Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 56: Ván bài của từng người



Không khí giằng co hai bên càng căng thẳng và lâm vào cục diện bế tắc, ba cơ giáp tuy rằng dùng hết tốc lực nhắm vào hai người Lăng Tần nhưng bởi vì Lăng Hoa ở ngay trong tay Lăng Lan nên bọn họ không dám thật sự bóp cò, để Lăng Lan không bị kích thích mà giết luôn Lăng Hoa.

Mà Lăng Tần và Lăng Vũ tuy rất muốn tiến lên giúp Lăng Lan khống chế Lăng Hoa, nhưng ba cơ giáp rõ ràng không muốn ba người lại nên trực tiếp bắn xuống đất quanh vị trí chân của hai ngươi, xem như cảnh cáo bọn họ không cần hành động thiếu suy nghĩ, bằng không dù chết thì cũng kéo theo tất cả cùng đi.

Hai bên đều cố kỵ lẫn nhau nên cũng không dám nhúc nhích...

"Vì sao?" Cục diện giằng co làm cho Lăng Hoa có thời gian đem vấn đề trong lòng hỏi ra.

"Có thể khiến tử sĩ Lăng gia không cứu viện kịp thời chỉ có một khả năng, đó chính là đã chết trận, tôi nghĩ anh hiểu rất rõ chuyện này nhỉ. " Từ khi bắt đầu tới tuổi đọc chữ, Lăng Lan liền quang minh chính đại đọc tất cả những quyển sách lịch sử của Lăng gia, nên cô đương nhiên rất rõ ràng nội dung hàng đầu để trở thành tử sĩ Lăng gia chính là: tuyệt đối không lựa chọn chủ động rời gia chủ.

Giống như Lăng Hoa nói, gặp tình huống nguyhiểm tử sĩ Lăng gia chỉ có thể lựa chọn tử chiến, mà không thể chạy trốn, bọn họ tuyệt đối không để gia chủ thoát khỏi tầmnhìncủamình, trừ phi toàn quân bị diệt.

Lăng Hoa nghe vậy cười lạnh: "Chẳng lẽ cậu không biết Lăng gia còn có một gia quy những tân gia chủ muốn được tử sĩ bảo vệ thì phải nhận sự ủng hộ của họ sao? Lan thiếu gia cậu nghĩ mình làm được sao?" Khóe miệng hắn ta lộ ra một chút trào phúng, giống như cảm thấy hành động này của Lăng Lan thực ra chỉ là vô căn cứ, phỏng đoán lung tung, cá tính đa nghi rất có thể bị người khác xa lánh, thậm chí có thể hủy toàn bộ Lăng gia, hắn lựa chọn tiêu diệt cũng không sai, chỉ là không thành công thôi.

Lăng Hoa hthở dài: "Lan thiếu gia, lần này cậu tính sai rồi." Hôm nay nữ thần may mắn đã đứng ở phiá bên kia, chỉ có thể trách hắn vận khí quá kém. Bất quá hắn không muốn Lăng Lan đắc ý, hắn tiếp tục nói."Nhưng mà, với tính cách đa nghi như cậu, không chịu tin tưởng người bên cạnh thì về sau ai dám dùng mạng để bảo vệ cho cậu đây. Có khi kẻ bị nghi kỵ tiếp theo chính là hắn. "

Lời nói của Lăng Hoa khiến cho hai người Lăng Tần Lăng Vũ ở phía sau sắc mặt biến đổi, Lăng Tần lời nói này của Lăng Hoa chính là muốn gieo hạt mầm hòai nghi cho những tử sĩ của Lăng gia, làm cho bọn họ không thể tin Lăng Lan, hắn ta muốn Lăng Lan vĩnh viễn không có được sự tán thành của tử sĩ Lăng gia... Ông sợ Lăng Vũcũng đang bắt đầu hoài nghi Lăng Lan.

Sắc mặt hai người Lăng Tần Lăng Vũ biến hóa Lăng Lan thấy rất rõ ràng, tiểu Tứ vẫn luôn theo dơi toàn bộ cục diện, bất cứ động tác nhỏ nào đều không thể tránh được tầm mắt của nó, bao gồm cả con dao vừa rớt ra từ ống tay áo của Lăng Hoa.

Lăng Lan âm thầm phòng bị, miệng cười lạnh nói: "Sai, có sai sao? Nếu như trên cơ giáp của anh có xuất hiện dâu vết hỏa chiến thì có lẽ tôi sẽ hoài nghi phán đoán của mình là sai lầm, nhưng đáng tiếc... Anh đã quên, diễn trò thì phải làm cho đúng chỗ, cơgiáp của anh nếu có thêm mấy vết cháy xém thì mới có thể chứng minh tôi là người đa nghi. "

Lăng Lan không nhanh không chậm đem sai lầm mấu chốt của Lăng Hoa nói ra. Lăng Tần nghe Lăng Lan lời nói, vẻ mặt kích động, hóa ra thiếu gia nhà mình bất tri bất giác đã trở nên lợi hại như vậy, Lăng Tiêu gia chủ thật sự có người kế nghiệp. Một tia tiếc nuối xẹt qua lòng ông,nếu Lan thiếu gia thật sự là thiếu gia thì tốt quá.

Lăng Vũ như bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra những động tác hiếu kỳ lúc nãy của thiếu gia chỉ là giả vờ, kỳ thật nó đều có thâm ý của nó. Nhìn Lan thiếu nhỏ tuổi đang ở trên lưng Lăng Hoa tay trụ yết hầu, Lăng Vũ hai mắt tỏa sáng.

Lan thiếu gia bình tĩnh trí tuệ như thế, quả nhiên không hổ là gia chủ của bọn hắn, mới sáu tuổi tuổi đã lợi hại nhưvậy, chắc chắn sau này cậu ấy còn lợi hại hơn bây giờ nhiều. Giờ phút này, Lăng Vũ chân chính đem Lăng Lan trở thành gia chủ mà mình nguyện ý trung thành.

"Hóa ra cậu cậu không ngừng chạy chơi xung quanh hai cơ giáp chính là vì muốn kiểm tra dấu vết chiến đấu của chúng tôi." Giờ phút này Lăng Hoa mới rõ mình sai chỗ nào, cũng hối hận vô cùng.

Hắn vậy mà bị một đứa trẻ lừa gạt, cứ nghĩ rằng đó chỉ là đứa trẻ 6 tuổi, không nghĩ đến lại có thể thông minh như vậy, nhìn thấu tất cả ván bài mà hắn tạo ra, ngay từ lúc đầu, hắn không chỉ không thể che dấu ý muốn của mình mà còn trong lúc vô tình đã tiến vào bàn cờ của đối phương.

Kỳ thực, ngay từ đầu cũng Lăng Lan không xác định là ai phản bội, cho nên cô trực tiếp cầm luôn hai khẩu súng laser của Lăng Hoa và Lăng Vũ, đảm bảo an toàn cho mình và Lăng Tần, sau đó mê mẩn, không ngừng soi kiểm tra hai cơ giáp để xác định đối tượng.

Lăng Hoa cười khổ, nếu ngay từ đầu hắn đem Lăng Lan trở thành đối thủ ngang bằng thì có lẽ Lăng Lan đã không dễ dàng phát hiện lời nói dối mình, cũng sẽ không thua thảm như bây giờ.

"Chẳng lẽ cậu không nghĩ tới thực lực của tôi sao?Đội trưởng thì chắc chắn phải mạnh hơn đội viên rồi." Lăng Hoa chưa từ bỏ ý định hỏi.

Lăng Lan trầm mặc một cái, sau đó mới luyến tiếc nói: "Kỳ thực, tôi cũng muốn nghĩ như vậy, tôi thật sự không hy vọng có một ngày Lăng gia tử sĩ sẽ phản bội Lăng gia, phản bội tôi... Nhưng mà anh lại quên một điều rất quan trọng, là gia quy hàng đầu của Lăng gia."

Lăng Lan thanh âm rất nhẹ, lại giống như sấm sét nổ bên tai Lăng Hoa: "Khi chúng ta còn có khả năng thì chúng ta không bao giờ vứt bỏ người nhà của mình. Tôi không hoài nghi sự trung thành của Lăng Vũ bởi vì có một vài chỗ trên cơ giáp của anh ta đã bị súng ánh sáng bắn xuyên qua, thậm chí còn có vài vết ở ngay khoang điều khiển, như vậy anh ta đã thực sự xém chút chết ở nơi đó, anh ta đã cố gắng làm tất cả, mà anh, Lăng Hoa, đội trưởng đội tử sĩ Lăng gia, vì chưa chấp nhận tôi lên làm gia chủ nên không bán mạng vì tôi." Lăng Vũ nghe nói như thế, hốc mắt liên ươn ướt.

"Trên cơ giáp của anh không hề có một vết thương nào, như vậy có nghĩa cuộc chiến vừa rồi anh đã đánh rất dễ dàng, mà Lăng Vũ là thành viên trong đội của anh, anh vẫn lựa chọn từ bỏ anh ta, như vậy có nghiã là gì? "

Lăng Hoa không nói gì, hóa ra trong lúc lơ đãng hắn đã tự bại lộ suy nghĩ của mình, quả nhiên hắn quá xem nhẹ đứa trẻ Lăng Lan. Trong lòng hắn ẩn ẩn hối hận,nếu sớm biết Lăng Lan thông tuệ như vậy, hắn nhất định sẽ bảo vệ Lăng Lan thật tốt, không bị những thứ kia dụ hoặc mà mạo hiểm như vậy, có lẽ con của hắn sẽ vì biểu hiện của cha mà nhận được sự bồi dưỡng tốt nhất của Lăng gia... Đáng tiếc.

"Lan thiếu gia, tôi thật hối hận, nếu sớm biết cậu là thông tụê như vậy tôi đã không lựa chọn phản bội cậu, đáng tiếc, là quá chậm. Tôi không dám thỉnh cầu cậu tha thứ, chỉ hi vọng cậu không giận chó đánh mèo, có thể bỏ qua cho người nhà của tôi, tất cả đều là lỗi của một mình tôi." Lăng Hoa thở dài một hơi, vẻ mặt thành khẩn nói.

Lăng Lan mặt không biểu cảm trả lời: "Tôi sẽ không giận chó đánh mèo bất luận kẻ nào."

"Cám ơn Lan thiếu gia!" Lăng Hoa vừa nói một tiếng cảm ơn thì tình hình đột nhiên biến đổi, tay trái hắn ta bắt lấy cánh tay đang chế trụ yết hầu mình của Lăng Lan, tay phải mạnh giơ lên chém xuống cánh tay đang cầm súng của Lăng Lan, hắn nhất định phải giải quyết tai họa ngầm này.

Nhưng mà hắn cảm giác được đầu mình bỏng rát, sau đó chỉ còn lại là cảm giác vô tận hư không.... Hắn không cảm nhận được cánh tay của mình, vì sao không thể bắt được cánh tay nhỏ bé đó?

Sau đó hắn thấy hình ảnh cũng thay đổi, ba cơ giáp trước mặt chỉ còn lại là chấm nhỏ li ti.... Đây là cảm giác cuối cùng của hắn ta.

"Đội trưởng!" Tronh khoang điều khiển của ba cơ giáp truyền lại tiếng hét thê lương.

Sau đó ba cơ giáp quyết đoán nhấn cò súng trongtay ...

Lăng Tần, Lăng Vũ hoảng sợ lao về phía Lăng Lan, muốn ngăn trở sức mạnh của tia ánh sáng đang lao tới.

Chỉ có Lăng Lan vẻ mặt lạnh lùng nhìn ba cơ giáp, trốn cũng không trốn.

Lăng Tần và Lăng Vũ cùng lao tới nằm đè lên người Lăng Lan, hai người dùng thân mình để che kín cho Lăng Lan. ĐiềunàykhiếnLăngLanxémbịđènặngmàchết.

Lăng Lan bất đắc dĩ nói: "Bác Tần, còn có Lăng Vũ , hai người sắp đè chết conrồi, có thể đứng lên trước hay không?"

Lăng Tần cả giận nói: "Con mau nằm yên lại, chúng ta chết không sao nhưng con thì không thể chết, con chính là hi vọng của Lăng gia chúng ta. "

Lăng Vũ cũng gật đầu: "Tôi là tử sĩ của thiếu gia, có thể chết vì cậu chính là trách nhiệm và vinh dự của tôi." Nói xong anh ta cũng không quên đem Lăng Lan đầu đè xuống lại lần nữa, chỉ sợ Lăng Lan không cẩn thận bị tia sáng nào bắn trúng. Nhưng Lăng Vũ cảm thấy có chút kỳ quái, bản thân bị súng ánh sáng bắn trúng vì sao còn có thời gian để trả lời thiếu gia chứ.

Lăng Lan rốt cuộc nhịn không được xem thường nói: "Chẳng hai người không cảm thấy trên mình không có điểm nào đau đớnsao?"

Lăng Tần sửng sốt, đúng vậy, vì sao ông không cảm thấy cái gì chứ?Chẳng lẽ toàn thân đã bị dập nát nên không cảm thấy đau sao? Không thể nào, như vậy chỉ có một khả năng xảy ra...

Đốiphương không tấncông?

Lăng Vũ cũng suy nghĩ cẩn thận, bọn họ quay ra sau nhìn ba cơ giáp,noa vẫn đứng ở đó,vẫn giữ nguyên tư thế bắn nhưng lại không nhúc nhích, giống như bị trúng bùa phép định thần...

Khi nhìn về phia khoang điều khiển của ba cơ giáp họ mới phát hiện, vị trí đó gìơ trống không, ba cơ giáp giờ chỉ còn là sắt.

Mà cách đó không xa, khoang khống chế của ba cơ giáp đang nằm chỏng chơ trên đất, phát tín hiệu cứu viện. Ba khoang khống chế rõ ràng đã rơi vào trạng thái cầu cứu, nếu không có người từ bên ngoài mở ra thì từ bên trong bọn họ không thể thoát ra được. Bọn họ giờ nhưcánằmtrong chậu.

Lăng Tần và Lăng Vũ thấy thế thì kinh hỉ vạn phần, bọn họ nhanh chóng đứng lên, rồi đỡ Lăng Lan đứng dậy, sau đó Lăng Vũ nhanh chóng kiểm tra ba khoang khống chế kia, anh ta cần phải chắc chắn đối phương đã bị khóa ở bên trong không, dù sao bây giờ trên người họ cũng không có vũ khí, anhnhấtđịnhphải cẩnthận.

Mà Lăng Tần chính là đi đến trước thi thể Lăng Hoa, vẻ mặt bi thương. Lăng Hoa là người một tay ông bồi dưỡng để trở thành người nối nghiệp, các phương diện đều rất ưu tú, từ năng lực đến nhân cách đều hàng đầu. Nhiều năm như vậy, bởi vì Lăng Tần dần dần uỷ quyền, Lăng Hoa cũng nhận được sự tín nhiệm của nhôm tử sĩ, mọi người cũng dần chấp nhận anh ta trở thành đội trưởng của tử sĩ Lăng gia đời tiếp theo.

Lăng Tần vốn định, chỉ cần Lăng Hoa nhận rồi Lăng Lan, ông liên đem chức vụ đội trưởng tháo xuống để Lăng Hoađảm nhiệm. Ông tin chỉ cần Lăng Hoa bảo vệ tốt Lăng Lan, vinh quang của Lăng gia liền có thể kéo dàivôtận, mà ông dưới cửu tuyền cũng có thể không thẹn với các vị Lăng gia đời trước.

Nhưng ông vạn vạn không nghĩ tới, người mà ông ngàn chọn vạn tuyển lại phản bội mình, khiến cho ông đau lòng và lo lắng rất nhiều.

Lăng Hoa, cái gì dụ hoặc tới mức để cho con lựa chọn phản bội Lăng Lan, phản bội Lăng gia? Chẳng lẽ còn có thứ gì mà Lăng gia không thể cung cấp cho con sao?

[/size]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.