Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 61: Thế giới cạnh tranh kịch liệt!



Tề Long cũng không phải là người sợ gặp phiền phức, nghe đối phương nói vậy cậu liền đập bàn đứng lên, liếc mắt nhìn Lý Anh Kiệt xem thường: “Kiêu ngạo? Thì sao, mày có ý kiến?” Có đôi khi Tề Long rất vô lại, bởi vì cậu ta không cần lo lắng hậu quả, cậu ta tin tưởng bạn tốt Hàn Kế Quân của mình nhất định sẽ giúp cậu giải quyết mọi chuyện, bây giờ còn có thêm một lão đại cực kỳ uy vũ, Tề Long càng thêm không sợ gì.

Đương nhiên, người được cậu cho là hậu thuẫn vững chắc Lăng Lan, Hàn Kế Quân lúc này vẻ mặt cực kỳ không tốt, cả hai liếc mắt nhìn nhau rồi cười khổ, đặc biệt Hàn Kế Quân, cậu phát hiện Tề Long gần đây càng ngày càng không biết kiêng kị là gì, đây chắc chắn không phải là chuyện tốt, cậu nhất định phải tìm dịp mà gột rửa cái đầu ấy một lần nữa mới được.

Câu nói của Tề Long làm cho mấy kẻ đứng sau Lý Anh Kiệt phẫn nộ, cậu ta nhảy ra quát: "Nhóc con, mày có biết mày đang nói chuyện với ai không?”

"Cháu nội thứ ba của gia chủ Lý gia." Tề Long ngoái ngoái lỗ tai, ý bảo mình không bị điếc, nghe rất rõ ràng.

"Cậu ấy là người đứng đầu trong cuộc thi khảo nghiệm nhập học năm này của học viện đồng quân đó.” Thằng nhóc kia vẻ mặt kiêu ngạo khoe khoang, giống như người đạt vị trí hàng đầu đó chính là mình.

Trên mặt Lý Anh Kiệt cũng có chút tự đắc, đối với mình đoạt được ví trí đầu tiên áp hết mọi người, cậu nhóc vẫn cảm thấy cực kỳ kiêu ngạo.

Hạng nhất? Tề Long liếc mắt nhìn Lý Anh Kiệt một cái, không cảm giác được đối phương mạnh bao nhiêu, bất quá vẫn kém xa lão đại nhà mình. Tề Long đã từng cảm nhận được sát khí trên người Lăng Lan, cậu biết đó nhất định không đơn giản.

Thiên phú mà Tề Long có chính là trực giác mạnh hơn người thường, theo cách nói của Hàn Kế Quân thì đây chính là bản năng của dã thú, Tề Long làm gì cũng không suy nghĩ quá nhiều, tất cả đều dựa vào trực giác liền biết đối phương mạnh hay yếu liền.

Không nghĩ tới người đứng đầu cấp đặc biệt ban một lại kém mình nên Tề Long cực kỳ khó chịu, vì thế thái độ càng không tốt, vẻ mặt khinh thường nói: "Thì sao?"

Hành vi coi rẻ này của Tề Long khiến mặt đối phương nhất thời đỏ lên, cũng khiến cho những đứa trẻ khác bật cười. Tề Long này tuyệt đối có khí chất chọc tức chết người khác.

"Mày…chờ bị lão đại của tụi tao dạy dỗ đi.” Một đứa trẻ khác lao ra hỗ trợ.

"Phải không? Tao đây chờ." Tề Long khinh bỉ nhìn Lý Anh Kiệt, không khách đáp.

Tề Long dám kiêu ngạo như vậy chính là bởi vì cậu ta tin lão đại nhà mình nhất định sẽ ra mặt giúp cậu, che chở cho cậu. Dù sao nếu cậu thật sự đánh không lại, lão đại nhất định cũng sẽ không đứng không không cứu. Tề Long tin chức Lan lão đại tuyệt đối không để đàn em của mình bị ai bắn nạt, nói tóm lại chính là kẻ vô sỉ Tề Long quyết định bám chặt vào Lăng Lan.

Lại nói Lý Anh Kiệt ở bên kia bị lời nói kích thích của Tề Long cũng tức giận mặt đỏ lên, hai gò má đỏ như cóc tía, bất quá cậu ta vẫn nhớ tới gia huấn của tộc mình, vẫn nhớ mình phải duy trì phong độ thế gia, không trở mặt động thủ trước, cuối cùng cậu ta chỉ hung tợn trừng mắt nhìn Tề Long rồi bỏ lại một câu: "Mày chờ."

“Nước” ở học viện đồng quân này rất sâu! Lý Anh Kiệt vẫn nhớ kỹ lời mà cha đã dặn dò mình nhiều lần, khi chưa biết chi tiết đối phương, tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ. Cha cậu cũng nhắc đi nhắc lại nhiều lần: “Quy tắc sinh tồn ở học viện đồng quân chính là cường giả vi tôn (lấy người mạnh làm đầu) .” Nếu muốn dùng thân phận thế gia hay tiền tài để hoành hành ngang ngược ở học viện, đó là không có khả năng. Trừ khi có thể mua được một học sinh cực mạnhđể làm người hộ tống bên mình, còn không cho dù là một đứa trẻ nhà bình dân nhất cũng có thể thẳng tay đánh một đứa con nhà quyền quý, gia đình không thể nhúng tay vào việc này, muốn giải quyết chỉ có thể dựa vào chính mình.

Lời nói của cha khiến Lý Anh Kiệt cũng cố kị vài phần, cậu quyết định án binh bất động trước, điều tra kỹ về học viện, từ từ xát dựng thế lực của mình rồi mới đi tính sổ với thằng nhóc kiêu ngạo kia (Tề Long), để hắn biết sự lợi hại của mình. Lý Anh Kiệt rất tự tin, bằng năng lực và gia thế của mình, tuyệt đối không thua bất cứ kẻ nào trong học viện.

Kẻ đi đầu đã bỏ đi, những kẻ theo đuôi cũng nhanh chóng chạy, bất quá đám nhỏ đó vẫn không quên trừng mắt lại nhìn, biểu thị mình sẽ không quên ngày hôm nay. Bất quá chuyện của sau này để sau này tính.

Lúc này, Lý Tinh Hoằng mới thở dài nhẹ nhõm rốt cục thoát được tên đáng ghét kia.

"Vì sao cậu lại ghét nó như vậy? Nghe nói nó là người có khả năng nhất trở thành gia chủ đời tiếp của Lý gia mà." Hàn Kế Quân tò mò, Lý gia cạnh tranh vị gia chủ nhất định rất kịch liệt, những gia chủ đời trước của Lý gia không phải đều là con cháu trực hệ, người có thể trở thành gia chủ Lý gia phải vô cùng mạnh mẽ, dựa vào năng lực của chính mình để trấn áp những kẻ khác, khiến kẻ khác không thể phản bác.

Lý Tinh Hoằng nghe vậy sắc mặt nhất thời chìm đến, cậu nói: "Tớ thật sự không thích thằng nhóc đó, cho dù nó như thế nào thì tớ cũng không thích, các cậu không biết chứ người anh họ cả của tớ rất rất tốt, tất cả trẻ con chi thứ như chúng tớ đều rất thích anh ấy, đáng tiếc….”Lý Tinh Hoằng nói tới đây vẻ mặt bỗng kiên định, "Cho dù kết quả cuối cùng như thế nào, tớ cũng tuyệt đối không đứng đối diện với phía của anh ấy.”

"Như vậy cậu không sợ đắc tội với Lý Anh Kiệt sao?" Hàn Kế Quân lắc đầu, cách suy nghĩ này của Lý Tinh Hoằng thật sự không thích hợp ở Lý gia, bị tình cảm chi phối cuối cùng chỉ có thể trở thành vật hi sinh. Nếu Lý Anh Kiệt thật sự trở thành gia chủ thì tương lai Lý Tinh Hoằng chắc chắn không thể sống dể dàng.

"Hừ, ai biết sau này có đứa trẻ nào giỏi hơn hắn xuất hiện hay không.” Lý Tinh Hoằng cũng không cho rằng Lý Anh Kiệt có thể dễ dàng đi lên chức vị gia chủ, bởi vì thể chất của anh cả họ không tốt nên tất cả đám người trực hệ khác của Lý gia đều dã tâm bừng bừng, không ngừng đấu đá lẫn nhau, đều nhìn vào vị trí nguy hiểm đó.

"Vả lại, cho dù về sau Lý Anh Kiệt thật sự may mắn kế thừa gia tộc thì tớ cũng không sợ, tớ đã quyết định trở thành quân nhân, đến lúc đó người của Lý gia cũng không quản được tớ.” Lý Tinh Hoằng nói những tính toán của mình trong tương lai, đây cũng chính là lý do vì sao cậu không sợ đắc tội với Lý Anh Kiệt.

Cậu cũng không muốn nhìn thấy người anh họ cả mà mình yêu quý nhất bị người khác bức bách phải mất đi vị trí gia chủ, trở thành người bị cả dòng họ nhốt cả đời. Cho nên cậu hạ quyết tâm sớm rời đi Lý gia, chỉ cần nhìn không thấy thì tâm sẽ không đau.

Đây chính là đại thế gia, hoàn cảnh phức tạp, nguy hiểm khiến những đứa trẻ còn nhỏ buộc phải trưởng thành sớm.

"Hoan nghênh cậu gia nhập." Hàn Kế Quân rất thích tính cách này của Lý Tinh Hoằng, sớm định ra tương lai của mình, sau đó quyết chí tiến lên, đi về phía trước, không để ý tới khung cảnh nhộn nhịp hỗn loạn bên người, những người như vậy rất dễ dàng thành công, Hàn Kế Quân thích nhất là làm quen cùng với những người như vậy, bởi vì đối phương không gây phiền toái cho cậu.

Ừ, chỉ cần một kẻ chuyên gây chuyện như Tề Long là đủ rồi, Hàn Kế Quân không muốn lại có thêm người thứ hai xuất hiện.

Một tổ mười người của phòng 072 cũng không đem chuyện này để trong lòng, tiếp tục ăn uống vui vẻ. Mà giờ phút này Lăng Lan cũng không biết, tương lai cô sẽ có một mối quan hệ dây dưa không rõ ràng với cả gia tộc Lý gia.

Buổi chiều, sau khi tham quan cả học viện một vòng, Tề Long liền kéo Lăng vào phòng luyện tập cách đấu để đánh một trận. Đương nhiên, Lăng Lan cũng không khách khí mà quần ẩu với Tề Long một phen.

Sau trận đấu, nhìn bộ dạng bị đánh đến thảm mà khuôn mặt vẫn cười ngây ngô, lộ ra cả hàm răng trắng tinh của Tề Long, Lăng Lan liền biết thằng nhóc Tề Long này là người cuồng ngược đãi.

Sau khi ăn cơm trưa, Lăng Lan liền gọi người trong nhà đến đón cô. Đợi đến gần thời gian về, cô liền chào tạm biệt các bạn nhỏ tổ 072, có lẽ là trẻ con của thế giới này có trí tuệ trưởng thành sớm nên khi ở chung Lăng Lan cũng không cảm thấy quá phiền phức và nhàm chán. Đương nhiên, cô có thể nhẫn nại như vậy cũng còn vì một lý do khác, đó là tính cách của nhóm bạn nhỏ này quá đáng yêu, khiến mình thương làm mẹ của Lăng Lan nỗi lên cuồn cuộn ...

Cả đám vả mặt buồn bã tiễn Lăng Lan ra ngoài, nhất là Tề Long, cậu cương quyết yêu cầu Lăng Lan phải về nhà thương lượng lại với người lớn để cô có thể học nội trú. Chiếu theo cách nói của cậu ta thì nếu như mỗi khi muốn đánh nhau, cậu ta có thể tìm Lăng Lan bất kỳ lúc nào.

Hào ra muốn cô ở lại là vì có thể tùy thời đánh nhau với cậu ta, “Mơ đi.”, Lăng Lan quyết đoán chặt đứt ý nghĩ muốn ở nội trú. Cô cũng không có sở thích thích đánh nhau tên điên Tề Long đâu, người này cứ giống như giá, đánh hoài cũng không chết, dù cô chắc chắn mình sẽ không bao giờ Tề Long, nhưng mà cứ đánh như vậy rất phiền phức, tốn thể lực mà chẳng được gì.

Cánh cổng sắt của trường vẫn đóng chặt, một mảnh quạnh quẽ, không người, bảo vệ nhìn thấy một mình Lăng Lan đi ra thì vội vàng ngăn lại. Bộ quần áo mà Lăng Lan mặc khiến cho người bảo vệ không biết thân phận của cô. Bởi vì hôm nay là ngày báo danh cho nên trong học viện cũng không hạn chế đồ mà học sinh mặc, nhưng bắt đầu từ ngày mai, học viện bắt buộc tất cả học viên phải mặc đúng quân phục của trường, nếu không, học sinh đừng hòng được xuất hiện trong phạm vi trường học.

Nói đến đồng quân đồng phục của học viện cũng khá đơn giản, tổng cộng có 4 màu. Bốn màu này không phải dùng để phân biệt cấp bậc học của học sinh mà dùng để phân chia lớp học. Việc phân chia như vậy chính là nhắc nhở cho bọn trẻ biệt đặc quyền cả mình, như thế nào gọi cường giả vi tôn.

Đồng phục của trường học được thiết kế giống với quân phục của quân đội Liên Bang, đây cũng là một cách nhà trường hướng cho học sinh phải cố gắng để trở thành một quân nhân thật thụ.

Đồng phục của lớp đặc cấp ban 1là màu đỏ, cổ áo và cổ tay áo cũng khác nhau với các cấp khác nhưng nó có thêm hoa văn màu vàng, nổi bật hơn, nó đại biểu kỳ vọng mà nhà trường dành cho học sinh cấp đặc biệt, hi vọng bọn nhỏ có thể phát huy hết khả năng của mình, tỏa sáng chói lóa giống như màu đỏ giữa muôn màu, cuối cùng trở thành những tinh anh hàng đầu của Liên Bang.

Trường học cũng quy định, những học sinh mặc đồng phục màu khác, khi nhìn thấy học sinh mặc đồng phục màu đỏ, thì cho dù đó là học sinh năm trên cũng phải nhún nhường. Đương nhiên nếu học sinh đặc cấp vũ nhục học sinh có đồng phục khác màu với mình thì cứ nữa năm, đối phương có thể khiêu chiến một lần để báo thù, nếu thắng thì học sinh thách đấu sẻ trở thành học sinh lớp đặc cấp, còn nếu thua, tự nhiên phải gánh hậu quả.

Học sinh lớp đặc cấp những ban còn lại có đồng phục màu trắng, năng lực của những lớp này cũng chỉ kém hơn lớp đặc cấp ban 1 một chút, tương lai có thể đạt trình độ của học sinh lớp đặc cấp ban 1 nhưng cũng có thể rớt xuống những cấp khác. Cho nên để màu trắng là nhắc nhỏ bọn họ, tương lai là do bọn họ quyết định, đạt được màu gì chính là dựa vào nổ lực của bọn họ.

Ban ưu tú là màu xanh dương, ban phổ thông là màu xanh lá, hai màu này chính mà màu sắc dành cho sự bắt đầu, dùng màu này để nói với bọn trẻ, tuy không thể thành những thứ quan trọng nhất nhưng Liên Bang vẫn cần bọn họ không thể thiếu.

Đương nhiên màu của đồng phục không phải không thể thay đổi, cứ nữa năm một lần, học sinh đều có cơ hội nghich tập, chỉ cần đạt đủ điều kiện thì học sinh có thể tiến vào cấp học tốt hơn.

Mà danh sách 50 người của lớp đặc cấp ban 1 chính là mơ ước, là vị trí tranh đoạt của mấy ngàn học sinh, mà những học sinh đã thuộc lớp này cứ nửa năm một lần lại phải nổ lực không ngừng để có thể bảo vệ vị trí của mình.

Đây chính là điều đầu tiên mà học viện đồng quân trung tâm dạy cho học sinh: phải cạnh tranh, cạnh tranh và không ngừng cạnh tranh

[/size]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.