Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 7: Đoạn tuyệt quan hệ?



Cảm giác được động tác của Lăng Lan, Lam Lạc Phượng nguyên bản cực giận cảm xúc trở nên hòa hoãn một chút, cô biết ở đây còn có đại diện của quân bộ cùng chính phủ phái tới, cô không thể nhất thời xúc động mà phá hỏng nghi thức kế thừa của Lăng Lan.

Lam Lạc Phượng đem lửa giận của mình đè ép xuống, lạnh lùng nói: “ Ý của bác Nhân là?”

Lăng Túc Nhân ánh mắt ngưng ngưng nhưng vẫn nói ra tính toán của mình: “Ta muốn chọn đứa trẻ dưới ba tuổi có tiềm lực nhất để nhận công huân của Lăng Tiêu.”

Những đứa trẻ mới sinh cho tới ba tuổi chính là chính là thời khắc tốt nhất để bồi dưỡng cũng như cải tạo độ dẻo dai và sức mạnh của cơ thể, nếu qua giai đoạn này thì những bồi dưỡng về sau sẽ không có hiệu quả, mà nếu có thì cũng không nhiều, tuổi càng lớn thì hiệu quả bồi dưỡng càng kém..

Lam Lạc Phượng trào phúng: “Chẳng lẽ các người cho rằng sẽ có đứa trẻ nào khác của Lăng gia có thể mạnh hơn con trai của Lăng Tiêu sao? Lăng Tiêu chính là người điều khiển in cơ giáp đó.” Ở Liên Bang, yếu tố gen di truyền cơ hồ quyết định hết thảy, rất ít có con cái của những người bình dân có được thể chất nghịch thiên, để có thể tạo ra một đứa trẻ khỏe mạnh đúng chuẩn thì cần phải trải qua quá trình đào tạo, rèn luyện cho từng thế hệ trong một khoảng thời gian rất dài.

“Lăng gia nếu đã có thể xuất hiện một Lăng Tiêu thì cũng nhất định sẽ có một Lăng Tiêu khác xuất hiện.” Lăng Túc Nhân chém đinh chặt sắt nói, ông có thể nói chuyện nắm chắc như vậy là vì trong tay ông có một đứa trẻ có kết quả kiểm tra tiềm lực giống như với Lăng Tiêu ngày xưa vậy. Đó là lý do vì sao ông quyết định kéo rách mặt nạ, đòi quyền kế thừa công huân của Lăng Tiêu. Lăng gia cần có một Lăng Tiêu nữa thì mới có thể tiếp tục ở lại tinh cầu Doha.

Hiện nay, tuy rằng Liên Bang đối với bên ngoài tuyên bố mọi người bình đẳng nhưng trên thực tế, sự phân chia cấp bậc lại thể hiện rất rõ ràng trong hệ thống chính quyền. Điều đó được thể hiện tại tinh cầu mà bạn đang sống.

Tinh cầu Doha là một tinh cầu đặc cấp, nó cũng là thủ đô của Liên Bang, điều này chứng minh cái gì? Có nghĩa là những người có thể sống ở tinh cầu Doha là đều những người có quyền thế, là quan lớn hoặc là đầu não của quân bộ. Những gia tộc sống ở đây càng lâu thì càng có gia thế mạnh.

Lăng gia nguyên bản chỉ là một tiểu thế gia, chỉ có thể sống tại tinh cầu cấp ba nhưng bởi vì cha của Lăng Tiêu là Lăng Túc mới có thể bước chân vào tinh cầu Doha.

Lăng Túc là một người phi công có thể điều khiển vương bài cơ giáp, tuy rằng ông không thể trở thành vũ khí của quốc gia – in cơ giáp nhưng thực lực của ông đã gần đạt đến trình độ này. Trên chiến trường, ông đã nhiều lần chém giết những phi công vương bài của đối phương nên chiến công vô cùng hiển hách. Cuối cùng, quân bộ quyết định khen thưởng, đặc cách cho ông mang theo người thân tiến vào tinh cầu Doha, chính thức trở thành chiến binh của quân bộ.

Vì để Lăng Túc đáp ứng mang toàn bộ Lăng gia tới tinh cầu Doha, gia chủ Lăng gia lúc đó đã hứa hẹn, mọi người trong Lăng gia sẽ xem Lăng Túc như dòng chính, tất cả những tài nguyên của Lăng gia sẽ chỉ dùng để phục vụ cho dòng chính này, không chỉ vậy, về sau, chức vị gia chủ gia tộc sẽ do con cái của Lăng Túc đảm nhiệm.

Lúc đó, Lăng Túc cảm thấy chính mình nếu muốn đứng vững gót chân ở tinh cầu Doha thì không thể không dựa vào gia tộc được nên liền gật đầu đồng ý, mang theo toàn bộ Lăng gia gia tộc tiến vào tinh cầu Doha.

Những tất cả những quyết định của Lăng Túc lúc đó lại đem lại vô số phiền toái cho Lăng Tiêu cùng Lam Lạc Phượng lúc này, khiến cho gia tộc có cơ hội nhúng chàm phần quân công vinh dự của Lăng Tiêu. Nếu Lăng Túc ở dưới đất có biết, chỉ sợ cũng hối hận không thôi vì hành động dẫn sói vào nhà của mình.

Mà Lăng gia tiến vào tinh cầu Doha mấy mươi năm, đã được vô số chỗ tốt, bọn họ không bao giờ tưởng trở lại nơi ở trước kia nữa. Bọn họ rất rõ ràng, nếu hai mươi năm sau, dưới sự bồi dưỡng mạnh mẽ của chính phủ mà Lăng Lan không thể đạt tới yêu cầu thấp nhất của quốc gia thì Lăng gia bọn họ sẽ mất đi hết thảy, trở lại như lúc trước. Điều đó có nghĩa là gì, Lăng gia của bọn họ sẽ từ cao cấp thế gia trở thành trung cấp thế gia, không, có thể còn trở thành hạ đẳng thế gia…. Điều này khiến cho Lăng gia không cách nào chấp nhận được, mà những kết để con cháu kết hôn cùng Lăng gia cũng không thể chấp nhận được, bọn họ quyết không cho phép loại chuyện này xảy ra…

Lăng Túc Nhân không cho Lam Lạc Phượng cơ hội nói tiếp đã cho người phụ nữ đằng sau bế một đứa bé đi ra: “Đây là người mà Lăng gia chúng ta lựa chọn, nếu điều kiện thân thể của Lăng thiếu gia có thể vượt qua nó thì chúng ta sẽ không còn ý kiến gì đối với quyền thừa kế của thiếu gia nữa”

Ông ta quay đầu nhìn về phía người đại diện của quân bộ: “Tôi tin tưởng quân bộ cũng muốn đào tạo ra một nhân tài chứ không phải phế tài.”

Người đại diện của quân bộ hơi cười nhưng cũng không nói gì khiến cho người khác không nắm bắt được ý đồ của họ.

Lăng Túc Nhân nguyen bản cũng không cần quân bộ mở lời, thứ ông muốn chính là thái độ ba phải này. Ông đem lực chú ý trở về bên người Lam Lạc Phượng, vẻ mặt đắc ý.

Lam Lạc Phượng khóe miệng lộ ra tia trào phúng, xem ra quyết định phong tỏa kết quả kiểm tra Lăng Lan của cô đã khiến cho người của Lăng gia hành động. Rất may, Lăng Tần điều tra được hành động của đối phương nên cô cũng đã chuẩn bị trả lại hết thảy.

“Dám có ý đồ muốn cướp vinh dự cùng quân công của Lăng Tiêu?” Lam Lạc Phượng quét mắt nhìn những người khách trong đại sảnh một vòng, không thiếu kẻ vui vẻ ngồi xem kịch, đương nhiên cũng có những người thật sự lo lắng. Kỳ thực đây là một thời khắc không tồi, có thể nhìn thấy rõ ràng bộ mặt thật của đám người đó: “Lăng Tiêu thiếu tướng tuy rằng hy sinh nhưng mẹ con ta tuyệt đối sẽ không để người trong tộc Lăng gia ức hiếp mình. Tôi tin tưởng quân bộ hẳn sẽ có an bài của mình đi.”

Người đại diện của quân bộ làm bộ không hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Lam Lạc Phượng, hắn cười nói:”Lăng phu nhân xin yên tâm, không nói tới chuyên kế thừa quân công của Lăng Tiêu thiếu tướng thì Lăng Lan cũng sẽ nhận được những đãi ngộ dành cho gia đình liệt sĩ, sẽ không đểcho con trai của những người anh hùng chịu bất kỳ khi dễ nào.”

Lời nói của người đại diện quân bộ rất êm tai nhưng ở bên trong vẫn có ý lấy ích lợi làm đầu. Đương nhiên, càng có nhiều đối tượng ưu tú xuất hiện , thì càng có lợi cho bọn họ.

Ánh mắt Lam Lạc Phượng nhìn về phía đại diện của chính phủ, người đó cười cười không nói, tựa hồ quyết tâm trở thành người ngoài.

Lăng Tiêu ơi, đây chính là quân bộ mà anh cả đời trung thành, là quốc gia mà anh đã không tiếc sinh mạng để bảo vệ. Anh có biết, vì lợi ích cao nhất, bọn họ đã vô tình vứt bỏ huyết mạch của anh. Anh ở dưới suối vàng nếu biết, có hối hận những quyết định lúc trước của mình không?

Lam Lạc Phượng rốt cuộc không nhịn được khó chịu trong lòng trào phúng nói: “Nguyên lai đây chính là quân bộ, chính là chính phủ…..Ta rốt cuộc đã rõ.”

Có lẽ ý trào phúng của Lam Lạc Phượng quá rõ ràng, khuôn mặt tươi cười của hai phía quân chính rõ ràng cứng lại.

“Một khi đã như vậy, Lam Lạc Phượng ta muốn quân bộ cùng chính phủ có thể cho ta một lời hứa. Con trai của ta dù có được kế thừa quân công của cho không thì nó cũng sẽ không còn bất cứ liên quan gì đến Lăng gia nữa.”

Người đại diện cho hai bên quân chính nhìn nhau một cái, cuối cùng người thuộc quân bộ nói: “Ý của phu nhân là?”

Lam Lạc Phượng cười lạnh: “Nếu Lăng Lan có thể kế thừa, như vậy những người khác của Lăng gia lập tức rời khỏi tinh cầu Doha cho ta, từ đâu đến thì hãy trở về nơi đó…. Còn nếu Lăng Lan không thể kế thừa thì ta cùng Lăng Lan sẽ rời đi Doha. Dù kết quả như thế nào thì từ bây giờ, chúng ta không còn là người của Lăng gia nữa..” Lam Lạc Phượng đã sớm muốn giải quyết cái Lang gia phiền toái này, nếu có thể một đao chặt đứt những phiền toái ngay lúc này thì cũng sẽ không uổng công những thiết kế mà cô khổ tâm để tạo ra cục diện rối loạn này.

Lăng Túc Nhân nghe vậy sắc mặt đại biến, cả giận nói: “ Lam Lạc Phượng, cô điên rồi có phỉa không?”

“Như thế nào, bác Nhân, ông sợ sao? Sợ đứa trẻ mà ông chọn không mạnh Lăng Lan?” Lam Lạc Phượng tươi cười nhìn Lăng Túc Nhân , nhẹ nhàng nhéo cánh tay mập mập của Lăng Lan, “mẫu cường vì tử” chắc là để nói về thời khắc này đây, Lam Lạc Phượng chưa từng kiên định như vậy trước đây.

Lăng Túc Nhân không lời gì để nói, nguyên bản tự tin mười phần nhưng lúc này lại do dự. Nhìn bộ dạng bây giờ của Lam Lạc Phượng khiến cho ông không dám đánh cược lớn như vậy.

Tựa hồ nhìn ra Lăng Túc Nhân do dự, một vị trưởng bói của Lăng gia lặng lẽ nhắc nhở: “Cẩn thận đối phương chỉ giả mù giả sương.”

Lăng Túc Nhân nghe vậy, tâm thần nhất định, không sai, Lam Lạc Phượng nói như vậy khẳng định là giả. Nếu tố chất thân thể Lăng Lan thật sự rất mạnh, Lam Lạc Phượng vì sao muốn phong tỏa tin tức này? Phải biết rằng tố chất thân thể Lăng Lan càng mạnh thì quyền kế thừa càng vững chắc, người thông minh căn bản sẽ không đi phong tỏa, thậm chí còn muốn phô ra để áp chế tham dục của những người khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.