Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 88: Truyền thừa của Lăng Tiêu?



Viện trưởng tựa tiếu phi tiếu nhìn Từ trung tướng liếc mắt một cái, ánh nhìn của bạn tốt khiến mặt của Từ trung tướng mặt có chút nóng lên, xấu hổ nói: “Tôi không phải cũng vì lo lắng cho tương lai của con Lăng Tiêu? Đều là do tôi quan tâm quá hóa không tốt, chỗ này là địa bàn của cậu, làm sao không an bày tốt chứ…”

“Quan tâm con của Lăng Tiêu là chuyện tốt, như vậy đi, ông đem thứ Lăng Tiêu gởi ở chỗ ông giao cho tôi đi.” Viện trưởng ý cười càng sâu.

Từ trung tướng không cần suy nghĩ trực tiếp cự tuyệt: “Không được, thứ Lăng Tiêu để lại trước khi ra trận rất có thể là bí mật thăng thần cấp sư sĩ, nó thuộc Liên Bang, thuộc quân bộ của chúng tôi.”

Nụ cười của viện trưởng biến mất: “Lăng Tiêu có gởi tin tới cho tôi nói thứ đó là của cậu ấy để lại cho con mình, ông Từ, ông cũng đừng quá đáng, Lăng Tiêu hy sinh là vì Liên Bang, chúng ta không thể làm việc có lỗi với cậu ấy, có lỗi với con của cậu ấy.”

Sắc mặt Từ trung tướng có chút khó khăn, ông trùng trùng nói: “Cho nên tôi mới hao tổn tâm cơ bảo vệ đứa trẻ đó, thậm chí giữ bí mật tốc độ thăng cấp của ông, để ông có thể tiếp tục ở đây, cuối cùng là đem đứa trẻ đó để cho ông bảo vệ còn gì. Không đưa di vật của Lăng Tiêu ra cũng là vì an toàn của đứa trẻ đó, truyền thừa của thần cấp sư sĩ là sự tồn tại khiến cho tất cả mọi người đều điên cuồng, đứa trẻ đó không thể giữ nó được.”

“Từ Đình Trụ! Ông…..!” Viện trưởng đập mạnh lên bàn rồi đứng phắt lên, rốt cuộc không thể tiếp tục duy trì vẻ lạnh nhạt.

“Diệp Nhất Phàm, ông bình tĩnh một chút đi.” Từ trung tướng trợn mắt đánh trả, vì chuyện này mà gần đây 2 người đều ra về trong không vui.

“Bình tĩnh? Tôi đã bình tĩnh lắm rồi, tôi đã nhịn sáu năm rồi. Bây giờ chính là lúc đứa trẻ cần có người thầy vỡ lòng để dạy bảo, chỉ điểm, làm gì có người nào có thể bằng với thần cấp sư sĩ chứ. Đó là truyền thừa của Lăng Tiêu.” Viện trưởng cao giọng nói, “Đây là quyền của con trai Lăng Tiêu, nó có quyền thừa kế tất cả mọi thứ của cha nó.”

“Tôi cũng có nói không để nó kế thừa đâu, chỉ cần chúng ta phá được lớp bảo về bên ngoài thì chúng ta sẽ copy một bản ra cho nó, như vậy nó vẫn có thể kế thừa vật của cha nó mà.” Từ trung tướng rất tức giận khi bạn thân hiểu lầm mình, ông cũng không cướp đoạt gì của Lăng Lan, ông chỉ hy vọng truyền thừa của Lăng Tiêu có thể lưu hành trong quân đội, trở thành một tiêu chuẩn huấn luyện thôi. Như vậy thì có thể tưởng tượng được chuyện này sẽ gây rúng động tới mức nào, năng lực chiến đấu của quân đội Liên Bang nhất định sẽ tăng lên nhanh chóng, thậm chí rất nhanh có thể hình thành một hệ thống quân đội có năng lực chiến đấu khủng bố, có thể uy hiếp những quốc gia xung quanh. Phải biết Lăng Tiêu chính là người thành công thăng cấp thần cấp sư sĩ trẻ tuổi nhất trên toàn Liên Bang.

Viện trưởng cười trào phúng nói: “Sáu năm, đã sáu năm rồi mà của bộ của các ông vẫn không làm được gì.”

Từ trung tướng trầm mặc mười giây mới trả lời: “Tôi tin chỉ cần thêm vài năm nữa chúng tôi có thể phá giải truyền thừa của Lăng Tiêu.”

“Đừng lừa bản thân nữa, các ông đối cái đó căn bản không có một biện pháp nào.” Viện trưởng tuy chỉ là viện trưởng của học viện đồng quân trung tâm, nhưng không có nghĩa ông không biết những tin tức nội bộ của quân đội.

Bị bạn tốt vô tình bóc trần, vẻ mặt Từ trung tướng có chút xấu hổ.

Viện trưởng làm bộ không thấy Từ trung tướng xấu hổ, tiếp tục nói: “Cái này chứng minh truyền thừa của Lăng Tiêu đã được cậu ấy thiết kế điều kiện để khởi động, có lẽ chỉ có người thừa kế cậu ấy mới có thể kích hoạt nó.

Từ trung tướng nghe vậy cười khổ, ông cũng biết khả năng này là rất cao, nhưng ông lại không thể hết hy vọng được, ông còn muốn đánh cuộc, vì mình, cũng vì toàn bộ Liên Bang. “Tôi cũng là vì tương lai của Liên Bang, nếu có thể phá giải nó cho dù không thể cho Liên Bang có thêm một thần cấp sư sĩ thì cũng có thể giúp Liên Bang bồi dưỡng ra vô số cao cấp sư sĩ, vận khí tốt một chút có thể còn có vương cấp nữa.”

Viện trưởng nghe vậy cũng dịu xuống: “Cho nên, tôi mới để cho ông sáu năm để ông nghĩ cách phá giải nó, nếu thành công thì đưa cho Lăng Lan một bản xem như hoàn thành lời nhắn nhủ cuối cùng của Lăng Tiêu. Nhưng mà là do người của ông không phá giải được, con Lăng Tiêu đã chính thức tiến vào trường học này, sáu tháng cuối năm nó sẽ có tư cách tiến vào hư nghĩ thế giới, bắt đầu nhận những chỉ bảo đầu tiên, tôi phải đem di vật mà Lăng Tiêu để lại giao cho nó, không thể chậm trễ hơn nữa.”

Từ trung tướng từ chối cho ý kiến: “Giao cho nó thì sao, không lẽ ông không biết con của thần cấp sư sĩ là không thể đột phá vượt qua cao cấp sư sĩ, cho dù dùng thuốc cải tạo và bồi dưỡng thì khả năng thăng cấp tới vương bài đã xem như là chống trời rồi. Nhưng, nếu nó ở chỗ của quân bộ, một khi có thể phá giải lớp bảo vệ đó thì sẽ có vô số vương bài, thậm chí là vương cấp xuất hiện, ông Diệp à, ông không thấy nếu nó ở trong tay của quân bộ thì càng có ích hơn sao, cho chúng tôi thêm một thời gian nữa đi.”

Viện trưởng cố nén tức giận trong lồng ngực, mở miệng nói: “Nói như ông thì tốt nhưng nếu cả đời đều không thể phá giải nó thì sao? Nếu Lăng Tiêu thiết kế nó với điều kiện chỉ có để lại cho con của mình thì sao nếu cố tình cưỡng chế phá giải thì có thể khiến cho nó tự động xóa thì sao, như thế chúng ta cái gì cũng không lấy được, không những vậy con của Lăng Tiêu cũng không thể có được truyền thừa, chúng ta không thể ích kỷ như vậy.”

Từ trung tướng là một người cực kỳ cố chấp, những thứ mình đã quyết định thì rất khó có thể thay đổi, cho dù biết những gì viện trưởng nói rất có thể là sự thật nhưng ông vẫn không muốn đồng tình.

Viện trưởng có chút bất đắc dĩ, tính cách của bạn tốt ông cũng biết rõ, chỉ ăn mềm không ăn cứng, nghĩ nghĩ một lúc lâu rồi ông mới nghĩ ra một biện pháp vẹn cả đôi đường, ông nói: “Ông bạn, hay là chúng ta đổi phương thức thử thí nghiệm đi, nếu như quân bộ của ông đã không thể phá giải được truyền thừa thì chúng ta trước cứ để nó ở thế giới hư nghĩ đi. Chúng ta có thể yêu cầu học sinh trong học viện đến và khiêu chiến với nó, có khi làm như vậy lại giúp chúng ta có hy vọng thì sao, dù sao trẻ nhỏ cũng có vô số cách làm mà chúng ta không thể làm được mà.”

“Hơn nữa, chúng ta sẽ giấu nó dưới danh nghĩa là nhiệm vụ công khai, như vậy, tôi tin không ai có thể nghĩ tới đó chính là truyền thừa của Lăng Tiêu, như vậy Lăng Lan cũng có cơ hội thật sự có được thử sức với truyền thừa của Lăng Tiêu, mà như vậy cũng không gây nguy hiểm quá lớn.”

Giả vờ sao? Từ trung tướng âm thầm cân nhắc, lo lắng lợi hại. Nhìn Từ trung tướng có chút tâm động, viện trưởng quyết định thêm chút lửa, ông vỗ vỗ bả vai Từ trung tướng nói: “Ông Từ, đừng quên, bọn trẻ mới là tương lai của Liên Bang chúng ta, cho dù là ai có thể nhận được truyền thừa của Lăng Tiêu thì đối với Liên Bang chúng ta cũng là trăm lợi mà không hại gì.”

Từ trung tướng rốt cục bị thuyết phục, bất quá ông cũng đưa ra một yêu cầu: “Như vậy cũng được, nhưng thứ đó phải được người của chúng tôi theo dõi.”

Như vậy cho dù là ai có được truyền thừa thì bọn họ cũng sẽ biết ngay lập tức, như vậy thì có thể yêu cầu người đó nói nội dung bên trong.

Viện trưởng nghĩ nghĩ một chút rồi cũng đồng ý nhưng cũng đưa thêm yêu cầu, trước khi truyền thừa được phá giải thì những nhân viên theo dõi không được liên hệ cùng bất cứ ai, cho dù là trong hay ngoài học viện. Nói cách khác, nếu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ an toàn thì những người đó sẽ là giáo viên của học viện, không được có thêm hành động gì khác.

Từ trung tướng cũng đồng ý, dù sao nhân viên theo dõi của bọn họ cũng là đi tới học viện đồng quân trung tâm, là đang ở địa bang của người khác, dù sao cũng không thể không nhường một bước được.

Hai người cùng hẹn thời gian giao nhận truyền thừa của Lăng Tiêu rồi Từ trung tướng mới rời khỏi trường học.

Nhìn Từ trung tướng ngồi cơ giáp rời đi, viện trưởng lúc này mới sâu kín thở ra một hơi, nhẹ nhàng mà nói: “Lăng Tiêu, tôi chỉ có thể làm đến bước này, có thể nhận truyền thừa của cậu hay không chỉ còn xem bản lĩnh của con trai cậu.”

Vừa kết thúc trận đấu, Lăng Lan không biết rằng trong phòng của viện trưởng cách nói cô đang đứng vài km, vì quyền lợi của cô mà có hai ông già đã cãi nhau một phen, thậm chí tranh luận, thuốc súng mười phần, cuối cùng viện trưởng cũng thắng lợi giúp cô đoạt được cơ hội nhận lấy truyền thừa.

Lăng Lan bước xuống lôi đài thì đã bị ba người Tề Long vây quanh, Tề Long là người lao tới đầu tiên, bất quá bị Lăng Lan dè dặt cho một cước văng ra. Người ta vẫn là hoàng hoa khuê nữ, ở đâu ra chuyện cho người đàn ông khác ôm ấp lung tung chứ.

Bởi vì Vũ Cảnh bị thương có chút nặng, phải nằm trong khoang trị liệu trong một thời gian ngắn nên trận đấu xếp 3,4 được lùi lại thêm vài giờ, vì thế trận đấu của Lăng Lan và Tề Long cũng được đặt lùi lại.

Lúc bốn người Lăng Lan chuẩn bị sang bên cạnh nghỉ ngơi trước thì Lăng Lan liền cảm giác được cỗ khí bá đạo đang kéo cô vào không gian học tập.

Trời ơi, lại tới nữa. Trán Lăng Lan bắt đầu ra mồ hôi lạnh, cô cố gắng ngăn cổ lực kia.

Giờ phút này cô có chút khó hiểu vì sao không gian học tập lại xuất hiện giữa ban ngày như vậy, trước kia chỉ có buổi tối lúc nghỉ ngơi mới xuất hiện mà.

Lăng Lan biết bản thân không thể duy trì tỉnh táo được lâu nên túm lấy Tề Long nói: “Tề Long, tớ cảm thấy có chút không thoải mái, mau đem tớ đặt vào khoang trị liệu, nhanh lên.”

Bởi vì chống cự với lực hấp nên giờ phút này sắc mặt Lăng Lan cực kỳ tái nhợt, điều này làm cho mấy người Tề Long lo lắng.

Hàn Kế Quân ý bảo Tề Long nhanh nâng Lăng Lan đặt vào khoang trị liệu rồi thân thiết hỏi: “Lan lão đại, có phải vì tăng tốc độ của thân thể nên mới khiến cho cơ thể bị thương hay không?”

Lăng Lan đang không biết phải lấy cớ gì để nói cho tình trạng của mình lúc này thì nghe thấy cái cớ hoàn mỹ mà Hàn Kế Quân chủ động thì nhanh chóng gật đầu nói: “Đúng vậy, đó là một loại chiêu thức dựa vào năng lượng thân thể để có thể tăng nhanh tốc độ, nó rất hao tốn năng lượng cho nên bình thường tớ đều không dùng, bất quá phần năng lượng cạn kiệt không quá nhiều thì không có vấn đề gì quá lớn, chỉ cần nằm trong khoang trị liệu một thời gian là có thể khôi phục.”

Lăng Lan trả lời khiến ba người Tề Long yên tâm, lúc này Tề Long mới nhớ tới vấn đề mà cậu quan tâm nhất liền hỏi: “Vậy trận chung kết với tớ thì sao, lão đại cậu có thể tham gia chứ?”

Lăng Lan cười khổ, cô cũng không biết mấy vị đạo sư trong không gian học tập muốn giữ cô đến lúc nào, có thể là vài phút, vài giờ, thậm chí là vài ngày, không thể xác định. Cuối cùng Lăng Lan chỉ có thể nói: “Chuyện này còn phải xem lượng năng lượng đã mất của tớ là nhiều hay ít, nếu ít thì vài phút là xong, còn nhiều thì chỉ sợ không kịp tỉnh lại trước khi trận chung kết bắt đầu.”

Lời nói của Lăng Lan khiến Tề Long nhất thời tức giận, cậu nguyên bản còn hưng phấn có thể cùng Lan lão đại đại chiến một hồi.

Lăng Lan thấy thế, thần sắc nghiêm túc nói: “Tề Long, cho dù là tình huống, cậu đều phải kiên trì tới cùng, không thể đánh mất mặt mũi của học sinh ban 1 năm 1.”

Tề Long nghe vậy nhất thời ngây ngẩn cả người, không biết Lăng Lan có ý gì.

Hàn Kế Quân lại nghe rõ ràng, nhìn vẻ mặt Tề Long vẫn hoang mang, cậu nhanh chóng giải thích: “Ý của Lan lão đại là nếu cậu là người cuối cùng đại diện cho ban 1 năm 1 đi khiêu chiến những cấp cao hơn thì không thể đánh mất mặt của chúng ta.”

Tề Long hiểu rõ, gật đầu: “Yên tâm, tớ là Tiểu Cường đánh không chết mà!”

Tuy rằng Tề Long cũng không rõ lắm Tiểu Cường trong miệng Lăng Lan là gì nhưng cậu lại rất thích cách dùng từ này, cảm thấy nó đúng là lột tả đầy đủ bản chất của cậu.

Lăng Lan nhịn không được nở nụ cười, đương nhiên ý cười trong đó chỉ có mình cô hiểu. Nhưng không cười được lâu, mặt cô trở nên càng thêm tái nhợt, năng lượng hấp của không gian học tập dần dần tăng mạnh, Lăng Lan kém chút không chống cự được trực tiếp mê man.

Nhìn sắc mặt Lăng Lan càng thêm tái nhợt, ba người Tề Long lo lắng không dám nói nữa ảnh hưởng đến Lăng Lan, rất nhanh bọn họ liền chạy tới chỗ đặt khoang trị liệu của phòng cách đấu, Lạc Lãng chạy nhanh mở một khoang ra, Tề Long và Hàn Kế Quân đỡ Lăng Lan nằm xuống, Lăng Lan chỉ còn kịp nói một câu cảm ơn rồi triệt để ngất đi.

Tề Long nhìn Lăng Lan nhắm mắt lại tiến vào trạng thái mê man thì chậm rãi đóng khoang an dưỡng lại, nhìn dịch thuốc bắt đầu tràn ra, ngập khắp người Lăng Lan, cả bọn chỉ có thể nhẫn nại chờ đợi Lăng Lan khôi phục, và cùng hy vọng lúc này có thể hồi phục nhanh nhanh một chút là được.

Nhưng mà, cuối cùng Lăng Lan vẫn không thể kịp thời tỉnh lại, vắng trong trận chung kết cuối cùng, bị phán định thua cuộc.

Tề Long trở thành học sinh đứng đầu của năm nhất, có thể khiêu chiến với những học sinh cấp cao hơn, đây chính là phần thưởng cho học sinh có tư cách đứng đầu bảng.

Khiêu chiến vượt cấp bắt đầu từ ngày mai, vẫn ở phòng cách đấu, chỉ có một lôi đài, từ học sinh cấp thấp nhất khiêu chiến đi lên đến thua mới thôi, đương nhiên nếu có thể đấu thắng đến trận thứ mười thì người đó có thể thuận lợi đứng trên đỉnh, trở thành NO. 1 chân chính của học viện đồng quân trung tâm.

Đương nhiên đây là chuyện của ngày mai, nhưng hôm nay, trong lòng của những đứa trẻ năm 1 đều biết người chân chính đứng đầu trên bọn họ là ai, Lăng Lan vua không ngai của học sinh ban 1 năm nhất. Điểm này ngay cả bản thân Tề Long đều tin tưởng không nghi ngờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.