Dance With The Devil

Chương 2



Zarek nguyền rủa khi máy nghe nhạc của anh hết pin. Anh thật may mắn làm sao.

Vẫn còn một tiếng đồng hồ trước khi chiếc trực thăng hạ cánh và điều cuối cùng anh muốn làm là lắng nghe Mike ngồi ở buồng lái rên rỉ và phàn nàn vì phải đưa anh trở về Alaska . Mặc dù có một tấm thép rắn chắc màu đen dày gần nửa mét chắn ngang chia cách Mike và khoang ngăn ánh sáng mặt trời của Zarek, anh có thể nghe mọi lời nói ở bức tường bên kia rõ như thể Mike đang ngồi cạnh anh.

Tệ hơn, Zarek ghét bị kẹt trong khoang hành khách nhỏ, như thể anh đang bị nhốt. Mỗi lần anh duy chuyển, tay anh hoặc chân anh lại va vào tường. Nhưng vì họ đang bay vào ban ngày, nên chỉ còn cách chọn giữa kẹt trong khối lập phương này hay là chết.

Vì lý do nào đó anh không chắc, Zarek đã chọn khối lập phương này. Anh tháo tai nghe ra và ngay lập tức tai anh tràng ngập tiếng ù ù của cánh quạt, tiếng gió rít vào mùa đông và cuộc trò chuyện của Mike trên bộ đàm.

“ Vậy, Anh đã làm chưa?”

Zarek nhướng một bên lông mày khi nghe một giọng nam xa lạ, có phần lo lắng. **, mặt tốt của sức mạnh của anh. Anh có khả năng nghe thấy mọi thứ đến cả siêu nhân cũng phải ganh tị. Và anh biết chủ đề bọn họ đang bàn đến....

Anh

Hoặc có thể là cái chết của anh.

Mike đã được đề nghị cả gia tài để giết anh, và kể từ giây phút họ rời New Orleans mười hai tiếng trước, Zarek đã đợi Người cận vê trung niên kia hoặc mở cách cửa sổ được đóng kín ra và phơi bày anh giữa những tia sáng mặt trời chết người kia hoặc vứt khoang hành khách của anh ra khỏi trực thăng và thả anh xuống một nơi nào đó có thể lấy đi sự bất tử của anh.

Thay vào đó, Mike đang do thám anh và vẫn không có hành động nào khác. Không phải là Zarek quan tâm. Anh vẫn còn vài trò có thể dạy cho Người cận vê một bài học nếu anh ta thử có bất kì hành động nà khác.

“ Nah” Mike nói khi chiếc trực thăng đột ngột lượn sang bên trái mà không có bất cứ một lời cảnh báo nào và làm cho Zarek đâm sầm vào bức tường của khoang trực thăng. Anh bắt đầu nghi ngờ người phi công cố tình làm như thế để trêu tức anh.

Chiếc trực thăng nghiêng một lần nữa và Zarek đã chuẩn bị tinh thần cho cú nghiêng này.

“ Tôi đã nghĩ rất kĩ về việc này, nhưng như anh biết đó tôi thấy việc chiên giòn thằng con hoang này vẫn còn quá tốt cho nó. Tôi thà để nó cho những Cận vệ thi hành luật (Blood Rite Squires là những người được phái đi để giết những Thợ săn đêm hay những cận vệ thông thường vi phạm luật lệ, ‘ theo như giải thích trong cuốn Dark Hunter Companion ’ ) xử lý, để nó chịu đựng đau đớn một cách chậm rãi. Cá nhân tôi thích nghe tiếng la hét xin tha mạng của thằng khốn tâm thần này hơn, đặc biệt là sau những gì nó đã làm với những cảnh sát đáng thương, vô tội kia.

Cơ hàm Zarek bắt đầu co giựt, nhịp tim anh nện thình thịch đầy giận dữ khi anh lắng nghe. Phải rồi, những tên cảnh sát kia vô tội quá. Nều như anh là người thường, những cú đánh của họ nhắm vào anh nếu không làm anh

mất mạng thì cũng làm anh hôn mê bất tỉnh đến tận giờ.

Giọng nói vang lên trong bộ đàm một lần nữa. “ Tôi nghe mấy nhà tiên tri nói Artemis sẽ trả gấp đôi cho Cận vệ nào giết chết hắn. Anh đã cân nhắc cái giá mà Dionysus sẽ trả cho anh để giết hắn và cá nhân tôi nghĩ anh đúng là một thằng ngu khi từ chối nó.”

“ Không nghi ngờ gì, nhưng tôi đã có đủ tiền để tận hưởng. Bên cạnh đó, tôi là người đã phải chiu đựng thái độ cũng như sự nhạo báng của thằng khốn này. Hắn nghĩ hắn là thằng khốn chết tiệt. Tôi muốn nhìn thấy họ xẻo hắn thành từng mảnh trước khi họ cắt đầu hắn.”

Zarek đảo mắt trước lời nói của Mike. Anh không quan tâm một tí nào về suy nghĩ cuả người đàn ông này. Từ rất lâu anh đã học được bài học không cố tiếp cận người khác.

Vì sau tất cả anh chỉ nhận lại những cái tát.

Anh nhét chiếc máy nghe nhạc vào trong cái túi vải len thô màu đen và nhăn mặt khi đầu gối va mạnh vào tường.

Chúa giúp anh thoát khỏi cái nơi chật hẹp, tù túng này. Như thể anh đang mắc kẹt trong một cái quan tài vậy.

“ Tôi ngạc nhiên Hội đồng đã không biến Nick thành Người cận vệ thi hành luật cho cuộc săn này” Một giọng khác nói. “Vì anh ta đã trải qua tuần vừa rồi với Zarek, tôi nghĩ anh ta sẽ đảm nhiệm tốt việc này.”

Mike khục khịt mũi. “ Họ đã thử, nhưng Gautier từ chối.”

“ Tại sao?”

“ Tôi không biết. Anh biết Gautier mà. Anh ta không phải là típ người hay tuân lệnh. Việc này làm tôi tự hỏi tại sao họ lại kết nạp anh ta vào Hội những Người cận vê nữa. Tôi không thể hình dung nổi bất kì ai ngoài Acheron và Kyrian có thể chịu đựng được mồm mép của anh ta.”

“ Yeah, anh ta là thằng khốn thông minh. Nhân đây, Thợ săn đêm của tôi đang cần tôi, tốt hơn hết là tôi nên đi làm đây. Anh nên cẩn thận với Zarek và đừng có cản trở hắn ta.”

“ Đừng lo, tôi sẽ thả hắn ta xuống đó và để cho những Cận vệ khác truy đuổi hắn, rồi sau đó tôi sẽ nhấc cái mông của mình biến khỏi Alaska còn nhanh hơn anh nói ‘Rumpelstilskin’ .”

Bộ đàm ngắt kết nối. Zarek ngồi hoàn toàn bất động trong bóng tối, lắng nghe hơi thở của Mike trong chiếc trực thăng. Sự cắn rứt đã thay đổi ý đinh của anh trong chuyện giết anh ta.

Tốt thôi, hành hạ anh ta cũng được. Sau cùng thì Người cận vê cũng đã khôn lênh một chút (grown a ball, and hafl a brain). Tại một vài thời điểm trong mấy tiếng trước, Mike hẳn đã quyết định tự vẫn không phải là câu trả lời thích đáng. Vì vậy, Zarek sẽ để cho anh ta sống.

Nhưng anh sẽ bắt anh ta trả giá cho đặt ân này. Và Chúa có lẽ nên giúp những kẻ khác đang săn lùng anh. Trên nền đất lạnh giá tạo nên Alaska này thì Zarek bất khả chiến bại. Không như những Thợ săn đêm và những Cận vệ khác, anh đã có chín trăm năm đấu tranh sinh tồn với giá rét. Chín trăm năm chỉ có anh và một vùng hoang dã chưa được biết đến.

Ngoài Acheron cứ mỗi thập niên hay đại loại như vậy ghé qua đây để đảm bảo rằng anh còn sống, thì chưa từng ai được gọi đến nơi này cả. Rồi mọi người lại thắc mắc tại sao anh lại hóa rồ. Trước khoảng thời gian mười năm trước, anh không thể liên lạc với bất cứ ai ở thế giới bên ngoài mà phải chịu đựng sống trong một căn nhà gỗ ở nơi hẻo lánh trong suốt những tháng hè đằn đẵng.

Không điện thoại, không máy tính, không ti vi.

Không có bất cứ thứ gì ngoài việc một mình cô đơn đọc đi đọc lại đống sách mà anh đã thuộc nằm lòng. Háo hức chờ đợi cho đến lúc màn đêm sẽ kéo dài đủ để cho anh di chuyển từ nơi căn nhà gỗ hoang sơ của mình đến Fairbanks nơi việc kinh doanh còn lưu thông và anh có thể tiếp xúc với con người.

Đối với vấn đề giao tiếp, cho đến khoảng một thế kỉ rưỡi nay vùng đất này mới có người đến định cư và kể từ đó anh mới có người để liên lạc.

Trong hàng ngàn thế kỉ trước đó, anh đã sống cô độc tại nơi này mà không có bất cứ một người nào sống gần anh. Chỉ thỉnh thoảng, anh bắt gặp bóng dáng của những người bản địa sợ hãi khi nhìn thấy một người da trắng cao to, lạ mặt có răng nanh sống trong một khu rừng xa xôi hẻo lánh. Chỉ cần nhìn thấy chiều cao 2 mét và chiếc áo Eskimo bằng da bò của anh là họ đã vội chạy nhanh hết mức có thể theo hướng ngược lại, thét toáng lên rằng Iglaaq ( kẻ lạ mắt) muốn bắt họ. Mê tín dị đoan đến hết thuốc chữa, họ còn dựng nên cả một truyền thuyết về anh.

Truyền thuyết ấy đã dẫn dắt một vài tên Daimon hiếm hoi đến thăm viến vào mùa đông, những kẻ đã dấn thân vào khu rừng của anh để đối mặt với Thợ săn đêm mất trí. Thật không may,bọn chúng lại có hứng thú trong việc đánh nhau hơn là trò chuyện, vì vậy sự giao thiệp của anh cùng bọn chúng thường rất ngắn ngủi. Dù sao một trận chiến kéo dài vài phút cũng làm dịu bớt sự buồn tẻ và sau đó anh lại cô đơn một mình cùng băng tuyết và mấy con gấu.

Và chúng còn không phải là người hóa gấu nữa.

Từ tính và điện tích của bắc cực quan khiến cho những chuyến mạo hiểm đi xa về phía bắc của Người biến hình (Were-Hunters) gần như là không thể. Bắc cực quan còn phá hỏng những thiết bị điện tử và các vệ tin liên kết của anh, ngắt đứt việc liên lạc của anh theo chu kì hằng năm, vì vậy dù đang sống trong thế giới hiện đại, anh vẫn cô độc một mình.

Có lẽ sau tất cả, anh nên để họ giết mình. Vậy mà bằng cách nào đó anh thấy mình vẫn đang sống. Lại thêm một năm, thêm một mùa hè, thêm một lần bị ngắt liên lạc.

Đấu tranh sinh tồn là tất cả những gì mà Zarek biết. Anh nuốt khan khi nhớ đến New Orleans.Anh yêu cái thành phố ấy làm sao. Sự chuyển động. Sự ấm áp. Sự pha trộn của những mùi hương lạ, hình ảnh và âm thanh. Anh tự hỏi những người sống ở đấy có nhận ra họ may mắn đến nhường nào không. Họ thật may mắn khi có được đặc quyền sống trong một thành phố tuyệt như vậy.

Nhưng nó đã là quá khứ rồi, anh đã làm mọi thứ trở nên tệ hại đến nỗi cả Artemis lẫn Acheron sẽ không cho anh bất cứ cơ hội nào trở lại khu vực đông dân nơi mà anh có thể tiếp xúc với những cộng đồng đông người.

Chỉ có anh và Alaska cho đến bất diệt. Những gì anh có thể hy vọng là một cuộc đại bùng nổ dân số, nhưng khả năng bùng nổ dân số tại một nơi có thời tiết khắc nghiệt như vậy thì cũng nhỏ như khả năng anh phép trấn thủ tại Alaska vậy.

Với ý nghĩ đó trong tâm trí, anh lấy ra bộ thiết bị đi trong tuyết và mang nó vào. Họ có lẽ sẽ đến nơi vào lúc rạng sáng và bầu trời có thể vẫn còn tối, nhưng chẳng mấy chốc bình mình sẽ ló dạng. Vì vậy anh cần nhanh chóng đến được căn nhà gỗ của mình trước khi mặt trời mọc.

Trong khi anh đang thoa Vaseline lên da và đã mặc vào người một chiếc quần dài, áo len cổ cao màu đen cùng với chiếc áo Eskimo bằng da bò và đôi ủng dùng cho mùa đông, anh có thể nhận thấy chiếc trực thăng đang từ từ hạ cánh.

Trong cơn bốc đồng, Zarek kiểm tra kĩ lưỡng mấy món vũ khí nằm trong chiếc túi vải len thô. Anh đã có ý thức mang theo nhiều loại dụng cụ khác nhau từ rất lâu rồi. Alaska là một nơi khắc nghiệt đối với con người và mọi người không thể nào lường trước được những hiểm nguy có thể ập đến. Hàng thế kỉ trước, Zarek đã trở thành hung thần cho loài cá hồi.

Ngay khi họ đáp xuống, Mike tắt động cơ và đợi cánh quạt ngừng quay để anh ta có thể ra ngoài, miệng lẩm bẩm nguyền rủa nhiệt độ âm độ C, và mở cách cửa ở phía sau. Mike tặng anh một nụ cười mang đầy vẻ mỉa mai, ghê tởm khi anh ta bước lùi lại để Zarek có đủ không gian bước ra khỏi chiếc trực thăng.

“ Chào mừng trở về nhà.” Mike nói với vẻ hân hoan độc địa. Kẻ khó ưa này đang tận hưởng ý tưởng những Người cận vệ bắt được anh và phanh thay anh ra. Tốt thôi, Zarek cũng thích ý tưởng đó.

Mike phà hơi thở vào đôi tay đeo găng của mình. “ Mong rằng mọi thứ vẫn như cũ.” Mọi thứ đều như cũ. Không bao giờ có bất kì thay đổi nào ở nơi đây.

Mặc dù xung quanh còn nhá nhem tối, Zarek vẫn do dự với độ sáng của tuyết. Anh kéo chiếc kính bảo hộ xuống và trèo ra ngoài. Anh lôi cái túi bằng vải len thô ra và mang nó qua vai, rồi lội qua đám tuyết xốp hướng thẳng về phía căn nhà điều nhiệt nơi anh để chiếc xe trượt tuyết MX Z Rev tại đó một tuần trước.

Oh, tuyệt thật, theo anh nhớ thì nhiệt độ hiện giờ đã chạm đến mức đóng băng. Không khí ở Bắc cực thật giá buốt, phần da để trần của anh trở nên nhức nhối. Anh nghiến răng để chúng không va lạch cạch vào nhau_ hành động này thật không dễ chịu khi với một người có những chiếc răng nanh sắc và dài thay cho một hàm răng bình thường.

Chào mừng trở về nhà....

Mike đang quay trở lại buồng lái thì Zarek quay lại nhìn anh.

“ Hey, Mike.” Anh gọi, giọng anh vang vọng trong bầu không khí giá rét tĩnh mịch.

Mike đứng lại.

“ Rumpelstiltskin.” Anh nói trước khi ném một trái lựu đạn đã tháo chốt xuống phía bên dưới chiếc trực thăng. Mike chửi rủa um sùm khi anh ta lội trong đụm tuyết nhanh hết mức có thể, để tìm chỗ trú ẩn.

Lần đầu tiên trong một khoảng thời gian dài, Zarek mỉm cười với bóng dáng của Người cận vê đang tức giận và âm thanh xột soạt của tuyết dưới chân Mike. Chiếc trực thăng nổ tung ngay lúc Zarek đến được chỗ chiếc xe trượt tuyết. Anh móc một chân qua cái yên xe màu đen và quay đầu lại nhìn từng mảnh của chiếc trực thăng Sikorky trị giá hai mươi ba triệu đô-la rơi xuống nền tuyết như một cơn mưa kim loại.

Ahh, pháo hoa. Anh rất thích pháo hoa. Cảnh tượng này tuyệt đẹp như cảnh bắc cực quang. Mike vẫn đang chửi rủa và nhảy lên nhảy xuống như một đứa trẻ đang tức tối khi đứng nhìn người yêu được đặt làm riêng của mình bị thui rụi trong ngọn lửa.

Sau khi ném một trái lựu đạn khác làm nổ tung căn nhà, nhằm ngăn Người cận vệ sử dụng nó, Zarek khởi động động cơ và phóng xe tới trước Mike.

Điều chỉnh chiếc xe trượt tuyết ở chế độ chờ, anh kéo chiếc khăn choàng xuống thấp đủ để Mike có thể hiểu những điều anh nói. “ Thị trấn cách đây bốn dặm theo hướng đó.”Anh nói, chỉ tay về hướng nam. Anh quăng cho Mike một tuýt Vaseline. “ Thoa nó để môi anh sẽ không chảy máu.”

“ Đáng ra tao nên giết mày.” Mike gầm gừ.

“Yeah, mày nên làm thế.” Zarek kéo khăn choàng lên che mặt rồi rồ ga. “Nhân tiện, nếu mày tình cờ gặp mấy con sói trong rừng, hãy ghi nhớ chúng là sói thật chứ không phải là bọn người biến hình đang đi lanh quanh đâu.

Chúng luôn đi theo đàn, nên nếu mày nghe tiếng của một con sói, thì sau lưng nó còn mấy con nữa. Lời khuyên tốt nhất của tao là mày nên leo lên cây và hy vọng chúng sẽ chán trước khi một con gấu xuất hiện và trèo lên bắt mày.”

Zarek quay đầu xe và chạy theo hướng đông bắc nơi căn nhà gỗ của anh đang tọa lạc giữa ba trăm héc-ta rừng. Anh nên cảm thấy có lỗi về hành động của mình với Mike, nhưng anh không cảm thấy thế. Người cận vê đã học được một bài học quý giá. Lần sau Artemis hay Dionysus có đề nghị thì anh ta nên chấp nhận

Anh xoay cổ tay rồ ga, tăng tốc động cơ xe, vì nó đang chạy ngược hướng con đường tuyết thô. Anh vẫn còn một chặng đường dài trước khi về tới nhà và anh đang dần hết thời gian. Bình minh đang ló dạng.

Chết tiệt. Đáng ra anh nên chọn chiếc Mach Z. Nó chạy êm hơn và nhanh hơn MX Z Rev mà anh đang chạy, nhưng nó lại không mang lại cảm giác mạnh như thế này.Zarek thấy lạnh, đói bụng và mệt mỏi, và kì lạ thay anh muốn trở về với những điều quen thuộc.

Nếu những Người cận vê muốn săn lùng anh thì cứ theo ý muốn của họ. Ít nhất thì anh cũng đã được cảnh báo trước. Và chiếc trực thăng và căn nhà chính là câu trả lời của anh. Nếu họ muốn làm anh hoảng loạn, thì anh chỉ còn cách chúc họ may mắn. Họ sẽ cần đến may mắn và rất nhiều quân tiếp viện nữa.

Chờ đợi thách thức trước mắt, anh phóng chiếc xe trượt trên địa hình băng tuyết.

Ngay trước lúc mặt trời mọc, anh tới được căn nhà gỗ biệt lập của mình. Tuyết đã rơi dày hơn khi anh đi và chặn ngang cánh cửa ra vào. Anh kéo chiếc xe trượt tuyết vào cái nhà kho nhỏ thông với căn nhà gỗ của anh và phủ lên nó một tấm bạt. Khi anh cắm phích bộ phận làm ấm động cơ, anh phát hiện ổ cắm điện không có điện để sạc cho bộ phận làm ấm của chiếc MX hay chiếc Mach đậu bên cạnh.

Anh gầm gừ tức giận. Chết tiệt. Hèn gì mà cái buli của chiếc Mach bị nứt khi nhiệt độ dưới mức âm, nếu anh không cẩn thận thì động cơ của chiếc MX cũng sẽ bị nứt luôn. Zarek vội phóng ra ngoài kiểm tra cái máy phát điện trước khi mặt trời lên đến đỉnh đồi, chỉ để thấy chúng đã bị đông cứng và không còn hoạt động được nữa.

Anh gầm gừ khi đấm vào một chiếc máy phát điện.Tốt, thoải mái hơn rồi. Có vẻ như hôm nay anh phải dùng tạm cái lò sưởi. Tuy không phải là nguồn nhiệt sưởi ấm hữu hiệu nhất, nhưn g nó là thứ tốt nhất mà anh đang có.

“ Tuyệt, thật tuyệt làm sao.” Anh lẩm bẩm. Đây không phải là lần đầu tiên anh buộc phải ngủ trên sàn căn nhà gỗ lạnh lẽo. Và cũng không phải là lần cuối.

Có lẽ chuyện này trở nên tồi tệ hơn vì anh đã tận hưởng cả tuần qua tại một nơi ấm áp như New Orleans. Lúc anh ở đó, khí hậu ấm áp đến nỗi anh không cần lò sưởi.

Trời ơi, anh nhớ nơi đó quá.

Biết rằng thời gian của anh có trước khi mặt trời ngày càng ít , anh lê bước tới chiếc xe trượt tuyết của mình và trùm lên động cơ của nó chiếc áo khoác kiểu Ets-ki-mô bằng da bò của mình để giữ nhiệt cho nó lâu đến mức có thể. Sau đó anh lấy túi vải len thô của mình từ yên xe rồi cào lớp tuyết chắn ngang cửa để anh có thể vào bên trong căn nhà gỗ của mình.

Anh cúi người khi bước qua cánh cửa và giữ đầu cúi xuống. Trần nhà thấp, thấp đến nỗi nếu anh đứng thẳng người thì đầu anh sẽ va vào nó, và nếu như anh không chú ý, cái quạt trần ở giữa phòng sẽ chém bay đầu anh.

Nhưng một cái trần thấp là điều cần thiết.Vào giữa mùa đông, hơi ấm là một thứ rất quý giá và điều cuối cùng mà người ta muốn là phần lớn nhiệt lượng tập trung bên dưới một trần nhà cao ba mét . Một cái trần nhà thấp hơn đồng nghĩa với một nơi ấm hơn.

Chưa kể chín trăm năm trước khi anh bị đày đến nơi này, anh đã không có nhiều thời gian để xây dựng nơi trú ẩn cho mình. Ngủ trong hang động cho đến khi ngày kết thúc, anh làm việc trong căn nhà gỗ vào ban đêm cho đến khi anh hoàn thành ngôi nhà chết tiệt này.

Phải, thật tuyệt khi được trở lại ...

Zarek thả cái túi vải len thô của mình bên cạnh lò sưởi . Sau đó, anh quay người và cài cái chốt cửa kiểu cổ được làm gỗ vào khen cài trên cửa để tránh những con vật hoang dã ở Alaska ,đôi lúc mạo hiểm tiến lại quá gần căn nhà gỗ của anh, xâm nhập vào đây.

Lần tay dọc theo bức tường được chạm khắc để tìm hướng đi, anh tìm thấy một cái đèn lồng treo trên đó và một hộp diêm hiệu quỷ vương gắn trên chiếc đèn lồng. Mặc dù thị lực của Thợ săn đêm được thiết kế dành cho bóng tối, nhưng anh không thể nhìn trong một nơi hoàn toàn tối tăm . Với cánh cửa đóng chặt, căn nhà gỗ của anh được bịt kín đến nỗi không có bất kì một tia sáng nào có thể xuyên qua bức tường dày bằng gỗ.

Thắp sáng cái đèn lồng, anh rùng mình vì không khí lạnh lẽo khi anh quay người nhìn phần còn lại của ngôi nhà. Anh biết rõ nơi này đến từng cm. Từng kệ sách được đặt dọc các bức tường, từng nét khắc bằng tay trang trí cho nơi này.

Anh chưa bao giờ có nhiều đồ nội thất. Chỉ có hai tủ cao, một cái dùng để đựng số quần áo ít ỏi của mình và cái còn lại dùng để chứa thực phẩm. Ngoài ra anh còn có một cái giá để ti-vi và mấy cái kệ sách, với anh vậy là khá nhiều. Từng là một nô lệ trong thời La Mã, Zarek không quen có nhiều đồ đạc.

Bên trong lạnh đến nỗi anh có thể nhìn thấy hơi thở của mình thoát ra bên ngoài chiếc khăn choàng và khi anh nhìn xung quanh không gian nhỏ này, anh nhăn mặt khi nhận thấy cả cái máy tính lẫn cái ti-vi của mình đều phải cần rã đông nếu như anh muốn dùng chúng một lần nữa. Miễn là chúng không bị ẩm.

Không có tâm trạng để lo lắng chuyện đó , anh bước đến tủ đựng thức ăn ở sau lưng mình, nơi anh chỉ để đồ ăn đóng hộp. Sau một khoảng thời gian dài anh đã học được rằng nếu để mấy con gấu và chó sói đánh hơi thấy mùi thức ăn, chúng sẽ nhanh chóng tặng cho anh một cuộc viếng thăm không được mong muốn. Anh thì lại không muốn giết chúng chỉ vì chúng đói và ngu ngốc.

Zarek chộp lấy một hộp chứa thịt heo nấu đậu và cái đồ khui rồi ngồi xuống sàn nhà. Mike đã không cho anh ăn bất cứ thứ gì trong chuyến đi dài mười ba tiếng đồng hồ từ New Orleans đến Fairbanks. Mike tuyên bố rằng anh ta không cho anh ăn vì không muốn có bất kì rủi ro nào dẫn đến việc phơi bày Zarek trong ánh sáng mặt trời.

Thực tế thì, gã cận vệ là một thằng ngốc, vì việc bị bỏ đói không phải là điều mới mẻ gì với đối Zarek.

" A, tuyệt thật," anh lầm bầm khi mở cái lon ra và thấy món đậu đã bị đônh cứng ở bên trong. Anh xem xét việc lấy bữa ăn đônh lạnh của mình ra khỏi lon, nhưng rồi thôi không làm. Anh không đói đến mức kem thịt heo nấu đậu có thể hấp dẫn anh.

Anh thở dài trong ghê tởm, rồi mở cửa và ném cái lon vào rừng xa hết mức có thể.

Anh đóng sầm cửa lại trước khi ánh sáng bình minh có thể len vào, Zarek mò mẫm mãi trong cái túi vải len thô của mình cho đến khi anh tìm thấy cái điện thoại di động, máy mp3, và cái máy tính xách tay của mình. Anh nhét cái điện thoại và máy nghe nhạc vào trong quần của mình để nhiệt độ cơ thể của anh sẽ giữ cho chúng không bị đóng băng. Rồi anh đặt chiếc máy tính xách tay của mình sang một bên cho đến khi anh có thể nhóm lửa ở cái lò sưởi lên.

Anh đi đến góc đối diện cái lò và cầm lấy một vài bức tượng nhỏ bằng gỗ được khắc bằng tay mà anh đã chất ở đó và quăn chúng vào trong lò. Ngay sau khi anh vung mở cánh cửa sắt nhỏ, anh dừng lại. Có một chồn nhỏ bên trong với ba đứa con mới sinh. Người mẹ, tức giận vì bị quấy rầy, rít lên một tiếng cảnh báo hướng về phía anh khi họ trừng mắt nhìn nhau chằm chằm.

Zarek rít lên đáp trả lại nó.

"Trời ạ, tôi không tin chuyện này," Zarek lầm bầm giận dữ.

Con chồn hẳn đã xuống đây bằng đường ống khói và sống ở đây khi anh đi. Căn nhà gỗ chắc chắn vẫn còn hơi ấm khi con chồn mẹ tìm thấy nó và lò sưởi là một nơi trú ẩn cực kỳ an toàn .

"Ít nhất thì mày cũng phải rủ khoảng năm mươi người bạn của mày đến chứ.Vậy thì tao mới có một cái áo choàng mới."

Con thú nhe răng.

Tức tối, Zarek đóng cửa lại và quăng đống củi trên tay trở lại góc phòng.Dù anh là một thằng tồi thì anh cũng sẽ không tống khứ chúng ra ngoài. Là một người bất tử, anh sẽ vượt qua được cái lạnh .Nhưng người mẹ và đứa con nhỏ của nó sẽ không thể chịu đựng nỗi.

Anh cầm chiếc máy tính xách tay của mình lên và nhét nó vào trong áo khoác để truyền hơi ấm cho nó rồi đi đến cái giường nhỏ được đặt ở một góc xa. Khi anh nằm xuống, anh cân nhắc về việc ngủ ở dưới tầng hầm sẽ ấm hơn,nhưng rồi, sao phải bận tâm chứ?

Anh sẽ phải dịch chuyển cái lò mới có thể xuống tầng hầm mật của mình và việc đó sẽ lại chọc tức con chồn mẹ .Vào thời điểm này trong năm, ban ngày thường ngắn.Chỉ còn vài giờ nữa là mặt trời lặn, và anh thì đã quá quen thuộc với vùng băng tuyết hoang vu này.

Ngay khi có thể, anh sẽ vào thị trấn mua nhu yếu phẩm và một cái máy phát điện mới. Trùm lên người mấy cái mền bông và mấy tấm lông thú, anh thở dài đầy mệt mỏi. Zarek nhắm mắt lại và để cho đầu óc lang thang với những sự kiện trong tuần qua.

"Cảm ơn, Zarek".

Anh nghiến răng khi nhớ đến khuôn mặt Sunshine Runningwolf. Đôi mắt to nâu sậm của cô vô cùng quyến rũ và cô khác xa với mấy loại con gái gầy trơ xương mà hầu hết đàn ông thường ưa thích, cô có thân người đầy đặn ,mời mọc làm anh cứng lại khi ở gần cô.

Trời ạ, anh lẽ ra nên tận hưởng một vết cắn vào cổ cô khi anh có cơ hội. Anh vẫn không rõ vì sao anh không nếm thử máu của cô.Chắc chắn là nó có thể giữ ấm cho anh đến tận bây giờ.

Oh, tuyệt thật Lại thêm một niềm hối tiếc được điền vào trong danh sánh vô vàng những điều hối tiếc của anh. Suy nghĩ của anh trở lại với cô ... Sunshine đã xuất hiện bất ngờ tại ngôi nhà ở New Orleans của anh khi anh đang đợi Nick đến đưa anh tới nơi trực thăng hạ cánh.

Mái tóc đen của cô được tết lại và trong đôi mắt nâu của cô chứa đựng tình bạn mà trước kia anh chưa bao giờ thấy trong mắt của những người khác khi họ nhìn anh.

"Tôi không thể ở lâu được. Tôi không muốn Talon thức dậy và thấy tôi đã ra ngoài , nhưng trước khi anh đi, tôi muốn cảm ơn anh vì những việc anh đã làm cho chúng tôi."

Anh vẫn không biết tại sao anh lại giúp Talon và cô. Tại sao anh lại phản bội Dionysus và chống lại vị thần đang âm mưu tiêu diệt hai người họ. Vì hạnh phúc của họ, anh đã giao nộp bản thân mình cho thần chết. Nhưng hôm qua khi anh thấy cô, có lẽ như thế cũng đáng.

Và khi anh để cho giấc ngủ chiếm lấy mình, anh tự hỏi khi những Người cận vệ tìm thấy căn nhà gỗ của anh và đốt cháy nó khi anh còn ở dưới lòng đất, thì liệu anh còn thấy xứng đáng không. Anh khịt mũi khinh bỉ ý nghĩ đó. Cái quái gì vậy nè? Ít nhất thì anh vẫn sẽ được ấm trong vài phút trước khi anh chết.

Zarek không biết mình đã ngủ trong bao lâu. Lúc anh thức dậy thì trời đã lại tối. Hy vọng rằng anh đã không ngủ quá lâu đến nỗi chiếc xe trượt tuyết của anh cũng bị đông thành đá. Nếu vậy thì anh sẽ phải cuốc bộ một quãng đường dài trong cái lạnh để vào thị trấn.

Anh lăn người và nhăn mặt đau đớn. Anh đang nằm đè lên cái máy tính xách tay của mình. Ngoài ra cái điện thoại và máy nghe nhạc mp3 còn đang đâm vào vài nơi khó chịu hơn.

Rùng mình vì cái lạnh cắt da cắt thịt, anh cố gắng đứng dậy và túm lấy áo khoác khác trong tủ quần áo. Khi anh mặc đầy đủ quần áo phù hợp với khí hậu này, anh đi ra chỗ để xe tạm thời của mình. Anh nhét máy tính, điện thoại, máy mp3 vào trong ba lô và đeo nó qua vai, rồi nhảy lên chiếc xe trượt tuyết và khởi động động cơ.

May mắn là xe nổ máy ngay lần thử đầu tiên. Hallelujah, có lẽ sau cùng thì may mắn của anh đã trở lại. Không ai cố nướng chín anh trong khi anh đang ngủ mà anh còn có đủ xăng để đến Fairbanks nơi anh có thể tìm kiếm vài món ăn nóng và làm ấm người trong vài phút.

Cảm thấy an ủi vì một ít may mắn, anh phóng xe qua phía bên kia vùng đất của mình và hướng về phía nam bắt đầu một chuyến đi dài, gập ghềnh mang anh đến với nền văn minh. Thực ra thì anh cũng không phiền lòng vì chuyến đi, anh chỉ cảm thấy may mắn vì còn có một nơi văn minh để hướng đến. Anh đến thị trấn khi hơn sáu giờ một chút.

Anh để chiếc xe trượt tuyết ở nhà của Sharon Parker rồi đi bộ một đoạn đến trung tâm của thị trấn. Anh đã gặp nữ cựu phục vụ bàn cách đây mười năm khi anh tìm thấy cô ở trong chiếc xe cũ nát của cô trên vệ đường ít người qua lại của Bắc cực trong đêm khuya.

Nhiệt độ lúc đó gần âm mười lăm độ và cô đang khóc lóc cuộn người trong đống chăn, lo sợ bản thân mình và đứa con nhỏ sẽ chết trước khi có ai đến giúp. Đứa con gái bảy tháng tuổi của cô mắc bệnh suyễn và Sharon cố đưa con bé đến bệnh viện để điều trị, nhưng họ từ chối điều trị vì cô không có bảo hiểm cũng không có tiền trả viện phí.

Cô được chỉ đến một phòng khám từ thiện và bị lạc trong lúc tìm đường đến đó. Zarek đã đưa hai mẹ con họ trở lại bệnh viện và trả tiền điều trị cho đứa nhỏ.Trong khi chờ đợi, anh biết được Sharon bị đuổi khỏi căn hộ của mình và không thể làm gì để kiếm sống.

Vì vậy anh đề nghị Sharon một công việc. Để đổi lấy nhà, xe và tiền, cô phải giới thiệu một vài người thân thiện mà anh có thể nói chuyện bất cứ khi nào anh đến Fairbanks, và một vài món ăn thừa được nấu tại gia hay những bữa ăn – bất cứ món gì mà cô có.

Quan trọng hơn, vào mùa hè khi anh hoàn toàn bị nhốt trong căn nhà gỗ của mình hai mươi ba tiếng ba mươi phút ban ngày, cô sẽ phải ghé qua bưu điện hoặc cửa hàng và mang cho anh sách, nhu yếu phẩm và để chúng ngoài cửa nhà anh.

Đó là thỏa thuận tuyệt nhất mà anh từng có.

Cô không bao giờ hỏi anh những vấn đề mang tính cá nhân, thấm chí tại sao anh không rời khỏi căn nhà gỗ của mình vào những tháng hè. Chắc hẳn cô quá biết ơn vì những hỗ trợ về mặt tài chính của anh đến nỗi không quan tâm đến cuộc sống lập dị của anh.

Đổi lại, Zarek chưa bao giờ uống máu của cô hay đòi hỏi những nhu cầu cá nhân. Họ chỉ đơn thuần là chủ và người làm công.

“ Zarek ?”

Sau khi cắm phích bộ phận làm nóng của chiếc xe trượt tuyết, anh ngẩng đầu lên và thấy cô ló đầu ra khỏi cửa trước của căn nhà mang phong cách đồng quê của cô. Mái tóc nâu đậm của cô ngắn hơn so với lúc anh gặp cô vào tháng trước. Cô đã cắt tóc mình ngang đến vai.

Cao, gầy và cực kì thu hút, cô mặc áo len tay dài màu đen và quần jean. Hầu hết những người đàn ông khác sẽ đổ nhào vào cô ngay lập tức, và một đêm khoảng bồn năm về trước, cô đã từng nói bóng gió nếu anh muốn thứ gì đó thân mật hơn giữa họ cô sẽ rất sẵn lòng chấp nhận, nhưng Zarek đã từ chối. Anh không muốn người khác gần gũi với mình, và phụ nữ thường có một khuynh hướng đáng ghét cho rằng tình dục là một thứ gì đó có ý nghĩa.

Anh không nghĩ thế. Tình dục là tình dục. Nó là một nhu cầu cơ bản và mang tính bản năng. Một nhu cầu mà cơ thể cần như là cần thức ăn. Nhưng một người đàn ông không cần hứa với món bít tết của mình một cuộc hẹn trước khi anh ta ăn nó. Vậy tại sao phụ nữ cần những lời âu yếm trước khi dang chân ra? Anh thực sự không hiểu nỗi lí do.

Và anh sẽ không bao giờ có bất kì mối liên hệ nào với Sharon. Quan hệ với cô sẽ gây thêm rắc rối mà anh không cần đến. “ Zarek, là anh hả ?”

Anh kéo khăn choàng trên mặt xuống và hét trả. “ Phải, là tôi nè..”

“ Anh có vào nhà không?”

“ Tôi sẽ trở lại trong vài phút. Tôi cần mua một số đồ.”

Cô gật đầu, rồi đi vào trong nhà và đóng cửa lại.

Zarek đi đến cửa hiệu nằm ở phố dưới. Cửa hiệu Frank’s General có bán mọi thứ. Tuyệt hơn nữa, nó còn có một loạt các thiết bị điện tử và máy phát điện. Thật không may, anh sẽ không thể mua sắm tại cửa hiệu này lâu hơn nữa. Anh đã trở thành một khách hàng thường xuyên trong năm mươi năm, và mặc dù Frank có hơi đần độn một chút thì ông ta cũng bắt đầu nhận thấy Zarek không hề già đi chút nào sau từng ấy thời gian.

Sớm muộn gì, Sharon cũng sẽ để ý thấy và anh sẽ phải cắt đứt mối liên hệ duy nhất của mình với thế giới loài người.

Đó là mặt hạn chế lớn nhất của sự bất tử. Anh không dám ở gần bất cứ ai quá lâu vì họ có thể phát hiện ra anh là thứ gì. Và không giống như những Thợ săn đêm khác, mỗi lần anh yêu cầu có một Cận vệ để phục vụ anh và bảo vệ thân phận của anh, Hội đồng đều bác bỏ yêu cầu đó.

Có vẻ như danh tiếng của anh tệ đến mức không ai muốn nhận nhiệm vụ trợ giúp anh.

Tốt thôi. Dù sao thì anh cũng không cần ai hết.

Zarek bước vào cửa hàng và mất vài phút để tháo kính bảo hộ, cởi găng tay và nút áo khoác. Anh nghe thấy Frank đang ở phía sau cửa tiệm nói chuyện với một trong những nhân viên của ông ta.

“ Nghe này cậu nhóc. Ông ta là một người lập dị, nhưng cậu phải tỏ ra tử tế với ông ta, cậu nghe tôi nói chứ? Ông ta đã tiêu một đống tiền tại cửa tiệm này và tôi không quan tâm ông ta có đáng sợ thế nào đi chăng nữa thì cậu cũng phải tỏ ra tư tế với ông ta.”

Hai người họ bước ra từ phía sau cửa tiệm. Frank chết đứng ngay tại chỗ và nhìn anh chòng chọc.

Zarek cũng nhìn chằm chằm lại. Frank đã quen với việc thấy anh với chòm râu dài hay râu ria đầy mặt, cùng với thanh kiếm và bông tai hình chữ thập bằng xương của anh, và bộ móng vuốt bằng bạc anh thường đeo bên tay trái. Acheron đã bắt anh bỏ ba thứ này lúc ở New Orleans

Anh biết mình nhìn như thế nào khi không để râu và anh ghét điều đó. Nhưng ít nhất thì anh không cần nhìn bản thân mình trong gương. Thợ săn đêm chỉ thấy hình phản chiếu của mình khi họ muốn thấy. Zarek thì không bao giờ muốn nhìn thấy minh trong gương.

Người đàn ông lớn tuổi mỉm cười lịch sự hơn là thân thiện và đi thong thả về phía anh. Mặc dù mọi người ở Fairbanks rất thân thiện, thì hầu hết bọn họ vẫn thường giữ khoảng cách với Zarek .

Mọi người thường xa lánh anh.

“ Hôm nay, tôi có thể lấy cho anh cái gì?” Frank hỏi.

Zarek liếc nhìn cậu thiếu niên đang quan sát anh một cách hiếu kì. “ Tôi cần một cái máy phát điện mới.”

Frank thở hắt và Zarek chờ đợi điều mà anh biết sẽ xảy ra. “ Có một vài rắc rối nhỏ ở đây.”

Frank luôn nói câu này. Dù cho Zarek cần thứ gì thì luôn có một vài rắc rối để lấy thứ đó vì vậy anh luôn phải trả rất nhiều tiền cho nó.

Frank gãi chòm râu quai nón trên khuôn mặt của minh. “ Tôi chỉ còn lại một cái và nó sẽ được giao đến cho nhà

Wallaby vào ngày mai.”

Phải rồi.

Đêm nay Zarek quá mệt mỏi để chơi mặc cả của Frank. Vào lúc này, anh sẵn sàng trả bất cứ thứ gì để mang điện trở về nhà mình. “ Ông sẽ bán nó cho tôi, tôi sẽ trả thêm cho ông sáu ngàn đô.”

Frank nhăn mặt và tiếp tục gãi chòm râu của minh. “ Bây giờ thì còn một vấn đề khác. Wallaby rất muốn có nó.”

“ Mười ngàn, Frank, và thêm hai ngàn nữa nếu ông có thể mang nó đến nhà Sharon trong vòng một tiếng.”

Frank cười rạng rỡ. “ Tony, cậu nghe quý ông đây nói rồi chứ, giao máy phát điện cho ông ấy.” Mắt ông già sáng lên và gần như thân thiện. “ Anh còn cần thứ gì khác không?”

Zarek lắc đầu rồi bỏ đi.

Anh hướng về phía nhà của Sharon và cố hết sức lờ đi những cơn gió buốt.

Anh gõ cửa nhà cô trước khi đẩy nó mở ra bằng vai mình và bước vào. Thật lạ lùng, phòng khách trống không.

Vào giờ này mỗi tối, con gái của Sharon , Trixie luôn chạy vòng quanh nhà, chơi đùa và la hét như quỷ hay miễn cưỡng làm bài tập . Anh thậm chí còn không nghe tiếng cuả con bé từ mấy căn phòng ở phía sau.

Trong tích tắc, anh nghĩ những Người cận vệ đã tìm được anh, nhưng vô lí. Không ai biết về Sharon. Zarek chưa bao giờ thực sự trao đổi với những Cận vệ của Hội đồng hay những Thợ săn đêm khác.

“ Này, Sharon.” Anh cất tiếng gọi. “ Mọi việc ổn chứ?”

Cô chậm rãi bước ra phòng khách từ hướng nhà bếp. “ Anh đã trở lại.”

Một linh cảm không lành lướt qua anh. Có cái gì đó không ổn. Anh không thể nói nó là cái gì. Cô ấy có vẻ lo sợ.

“ Phải. Có chuyện gì xảy ra không? Tôi không phá hỏng một cuộc hẹn hay bất cứ thứ gì chứ ?”

Và rồi anh nghe thấy nó. Đó tiếng thở của một người đàn ông, tiếng bước chân đang rời nhà bếp.

Người đàn ông chậm rãi, thận trọng bước ra phòng khách- như một con thú săn mồi danh thời gian cân nhắc mọi yếu tố xung quanh trong khi nó kiên nhẫn dõi theo con mồi.

Zarek nhăn mặt khi người đàn ông đứng phía sau Sharon ngay tại lối đi vào phòng khách. Chỉ thấp hơn Zarek khoảng ba cm, anh ta có mái tóc nâu sẫm dài cột thành đuôi ngựa ở phía sau và mặc áo khoác theo kiểu miền Tây. Từ anh ta toát ra luồng khí chết chóc và ngay khi mắt họ gặp nhau, Zarek biết anh bị phản bội.

Người này là một Thợ săn đêm khác.

Và chỉ có duy nhất một trong hàng ngàn Thợ săn đêm biết về Sharon và anh...

Zarek nguyền rủa sự ngu ngốc của bản thân.

Người Thợ săn đêm nghiêng đầu về phía anh. “Z” Anh ta kéo dài giọng nặng âm hưởng của người phương Nam mà Zarek rất quen thuộc. “ Tôi và anh cần nói chuyện.”

Zarek không thể thở khi anh nhìn chằm chằm Sharon và Sundown đang đứng cùng nhau. Sundown là người duy nhất mà anh đã cởi mở bản thân với trong suốt hai ngàn năm của cuộc đời mới.

Và anh biết tại sao Sundown lại ở đây.

Chỉ một mình Sundown mới biết rõ về Zarek. Biết nơi anh thường lui tới và thói quen của anh.

Còn có người nào có khả năng truy lung và kết liễu anh tốt hơn bạn thân của anh ?

“ Nói cái gì?” Anh nheo mắt và cộc cằn hỏi.

Sundown di chuyển lên đứng trước Sharon như để bảo vệ cô. Anh ta thậm chí còn nghĩ đến khả năng Zarek sẽ hăm dọa gây tổn thương cho cô ta. “ Tôi nghĩ là anh biết tại sao tôi lại ở đây, Z.”

Phải, anh biết tất cả. Anh biết chính xác Sundown muốn gì từ anh. Một cái chết nhanh chóng, gọn gàng để Sundown có thể báo cáo với Artemis và Acheron mọi thứ trong thế giới đã trở về đúng chỗ của nó, và rồi chàng cao bồi có thể trở về Reno.

Nhưng trước đây Zarek đã chịu bản án tử hình một lần rồi. Lần này, anh dự đinh sẽ chống trả hết mức có thể để bảo vệ mạng sống của mình.

“ Quên chuyện đó đi, Jess.” Anh nói, dùng tên thật của Sundown.

Anh quay người và chạy ra cửa.

Zarek phóng ra ngoài sân trước khi Sundown đuổi kịp anh và buộc anh phải dừng lại. Anh nhe răng đe dọa anh ta, nhưng Jess dường như không đế ý.

Zarek đấm mạnh vào bụng anh ta. Đó là một cú đánh đầy uy lực khiến cho Jess lảo đảo lùi lại và nó khiến Zarek phải khụy gối. Bất cứ lúc nào một Thợ săn đêm tấn công đồng lọai của mình,người tấn công đó sẽ chịu đau đớn gấp mười lần cơn đau mà người bị tấn công đã nhận. Chỉ có một cách để tránh hậu quả này- là được Artemis tháo bỏ lệnh cấm của cô ta. Anh hy vọng cô ta vẫn chưa bỏ lệnh cấm của Jess.

Zarek vật lộn để thở trong cơn đau và buộc bản thân phải đứng dậy. Không như Jess, nỗi đau về thể xác là thứ anh rất quen thuộc.

Trước khi anh có thể tiến xa hơn, anh thấy Mike và ba Cận vệ khác đứng trong bóng tối. Bọn họ tiến về phía hai người bằng những sải chân dài đầy quyết tâm như nói họ chiến đấu cho người Thợ săn đêm kia.

“ Để anh ta cho tôi.” Sundown ra lệnh.

Bọn họ lờ anh ta và tiếp tục bước đến.

Đầu óc choáng váng, Zarek hướng về phía chiếc xe trượt tuyết và tìm thấy động cơ của nó đã biến thành từng mảnh. Rõ ràng là bọn họ đã bận rộn với nhiệm vụ của mình trong khi anh ở cửa hiệu của Frank.

Chết tiệt. Sao anh lại ngu ngốc như vậy?

Bọn họ hẳn đã phá hủy máy phát điện của anh để buộc anh vào thị trấn. Họ dụ anh ra khỏi rừng như thợ săn thường làm với con thú hoang.

Tốt thôi. Nếu họ muốn có một con thú để lùng bắt, anh sẽ là con thú đó.

Anh vung tay và dùng siêu năng lực làm cho những Người cận vệ bị bất ngờ.

Không muốn làm đau bản thân một lần nữa, Zarek né Jess và chạy hương về thị trấn.

Đạn bắn xuyên qua người anh, xé toạt da anh. Zarek rít lên và lảo đảo vì đau.

Tuy nhiên, anh vẫn tiếp tục chạy.

Anh không có sự lựa chọn nào khác.

Nếu như anh gục xuống, bọn họ sẽ chặt anh thành từng mảnh, và mặc dù cuộc đời anh rất tồi tệ, anh cũng không có ý định trở thành cái Bóng.Và cũng không muốn cho bọn họ tận hưởng việc xử tử anh.

Zarek đi vòng đến phía một tọa nhà.

Một thứ gì đó cứng đập vào thắt lưng của anh.

Đau đớn tràn ngập khắp người anh khi anh bị quất ngã xuống đất. Anh nằm ngửa trên nền tuyết, toàn bộ không khí bị ép ra khỏi lồng ngực.

Một cái bóng với đôi mắt lạnh lùng, tàn nhẫn tiến đến trước anh.

Cao ít nhất khoảng 2 m, người đàn ông này có cơ bắp hoàn hảo đến kinh ngạc. Hắn ta có mái tóc vàng nhạt và mắt nâu sẫm, và khi mỉm cười, hắn để lộ cặp răng nanh giống như răng của Zarek.

“ Mày là ai?” Zarek hỏi, chắc rằng người lạ mặt này không phải là một Daimon hay Apollite dù cho hắn ta nhìn giống bọn chúng.

“ Tao là Thatonos, Thợ săn đêm.” Hắn nói với chất giọng Hy Lạp cổ, sử dụng cái tên có nghĩa là ‘ chết chóc’. “ Và tao ở đây để giết mày.”

Hắn túm lấy áo khoác của Zarek và ném anh vào tòa nhà ở phía xa như thể anh là một con chó bẩn thỉu.

Cả người Zarek đập vào tường và văng ra ngoài đường. Khắp người anh đau đớn đến nỗi chân tay anh run rẩy khi

anh cố bò ra xa khỏi con quái vật.

Zarek dừng lại. “ Mình sẽ không chết giống như vậy một lần nữa.” Anh gầm gừ. Không chết giống như một con thú đầy sợ hãi đợi chờ bị xẻ thịt.

Như một tên nô lệ vô dụng bị đánh đập.

Cơn thịnh nộ tiếp thêm sức mạnh cho anh, anh buộc bản thân đứng lên và quay người đối mặt với Thanatos.

Con quái vật mỉm cười. “ Rất lì lợm. Tao rất thích. Nhưng tao còn yêu thích phá hủy nó hơn.”

Zarek tóm lấy tay hắn khi hắn ta lại gần anh. “ Mày biết tao thích cái gì không?” Zarek xé toạc cánh tay con quái vật và bốp cổ nó. “Tiếng của một tên Daimon trút hơi thở cuối cùng.”

Thatanos bật cười. Âm thanh của sự hung ác và tàn nhẫn. “ Mày không thể giết tao. Tao còn bất tử hơn cả mày.”

Zarek há hốc mồm khi thấy cánh tay Thatanos lập tức mọc lại.

“ Mày là cái quỷ gì?”

“ Tao đã nói mày rồi. Tao là cái chết. Không ai có thể đánh bại hay chạy trốn cái chết.”

Oh, chết tiệt. Giờ thì anh tiêu rồi.

Nhưng anh sẽ không dễ dàng bị đánh bại. Cái chết có thể mang anh đi, nhưng thằng con hoang này sẽ phải nỗ lực hết sức.

“ Mày biết không,” Zarek nói, trở nên bình tĩnh đến ngạc nhiên, sự bình tĩnh mà anh có được nhờ một tuổi thơ bị đánh đập không biết bao nhiêu lần. “ Tao cá là phần lớn sẽ sợ vãi ra quần khi mày đặt tay lên người chúng. Nhưng mày , Qúy ngài-tôi-muốn-trở-nên-đáng-sợ-và-tôi-rất-khốn-khổ nên biết. Tao không phải là con người. Tao là một Thợ săn đêm và mày không dọa được tao đâu.”

Anh tập trung tất cả sức mạnh vào tay mình, rồi đấm một cú cực mạnh vào bụng Thanatos. Con quái vật lảo đảo lui bước.

“ Giờ tao có thể ngồi đây và chơi đùa với mày.” Anh tung thêm một cú đấm đầy uy lực về phía Thatanos. “ Nhưng tao thích giải phóng mày khỏi sự khốn khổ của cả hai ta hơn.”

Trước khi anh có thể tung thêm một quả đấm khác , một phát súng bắn thẳng vào lưng anh. Anh nhận thấy viên đạn xuyên qua cơ thể mình, làm tim anh gần như ngừng đập.

Tiếng còi cảnh sát vang lên từ đằng xa.

Thatanos tóm lấy cổ họng anh và nhấc bổng cả người anh lên. “ Thấy tốt hơn chưa, tao thấy nên giải thoát mày khỏi sự khốn khổ của bản thân mày .”

Vật lộn để thở, Zarek cười nhạt khi một dòng màu chảy ra từ khóe môi mình. Miệng anh tràn đầy vị tanh của máu. Anh có thể bị tra tấn nhưng không thể bị đe dọa.

Cười ác độc với tên Daimon, anh thúc gối vào ‘của quý’ của thằng con hoang đó.

Tên Daimon gập người lại. Zarek một lần nữa vung chạy, khỏi tên Daimon, những Người cận vệ, và cả cảnh sát, chỉ là anh không còn đủ sức chạy nhanh như lúc trước.

Cơn đau làm anh hoa mắt và càng chạy anh càng thấy đau đớn.

Cơ thể anh đau đớn cùng cực.

Ngay cả những trận đòn anh nhận được lúc nhỏ cũng không đau như thế này. Anh không biết mình đã xoay sở thế nào để tiếp tục chạy. Chỉ là một phần trong anh không cho phép bản thân ngã xuống và để bọn chúng tóm được.

Anh không chắc đã cắt đuôi bọn chúng chưa, hay có lẽ bọn chúng đang ở ngay phía sau anh. Zarek không thể xác định được khi tai anh chỉ nghe tiếng ù ù.

Mất phương hướng, anh chạy chậm lại, bước loạng choạng về phía trước cho đến khi anh không còn đi nổi.

Anh ngã xuống nền tuyết.

Anh nằm đó chờ đợi bọn chúng tóm anh. Chờ đợi Thatanos kết thúc việc mà hắn đã bắt đầu, khi khi thời gian cứ trôi qua, anh nhận ra anh hẳn đã thoát khỏi chúng.

Sau khi hoàn hồn, anh cố gắng đứng dậy.

Anh không thể. Cơ thể anh dường như không chịu hợp tác. Cố gắng lắm anh mới có thể xoay sở bò về phía trước chừng 1m nơi anh nhìn thấy một căn nhà gỗ rộng lớn ngay phía trước.

Ngôi nhà có vẻ ấm áp và thoải mái. Tận sâu trong lòng anh hy vọng nếu như bằng cách nào đó anh có thể đến được trước cửa,người ở bên trong nhà có lẽ sẽ giúp anh.

Anh cười chua chát với ý nghĩ đó.

Chưa có bất cứ người nào từng giúp đỡ anh.

Chưa một lần nào.

Chưa bao giờ, số phận của anh là vậy. Có phản kháng cũng vô dụng và thật lòng thì anh đã quá mệt mỏi khi phải cô độc vật lộn trong thế giới này.

Nhắm mắt lại, anh hít vào một hơi dài, rời rạc và chờ đời điều không thể tránh khỏi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.