Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 96: Lấy tên bá đạo!



Lăng Lan kinh ngạc nhìn ba vị đạo sư trước mặt, không nghĩ tới nhiệm vụ lần này của cô lại khiến cho ba vị đạo sư cùng xuất hiện, đặc biệt là người luôn luôn lạnh nhạt Nhất hào cũng đến chúc mừng khiến Lăng Lan có chút thụ sủng nhược kinh.

“Các vị đạo sư, có việc gì sao?” Lăng Lan hỏi.

Cửu hào là người nóng vội nhất, cô trực tiếp hỏi: “Lăng Lan, em lựa chọn đạo gì?”

“Đạo?” Lăng Lan ngẩn ra rồi lập tức lĩnh ngộ vội nói: “Em không lựa chọn đạo này.”

“Làm sao có thể?” Cửu hào vẻ mặt không thể tin, chỉ cần có người qua cửa thì có nghĩa người khảo nghiệm đã tìm được đạo của mình, vì sao Lăng Lan nói không lựa chọn đạo này chứ? Không chỉ có Cửu hào không tin, ngay cả Ngũ hào luôn luôn tà khí cũng không tin, chỉ có Nhất hào thâm trầm nhìn không ra ý tưởng gì.

“Kỳ thực cũng không thể nói là không chọn.” Lăng Lan ngượng ngùng vuốt đầu cười, “Em lựa chọn đi đạo của chính mình, sau đó không gian liền nói qua cửa rồi xuất hiện ở đây.”

Hai mắt Nhất hào sáng ngời bắn ra tinh quang, Ngũ hào và Cửu hào vẻ mặt khiếp sợ, rồi mừng rỡ…. Bọn họ thật quá may mắn, vậy mà có thể dạy ra một người tự tìm được đạo mà mình muốn đi, người như vậy nhất định sẽ trở thành nhân vật nổi tiếng khắp trời đất trong tương lai.

Lăng Lan tiếc nuối nói: “Đáng tiếc em cũng không biết có thể hoàn thành đạo này được hay không, vì nó phải dựa vào chính em để tự tìm đường.” Nơi Lăng Lan xuất hiện sau khi bị hút vào lốc xoáy lần hai chính là một khoảng trời trống rỗng, không có gì cả, chỉ có bụi mờ mịt, không có gì tồn tại ở đó chỉ trừ Lăng Lan đang lơ lững giữa không trung.

Lúc Lăng Lan đang hoang mang thì không gian đó bỗng vặn vẹo cuối cùng trở thành một con rồng màu xám cực lớn đánh về phía Lăng Lan.

Khi Lăng Lan hoảng sợ muốn tránh né thì phát hiện bản thân căn bản không thể cử động, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn con rồng này nuốt sống chính mình.

Ngay lức ấy, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu Lăng Lan. Thế giới vô số đạo đều xuất hiện ở trước mắt cô, sau khi trải qua vô số hình ảnh từ đau khổ đến sung sướng Lăng Lan lại bừng tỉnh, lúc này cô phát hiện mình không bị tổn hao gì mà đứng giữa khoảng trời, giống như những hình ảnh vừa rồi chỉ là một giấc mộng Nam Kha.

Lúc này một giọng nói từ xa truyền đến: “Đây là vô số đạo, một trong số chúng chính là đạo của con, con muốn chọn cái nào?”

“Đạo? Chính là con đường tiến hóa mà bản thân mong muốn sao?” Lăng Lan đăm chiêu hỏi.

“Vừa rồi không phải con đã thấy toàn bộ sao?” Giọng nói xa xăm vọng lại trả lời.

“Thù hận, điên cuồng, ẩn nhẫn, khắc chế, trói buộc, trách nhiệm thậm chí còn có thiện lương và giết hại, mỗi người đều bỏ qua năng lực của chính mình. Đây là cái giá phải trả để tiến hóa sao?” Lựa chọn này khiến Lăng Lan không vui. Chẳng lẽ vì biến cường mà nhất định phải từ bỏ chính mình sao?

“Đạt được và trả giá. Vốn là công bằng, bỏ qua hay tiếp thu, đều tùy vào sự lựa chọn của mỗi người.” Giọng nói thanh lãnh vô tình nhưng cũng nói ra chân tướng. Nói đến cùng đây cũng là lựa chọn của chính mình.

“Công bằng sao?” Lăng Lan nhắm hai mắt lại, nhớ tới những hình ảnh mà mình vừa nhìn thấy lúc nãy, có bi thương, có sung sướng, nhưng cuối cùng những người đó đều trở thành những người được lưu danh lịch sử, đều đứng trên vạn người. Nhưng…dù lựa chọn con đường nào thì mỗi người họ đều đánh mất một thứ gì đó, cho dù là chọn nhân đạo thì thứ bọn họ đánh mất chính là người nhà của mình----nhân đạo-là bác ái, yêu thiên hạ, bình đẳng với mọi người, như vậy người nhà thì phải làm sao???

Cô không tin những người chọn con đường nhân đạo chỉ đơn thuần vì chính mình, phần lớn hẳn là vì người nhà của mình đi, nhưng cuối cùng thì sao? Khi bản thân đã có thể hoàn thành ý nguyện của mình thì mọi thứ đã thay đổi, đã không còn người nhà ở bên cạnh nữa, như vậy ý nghĩa của việc mạnh lên là gì?

Lăng Lan quả thật muốn mạnh lên, bởi vì cô không muốn lại ủy khuất bản thân mình, nếu cô đủ mạnh, quân công của cha sẽ không bị người khác chú ý, cuối cùng không thể không để cô giả trai mà đoạt lại.

Cô rất muốn sinh một đứa trẻ ưu tú, nhưng với thân phận này, cô phải càng mạnh lên thì mới có thể đánh bại người cô nhìn trúng, chọn gen tốt nhất cho đứa trẻ của cô.

Cô cũng muốn cho con của mình một cuộc sống quang minh, chính đại, trưởng thành khỏe mạnh dưới sự yêu thương vô bờ của cô…..

Tất cả những thứ đó đều yêu cầu cô phải mạnh mẽ hơn, thậm chí phải đứng ở nơi cao nhất của thế giới.

Nhưng dù vậy cô cũng không muốn bỏ những thứ mà mình đang có bây giờ.

Cô không muốn trở thành người điên cuồng hoặc là ác nhân nên chắc chắn sẽ không đi trên con đường sát đạo hoặc ma đạo. Cô không muốn trở thành thánh mẫu, chúa cứu thế khiến con của mình phải cuốn vào vòng vây lục đục phân tranh từ nhỏ nên cũng không chọn vương đạo, những thứ như vô đạo hay hữu tình đạo đều là những thứ vớ vẩn, còn văn đạo, võ đạo thì Lăng Lan căn bản là không nghĩ tới...

Lăng Lan đem tất cả các đạo phân tích kỹ càng thì phát hiện không tìm thấy đạo mà mình muốn đi, cô bất mãn nói: “Không phải nói bên trong có đạo thích hợp với tôi sao? Vì sao tôi không thấy, căn bản là không có?”

Giọng nói thanh lãnh lại truyền đến lần nữa: “Trên đời này có hàng ngàn, hàng vạn đạo, làm sao con biết không có đạo nào thích hợp cho mình?”

Lăng Lan phản ứng rất nhanh: “Nói cách khác, những gì mà tôi thấy nãy giờ chỉ là một ít đạo thôi sao? Vì sao không cho tôi xem hết chứ?”

Giọng nói lại vang lên, nhưng lần này có chút bất mãn: “Nhân duyên trùng hợp nên mới cho ngươi xem một chút đạo Thiên Cơ, đừng được một tấc lại đòi một thước.”

Lăng Lan cũng không để ý giọng nói đang bất mãn, ngược lại cô còn tìm thấy đáp án của mình: “Một khi đã như vậy thì tôi không muốn chọn những đạo vừa mới thấy đó.”

Câu trả lời của Lăng Lan khiến giọng nói ấy có chút khiếp sợ: “Vì sao?” Những người trước kia mỗi khi đi đến bước này thì đều vui vẻ chọn một đạo, rồi nhận sự sắp đặt. Vì sao tới người này thì lại bỏ qua cơ hội tốt như vậy? Nó không hiểu.

“Không phải trên đời này còn có vô số đạo sao? Tôi muốn tìm đạo thích hợp nhất cho mình.” Lăng Lan trả lời nghi vấn của nó, ý trêu tức.

Giọng nói kia nhất thời trở nên hổn hển: “Những đạo mà tôi đưa cho cô đều là những đạo tựcó năng lực, kinh nghiệm, nó có thể khiến cô nhanh chóng phát triển, nhanh chóng thành công nhất. Còn những đạo khác đều phải dựa vào chính cô mày mò tìm kiếm, có thể thành công giúp cô mạnh lên, nhưng nó cũng có thể thất bại khiến cô mãi mãi chả có gì, cô có phải bị choáng rồi hay không?”

“A… không giả bộ nữa?” Lăng Lan nói.

Giọng nói kia bỗng chốc trầm mặc, Lăng Lan tiếp tục nói: “Là hệ thống học tập không gian phải không, đừng giả vờ thần bí cao nhân, nói thẳng đi, đến cùng là có chuyện gì?”

“Lựa chọn đường phát triển chính xác.” Lúc này không còn là giọng nói xa xăm vọng lại nữa mà là giọng nói của hệ thống quen thuộc.

Lúc này Lăng Lan mới vừa lòng gật đầu, nãy giờ cứ giả vờ thần thần bí bí khiến cô không quen chút nào: “Chẳng lẽ không phải tiến hành theo từng bước của chương trình huấn luyện sao?” Lăng Lan hiếu kỳ.

“Đạo là một loại lĩnh ngộ, là một loại cảnh giới, là một loại lĩnh vực, nó không phải là những con số cứng nhắc của các buổi huấn luyện.” Hệ thống trả lời thật trống rỗng, nhưng Lăng Lan nghe hiểu được, cô nhận ra được một chút ý tứ gì đó ở đây. Lúc này cô thật cảm ơn những thứ mà mình đã đọc được trước đây…lúc nào cũng sẽ có những thứ như thiên cơ xuất hiện.

“Tôi thấy những đạo này đều khá cực đoan...”

Lúc này hệ thống học tập không gian không trả lời, có những thứ phải dựa vào kí chủ tự lĩnh ngộ.

Qua vài phút, hệ thống học tập không gian lại lần nữa hỏi: “Cô thật sự không lựa chọn những đạo này sao? Đó là một loại đường tắt đó.”

Lăng Lan nhớ tới những tiểu thuyết tu tiên mà cô từng đọc, nó từng nói qua kinh nghiệm của người khác chỉ là để tham khảo mà không thể bắt chước, bởi vì mỗi người là khác nhau, chỉ có bản thân tự mình lĩnh ngộ mới chân chính thích hợp với mình, có lẽ đạo cũng đồng dạng như thế...

Lăng Lan có đáp án, cô lại lần nữa lắc lắc đầu: “Tôi không chọn.”

“Chẳng lẽ cô không muốn mạnh lên sao ?” Thanh âm của hệ thống có chút thất vọng, Lăng Lan là một trong những kí chủ toàn diện về mọi mặt nhất mà nó từng đạo tại, nhưng nó không hiểu vì sao cô lại muốn bỏ lỡ cơ hội biến cường này.

“Tôi đương nhiên muốn, nhưng giống như ngươi vừa nói, trên đời này vô số đạo nhưng chỉ có một cái là thích hợp tôi, như vậy tôi muốn đi tìm cái đạo ấy.” Lăng Lan trảm đinh tiệt thiết nói.

“Cho dù sau này có thể không thành công thì cô cũng không hối hận sao?” Hệ thống nhắc nhở.

“Vĩnh viễn không hối hận.” Cô là người có lòng tham, cô không muốn dứt bỏ phần tình cảm mình đang có, có lẽ vì phần tham lam này mà cô mất đi cơ hội chạm vào đạo, nhưng cô tin tưởng, cho dù tìm không thấy đạo của mình, cô vẫn có thể mạnh lên…

“Một khi đã như vậy, đóng cửa truyền thừa của không gian học tập...” Nếu kí chủ không cần thì truyền thừa của đạo cũng không cần phải tồn tại.

Sau một tiếng này, Lăng Lan bỗng cảm thấy những hình ảnh mà mình thấy lúc nãy như đang bị lấy ra, những hiểu biết đang từ từ biến mất, cuối cùng trở thành một tia sét bay qua cuốn hết tất cả: “ Cô muốn đạo như thế nào?”

Lăng Lan thốt ra: “Lấy tâm làm chủ!”

Câu “Lấy tâm làm chủ” vang vọng toàn bộ không gian, ánh sáng trong mắt Lăng Lan càng lúc càng chói, cô lại kiên định nói: “Đúng vậy, lấy tâm làm chủ.”

“Cô muốn đạo gì?”

“Tự do, không trói buộc, cho nên đạo tôi muốn chính là lấy tâm làm chủ …Cho dù gặp chuyện gì thì vẫn có thể tồn tại, tự do.”

Lăng Lan ngẩng đầu, ánh mắt như nhìn rõ bóng đêm hướng về phía ánh sáng, nhìn thấu toàn bộ bầu trời: “Đạo tôi muốn là bá đạo.”

“Chúc mừng cô qua cửa .” Giọng nói hệ thống lại vang lên lần nữa thông báo tin tức tốt cho Lăng Lan, nhưng không đợi Lăng Lan tiếp tục hỏi thì một lốc xoáy lại xuất hiện hút cô đi, tới khi cô bị quăng ra thì đã tới chỗ Nhất hào đạo sư.

“Bá đạo sao?” Nhất hào nhìn Lăng Lan thật sâu, trong mắt xẹt qua một tia vừa lòng. Đây mới là khí phách nên có của người đệ tử mà anh thích nhất, lựa chọn của Lăng Lan khiến anh ta thật vui mừng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.