Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 69: Hiền toái đi theo



Lâm Trung Khanh sắc mặt khó coi xoay người đứng lên, cậu ta vẻ mặt sa sút nói: "Là tớ thua." Nhưng rất nhanh cậu lại ngẩng đầu lên, trừng lớn hai mắt vẻ không phục , "Nhưng lần tiếp theo, tớ nhất định sẽ không lại thua cậu." Chiến ý trong mắt vẫn còn, cũng không bởi vì thất bại mà đánh mất niềm tin.

Lăng Lan đăm chiêu nhìn cậu ta một cái, chậm rãi nói: "Tôi chờ ." Thằng nhóc này không đơn giản, biểu hiện như vậy hẳn là muốn gây sự chú ý của thầy chủnhiệm thôi.

Quả nhiên, Trình Viễn Hàng ở dưới đài vỗ tay tán dương, vẻ mặt vui vẻ, anh ta cười nói: "Không sai, Lăng Lan, em quả nhiên không hổ danh là học sinh top đầu của lớp chúng ta." sau đó quay đầu, vẻ mặt yêu thương nhìn về phía Lâm Trung Khanh, nhìn qua cũng biết người Trình Viễn Hàng thật sự thưởng thức là ai. "Lâm Trung Khanh, biểu hiện của em rất tốt, thất bại chính là mẹ của thành công, tiếp tục kiên trì, một ngày nào đó em sẽ thành công ."

Lăng Lan nghe đến đây thì đầu hắc tuyến, thầy Trình ơi thầy Trình, lúc nói những lời này thầy có thể đừng nói trước mặt em có được hay không? Thầy nói như vậy không phải là hy vọng có một ngày em thua Lâm Trung Khanh sao? Giờ phút này Lăng Lan thật sự oán niệm đầy bụng

Đối mặt lời tán dương của Trình Viễn Hàng, Lâm Trung Khanh cố nén kích động trong lòng nói: "Dạ vâng thưa thầy, em sẽ nỗ lực cốgắng."

Tuyệt vời, để lại ấn tượng tốt trong lòng chủ nhiệm thành công! Lâm Trung Khanh tự cổ vũ mình trong lòng, cậu quay đầu nhìn về phía Lăng Lan đang đứng thẳng khoanh tay, vẻ mặt lạnh nhạt phia đối diện, trong lòng có một tia do dự.

Nhưng khi vô tình nhìn xuống lôi đài và thấy vẻ mặt không che dấu tức giận của Lý Anh Kiệt,tâm của cậu càng kiên định hơn.

Người không vì mình, trời tru đất diệt!

Lúc này tiểu Tứ cũng đã nhận ra dụng tâm của Lâm Trung Khanh, nó ở trong không gian phẫn nộ giơ chân, muốn Lăng Lan phải giáo huấn thằng nhóc đáng giận kia, tốt nhất đánh cho nó (Lâm Trung Khanh) không người nhận ra luôn. Hừ, dám đánh chủ ý lên lão Đại nhà ta, bộ thấy lão Đại nhà ta dễ bị đánh chủ ý như vậy sao?

Lúc này Lăng Lan cũng chả để ý tiểu Tứ, cô đang xem hồ sơ của Lâm Trung Khanh. Hóa ra Lâm Trung Khanh là đứa trẻ thuộc tầng lớp bình dân, tư liệu của N đời tổ tông trước đề là những người bình dân vô cùng bình thương nhưng Lâm Trung Khanh lại có tố chất thân thể đạt được cấp S-, tinh thần cấp 1, như vậy cậu chính là một trường hợp đột biến gen tuyệt đối. Nhưng đứa trẻ này cũng quá đáng thương, vì lợi ích mà cha mẹ nó đã đưa nó cho quân bộ, trở thành tài liệu nghiên cứu của quân bộ.

Chẳng qua, sau sáu năm nghiên cứu, Lâm Trung Khanh được xác định chỉ là người may mắn được đột biến gen chứ không có giá trị gì về mặt đột phá, kích phát gen. Đối với một tài liệu không còn giá trị nghiên cứu, quân bộ liền thả đứa bé ra ngoài.

Đối với một người 3 không ( không quyền không tiền không thế ), thứ gì có thể kích thích cậu ta khiêu chiến với mình chứ? Dù sao chỉ cần Lâm Trung Khanh tiếp tục giấu mình không quá bộc lộ tài năng khiến người khác chú ý thì cậu ta có thể thuận lợi hoàn thành chương trình học 10 năm ở học viện đồng quân trung tâm, sau đó cậu ta có thể lựa chọn tương lai của mình.

Nhưng vì sao cậu ta lại cố tình gây sự chú ý của giáo viên chủ nhiệm? Điều này rõ ràng là hại nhiều hơn lợi, mà Lâm Trung Khanh thoạt nhìn không giống là một người kích động.

Lăng Lan nghĩ đến đây, liền nói: "Tiểu Tứ, giám sát cậu ta, ta cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy."

Tiểu Tứ đập mạnh lên bộ ngực nhỏ nói: "Lão đại, yên tâm, tôi sẽ theo dõi Lâm Trung Khanh 24/24, nhất định sẽ đào ra được bí mật bí mật của nó." Tiểu Tứ vui vẻ đi viết kế hoạch giám thị, không tra triệt để mọi chuyện của Lâm Trung Khanh thì tuyệt đối không bỏ qua.

Giờ phút này Lăng Lan bỗng cảm tahasy bi ai cho Lâm Trung Khanh, bị tiểu Tứ theo dõi thì không bí mật nào không bị đào ra.

Trận quyết đấu của Lăng Lan và Lâm Trung Khanh cứ kết thúc như vậy, bất quá dư vị của chuyện này cũng chưa kết thúc. Tất cả học sinh trong học viện đều biết được năm nay có một học sinh lớp đặc cấp vô cùng lợi hại xuất hiện, đều là học học sinh thuộc top 50 đều không thể chặn lại một chiêu của đứa trẻ đó.

Tất cả mọi người đều mong chờ cuộc chiến của nửa năm, phải biết rằng theo thông lệ hàng năm, học sinh đứng đầu lớp giáp ban có thể khiêu chiến vượt cấp, không biết đứa trẻ năm nhất giáp ban này muốn khiêu chiến với học sinh năm mấy? (bọn họ chưa từng nghĩ tới chuyện người đúng đầu có thể không phải là Lăng Lan)

Chỉ cần nghĩ tới đây, những học sinh cấp lớn cũng kích động, nóng lòng muốn giáo huấn đứa trẻ cuồng vọng đó. (bởi vì lời đồn truyền xa nên sự thật đã bị bóp méo, khiến Lăng Lan trở thành một đứa trẻ có thực lực mạnh mẽ, nhưng thái độ lại cực kỳ kiêu ngạo).

Tại lớp đặc cấp giáp ban năm 4, một thiếu niên tươi cười tỏa nắng nói chuyện với người bạn bên cạnh: "Thì Du, năm nhất năm nay xuất hiện một thằng nhóc vô cùng lợi hại, xem ra vị trí đầu bảng của em trai cậu cũng không dễ giữ rồi.”

"Thằng nhóc Anh Kiệt đó nếu không đển nó chịu thiệt một chút thì cứ nghĩ mình là thiên hạ đệ nhất.”Lý Thì Du vẻ mặt hèn mọn, giống như khinh thường người em này của mình

"Lý gia nhà cậu cũng thật là, nếu người anh họ của cậu đã không có thiên phú, vì sao lại để anh ta lên ngồi vị trí người thừa kế đầu tiên. Đây không phải là muốn anh em các cậu đấu tranh nội bộ với nhau sao, thật phiền phức.” Người thiếu niên nói chuyện bỗng cảm thấy mình cuxngthaajt may mắn vì được sinh ra trong Vân gia, tuy cũng có những chuyện linh tinh đấu đá nhưng lại quang minh chính đại, sạch sẽ hơn Lý gia rất nhiều.

"Vân Tu, cậu khinh thường anh họ của tôi?" Lý Thì Du vẻ mặt quái dị nhìn người bên cạnh.

Vân Tu xem thường: "Không phải sao? Anh ta chỉ sinh trước cậu có mấy tháng đâu, đến học viện đồng quân trung tâm cũng không vào được, nghe nói anh ta còn bị ông của cậu đưa tới hành tinh Lục Thâm để học đấy. Xem ra, mấy ông già trong nhà cậu cũng không xem trọng người thừa kế hàng đầu tiên này đâu.”

Hành tinh Lục Thâm là hành tinh cấp 3, các loại tài nguyên ở đây cũng tương đối lạc hậu, nếu so với thủ đô hành tinh Doha thì nó chính là một trời một vực, với những đứa trẻ có chút thiên phúc thì chắc chắn không thể bị đưa đến đó.

"Ai biết được..." Lý Thì Du vẻ mặt mờ mịt, cậu cũng không có nhiều cơ hội gặp người anh họ này của mình, từ khi anh họ ra đời, ông đã mang anh ấy đi muốn tự mình bồi dưỡng. Từ nhỏ đến lớn, số lần 2 người gặp nhau chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay nhưng cậu lại rất ấn tượng với người anh họ này của mình. Không phải vì đó là người thừa kế mà vì cảm giác mà người đó đem lại cho cậu.

Ở trên người anh họ có một hơi thở ấm áp hấp dẫn người khác, khiến người khác rất muốn tới gần. Cho dù Lý gia tất cả mọi người nói anh họ không xứng đúng giữ vị trí người thừa kế thứ nhất, nhưng cậu chưa bao giờ nhìn thấy vẻ oán trách hay bất mãn trên mặt anh ấy. Nụ cười của anh vẫn mãi ấm áp, nhu hòa khiến người khác không tự chủ mà càng quan tâm tới anh.

Tuy rằng cậu cũng có khả năng trở thành người thừa kế, nhưng mỗi khi gặp anh họ, cảm giác tranh đoạt ấy lại giảm đi mấy phần. Có đôi khi cậu nghĩ để anh họ lên làm gia chủ cũng chả sao. Cậu có thể vì anh ấy mà tiêu diệt hết tất cả chông gai, tiêu diệt hết những kẻ có mưu đồ bất chính đối với anh ấy...

Lý Thì Du lắc lắc đầu đem ý nghĩ này dẹp bỏ, cha mẹ cậu tuyệt đối sẽ không cho phép cậu làm như vậy.

Cậu thở dài.

Lý Anh Kiệt ra đời lúc anh họ đã đi hành tinh Lục Thâm nên cũng chả có ấn tượng gì với anh ấy, nếu nó gặp anh ấy thì suy nghĩ muốn đoạt quyền thừa kế cũng sẽ từ từ mất đi thôi.

"Dù sao ông già nhà cậu thân thể vẫn rất vững vàng, khỏe mạnh, bây giờ mà nói về vị trí người thừa kế thì còn quá sớm rồi. Nhưng mà tớ rất hiếu kỳ, nếu như người nhà cậu biết được em họ của cậu bị người khác cướp đi ngôi vị đầu bảng thì sẽ như thế nào." Vân Tu cười xấu xa, cậu ta thích nhất là nhìn khuôn mặt của những đứa trẻ tự cho mình là thiên tài mà bị gia tộc loại bỏ.

"A, thú vui của cậu cũng không thay đổi nhỉ, nửa năm nữa cậu sẽ biết ." Lý Thì Du trả lời, vẻ mặt thoải mái. Lý Anh Kiệt cũng không phải là người cậu quan râm, nó thắng hay thua cũng không liên quan đến cậu, dù sao ở Lý gia, thứ thiếu nhất chính là tình anh em, chẳng qua anh họ của cậu là trường hợp đặc biệt.

"Được rồi, không nói đến tớ, cậu không phải cũng tà ác như vậy sao? Đó là em họ của cậu đấu.” Vân Tu tức giận đánh bả vai Lý Thì Du, xem ra Lý Thì Du cũng chẳng quan tâm gì đến Lý Anh Kiệt, quả nhiên là người của Lý gia.

Lý Thì Du nở nụ cười với Vân Tu, bạn bè không cần quá nhiều, có đôi khi chỉ cần một người hiểu bạn thì đó chính là tri kỷ cả đởi.

Kiếp sống học tập của Lăng Lan chính thức bắt đầu, có thể nói cô ở đây cũng rất tốt. Tuy ngày đầu tiên có “được” thầy chủ nhiệm “trấn áp”, nhưng bởi vì cô biểu hiện quá xuất sắc biểu hiện nên Trình Viễn Hàng cũng thay đổi cái nhìn của mình, cũng không đặc biệt nhằm vào cô nữa, đâycũng là thứ ưu việt nhất mà cô thu hoạch được sau trận dấu với Lâm Trung Khanh.

Còn có một chỗ tốt nữa là có được tất cả học sinh lớp đặc cấp ban 1 hoan nghênh, tư tưởng của học sinh ở đây chính là cường giả vi tôn, Lăng Lan dùng một chiêu duy nhất để hạ người xếp cuối lớp Lâm Trung Khanh khiến mọi người đều rất bội phục, tất cả đều muốn thiết lập quan hệ tốt với cô. Bởi vì bọn họ đều tự biết mình không thể giống như Lăng Lan một chiêu quật ngã Lâm Trung Khanh.

Đương nhiên cũng có người không phục Lăng Lan, lấy Lý Anh Kiệt là người cầm đầu, cực kỳ bài xích Lăng Lan, thậm chí cũng có mấy lần tranh phong đối đầu nhau.

Đối với mấy chuyện này Lăng Lan cũng lạnh nhạt, cô chưa từng ảo tưởng mình sẽ trở thành người mà hoa gặp hoa nở, người gặp người thích, nữ chính siêu cấp vô địch, sức quyến rũ bắn ra tứ phía, kinh thiên động địa (Lăng Lan cho rằng những người con gái như vậy nhất định không phải là con người) cho nên việc có đối thủ ghét mình là chuyện hết sức bình thường. Vả lại cô cũng không vừa mắt thằng nhóc Lý Anh Kiệt kia, lúc nào cũng kiêu ngạo, tự kỷ cho rằng mình là Khổng Tước, một chút cũng không đáng yêu.

Được rồi, tuy Lăng Lan có một khuôn mặt vô cùng đáng yêu, vô cùng dễ thương nhưng cô cũng là một người cực kỳ thích ngắm những đứa trẻ dễ thương, cũng cực kỳ thích các đứa trẻ đáng yêu xinh đẹp...

Nhưng lần quyết đấu này không chỉ mang đến ưu việt cho Lăng Lan mà còn mang đến một cái đuôi rất lớn.

Đó chính là người không mời mà tới Lâm Trung Khanh, tuy Lăng Lan đã cự tuyệt yêu cầu làm phục vụ trong vòng một tháng của Lâm Trung Khanh, nhưng cậu ta nhất quyết không nhận, vẫn vẫn kiên trì muốn phục vụ Lăng Lan. Theo cách nói của cậu ta thì đã chập nhận cược thì có thể thua, mà đã thua thì nhất định phải thực hiện theo lời cá cược, như vậy mới là nam tử hán chân chính.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.