Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 55: Gay từ đầu liền hoài nghi !



Lăng Vũ khôi phục tâm tình thì thấy Lăng Lan vẻ mặt tò mò nhìn súng laser bên người mình,anh ta không nói gì, mở túi đựng súng rồi chìa ra: "Thích không? Đây là súng hạt laser, tuy uy lực kém hơn súng tự động, bất quá vẫn có thể xủ lý những kẻ không mặc trang phục bảo hộ. "

Hai mắt Lăng Lan lóe sáng, vẻ mặt hưng phấn mà cầm, cúi đầu nghiên cứu khẩu súng trong tay.

Khóe miệng Lăng Hoa khẽ nhếch, giờ phút này Lăng Lan khôi phục lại thành mộtđứa nhỏ bình thường, đối với những thứ chưa từng thấy đều rất tò mò.

Chỉ có Lăng Tần vẻ mặt quái dị liếc mắt nhìn Lăng Lan một cái, phải biết rằng Lăng Lan đã sớm chơi đùa vớimấythứ này, vì sao lại cố tình ra vẻ như không biết như vậy? Bất quá ông không nói gì, ông tin tưởng Lăng Lan làm như vậy nhất định có đạo lý của mình, cô quyết định nhẫn nại chờ đợi đáp án công bố cuối cùng.

Nhìn Lăng Lan cầm súng chơi, Lăng Vũ vẻ mặt khẩn trương nhắc nhở: "Đừng m ở cái khóa an toàn kia, chổ đó là chốt mở, ấn loạn sẽ xảy ra chuyện đó."

Lăng Lan trách cứ nhìn Lăng Vũ, giận vì anh không tín nhiệm mình, bất quá cô rất nhanh lại tiếp tục nghiên cứu khẩu súng trong tay, chỉ chốc lát sau, cô chơi xong liền không hứng thú đang muốn trả lại cho Lăng Vũ thì chớp mắt vô tình nhìn thấy khẩu súng của Lăng Hoa, báng súng đó không giống của Lăng Vũ, cô hoang mang hỏi Lăng Hoa:"Vì sao khẩu laser của anh không giống anh ấy?" Lăng Lan phẩyphẩykhẩu laser trong tay.

Lăng Hoa tươi cười trả lời: "Bởi vì súng trang bị cho đội trưởng và đội viên khác nhau."

"Ồ? Hóa ra là vậy, tôi muốn nhìn của anh một chút?" Ánh mắt Lăng Lan lộ vẻ tò mò, tựa hồ muốn biết súng của đội trưởng khác đội viên như thế nào.

Lăng Hoa chần chờ, cuối cùng vẫn đem khẩu laser bên hông rút ra đưa cho Lăng Lan, anh ta cũng không quên nhắc nhở: "Thiếu gia, nhất định không được đụng vào khóa an toàn, uy lực của cây súng này mạnh hơn súng thường gấp 4 lần, không cẩn thận có thể làm mình bị thương đấy. "

Lăng Lan ngoan ngoãn gật đầu, cô cũng không thể cự tuyệt ý tốt của người khác. Sau khi nhận khẩu súng,cô liền đem hai khẩu so với nhau để xem sự khác biệt, tuy ngoại hình không khác nhau là mấy, nhưng hộp năng lượng, nòng súng của Lăng Hoa lớn hơn của Lăng Vũ,xem ra đây chính là mấu chốt khác biệt.

Lăng Lan cầm hai khẩu súng trong tay soi tới sói lui một phen, lúc hai người Lăng Hoa Lăng Vũcho rằng Lăng Lan muốn trả súng cho mình thì hành động tiếp theo của Lăng Lan khiến khóe mắt hai người nhất thời kịch liệt co rúm. Bọn họ không thể tưởng được, thiếu gia nhà mình lại vô sỉ như vậy, quang minh chính đại đem hai cây súng trực tiếp để vào áo phòng hộ của mình, không những vậy còn vừa lòng vỗ túi mấy cái, đắc ý nhìn bọn họ như nói,thứ này là của ta.

Lăng Hoa bất đắc dĩ cười khổ, anh ta nhìn về phía Lăng Tần, hi vọng Tần quản gia có thể mở lời để mấy khẩu laser đó trở về,hai cây súng đó là vũ khi chế riêng cho bọn họ không thể thiếu.

Lăng Tần vừa định mở lời khuyên can, liền nhìn thấy tầm mắt Lăng Lan đã quét đến, ánh mắt ấy kiên quyết và sắc bén khiến ông run sợ, ông lập tức thay đổi quan điểm, nói với Lăbng Hoa cứ để thiếu gia giữ dùm, có gì sẽ làm súng mới đưa cho bọn họ.

Lăng Hoa, Lăng Vũ bất đắc dĩ tỏ vẻ cái gì cũng không thấy được. Mà vẻ mặt Lăng Lan thì cực kỳ thỏa mãn. Mấy người rất nhanh rời khỏi khu vực đồng hoang này,quay trở lại chỗ cơ giáp của Lăng Hoa,Lăng Vũ đáp xuống. Lăng Lan nhìn hai xơ giáp sắt cao lớn trước mặt, chỉ đứng yên một chỗ thôi nhưng Lăng Lan vẫn cảm giác được sự uy vũ của nó, điều này khiến cô cảm thấy thật yếu ớt và nhỏ bé,giống như mình có thể bị nó nghiền nát một cách dễ dàng. Điều này khiến cô không nhịn được mà kích động, giống như nhìn thấy món đồ chơi yêu thích nhất.

Kỳ thực, Lăng Lan cũng không cô thật sự thích cơ giáp như vậy, nhưng mà kiếp trước chỉ có thể nhìn thấy mấy cơ giáp nàytrêntivi, bây giờ những thứ vĩ đại ấy xuất hiện trước mặt, khiến cô cảm thấy mình như đang nằm mơ cảm giác, trong lúc nhất thời cô không thể phân rõ đây là kiếp nào.

"Đây là cơ giáp của Lăng gia chúng ta sao? Quá uy vũ." Lăng Lan nhịn không được cảm thán.

Lăng Hoa nở nụ cười, anh ta nhớ lại lần đầu tiên mình nhìn thấy cơ giáp, cũng kích động,kinh thán như Lăng Lan lúc này.

Lăng Vũ càng thêm đắc ý, anh ta tự hào nói: "Đúng vậy,bất quá đây chỉ là cơ giáp tư nhân nên chỉ có thể lấy màu này, thiếu gia nếu có thể gia nhập quân đội thì còn có thể thấy rất nhiều cơ giáp lớn hơn nữa, mà nếu may mắn trở thành một vương bài sư sĩ, đến lúc đó cậu có thể thay đổi màu của cơ giáp.... Nếu có thể, tôi rất muốn đem cơ giáp của mình biến thành màu đỏ... Rất đẹp... "

"Đừng mơ mộng hão huyền nữa, chúng ta không có cơ hội đổi màu cơ giáp. " Lăng Hoa lần đầu tiên biểu lộ ra tiếc nuối, mỗi cơ giáp sĩ đều muốn khống chế cơ giáp của mình bay tự do trên không trung, có thể chém giết tất cả kẻ địch, khí phách vang trời.

Đáng tiếc, cơ giáp ở Liên Bang vẫn thuộc loại thiết bị vũ khí cấm lưu hành, cho dù là gia tộc có tư cách tư nhân sử dụng cơ giáp thì cũng chỉ có thể giữ loại cơ giáp phổ thông nhất.

Bị đội trưởng của mình đánh vỡ mộng đẹp, Lăng Vũ chỉ có thể thở dài một hơi, làm tử sĩcủa gia tộc, bọn họ không được phép đi trên con đường quân nhân.

Lăng Lan đối hành vi của Lăng Hoa và Lăng Vũ làm như không hay biết, cô vẻ mặt mê say tiến lên, chạm vào những nơi mình có thể với tới, thật lạnh, là hàng thật rồi.

Cô sờ soạng một chút thì không tính, không nghĩ tới lại tiếp tục xoa loạn khiên Lăng Hoa cùng Lăng Vũ cảm giác cả người phát lạnh, giống như bản thân bị đùa giỡn, không có biện pháp, mỗi cơ giáp sĩ thật sự rất trân trọng cơgiápcủa mình, trân trọng nó như chínhcơthể mình.

Lúc này trên không trung truyền đến tiếng động cơ gầm rú kịch liệt, Lăng Lan ngẩng đầu liền nhìn ba cơ giáp đang bay giữa không trung, mỗi người giám sát một hướng.

Lăng Hoađi đến bên người cô hỏi: "Lan thiếu gia, cậu có muốn xem khoang điều khiển cơ giáp không? "

Lăng Tần nhướng mày, vào thời điểm này mà muốn điều khiển cơ giáp để lấylòng thiếu gia sao? Dù sao bọn họ còn không biết xung quanh có thật an toàn hay không mà?

Lăng Hoa thấy thế giải thích nói: "Người của quân đội đã liên lạc với chúng ta, hiện tại đang chúng ta đang ở trong phạm vi bảo vệcủahọ, không cầnlonữa, lúc nãycũngmaymắngặphọ nênchúngconmớithoátkhỏi nguyhiểm."

Lăng Lan vẻ mặt ao ước nhìn về phía Lăng Tần, khiến Lăng Tần không thể mở lời nói không. Thôi kệ, xem như để thiếu gia vui vẻ đi, gặp nguy hiểm nãy giờ, để cô thả lỏng cũng tốt. Vì thế Lăng Tần gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Lăng Lan liền nhìn Lăng Hoa chớp chớp mắt, xem ra Lăng Hoa là muốn để cô vui vẻ.

Lăng Hoa lập tức nói vào trong liên lạc khí: "Lăng Trạch, các cậu xuống đây một chút, thiếu gia muốn xem tư thế oai hùngcủacáccậu, phảibiểu hiện chotốt." Lăng Hoa một câu hai ý nghĩa, sau đó chỉ huy nhóm người bay một vòng, rồi làm mấy động tác cách đấu,dù sao trẻ con vẫn thích nhất xem loại này.

"Dạ!" Lăng Trạch ngầm hiểu.

Chỉ thấy ba giá cơ giáp lượn một vòng trên trời rồi bắt đầu bày ra các động tác cách đấu khiến Lăng Lan ở dưới hưng phấn vô cùng, nhịn không được vỗ tay cổ vũ.

Làm xong các động tác luyện tập,ba cơ giáp bỗng chốc lao thẳng xuống dưới rồi nhanh chóng ngừng lại vọt lên trên, điều này càng làm Lăng Lan hưng phấn.

Lăng Tần thấy một màn như vậy, hốc mắt nhất thời có chút ướt át, Lăng Lan luôn tỏ vẻ trưởng thành sớm khiến ông cũng quên mất đây chỉ là một đứa trẻ 6 tuổi,đứa trẻ như vậy nên hồn nhiên, vui vẻ, đáng tiếc bởi vì Lăng Tiêu gia chủ mất sớm mà đứa trẻ không thể không mang ngọn núi tên Lăng gia, điều này khiến ông không thể không buộc Lăng Lan trưởng thành...

Mà những việc một người cha phải làm bây gìơ chỉ có thể để tử sĩLăng gia làm thay, nếu người điều khiển cơ giáp là Lăng Tiêu thì tốt biết bao...

Ba giá cơ giáp rốt cục hoàn thành, bắt đầu đáp xuống phía dưới. Vì không để mặt đất bị chấn động quálớn, các động cơ mở tên lửa phản lực, cơ giáp chậm rãi hạ xuống, mà động cơ phản lực quá lớn khiến cho khu đất bắt đầu rung lắc dữ dội,mắt thấy Lăng Lan sắp ngã Lăng Hoa liền phản ứng nhanh nhất đưa tay ra đỡ lấy,cũng giư chặt để Lăng Lan không bị lắc nữa.

Lăng Lan cuối đầu xuống, sát khí chợt lóe: Sức tay Lăng Hoa có phải quá lớn hay không!

Trong mắt Lăng Lan bị ý lạnh bao trùm, cô hơi hơi di chuyển thắt lưng, lặnv lẽ thay đổi tư thế đứng.

Cơ giáp càng ngày càng gần, Lăng Lan khó khăn ngước đầu lên, ở phía trên Lăng Hoa nhìn thấy tất cả biểu tình trên mặt Lăng, kích động hưng phấn nhảy nhót , không hề biết sắpxảyrachuyện gì.

Trong mắt Lăng Hoa chợt lóe một tia không đành lòng cùng tiếc hận...

Đúng lúc này, vừa mới đáp xuống, ba cơ giáp đồng thời vươn tay nhắm về phiá Lăng Lan, tất cả mọi người còn chưa phản ứng thì Lăng Hoa đột nhiên cầm lấy tay Lăng Lan ném mạnh lên trời.

Bay qua đỉnh đầu Lăng Hoa, Lăng Lan rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của Lăng Tần và vẻ mặt phẩn nộ của Lăng Vũ đang cùng lai về phía này.

Đáng tiếc đã chậm, ba cơ giáp đang nhắm về phía Lăng Lan bỗng nhiên thay đổi phương hướng, khẩu súng trong tay nhắm về phía hai người Lăng Tần và Lăng Vũ…

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, cô quyết đoán ra tay!

Cánh tay trái Lăng Lan phải vung lên vặn vẹo lại không thành hình nhanh chóng xoay người nắm lấy yết hầu của Lăng Hoa, đồng thời mượn lực khóa đem cơ thể đang treo giữa không trung xoay một vòng ra sau, núp sau lưng Lăng Hoa, cùng lúc này tay trái cũng rút khẩu súng laser lúc nãy đặt bên thái dương Lăng Lan.

"Dừng lại!" Lăng Lan hô lên khiến ba cơ giáp kia đồng thời dừng lại, chỉ một chút nữa thôi là họ đã bót cò.

Bị phản đòn bất ngờ, sắc mặt Lăng Hoa rốt cục đại biến, khó khắn hỏi: "Không biết tôi đã để sơ hở ở đâu bị Lan thiếu nắm nhỉ?”

Lăng Lan nhàn nhạt nói: "Ngay từ đầu."

"Hử?" Lăng Hoa nghe không rõ.

"Từ lúc các ngươi chậm trễ trong việc cứu viện, ta đã hoài nghi các ngươi, đến lúc các ngươi không bị hao tổn gì trở về, ta đã xác định ." Lăng Lan căn bản chưa bao giờ tin tưởng chiến đội tử sĩ Lăng gia.

[/size]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.