Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 82: Lăng Lan VS Tần Dật



"A..." Người khuôn mặt tươi cười rốt cục không duy trì được nụ cười nữa, vẻ mặt anh ta kinh ngạc, nhưng mà anh ta cũng ngay lập tức bình tĩnh lại, hổn hển nói "Có phải cậu điên rồi hay không? Đó là vỡ lòng đệ tử đó, nếu như bị người lớn trong nhà của cậu biết thì cậu thảm chắc.”

"Tớ rất xem trọng tương lai của thằng nhóc tóc húi cua kia." Mặt quan tài thật lạnh nhạt, "Hơn nữa, không phải cậu nói hai thằng nhóc kia cũng giống chúng ta lúc trước sao?"

Anh chính là người hiểu rõ bạn mình nhất, nhìn Tề Long và Lạc Lãng đánh nhau khiến cho bạn của anh nhớ tới khoảng thời gian mà bọn họ mới quen lúc trước, hơn nữa tính cách và vẻ ngoài của Lạc Lãng cũng khá giống với bạn anh nên bạn anh mới có thể có tâm tư muốn thu đứa trẻ đó làm đồ đệ. Đương nhiên điều kiện của chính Lạc Lãng cũng rất ưu tú, bằng không cho dù giống nhau mà không có giá trị bồi dưỡng thì bạn anh cũng sẽ không muốn làm công việc tốn sức này.

Những lời này khiến người mặt tươi cười không khuyên giải nữa, anh ta giật giật miệng, cuối cùng mới nói ra một câu: "Có lẽ, bọn họ có thể kế thừa giấc mộng của chúng ta."

"Hi vọng là thế." Mặt quan tài nhìn về phía Tề Long, ở lúc người mặt tươi cười không nhìn thấy, khuôn mặt anh ta bỗng tươi cười khiến khuôn mặt nghiêm túc trở nên hòa hoãn hơn rất nhiều.

Trận đấu 13 tiến 7 được tiến hành đồng thời, ba người Lăng Lan nói cố lên lẫn nhau rồi đi về phía lôi đài của mình.

Trận đấu chính thức bắt đầu, lôi đài diễn ra trận đánh của Lăng Lan và Tần Dật đông người xem nhất, những học sinh đặc cấp ban 1 cũng tự mình tới xem trận đấu này.

Đương nhiên tâm tình của những người này (học sinh ban 1) cũng rất phức tạp, bọn họ vừa hy vọng Lăng Lan có thể dùng 1 chiêu tiến vào vòng trong những cũng hi vọng có người có thể thay đổi kết cục này, để Lăng Lan ở trên đỉnh núi có thể lui lại xuống sườn núi với bọn họ.

Nhưng bất kể nhóm bạn họ nghĩ gì thì Lăng Lan và Tần Dật vẫn biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, lúc trọng tài vừa hô bắt đầu, Tần Dật liền phóng qua một bên lôi đài, để Lăng Lan đứng ở trung tâm lôi đài, cố gắng giữ một khoảng cách với Lăng Lan.

Hai người cứ duy trì như vậy bất kể thởi gian chậm rãi trôi qua, không biết đứng như vậy bao lâu, những người đang xem trận đấu cũng không nhịn được nôn nóng.

Giờ phút này, một trong hai người rốt cục “động”.

Người động trước là Lăng Lan, không phải khả năng nhẫn nại của kém Tần Dật kém mà là cô phát hiện cứ kéo dài thời gian như vậy thật sự quá Lãng phí, nhìn động tác phòng thủ của Tần Dật rõ ràng là hạ quyết tâm muốn cô chủ động công kích.

Sở dĩ Tần Dật làm như vậy là vì cậu đã nghiên cứu những trận đấu trước của Lăng Lan, cậu  phát hiện điểm chung của những người bị Lăng Lan một chiêu đánh bại chính là bởi vì những người đó lựa chọn chủ động tấn công. Tuy không biết dùng chiến thuật phòng thủ phản công có hiệu quả hay không nhưng Tần Dật vẫn ôm hi vọng kiên định với phương án này, đợi Lăng Lan chủ động tấn công.

Tần Dật rất tự tin vào bản thân, cậu tin rằng chỉ cần mình nhìn chằm chằm vào các động tác của đối phương thì nhất định có thể nhìn thấy phương thức tấn công từ đó có thể phá giải những công kích đó.

Tuy Lăng Lan biết rõ tâm lý của đối phương nhưng cô cũng không muốn lãng phí thời gian, vì thế cô ra tay.

Lăng Lan nhanh chóng lao lên, nâng tay phải tấn công về phía Tần Dật. Một quyền này ma sát với không khí tạp ra âm thanh vô cùng lớn, có thể biết tốc độ cũng như sức mạnh của nó tuyệt đối khủng bố.

Lúc này, người phụ trách làm trọng tài trong trận đấu của 2 người không phải là người trọng tài trước. Nhưng lúc này anh ta cũng nhịn không được mà kinh ngạc khi nhìn thấy một kích của Lăng Lan, sự kinh ngạc trong mắt anh ta không phải vì tốc độ hay sức mạnh của một quyền đó mà ngạc nhiên về chiêu thức vừa mới bung ra.

Lăng Lan vài lần liên tục dùng 1 chiêu tiến vào vòng trong khiến rất nhiều giáo viên nổi lên tò mò, vậy nên không ít người xem lại clip quay lại những trận đấu lúc trước của Lăng Lan. Mà người trọng tài này cũng là một trong số đó, cho nên khi Lăng Lan vừa ra tay anh ta đã nhận ra chiêu này ngay lập tức.

Đây là chiêu thức tấn công của một trong những đối thủ trước đây của Lăng Lan, đương nhiên lúc Lăng Lan ra chiêu này thì tốc độ cũng như sức mạnh của chiêu thức đã tăng hơn trước, đồng thời cô cũng nâng tay trái lên đem lỗ hổng chí mạng ở ngực che lại.

Đây là thành quả nghiên cứu của Lăng Lan và tiểu Tứ, thứ Lăng Lan thiếu nhất bây giờ chính là những chiêu thức chính quy đấu trên lôi đài, điều này làm cho Lăng Lan không thể không học lén chiêu thức của những học sinh khác trong học viện, cuối cùng cô thành công học được 10 chiêu và đây là lần đầu tiên cô vận dụng thử chúng trong trận đấu.

Nếu so sánh với những người học sinh khác không hiểu rõ chuyện tình thì những người giáo viên có kinh nghiệm cách đấu phong phú chỉ cần nhìn qua là có thể nhận ra ngay chiêu này là từ đâu, đây chính là lý do vì sao mọi người lại ngạc nhiên.

Tần Dật nhìn thấy Lăng Lan công kích thì thân thể cũng phản ứng cực kỳ linh mẫn, trực tiếp nghiêng người liền tránh được. Không chờ Lăng Lan ra tay lần 2, cậu ta liền nhảy lùi ra sau nhanh nhanh chóng thối lui, lại lần nữa kéo khoảng cách giữa 2 người ra.

"Hắn ta cũng thật cẩn thận, nhưng mà lão đại, vì sao cô lại giảm 70% tốc độ và lực vậy? Dựa vào tốc độ bình thường của cô thì hắn ta nhất định bị đánh cho văng ra ngoài rồi.” Tiểu Tứ đang xem cuộc chiến rất khó chịu, rõ ràng có thể 1 chiêu thu phục vì sao lão đại còn muốn kéo dài trận đấu chứ.

"Dù sao cũng phải kéo dài hơn mười chiêu, ta cũng không muốn bị mấy giáo viên ở đây trừng tới chết đâu.” Lăng Lan vẫn sợ hãi sự kiện bị giáo viên la lần trước.

Một đêm tu luyện trong không gian học của ngày hôm qua (trên thực tế là hai tháng) cuối cùng Lăng Lan cũng đã khắc phục được di chứng của việc mất kiểm soát lần trước. Đây chính là nguyên nhân vì sao cô để cho Tần Dật tránh thoát được chiêu thức của mình.

Tiểu Tứ có đáp án rồi không hé răng nữa, nó còn nhớ rõ Lăng Lan đã từng cảnh cáo, trong lúc cô đang chiến đấu thì tuyệt đối không được quấy rầy, nếu không phải vừa rồi Tần Dật đó lùi lại xa thì Lăng Lan cũng không có thời gian để nói chuyện với nó.

Lăng Lan nhìn thấy Tần Dật đã chuẩn bị tốt tinh thần  thì lại lần nữa xông lên trước, áp sát người Tần Dật, trực tiếp ra một cước đá. 

Để có thể duy trì đánh ra 10 chiêu, Lăng Lan không thể không cẩn thận, cực kỳ chú ý đến tình huống của Tần Dật. Cô không hy vọng công sức mình giảm tốc độ và sức mạnh lại bỏ không chỉ bởi vì đối thủ chưa chuẩn bị sẳn sàng, đây là một chuyện tuyệt đối không có lãi.

Đương nhiên, những người giáo viên từng nghiên cứu qua cách đấu của Lăng Lan liền có thể nhìn ra cú đá vừa rồi của Lăng Lan là từ đâu mà có, cũng từ một đối thủ trước đây của Lăng Lan. Tất nhiên là cú đá này cũng đã được đơn giản hóa đi, không khoa trương xoay một vòng nữa.

Tuy rằng việc xoay một vòng chân có thể khiến cho cú đá tăng lên 30% sức mạnh nhưng nó cũng có một nhược điểm chí mạng chính là làm giảm tốc độ, không những vậy khi xoay người phần lưng của người dùng chiêu thức cũng bị lộ ra ngoài, đây cũng là một lỗ hỗng mà nếu như bị đối thủ nắm được thì một chiêu này không chỉ có thể phá giải dễ dàng mà còn có thể đá người dùng chiêu bay ra.(đây là lý do vì sao Lăng Lan có thể 1 chiêu đánh bại đối thủ trước đây)

Lăng Lan quyết đoán bỏ qua việc xoay một vòng và lựa chọn đá trực tiếp về phía đối phương, động tác đã được đơn giản, nhưng sức mạnh vẫn được giữ được mười phần như cũ. Tuy phải mất thêm 10 điểm sức lực, nhưng để giải quyết cái lỗ hổng đó và đồng thời tăng tốc độ thì chút điểm mất sức đó cũng không sao cả.

Có lẽ một cước này quá mức hung mãnh, dù Tần Dật đã chuẩn bị tâm lý rất tốt nhưng vẫn bị một cước của Lăng Lan dọa cho sợ hãi. Lúc này cậu ta mới hiểu vì sao Lăng Lan có thể một cước đã đá đối thủ xuống lôi đài, chỉ cần nhìn phần tốc độ này thì tuyệt đối nằm trong top khung bố. 

Giờ phút này Tần Dật không biết, tốc độ và sức mạnh này Lăng Lan đã giảm đi 70% so với khả năng thật của mình.

Khả năng phản ứng cũng như tốc độ của Tần Dật là một trong những lý do giúp cậu ta nổi tiếng, đối với cú đá mạnh mẽ của Lăng Lan, cậu ta vẫn có thể né tránh thành công.

Lúc này, những người bạn học đang xem cuộc chiến bắt đầu cố lên cho Tần Dật, ai bảo biểu hiện ở những trận đấu trước của Lăng Lan quá mức khoa trương và yêu nghiệt, điều này khiến cho tất cả học sinh đề không tự chủ được mà sinh ra cảm xúc hâm một và ghen tỵ, cho nên khi nhìn thấy Tần Dật có thể đứng vững tới chiêu thứ 2 thì mọi người đều nghĩ tới kết quả thần thoại về Lăng Lan sẽ chấm dứt tại đây.

Dưới sự cổ vũ của những người ban học, Tần Dật từ khẩn trương cũng bắt đầu thả lỏng, cậu cảm thấy đối sách ban đầu của mình không sai, Lăng Lan rất giỏi nắm được nhược điểm đối thủ, chủ động tấn công chính là cho cậu ta (Lăng Lan) cơ hội có thể một chiêu bại người khác. Nhưng lúc Lăng Lan chủ động công kích thì vị trí bị tráo đổi, Lăng Lan cũng không vô địch như họ tưởng.

Rất nhanh, Lăng Lan lại liên tục công kích mấy chiêu, nếu ba người Tề Long, Lạc Lãng, Hàn Kế Quân ở đây thì nhất định sẽ nhìn ra những chiêu thức mà Lăng Lan dùng rất quen thuộc. Không sai, những chiêu thức này đều là do Lăng Lan học lén từ bọn họ. Bất quá dưới sự nghiên cứu của tiểu Tứ thì những chiêu thức này đã được chỉnh sửa lại để có thể phù hợp với điều kiện tố chất của  Lăng Lan.

"A…. lão đại chiêu thứ mười." Tiểu Tứ cũng không phải ngồi xem cuộc chiến không, nó còn nghiêm cẩn đến số chiêu mà Lăng Lan đã ra.

"Đến rồi sao? Cuối cùng có thể giải thoát rồi." Vừa thu lực, vừa thu tốc độ, còn phải đoán hướng né của đối phương, mười chiêu này của Lăng Lan thật sự không dễ dàng. Vì  vậy vừa nghe tiểu Tứ thông báo đã đủ mười chiêu, tâm tình của Lăng Lan bỗng chốc trở nên vô cùng tốt.

Lúc này Tần Dật đã bắt đầu quen với tốc độ cũng như sức mạnh của Lăng Lan, cậu cảm thấy mình đã có thể ứng phó được với những đòn tấn công của Lăng Lan, là lúc nên phản công.

Tuy rằng cậu biết Lăng Lan rất giỏi nắm nhược điểm của người khác nhưng cậu vẫn tin tưởng nếu bị đối phương tấn công cậu vẫn có thể ứng phó.

Vì thế cậu quyết định thử tấn công một lần, một chiêu này chính là võ học chân truyền của gia tộc cậu, phù hợp nhất để có thể vừa tấn công vừa phòng thủ.

"Hắn công kích ." Tiểu Tứ kêu lên. Tần Dật luôn luôn né tránh như con cá nhỏ trong nước khiến trong lòng tiểu Tứ rất rất khó chịu, vừa thấy Tần Dật tấn công thì nó hung phấn vô cùng.

"Đánh mà giống như không đánh, phòng mà giống như không phòng, chiêu thức này khẳng định còn ẩn tàng gì đó." Tần Dật tự cho rằng tốc độ của mình rất nhanh, có thể dấu kín sự biến hóa huyền diệu của chiêu thức này, nhưg ở trong mắt Lăng Lan, tốc độ này vẫn có chút chậm, biến hóa trong đó chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra, không chỉ như vậy, cô còn chuẩn xác nhìn thấy lỗ hổng của chiêu thức này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.