Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 5: Còn tốt, vẫn là nữ



Biết Lăng Lan cũng không trách cứ mình, học tập cơ âm thầm cao hứng, nhưng khi nó nghe được câu hỏi của Lăng Lan thì tất cả vui sướng lập tức chạy hết, nó nôn nóng nói: “Cô đã hai ngày hai đêm không tỉnh, làm cách nào cũng không thể tra ra nguyên nhân, mẹ cô khóc đến cơm đều ăn không được, bọn họ quyết định nếu qua hôm nay mà cô vẫn không tỉnh thì sẽ đem cô đi bệnh viện đó, nhưng nghe ý tứ của bọn họ thì nếu như đưa cô đi bệnh viện thì sẽ có chuyện gì không tốt xảy ra, tôi cảm thấy có chút không ổn nên mới nhanh chóng tới đánh thức cô đó.”

Lăng Lan cả kinh, cô cũng không thể đến bệnh viện được, ai biết khoa học kỹ thuật nơi này có thể kiểm tra ra cô trong đầu cô có cái gì hay không , nếu như bị phát hiện, chờ đợi cô khẳng định là kết cục làm chuột bạch, cô nhất định phải ngăn loại chuyện này xảy ra.

Vì cuộc sống an toàn cùng tự do của mình, Lăng Lan không kháng cự nữa, cô mở giọng gọi to lên, báo cho những người khác biết cô đã tỉnh.

Lăng Lan nguyên bản chỉ muốn tùy tiện phát ra một chút âm thanh mà thôi, lại không nghĩ rằng, cô vừa mới mở giọng, thì một thanh âm kinh thiên động địa vang lên.

Giọng trẻ con trong có cô chút nữa bị dọa đến, nó hơi sợ hỏi: “Làm gì mà cô lại kêu bi tráng như vậy?”

Bị thanh âm của chính mình làm cho bất ngờ, Lăng Lan lập tức xấu hổ trả lời: “Đói quá……”

Thua dưới bản năng của thân thể, Lăng Lan không tránh được muốn khóc. Phải biết rằng cô nguyên bản muốn làm một cục cưng đáng yêu, tĩnh lặng, để cha mẹ được vui lòng, mà hiện tại…. xem ra kế hoạch ấy của cô phải ngâm nước nóng rồi.

Có thể phát ra loại tiếng vang kinh thiên động địa, thì thấy thế nào cùng không trở thành một cô bé vẵn tĩnh được rồi…

Tiếng khóc đáng sợ của Lăng Lan làm cho người đang nghỉ ngơi ở bên cạnh bừng tỉnh. Lam Lạc Phượng đột nhiên vùng dậy, ôm chặt con gái của minh, trong mắt vừa có vui mừng vừa lại vừa có sợ.

Con gái của cô rốt cuộc có động tĩnh rồi, nhưng vì sao nó lại khóc ra tiếng khóc thê lương như vậy, có phải có chuyện gì không thảo đáng hay không.

Những người tử sĩ mang chức nghiệp thầy thuốc ở phòng bên cạnh nghe thấy động tĩnh liền tiến vào, sau khi tiến hành kiểm tra nghiêm túc, bọ nhọ đưa ra kết luận: Khóc do quá đói.

Lam Lạc Phượng vui vẻ mà nhìn đứa nhỏ đang liều mạng bú sữa trong ngực mình, viên đá luôn treo trong lòng cuối cùng cũng có thể cuộc buông xuống.

Rốt cuộc cũng bú xong…… Không, là sau khi ăn cơm mới đúng, Lăng Lan rốt cuộc có sức lực mở mắt nhìn thế giới này.

Đây là một căn phòng ngủ, phòng ngủ rất lớn, đầu nhỏ của Lăng Lan dạo qua một vòng, thế nhưng tầm mắt lại không thể nhìn hết được toàn bọ căn phòng ngủ, như vậy có thể thấy được gian phòng này rộng lớn tới mức nào.

Trong phòng ngủ được trang hoàng rất đẹp, những vật dụng trong phòng đều mới, mà màu sắc của chúng lại được kết hợp vô cùng hài hòa. Sau đó, Lăng Lan đầu tiên được nhìn thấy mặt mẹ trong kiếp này.

Cô nằm trên chiếc giường rất rất lớn, trừ bỏ cô và mẹ chiếm đi một phần thì vẫn còn có rất nhiều không gian, chắc cô có lăn 10 vòng cũng chẳng rơi được xuống đất, đương nhiên với điều kiện là cô có thể lăn.

Đầu giường không có những chiếc kệ nhỏ nhỏ xinh xinh như kiếp trước, nó nằm chính giữa, và dựa vào những vật thể kim loại có hình người, nhưng tạo hình này có chút cổ quái làm Lăng Lan nghĩ tới người máy thường xuất hiện trong những bộ phim ở kiếp trước mà cô xem.

Trong phạm vi tầm mắt của Lăng Lan, cô nhìn không thấy bất cứ loại dụng cụ nào trong phòng ngủ, không, nói chính xác hơn là không có bất cứ dụng cụ nào trong phòng trừ giường.

Lăng Lan đối với chuện này cũng không có nghĩ nhiều, chung quy đây cũng là vạn năm sau, ai biết được thế giới nãy đã phát triển trở thành bộ dáng gì, chỉ cần chính mình ở chỗ này sinh hoạt đi, khẳng định sẽ tìm được đáp án, cô cũng không sốt ruột.

Trong phòng ngoại trừ cô và mẹ còn có thêm một người phụ nữ lớn tuổi nữa, bà đang đứng giữ ở bên người mẹ cô. Lăng Lan hiếu kỳ cố gắng ngướng người liếc mắt nhìn một cái, cô phát hiện tuy rằng vẽ ngoài của người phụ nữ đó rất hòa ai, nhưng biểu tình lại thập phần cẩn thận, cẩn thận giống như bộ dạng của người hầu, chắc đây không phải là người lớn rồi, khả năng lớn nhất là người hầu ở bên cạnh mẹ rồi.

Thấy vậy, tâm tình của Lăng Lan thực sung sướng, điều này có nghĩa là cô được sinh ra trong gia đình có điều kiện không tồi rồi, về sau cô sẽ không sẽ không cần vì phí sinh hoạt mà lo lắng nữa rồi, đâu chính là sự kiện cực kỳ cực kỳ tốt không thể nghi ngờ. Điều này khiến cho cô vui vể vô cùng.

Kiếp trước vì tiền xem bệnh cho cô quá nhiều nên mới khiến cho gia đình không ngừng đi xuống, lúc này đây có thể tránh được tình huống đó rồi.

Lúc này Lăng Lan cũng không biết, có đôi khi gia cảnh càng tốt, càng có tiền nhiều hơn, thì càng có nhiều vấn đề để lo lắng hơn. Đương nhiên đây đều là chuyện phía sau, chúng ta không nói đến.

Quan sát tình huống chung quanh xong, lúc này Lăng Lan mới đem tầm mắt trở về bên người phụ nữ đàng cầm tay mình, đây là mẹ kiếp này của cô, là một vị mỹ nhân siêu cấp xinh đẹp, cho dù Lăng Lan là con gái nhưng khi nhìn thấy dung mại này cũng có chút mê say trong lòng.

Lăng Lan đối này chuyện này rất vừa lòng, như vậy khi cô lớn lên thì cũng sẽ xinh đẹp không kém rồi, dù không thể làm đại mỹ nữ thì làm tiểu mỹ nhân cũng khiến cho cô thỏa mãn. Chả ai ghét bỏ chính mình khi lớn lên có thể đẹp hơn một chút.

Lúc này, một vị trung niên chừng bốn năm mươi tuổi đi tới mép giường, đúng là quản gia Lăng Tần, ông biểu tình cung kính mà nói chuyện cùng Lam Lạc Phượng.

“Phu nhân, đã sắp xếp ổn thảo mọi việc ở chỗ chính phủ cũng như ở quân bộ, một tháng sau, Liên Bang sẽ chính thức công bố thiếu gia Lăng Lan là người thừa kế của Lăng Tiêu thiếu tướng.” Giọng nói của Lăng Tần ngữ có chút trầm trọng, nếu là có thể, bọn họ tình nguyện bảo vệ gia đình có thể tồn tại vững mạnh như trước kia mà không phải như bây giờ, đẩy tiểu thư vào một cuộc sống không bình thường, vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn và nguy hiểm.

Lăng Lan thiếu gia? Lăng Lan nghe được tên của mình, nguyên bản tinh thần có chút mệt mỏi lập tức phấn chấn. Thế giới có một đứa bé trai cùng tên với cô ư? Lăng Lan lúc này mới nghĩ nhớ ra, cô còn không biết tên của mình.

Lam Lạc Phượng nghe Lăng Tần lời nói, hốc mắt lại đỏ lên lần nữa, những giọt nước mắt trong suốt cứ như vậy rớt xuống: “Lăng Tiêu nhất định sẽ cao hứng.”

Lam Lạc Phượng biểu hiện như vậy khiến cho người nữ bộc bên cạnh hoảng sợ mà khuyên giải, một lúc sau Lam Lạc Phượng mới có thể bình phục tâm trạng của mình.

Lam Lạc Phượng lau nước mắt, cô cố nén bi thương, cô biết chính mình không thể ngã xuống, những thứ của Lăng Tiêu cùng với đứa con Lăng Lan đều đang cần cô bảo vệ, dù Lăng Lan có thể kế thừa mọi thứ của Lăng Tiêu, thì chờ tới lúc con lớn dần cũng sẽ còn rất nhiều nguy hiểm có khả năng, cô không thể thiếu cảnh giác.

Lam Lạc Phượng cúi người hôn lên khuôn mặt nhỏ của Lăng Lan nói: “Lăng Lan, con của mẹ, mẹ thực xin lỗi con, từ nay về sau, con chính là thiếu gia của Lăng gia, mãi mãi cũng chỉ có thể là thiếu gia của Lăng gia!” Trong lòng Lam Lạc Phượng đối với con thưc áy náy, nhưng tia kiên quyết trong mắt cô không vì vậy mà bớt đi.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ --------

Lời nói của Lam Lạc Phượng làm Lăng Lan cảm thấy có chút hỗn độn: Lăng Lan thiếu gia? Là chỉ cô sao? Chết tiệt, tôi thế nhưng đầu thai làm con trai sao? Nhất định là nghe lầm rồi……

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ --------

Bởi vì hai ngày này Lam Lạc Phượng vẫn luôn lo lắng cho Lăng Lan, nên thân thể đã tiêu hao quá nhiều, sau khi xử lý xong một số việc liền không chịu nổi mà ngủ quên.

Lăng Lan chờ người nữ bộc kia xoay người liền lén lút đưa tay kiểm tra thân thể một chút…

Bình! Lăng Lan lập tức bình tĩnh.

Còn tốt, vẫn là nữ, phía dưới không xuất hiện thêm đồ vật lạ nào.

Lăng Lan thật cao hứng, cô vẫn gọi là Lăng Lan như trước, dù sao cái tên này cũng theo cô hơn hai mươi năm, đột nhiên đổi cái tên khác, cô có chút khó tiếp nhận,

Bất quá, không chờ cô cao hứng lâu cô liền lâm vào một mảnh lo lắng.

Nếu chữ thiếu gia này có ý nghĩa giống như vạn năm trước, vậy chắc chắn có diều gì đó khong tốt xảy ra. Cô khẳng định bởi vì nguyên nhân bất đắc dĩ nào đó mà bị bắt nữ giả nam, trở thành thiếu gia của nhà này.

Điểm áy náy trong mắt mẹ, cô nhìn thấy rất rõ ràng. Chính là dù cho áy náy, nhưng mẹ cô vẫn quyết định như vậy thì nhất định có tình huống gì đó mà chỉ khi cô trở thành “đàn ông” mới có thể xoay chuyển được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.