Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 83: Thiên phú hơn người!



Đây là thiên phú của Lăng Lan, nó xuất hiện lúc tinh thần của cô xuất hiện vấn đề, mà bản thân Lăng Lan cũng không rõ đây là cái gì, chỉ cảm thấy nó tốt vô cùng, chỉ cần cô nhìn thấy chiêu thức của đối phương thì cô liền có thể nhìn thấy nhược điểm của nó.

Lăng Lan không biết, thật ra Nhất hào đã phát hiện ra khả năng này của cô từ trước cả khi cô nhận ra nó, đó chính là lý do vì sao Nhất hào quyết định để Ngũ hào bồi dưỡng Lăng Lan trở thành một yêu nghiệt thiên tài. Không có biện pháp, thiên phú này thật sự rất khó gặp, cho dù là Nhất hào sống ở một quốc gia văn minh thì những đứa trẻ có loại thiên phú này cũng ít vô cùng, thậm chí chỉ xuất hiện 1, 2 người. Thiên phú đó là thiên phú trân quý nhất trong những cuộc chiến thể thuật – hiểu rõ, nó cũng là thiên phú hoàn mỹ nhất mà bất cứ cơ giáp sư nào cũng mong muốn có được.

Lăng Lan băn khoan, nên tấn công vào nhược điểm của đối phương hay là chờ xem cậu ta muốn đánh cái gì?

Lăng Lan lập tức quyết định muốn xem chiêu này của đối phương, Lăng Lan tự tin, cho cậu ta thi triển thêm một chiêu cũng không thể thay đổi toàn cục của trận đấu, đây không phải là sự tự tin mù quáng mà nó đã được chứng minh bằng thực lực trong suốt thời gian ra.

Hơn nữa, trong lòng cô cũng có chút tò mò, cuối cùng Tần Dật muốn làm cái gì?

Có quyết định, Lăng Lan liền thuận theo hy vọng của Tần Dật, nắm tay phải lại làm tư thế thủ, trực tiếp đón chiêu thức của đối phương.

Ánh mắt Tần Dật chợt lóe, cánh tay run lên, cánh tay của cậu giống như rắn linh hoạt, vặn vẹo xoay một vòng rồi bắt lấy cánh tay của Lăng Lan.

Bắt được! Lúc này ánh mắt Tần Dật lộ ra một chút vui vẻ, thậm chí có chút không tin được mình có thể đắc thắng bắt được đối phương chỉ với một chiêu.

Tần Dật tin tưởng, chỉ cần khống chế được Lăng Lan thì thắng lợi chỉ có thể là của mình.

Nhưng mà thật sự là như thế sao? Trong lòng Lăng Tần còn chưa kịp vui sướng lâu thì liền cảm thấy bả vai của mình đột nhiên đau xót, bị một nguồn lực cực mạnh đánh trúng. Cùng lúc đó, cậu chỉ cảm thấy tầm mắt mình đột nhiên phát sinh biến hóa, Lăng Lan đang đứng trước mặt nhún người một cái liền bay lên trên trần của phòng cách đấu, mà cánh tay của cậu đang nắm tay của Lăng Lan lại thoát ra, tránh được sự kềm kẹt của cậu một cách dễ dàng…

“Oành” một tiếng. Thân thể Tần Dật va chạm mạnh với sàn sân cách đấu, cảm giác đâu đớn kịch liệt khiến cậu có chút rõ chuyện gì đã xảy ra. Cậu cố gắng nâng nửa người trên lên thì liền nhìn thấy Lăng Lan đang đứng ở trên lôi đài, vẻ mặt cao ngạo nhìn xuống…

Nhìn xuống? Tần Dật tỉnh táo lại. Lúc này mới phát hiện mình đã rớt xuống khỏi lôi đài, nói cách khác, trận này Tần Dật.

Một trong những quy định của trận đấu, chỉ cần một trong hai thí sinh vượt ra khỏi phạm vi của lôi đài thì người đó sẽ bị phán thua trận.

Vì sao lại có thể như vậy, rõ ràng mình đã bắt được Lăng Lan rồi mà, rõ ràng thắng lợi đã ở ngay trước mắt rồi mà?? Vì sao cuối cùng mình lại bị đánh ra lôi đài? Trấn đấu này khiến cho Tần Dật thua trong khó hiểu, cậu không phục đấm tay xuống dưới đất.

Nhìn đến vẻ mặt Tần Dật buồn bực không phục những người giáo viên khác chỉ có thể thở dài, thực lực của Tần Dật và Lăng Lan thật sự kém nhau quá xa, cho nên Tần Dật căn bản không biết vì sao mình lại thua ở trong tay Lăng Lan. Mà cũng không có ai giải thích nghi hoặc này cho cậu.

Vị giám khảo đứng trên lôi đài nhìn kết quả đã được định thì hô lớn: “Trận này Lăng Lan thắng, thành công tiến vào top 7.”

Có lẽ tất cả những học sinh khác đang có mặt trong phòng cách đấu đều không hiểu vì sao Tần Dật lại thua nhưng những người giáo viên đang xem thì thấy rất rõ ràng, lúc Tần Dật tưởng chừng đã thành công bắt lấy cánh tay của Lăng Lan thì Lăng Lan cũng liền hành động, cô mở bàn tay ra, vươn tay lên tấn công vào bả vai của Tần Dật.

Lúc tay Lăng Lan đánh trúng vào Tần Dật thì cũng là lúc cả người Tần Dật bị đánh bay lên trời văng ra ngoài. Bất quá, tất cả những người giáo viên ở đây ai cũng là những con người có thần kinh bách chiến, có kinh nghiệm chiến đấu phong phú nên tất cả mọi người đều nhìn ra lúc ngón tay của Lăng Lan chạm vào bả vai của Tần Dật thì một luồng sóng mạnh mẽ xuất hiện, điều này khiến cho những giáo viên nghĩ ngay đến chiêu thức tấc kính bí kỷ với khả năng chồng lực .

Bất quá bởi vì các giáo viên không tự mình động thủ với Lăng Lan nên ai cũng không xác định được cường độ của loại bí kỹ này, cũng không biết Lăng Lan đến cùng đã chồng bao nhiêu tầng lực. Nhưng mà, nguồn lực này chắc chắn không nhỏ, nếu không cũng không thể đem Tần Dật thoải mái mà ném ra khỏi lôi đài.

Lăng Lan biểu hiện quá vượt trội khiến cho ánh mắt của tất cả giáo viên đều sáng ngời, gật đầu đồng ý, vẻ mặt vui vẻ. Có mấy người thậm chí còn chạy lên trước muốn ra mặt thu Lăng Lan làm đệ tử vỡ lòng. Nhưng khi bọn họ nhìn thấy những người giáo viên đứng xung quanh ánh mắt cũng đều tập trung trên người Lăng Lan đang đứng giữa lôi đài thì liền dừng bước chân lại, thở dài trong lòng, bọn họ đều tự hiểu đối thủ cạnh tranh quá nhiều.

Trong học viện, giáo viên có thể tự do lựa chọn đệ tử vỡ lòng, số lượng không hạn chế, đồng thời học sinh cũng có quyền lựa chọn giáo viên vỡ lòng mà mình, nhưng mỗi học sinh chỉ có duy nhất một người là giáo viên vỡ lòng. Nói cách khác, với những học sinh được nhiều giáo viên “nhắm” tới thì người giáo viên phải làm sao để cho học sinh đó cam tâm tình nguyện lựa chọn mình (đương nhiên đặc quyền này chỉ dành cho thiên tài mới có thôi), chuyện này không thể nghi ngờ là một chuyện vô cùng khó khăn. Bởi vì các giáo viên đều có những ưu thế của mình và ai cũng không biết Lăng Lan sẽ lựa chọn người giáo viên vỡ lòng nào.

Không nói đến Tần Dật vẫn đang buồn bực, Lăng Lan nghe được trọng tài quyết định thì liền đi xuống lôi đài. Chiêu thức vừa rồi của Tần Dật khiến cô cảm giác tìm thấy một thứ mới lạ, cô không nghĩ tới cánh tay của con người mà có thể uốn nắn trở nên vặn vẹo như vậy. Xem ra trụ cột thể thuật mà trước kia cô vẫn chưa thể nói là chạm đến cực hạn của con người. Nhớ tới hình ảnh cánh tay của Tần Dật vặn vẹo trở nên biến dạng giống như rắn cuốn lấy tay mình mà Lăng Lan lại cảm thấy răng đau một trùng, cả người cũng phát lạnh.

Đáng chết, cô vẫn chán ghét nhất những loại sinh vật nhầy nhụa, mềm mềm không xương, cho dù cô đã giết rất nhiều, cũng ăn rất nhiều, nhưng ghét vẫn là ghét, loại tâm lý này là thể biến mất được.

Lăng Lan xuống đài không lâu thì người đứng thứ 2 Võ Cảnh cũng bước xuống, đối thủ của cậu ta là người yếu nhất trong những người còn có thể tiến vào trong, người đứng thứ 13.

Thực lực của Vũ Cảnh rõ ràng mạnh hơn đối phương một bậc, hơn nữa Vũ Cảnh là một người chủ tấn công, tốc độ nhanh, điều này khiến đối thủ của cậu bị động mà lọt vào tiết tấu của cậu, cuối cùng bị trực tiếp đánh trúng bay ra khỏi lôi đài, thua cuộc. Bởi vì tấn công nhanh nên tuy Vũ Cảnh hạ đài sau Lăng Lan nhưng trận đấu của cậu cũng trãi qua hơn 40 chiêu.

Tiếp tục có học sinh đi xuống lôi đài, đó chính là Tề Long. Nhìn vẻ mặt hưng phấn của Tề Long, Lăng Lan chỉ biết trận này Tề Long khẳng định đánh rất đã nghiền, bằng không cũng không thỏa mãn như vậy .

“Đánh nhau với đối thủ cùng phương pháp đấu cậu cảm thấy thế nào?” Lăng Lan nhịn không được hiếu kỳ hỏi.

Tề Long mở miệng cười đến mang tai trông rất vui vẻ: “Quá đã ghiền, sau này nếu nhàm chán tớ nhất định sẽ đi tìm cậu ấy để đấu tập.” Trận đấu này đánh thật sự là cực kỳ kịch tính, náo nhiệt phi thường cũng khiến cho Tề Long hoàn toàn phóng ra tinh thần lực tràn đầy của cơ thể.

Lăng Lan nghe vậy, trong lòng vì Từ Chí Chi bi ai, bị một kẻ cuồng đánh nhau chú ý, không cần nói cũng biết tương lai Từ Chí Chi tướng nhất định sẽ bị ngược thảm.

“Cậu... Đừng quá đáng quá mức .” Lăng Lan yếu ớt nói, dù sao cũng có duyên trở thành bạn học, cô nhất định phải cứu lấy vận mệnh của Từ Chí Chi.

“Yên tâm, lão đại, tớ nhất định sẽ khống chế lực không để cậu ấy bị thương.” Tề Long nói tới đây, lập tức ai oán nhìn Lăng Lan, “Nếu lão đại nguyện ý cùng đánh với tớ thì tớ sẽ không đi tìm cậu ta, dù sao đánh cùng với lão đại vẫn kích thích hơn.”

Mỗi lần cùng Lăng Lan luận bàn võ thuật, tuy chủ yếu là cậu bị ngược, nhưng sau đó cậu luôn cảm thấy mình lại mạnh hơn một chút, cho nên từ đáy lòng, cậu vẫn thích đánh với Lăng Lan nhất, đáng tiếc trong khoảng thời gian gần đây Lăng Lan luôn không chịu ra tay, khiến cậu rất buồn bực.

Nghe Tề Long lời nói, Lăng Lan sợ run cả người, lập tức trả lời: “Từ Chí Thân này thật không sai, là một đối thủ tốt, Tề Long, ánh mắt cậu cũng không tệ.” Tử bần đạo không bằng tử đạo hữu,(thích câu này nè nên mình để luôn không dịch nhé…) Từ Chí Chi, cậu liền hiến thân đi! Lăng Lan quyết đoán đem tình bạn học ném ra ngoài không gian, không quan tâm nữa.

Hừ nếu cô thật sự bị thằng nhóc Tề Long này bám vào thì nhất định sẽ bị nhốt trong thế giới cách đấu từ ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác mất, đây là chuyện cô tuyệt đối không muốn nó xảy ra.

Lời nói của Lăng Lan khiến Tề Long gật đầu, cậu cũng cho rằng lựa chọn của mình không sai. Trước đây mỗi khi đánh nhau với Lăng Lan cậu toàn là bị ngược sống chết, tới lúc đánh nhau với Lạc Lãng và Hàn Kế Quân thì cảm thấy mình không thể ra tay quá mạnh nên đánh nhau cũng không tận hứng, bây giờ cậu phát hiện có một người đánh nhau theo phương pháp giống mình, đều điên cuồng tấc công, khiến cậu thấy nếu không quấn lấy người đó thì quá thiệt thòi cho mình.

Tề Long đã tính toán mọi thứ xong rồi, nếu Lan lão đại rảnh, cậu tìm Lan lão đại đánh ( tự ngược), nếu Lan lão đại không rảnh, cậu tìm Từ Chí Chi đánh nhau tiêu khiển ( ngược người ), đợi cho Từ Chí Chi kia không còn khí lực nữa thì cậu sẽ lại đánh với Lạc Lãng và Hàn Kế Quân... Kế hoạch quá hoàn mỹ.

Không có biện pháp, ai kêu thể lực Tề Long thật sự tốt đến mức có chút quá đáng, biến thái, cậu chỉ có thể dùng phương thức đánh nhau để giảm bớt tinh lực của mình.

“Hiện tại, thể lực của cậu không có vấn đề gì đi.” Lăng Lan có chút lo lắng cho Tề Long, không biết cậu ta có phải vì thấy thứ mình thích mà bị ảnh hưởng không.

Tề Long nghe hỏi thăm nhanh chóng lắc đầu, cậu vẫn rất bình thường rồi dung sức huy huy tay nói cho Lăng Lan biết mình không sao, thể lực cũng còn rất sung mãn.

Tuy bề ngoài Tề Long có chút tùy tiện, cũng có chút chất phác, nhưng cậu tuyệt đối không phải là người lỗ mãng, ngược lại cậu thuộc loại giả ngu. Trong lòng cậu biết chơi gì thì chơi, những top 7 không thể là điểm cuối của mình được, nếu chỉ vì vui đùa mà hao hết 7, 8 phần sức lực để rồi trận sau phải thua thì cậu sẽ không thể tha thứ cho chính mình, cậu tin lão đại cũng sẽ không bỏ qua cho cậu, nhất định sẽ lột của cậu một tầng da mới buông tha.

Đã quen biết và sống với nhau nửa năm khiến Tề Long biết rõ Lăng Lan tin điều gì. Lăng Lan chỉ thờ phụng một chân lý đó là có thể thắng thì tuyệt đối không thể thua, mà nếu như thua thì phải nghĩ ra biện pháp để thắng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.