếu bị phục kích trong này thì nhanh nhất cũng phải mất mười lăm phút sau cảnh sát và đội cứu hộ của hai thành phố mới có thể tới ứng cứu được. Lăng Lan tin rằng chỉ 15 phút thôi thì mình cũng đã bị bọn sát thủ ở đây giết chết vô số lần rồi. Cô tin tưởng nếu như đối phương không thể tìm thấy cô ở chỗ khác, chúng nhất định sẽ dùng biện pháp khác để truy tìm, thậm chí có thể đào ba tấc đất lên để tìm ra cô. Tới lúc đó cho dù cô đã trốn ở điểm mù thì việc bị đào ra chỉ còn là chuyện sớm hay muộn, tới lúc đó cô cũng không dám chắc mình có thể sống thoát ra không.

Mấu chốt nhất là cô cũng không thể xác định Lăng Tần quản gia có thể duy trì trong 15 phút đó không, nếu không ra tay, cô chỉ sợ mình sẽ đánh mất đi người thân đầu tiên ( sau mẹ Lam) ở thế giới tương lai này, cô không dám nghĩ đến chuyện đó sẽ đáng sợ như thế nào.

Rất nhanh ba chiếc H-Bahn bay tới, bất quá đối phương rất cẩn thận, cũng không tới gần, chúng từ từ đáp xuống cách vị trí Lăng Lan trốn 30 thước.

Người của hai trong số trong số ba chiếc xe bước xuống, tổng cộng có tám người, tất cả đều là những gì người đàn ông cường tráng và được võ trang toàn thân, đầu đội nón phòng hộ, mặc áo quần phòng hộ, cầm súng lazer hạt tự động, đây đều là những trang bị hoàn toàn bình thường và có thể thấy ở bất cứ quân đoàn nào, thậm chí nó còn phổ biến trong người dân, thoạt nhìn đối phương rất cẩn thận, những sơ hở có thể để lại dấu vết đều được loại trừ.

Tám người kia bắt đầu cẩn trọng tiến về phia xác xe H-Bahn, để một chiếc H-Bahn vẫn đóng chặt cửa lại, trên chiếc xe còn lại kia được trang bị thêm một nòng pháo laser như cảnh báo nếu bên ngoài có bất cứ động tĩnh gì lạ, nó sẽ ngay lập tức bắn đạn, tiêu diệt hết tất cả mọi người, không quan tâm phe mình hay đối thủ.

Rất rõ ràng, ba chiếc xe H-Bahn này đều là xe chiến đấu được cải trang trở thành một chiếc H-Bahn bình thường, Lăng Lan chú ý tới cả ba chiếc xe này đều không có mã hiệu đăng ký theo quy định của Liên Bang, quả nhiên đối phương che dấu tung tích một cách rất kín kẻ.

Lăng Lan có thể quan sát toàn cảnh một cách rõ ràng mà không cần phải ngoi đầu lên nhìn như vậy cũng là nhờ có tiểu Tứ cô, cho dù nhắm mắt cô đều có thể biết tình hình chung quanh trong phạm vi vài cây số. Cô thậm chí còn biết cách chỗ này một khoảng xa, tầm mắt thường không thể nhìn thấy được có 2 cơ giáo chiến đấu hình người đang giơ sẵn súng tầm xa nhắm đến bên này, đối phương căn bản không muốn bên này lưu lại chút hậu họa nào.

Lăng Lan bình tĩnh để ý thức trong không gian tính toán xác xuất thành công của các loại công kích, tuy rằng cho đến bây giờ những phương pháp cô nghĩ ra đều có xác xuất thành công bằng 0. Bất quá Lăng Lan cũng không hoãn loạn, khoảng thời gian trước khi huấn luyện sinh tồn ở khu rừng nguyên thủy cô đã học được một điều rất quan trọng, cho dù chết thì vẫn phải bình tĩnh mà đối mặt, cơ hội sẽ xuất hiện lúc không có khả năng xảy ra nhất.

Muốn có cơ hội sống, quan trọng nhất là phải giải quyết chiếc H-Bahn đang áp trận ở đây và hai cơ giáp như hổ rình mồi ở chỗ xa kia. Tuy rằng hai khẩu súng laser cỡ lớn đang hướng về phía này của hai cơ giáp kia rất nguy hiểm dù có khoảng cách khá xa nhưng Lăng Lan vẫn quyết định giải quyết nguy hiểm trước mắt trước.

Nhưng mà vũ khí cô mang theo trên người căn bản không đủ để cô giải quyết một chiếc H-Bahn được võ trang toàn thân, huống chi ở đây còn có mấy tên sát thủ lợi hại, đối với cơ thể còn chưa phát triển, cùng lắm Lăng Lan chỉ có thể đối phó với một người, nếu là hai người thì cô cũng có thể gắng gượng, nhưng mà bây giờ, địch quá đông…

Nên làm cái gì bây giờ?

"Trời a, sao tới thời khắc mấu chốt cô lại quên tôi vậy?” Giọng nói bất mãn của tiểu Tứ vang lên, nãy giờ nó đều chờ Lăng Lan có thể cầu mình giúp đỡ, thế mà cô lại chẳng nhớ gì khiến nó phải lên tiếng kháng nghị.

"Ách? Ngươi có thể đối phó với bao nhiêu người?" Lăng Lan sửng sốt, cô hoang mang, bản thân cô cũng không chắc có thể đối phó được hai người, mà một ý thức không có thân thể thực như tiểu Tứ chẳng lẽ có thể?

"Đối phó với người tôi đương nhiên không làm được rồi, nhưng đối phó với mấy chiếc H-Bahn đó thì cũng dư sức.” Tiểu Tứ buồn bực, vì sao lão đại nhà mình lại ngốc như vậy đâu, người cũng không phải máy tính, làm sao nó xâm nhập không được.

Lời nhắc nhở của Tiểu Tứ khiến Lăng Lan tỉnh ngộ, xem ra cô đã để tâm vào những chuyện vụn vặt quá rồi, quên chuyện những chiếc H-Bahn hiện nay đều được điều khiển bởi quang não trí năng, mà tiểu Tứ lạ là khắc tinh của quang não, chỉ cần cho nó cơ hội thì việc đoạt quyền khống chế mấy chiếc H-Bahn kia dễ như lòng bàn tay…

"Với khoảng cách này ngươi có thể xâm nhập không?" Lăng Lan lo lắng hỏi một câu.

"Xa thêm mười thước cũng không có vấn đề gì... Nếu tinh thần lực của cô lại cao thêm một chút thì khoảng cách xâm nhập các loại quang não khác của tôi cũng xe được đẩy xa hơn.” Tiểu Tứ trả lời mang theo tiếc nuối, tựa hồ khinh bỉ Lăng Lan, là cô hạn chế năng lực của nó.

Lăng Lan thẹn quá thành giận: "Còn không làm nhanh lên, nếu tôi chết ở đây ngươi cũng đừng hi vọng có tương lai…”

Tiểu Tứ sợ run cả người, nó sao có thể quên điểm này chứ. Không dám tiếp tục nói nhảm, nó nương theo tinh thần lực của Lăng Lan hướng về phía chiếc H-Bahn.

Đúng lúc này, tám người kia đã lướt qua chỗ Lăng Lan trốn, dù sao chỗ này trừ những mãnh vụ lớn nhỏ trên mặt đất không còn bất cứ thứ gì có thể giúp con người chạy trốn, bọn họ rất đương nhiên loại trừ nơi này đi thẳng về phía bụi cỏ cao rậm trước mặt. Rất rõ ràng đây mới là nơi ẩn nấp hoàn hảo nhất.

Đối phương càng ngày càng tiến tới gần bụi cỏ, tâm Lăng Lan cũng càng lúc cũng khẩn trương, bởi vì vị trí mà Tần quản gia trốn chính là nơi đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.