Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 97: Tiến vào thế giới ảo!



Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Lăng Lan liền bị mấy người Nhất hào đuổi ra đại sảnh của không gian học tập, lúc này tiểu Tứ đang ngủ gật ở bên ngoài. Khi Lăng Lan vừa xuất hiện ở đại sảnh thì tiểu Tứ liền giật mình, nó mở mắt nhìn Lăng Lan rồi vùng dậy lao tới ôm lấy cô.

Lăng Lan đột nhiên bị không gian học tập cưỡng chế bắt lấy ý thức khiến tiểu Tứ sợ hãi. Tuy nó cũng là một nhân tố của không gian học tập nhưng nó chỉ là người trợ giúp kí chủ xử lý những việc bên ngoài chứ không thể khống chế hành vi của không gian học tập, nó cảm thấy mình bất lực. Vì vậy nó quyết tâm nhất định phải nhanh chóng tiến hóa để có thể khống chế không gian học tập, khiến sự kiện bị cưỡng chế mất ý thức không còn tái diễn nữa.

Sau biến cố này khiến Lăng Lan và tiểu Tứ đều tìm được mục tiêu tiến hóa của chính mình, hai người không còn là nước chảy bèo trôi nữa mà là những người cố gắng, nổ lực vì tương lai.

Lúc Lăng Lan tỉnh lại thì cuộc chiến lôi đài đã kết thúc toàn bộ, Lăng Lan đứng ở vị trí thứ hai trong lần tranh tài.

Đối với vị trí này Lăng Lan cũng không quá để ý, mục tiêu của cô không phải là nằm ở học viện đồng quân nho nhỏ này.

Từ khi đi ra từ không gian học tập, Lăng Lan dường như cảm nhận được sự tồn tại của đạo. Tuy chưa biết mình có thể mượn sức mạnh của đạo hay không, nhưng cô vẫn cảm nhận được một chút hơi thở của đạo ở xung quanh mình. 

Nói cách khác, chỉ cần Lăng Lan tiết lộ một chút hơi thở của đạo thì cho dù là học sinh năm mười cũng không thể chống lại mà bị ảnh hưởng. Đây chính là sự đáng sợ của đạo, hạn chế năng lực của đối phương.

Lăng Lan tin tưởng đạo không chỉ đơn giản như vậy, chỉ là vì cô vừa mới tiếp xúc nên còn không rõ chân thật đạo là gì thôi. Vả lại cô còn có rất nhiều thứ cần phải nghiên cứu lại, ví dụ như cô không biết cực hạn của đạo là ở mức nào, không biết khi nào đạo của mình bị mất tác dụng, v..v…

Bất quá hiện tại Lăng Lan cũng không có nghiên cứu vấn đề đó, cô giờ phút này, toàn bộ tâm trí của cô đều đang hướng về thế giới hư nghĩ (thế giới ảo-internet ấy ạ) 

Đúng vậy, những học sinh như Lăng Lan cuối cùng cũng có thể tiến vào hệ thống thế giới ảo ở thế giới. Có điều những học sinh như cô không thể đi dạo tự do trên thế giới ảo của khắc Liên Bang được, các học sinh chỉ có thể hoạt động trong phạm vi thế giới ảo của không gian học tập.

Dựa vào lời Lăng Lan thì nơi này chính là một Tân Thủ thôn, phải đợi thăng đến một cấp nhất định mới có thể phiêu bạt giang hộc.

Nhưng cho dù chỉ được hoạt động trong phạm vi hẹp thì mấy người Lăng Lan cũng rất hưng phấn. Sau giờ học, mọi người cùng hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt rồi nhanh chóng trở về ký túc xá của mình, đăng nhập vào thế giới ảo.

Thế giới ảo của thế giới ảo này không giống với thế giới ảo ở kiếp trước của Lăng Lan, việc quản lý ra vào ở thế giới ảo này được Liên Bang quản lý cực kỳ nghiêm ngặt. Nó có hệ thống pháp luật gần giống với hệ thống pháp luật ở đời thật, thậm chí còn có nghiêm khắc hơn. Bởi vì trước đây thế giới ảo từng gặp tình trạng hỗn loạn khiến cho cả thế giời ngoài thực bị ảnh hưởng rất lớn, thậm chí còn khiến cho nhiều người chết ngay trên khoang đăng nhập, điều này làm cho Liên Bang không thể không quan tâm đến thế giới ảo hơn. Cứ thế một hệ thống pháp luật trong thế giới ảo được xây dựng và ra đời.

Đương nhiên, việc xuất hiện của pháp luật ở thế giới ảo khiến cho nơi được xem là thế giới thứ hai của mọi người trở nên ngay ngắn trật tự hơn, cũng khiến nó nhanh chóng phát triển, trở nên phồn vinh vô cùng. 

Đầu não mạng của Liên Bang được thiết lập để dùng sóng điện não làm mật khẩu đăng nhập cho mỗi người vào thế giới ảo, mà sóng điện não của mỗi người là độc nhất vô nhị nên mỗi người chỉ có một ID để đăng nhập, nếu như trong thế giới ảo mà người đó có hành động không đúng như ăn cắp hay làm những việc vi phạm pháp luật thì sẽ rất dễ dàng bị tra ra, nếu chỉ vi phạm những lỗi bình thường thì người đó có thể bị phạt không được vào thế giới ảo nữa, nếu vi phạm lỗi nặng thậm chí còn có thể phải đi tù.

Hiện tại con người đã quen cuộc sống tại thế giới ảo, sinh hoạt trong thế giới thứ hai đó nên tất cả mọi người đều rất quý trọng ID của chính mình, ai cũng đều tuân thủ pháp luật. Đương nhiên nếu bạn không sợ bị Liên Bang cấm quyền đi vào thế giới ảo thì bạn cứ thích làm những việc mình muốn.

Ở thế giới này cũng có sự tồn tại của hacker nhưng hacker của thế giới này không quá giống với thế giới trước của cô. Những người có thể trở thành hacker đều là những người có tinh thần bị biến dị, là những nhân tài trong thế giới ảo và cũng được xem là những con quỷ của thế giới ảo, bởi vì bọn họ có thể tiêu diệt ý thức của con người.

Đương nhiên những thứ này cũng không quan hệ đến Lăng Lan, lúc này cô đang hưng phấn bước vào khoang đăng nhập.

Rất nhanh Lăng Lan đi tới một căn phòng rất lớn, giống với đại sảnh của học viện, điều này làm cho trán Lăng Lan chảy xuống vô số đường hắc tuyến. Không nghĩ học viện lại vậy vô sỉ như vậy, xây dựng địa điểm đăng nhập từ đại sảnh của chính trường học.

Lăng Lan nhìn phải nhìn trái nhưng không tìm thấy nút thay đổi hình tượng, chỉ thấy một cái cột sáng đang từ từ xoay tròn ở cách đó không xa.

Lăng Lan đang hoang mang thì chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên: "Lão đại, cô muốn đổi hình tượng và tên sao?"

"Tiểu Tứ? Sao ngươi lại xuất hiện ở chỗ này?" Không phải là dùng sóng điện não để đăng nhập sao? Vì sao tiểu Tứ cũng xuất hiện như vậy?

Tiểu Tứ đắc ý nói: "Tôi là ai chứ? Tôi chính là thần trong thế giới ảo đấy nhé, chỉ cần ở đâu có tín hiệu đăng nhập thì chỗ đó tôi có thì đi vào nơi này như đi chơi?” Không đợi Lăng Lan tiếp tục đặt câu hỏi, nó lại hỏi "Lão đại, cô có muốn sửa hình tượng và tên hay không?"

"Ta cũng đang nghĩ đến chuyện này nhưng không biết chỗ thay đổi hình dạng, nó ở đâu vậy? Mau nói đi." Lăng Lan cao hứng hỏi, đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với thế giới ảo nên có rất nhiều chuyện không biết phải làm như thế nào.

Tiểu Tứ nghe vậy vẻ mặt khinh bỉ nói: "Xin nhờ, lão đại, hình tượng ở nơi này được máy chủ thiết định là mình ảnh ngoài đời thật, cả tên cũng như vậy, cho nên ở đây mỗi người chỉ có một ID thôi.”

Lăng Lan buồn bực nói: "Như vậy thì đâu còn giống thế giới ảo nữa chứ, cũng giống như thế giới thực thôi.”

"Không phải, việc chế định một ID như vậy chính là cách làm đơn giản nhất để chính phủ có thể không chế nơi này." Tiểu Tứ trả lời.

Lăng Lan thở dài một hơi, cảm giác hơi thất vọng, đột nhiên cô vội hỏi: "Tiểu Tứ, vừa rồi ngươi nói gì đó?"

Tiểu Tứ khinh bỉ nhìn thoáng qua Lăng Lan, hoài nghi Lăng Lan có phải bị mắc chứng ngốc tạm thời hay không: "Tôi hỏi lão đại có muốn thay đổi hình tượng và tên họ không?”

Lăng Lan vỗ tay một cái: "Chính là cái này." Cô không hiểu hỏi, "Tiểu Tứ, không phải máy chủ dùng sóng điện não để tạo ID sao, làm sao ngươi có thể thay đổi tên và hình dạng của ta được?”

Tiểu Tứ mất hứng, ai oan liếc mắt một cái, vì bị Lăng Lan coi thường mà tức giận, nó hừ  lạnh: "Không phải tôi đã từng nói sao, sự tồn tại của tôi chính là Thần trong thế giới này, đối với việc thay đổi sóng não của cô, chuyện nhỏ như con thỏ thôi.”

Lăng Lan kích động : "Này như vậy ta có thể có rất nhiều acc phụ sao?”

Tiểu Tứ đắc ý nói: "Đúng vậy, bất quá tôi đề nghị cô trước tiên nên dùng một cái chân thân thật, sau đó rồi mới dùng acc phụ, như vậy mới tốt, tránh lãng phí thời gian.”

"Vì sao lại dùng acc phụ?" Lăng Lan cảm thấy mình sẽ không làm những việc như trái pháp luật nên việc dùng acc phụ cũng chẳng để làm gì.

Tiểu Tứ lại lần nữa khinh bỉ nhìn Lăng Lan: "Chẳng lẽ cô không muốn đi dạo ở bên ngoài sao? Dùng hình tượng lớn hơn?”

Lăng Lan sửng sốt, sau đó liền vui vẻ: "Ta có thể đi ra ngoài? Không bị giới hạn ở trong học viện trung tâm đồng quân sao?"

Tiểu Tứ không hài lòng với sự phản ứng chậm chạp của Lăng Lan nên nhắc nhở lần nữa: "Lão đại, đã nói sự tồn tại của tôi chính là sự tồn tại của thần mà...thật là...”

Lăng Lan vui như điên, cô cho rằng mình sẽ còn bị nhốt ở học viện đồng quân này thêm vài năm nữa, nhưng không ngờ bởi vì có Tiểu Tứ mà cô có thể nhanh chóng bước chân ra thế giới bên ngoài.

Bất quá Lăng Lan rất nhanh khôi phục bình thường, rèn luyện trong không gian học tập đã hơn 6 năm nên cô cũng muốn được thử nghiệm những trận cách đấu ở bên ngoài. Cô rất nhanh đồng ý với lời đề nghị của Tiểu Tứ, rồi nhanh chóng đăng nhập bằng ID thật của mình để có thể hội lại với những người “tiểu đệ” đang chờ trong thế giới ảo.

Vị trí đăng nhập mà Lăng Lan xuất hiện là ở một quảng trường lớn, kiến trúc giống hệt với quảng trường của học viện đồng quân trung tâm. Nơi đây chính là điểm đăng nhập thế giới ảo của toàn bộ học sinh thuộc học viện trung tâm.

Trên những băng ghế cách quảng trường không xa, có một vài bóng dáng đang ngồi chờ cô đến.

Lăng Lan đi qua cười nói: "Các cậu thật là nhanh nha, còn tới sớm hơn cả tôi nữa.”

Hàn Tục Nhã đang ngồi trên băng ghế có chút bất mãn nói: "Lão đại, cuối cùng cậu lại là người tới cuối cùng, mọi người đều chờ cậu nữa ngày rồi đó.”

Lạc Triều ở bên cạnh Hàn Tục Nhã ngượng ngùng nhìn Lăng Lan cười cười, vẻ mặt vui mừng. Mấy ngày trước bởi vì sợ hãi ảnh hưởng đến mọi người nên các cô cũng không dám tới lôi đài để cổ vũ cho Lăng Lan, điều này khiến Lạc Triều có chút thất vọng. Bây giờ có thể thấy Lăng Lan, tâm trạng của Lạc Triều bỗng tốt lên không ít.

Tề Long đã sớm mất kiên nhẫn nên vội nói: "Tớ đã hỏi NPC, ở đây có rất nhiều nhiệm vụ, nếu hoàn thành chúng ta có thể lấy tiền hoặc thậm chí có thể học thêm những chiêu thức cách đấu mới.”

Tề Long cực kỳ thích thách đấu nên hoàn toàn không thể chống cự với loại dụ hoặc ở chỗ này, khi vừa đến đây cậu xém chút bỏ lão đại nhà mình để đi theo con đường cách đấu thiêng liêng.

Lăng Lan nhìn tất cả mọi người đều như có chuyện muốn làm nên nói: “Như vậy đi, chúng ta cũng nhau trao đổi tin tức liên lạc sau đó mỗi người tự hoạt động, nếu có vấn đề thì liên lạc lẫn nhau.”

"Được!" Đề nghị của Lăng Lan nhanh chóng được mọi người đồng ý, họ cũng cho rằng hoạt động tự do thì có thể dễ dàng hơn. Cứ như vậy, mỗi người tự nhớ tin tức liên lạc của đối phương rồi từ biệt, mỗi người tự hành động tự do.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.