Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 23: Kỷ Sóc



Ngày hôm sau, hai người đến nhà mẹ Kỷ từ rất sớm, ngay sau đó mẹ Kỷ thần thần bí bí lôi kéo Tô Niệm Đường vào trong bếp, chẳng biết hai người trong đó to nhỏ chuyện gì.

Kỷ Lang ngồi một mình ở ghế sofa đoán xem chừng nào thì thằng em Kỷ Sóc về nhà.

Không lâu sau, có tiếng cửa mở, là Kỷ Sóc, anh ta ôm một cậu bé trai khoảng năm tuổi, theo sau là một cô gái. Ngụm nước vừa vào trong miệng Kỷ Lang xém phun ra ngoài. “Mới mấy ngày mà hai người đã có con luôn rồi sao?”, cô gái chính là người anh đã gặp lần trước ở Cục cảnh sát, Đường Ty Nhã.

Kỷ Sóc nhìn Kỷ Lang bằng ánh mắt thâm sâu khó lường.

Đường Ty Nhã vốn tưởng rằng khi mở cửa sẽ gặp được mẹ Kỷ Sóc, vì vậy cô hiền lành đứng sát bên cạnh anh ta, hi vọng sẽ lưu lại cho bà ấn tượng tốt, ai ngờ cô lại được nhìn thấy người mà cô đã quen biết từ trước, Kỷ Lang. Cô uể oải hướng về Kỷ Lang chào hỏi: “Chào anh!”. Sau đó quay sang đứa trẻ đang nằm trong ngực Kỷ Sóc: “Duệ Duệ, mau chào bác!”

Cậu nhóc mặc chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo thắt chiếc nơ bướm màu đen, không khác nào một tiểu thiếu gia. Cậu bé khá điển trai, cặp mắt long lanh trông như một viên bảo thạch chưa qua mài giũa, lóng lánh ánh sáng. Cậu bi bô: “Chào bác!”

Cậu nhóc cười càng thêm anh tuấn, cực kỳ thông minh lanh lợi.

Mẹ Kỷ và Tô Niệm Đường nghe thấy tiếng động bên ngoài, từ trong bếp nhanh chóng bước ra. Vừa liếc mắt bà đã trông thấy đứa nhỏ trong lòng của Kỷ Sóc, dáng vẻ của một ông bố nghiêm túc khiến bà bất giác ngẩn người.

Đứa trẻ vừa nhìn thấy Tô Niệm Đường liền cười rạng rỡ, đưa tay đòi bế: “You!”

Tô Niệm Đường đi thẳng đến bên nó, ôm chầm lấy, lại còn hôn lên trán nó một cái.

Kỷ Lang: “Đường Đường, bọn em biết nhau sao?”

Tô Niệm Đường mỉm cười giải thích nhưng giống như là trả lời cho mẹ Kỷ thì đúng hơn: “Dì ơi, cô ấy là Đường Ty Nhã là cháu gái của dượng, bọn con cũng coi như là chị em. Cậu nhóc này là con của Ty Nhã tên Đường Duệ.”

Đường Duệ rất lễ phép, mở miệng chào lớn: “Con chào bà nội!”

Mẹ Kỷ cứng đờ, nhưng ngay lập tức mỉm cười với cậu bé: “Thật là một đứa bé ngoan!”. Sau đó bà ra hiệu cho Kỷ Sóc đến phòng bà nói chuyện.

Kỷ Sóc vỗ vỗ vai Đường Ty Nhã, ra hiệu cô đừng quá căng thẳng, rồi đi vào cùng với mẹ Kỷ. Đường Ty Nhã đứng chết trân tại chỗ.

Tô Niệm Đường ôm cậu nhóc, ngồi xuống bên cạnh Kỷ Lang: “Em đừng lo quá, chuyện gì đến sẽ đến, suy nghĩ nhiều cũng vô ích.”

Đường Ty Nhã nhún vai, cũng ngồi xuống bên cạnh Tô Niệm Đường, bế cậu bé về phía mình: “Em không lo lắng, số phận của em với anh ấy còn chưa biết thế nào, làm gì còn thời gian lo lắng đến chuyện mẹ của anh ấy!”

Tô Niệm Đường nghe cô ta trả lời như vậy, chớp chớp mắt, đột nhiên kéo tay Kỷ Lang lại hỏi: “Anh Kỷ Lang, nếu như dì kiên quyết không đồng ý cho hai người bọn họ đến với nhau, anh sẽ đứng về phía A Sóc đúng không?”

Không hiểu sao lại bị điểm mặt gọi tên, Kỷ Lang giật mình, lắc đầu: “Đừng nói mẹ anh có tiếp nhận hay không mà ngay cả anh cũng không muốn nó cưới một người phụ nữ đã ly hôn.”

Đường Ty Nhã thẳng thắn đáp trả: “Em không phải phụ nữ đã ly hôn?”

Tô Niệm Đường gật đầu: “Cô ta chỉ chưa kịp kết hôn đã mang thai mà thôi!”

Kỷ Lang: “Vậy thì mẹ càng không thể tiếp nhận!”

Trong nháy mắt, Đường Ty Nhả ỉu xìu như bông hoa héo: “Thật sự sẽ không chấp nhận sao?”

“Em xem, còn nói là không lo lắng?!”, Tô Niệm Đường liếm môi, “Từ khi mới bắt đầu em đã ở trong trạng thái căng thẳng cao độ, cứ lo lắng mãi không thôi. Bây giờ nghe bọn chị nói dì sẽ không tiếp nhận em, cả người em chán chường thế này ư!”

Đường Ty Nhã trừng mắt nhìn Tô Niệm Đường: “Đừng áp đặt cái suy nghĩ của chị lên người em!”

Đúng lúc này mẹ Kỷ và Kỷ Sóc bước ra, mẹ Kỷ quay trở vào nhà bếp, Kỷ Sóc thừ người ngồi bên cạnh Kỷ Lang, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

Tô Niệm Đường chớp mắt, đột nhiên nắm lấy tay Kỷ Lang, sau đó đặt cậu nhóc vào lòng Kỷ Lang rồi nói: “Đi thôi! Chúng ta đưa Đường Duệ xuống lầu ăn kem!”

Trong thang máy, bầu khí đang yên tĩnh đột nhiên Đường Duệ lên tiếng hỏi: “Dì ơi, mẹ không vui sao?”

Tô Niệm Đường nhéo mũi nó: “Không đâu, Duệ Duệ đừng lo!”

Kỷ Lang liếc nhìn Tô Niệm Đường, nhìn cô đối với thằng nhóc đầy vẻ yêu chiều, bất giác trong lòng anh dâng lên một cảm giác ngọt ngào.

Trong cửa hàng tiện lợi dưới lầu, hiếm khi nào mọi người được chiêm ngưỡng một đôi tuấn nam mỹ nữ lại còn thêm cậu nhóc rất đang yêu nên không khỏi bàn tán xôn xao. Sau khi mua kem cho Đường Duệ xong, bọn họ tìm một chỗ râm mát ngồi xuống.

Đặt cậu nhóc qua một cái ghế, hai người bắt đầu trò chuyện.

Kỷ Lang hỏi cô: “Em sớm biết Kỷ Sóc sẽ dẫn hai người bọn họ đến đây?”. Anh nhớ ngày hôm qua Đường Đường nhắc anh là sẽ có rất nhiều người đến chơi.

Tô Niệm Đường gật đầu: “Em cũng chỉ đoán thôi. Ty Nhã nói cô phát hiện người chết ở nghĩa trang, không thể nào ngủ được, liền gọi điện thoại cho em, kể cho em nghe chuyện đã xảy ra. Nó nói rất coi trọng người anh trai của bạn trai nó, nghe nói là một thám tử khá nổi tiếng ở thành phố Bắc. Em nghĩ, thám tử nổi tiếng khắp thành phố chỉ có mình anh Kỷ Lang thôi mà …”

Kỷ Lang: “…” Nghe những lới tán dương này, ngay chính bản thân Kỷ Lang cũng thấy rất vui.

“Sau đó Ty Nhã lại nói thứ bảy sẽ ra mắt mẹ của bạn trai, em đã đoán được nhất định là ở đây”, Tô Niệm Đường vò vò đầu Đường Duệ: “Duệ Duệ rất hiểu chuyện!”

Đường Duệ gật đầu: “Con sẽ học tập theo dì, sẽ bảo vệ mẹ!”

Tô Niệm Đường có cảm giác thành tựu: “Duệ Duệ rất giỏi!”

Kỷ Lang nhìn dáng vẻ của Tô Niệm Đường lúc này: “Cháu muốn học dì cái gì nè?”

Một lớn một nhỏ mỉm cười thần bí: “Đây là bí mật!”

Cuối cùng hai người mua cho Đường Duệ thêm một túi đồ ăn vặt lớn rồi mới về nhà. Tô Niệm Đường tiếp tục giúp mẹ Kỷ nấu cơm nhưng bà lại đuổi cô ra ngoài bắt phải tiếp khách. Gần gũi như vậy, vừa nhìn đã hiểu ngay.

Ngoài phòng khách, bốn người lớn và một cậu nhóc im lặng cùng nhau xem Chú cừu vui vẻ và sói xám.

Kỷ Lang cảm thấy lần này về ăn cơm là uất ức nhất. Trên bàn ăn không ai mở miệng nói một lời, mọi người im thin thít chỉ chăm chăm vào món ăn trước mặt mình. Cũng may còn có đứa nhóc này, nó ngoan ngoãn gắp cho mỗi người một miếng thịt.

Đến mẹ Kỷ trông thấy đứa nhỏ ngoan ngoãn lễ phép như vậy cũng phải nở nụ cười, bà xoa xoa đầu của Đường Duệ: “Duệ Duệ thích ăn món gì, lần sau tới bà nội nấu cho ăn nhé!”

Đường Duệ cắn cắn chiếc đũa: “Lần sau con còn có thể đến nhà bà nội ăn cơm không? Món nào bà làm cũng rất ngon”, cái miệng mới bé xíu xiu mà đã ngọt như mía lùi vậy rồi.

“Được chứ tại sao lại không?”, mẹ Kỷ rất vui vẻ, gật đầu, lại gắp cho Đường Duệ thêm mấy miếng thịt. “Chỉ cần Duệ Duệ thích món gì, gọi cho bà nội, bà nội làm cho Duệ Duệ ăn!”

“Cám ơn bà nội!”, Đường Duệ gật đầu, đứng dậy ôm cổ mẹ Kỷ, hôn bà một cái.

Mẹ Kỷ cực kỳ vui sướng, cười lớn: “Duệ Duệ thật ngoan!”. Sau đó bà nảy ra ý kiến: “Nếu như bà nội có một đứa cháu trai ngoan ngoãn như Duệ Duệ là sướng nhất.”. Thật sự tiếc quá đi, nếu cậu bé này mà là con ruột của Kỷ Sóc, bà nhất định hối thúc nó kết hôn ngay lập tức.

Nhưng lúc bà nói câu này lại vô thức quay sang Kỷ Lang và Tô Niệm Đường, Tô Niệm Đường ánh mắt vô tội nhìn về phái Kỷ Lang.

Kỷ Lang: “…” Anh nảy lên dự cảm rất xấu.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Tô Niệm Đường và Đường Ty Nhã dọn dẹp bát dĩa, còn Kỷ Lang bị mẹ Kỷ kéo vào phòng nghe thuyết giáo, tự dưng Kỷ Lang thấy rõ ràng mình bị ‘lạc đạn’.

“A Lang, không phải mẹ nói con, nhưng con cũng lớn rồi, khi nào thì tính cưới Đường Đường đây?”, mẹ Kỷ trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nhìn thấy đứa bé đáng yêu như Duệ Duệ, ham muốn được ôm cháu đích tôn ngày càng mãnh liệt.

Kỷ Lang dở khóc dở cười: “Mẹ, có phải mẹ lầm lẫm không? Con cùng Đường Đường mà kết hôn gì?”

“Haizza, hai đứa ở cũng ở chung rồi, con không tính chịu trách nhiệm sao?”, mẹ Kỷ nói cực kỳ nghiêm túc: “Mẹ không ngờ con là người như vậy, không lẽ con muốn Đường Đường cũng giống như cô Ty Nhã kia, chưa kết hôn đã mang thai, rồi sinh con, rồi sau đó muốn kết hôn cũng không ai thèm lấy sao?”. Bà trừng mắt nhìn Kỷ Lang: “Con làm vậy làm sao mẹ đây còn mặt mũi với bạn cũ đây?”

Kỷ Lang: “…”, điều then chốt là anh và Đường Đường chưa nảy sinh bất cứ chuyện gì, làm sao cô có thể mang thai chứ? “Mẹ! Con và Đường Đường không có chuyện gì hết, mẹ đừng có suy nghĩ bậy bạ được không?”

Mẹ Kỷ không vui: “Hai anh em các con không bao giờ khiến mẹ đây bớt lo nghĩ. Thằng em cũng vậy, lại muốn kết hôn với bà mẹ đơn thân, đây là chuyện không thể được. Mẹ cũng biết cái cô Ty Nhã này được nuông chiều từ bé, để thằng em con cưới nó chẳng khác nào phải đi hầu hạ con bé sao?”

Thấy tiêu điểm đã dời sang Kỷ Sóc, Kỷ Lang thở phào nhẹ nhõm nhưng mẹ Kỷ tiếp tục nói: “Mẹ rất thích Đường Đường, mẹ nói cho con biết nếu Đường Đường không là con dâu mẹ, con cũng đừng mong gọi mẹ là mẹ nữa.”

Kỷ Lang: “… Mẹ! Coi như con muốn kết hôn nhưng mẹ cũng phải nghĩ đến cảm giác của Đường Đường chứ, lỡ cô bé không thích thì sao?”

Mẹ Kỷ giống như chỉ mong Kỷ Lang nói ra câu này, bà vỗ vỗ vai anh: “Chuyện này con yên tâm, chỉ cần con đồng ý cưới Đường Đường mẹ đây nhất định sẽ khiến Đường Đường đồng ý gả cho con!”

Kỷ Lang: Sao giống như mình bị gài bẫy thế này!

Kỷ Lang đang không biết cách nào để thoát thân, điện thoại di động của anh liền reo vang.

Là Lê Huy, thứ bảy mà cậu ta gọi đến dự cảm là chuyện không tốt chút nào …

“Sếp! Có chuyện không hay! Đại học Y lại xảy ra án mạng, một nữ sinh nhảy lầu trước mắt mọi người.”

Nhảy lầu, mà lại còn trước mắt mọi người? Kỷ Lang vội vàng cất điện thoại, nhìn mẹ Kỷ: “Mẹ! Có vụ án, con phải đi rồi!”

Mẹ Kỷ hiểu chuyện, gật đầu: “Như vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi …”

Bên ngoài, trông thấy Kỷ Lang vội vội vàng rời đi, Tô Niệm Đường tò mò hỏi: “Anh Kỷ Lang, có chuyện gì vậy?”

“Đại học Y có nữ sinh nhảy lầu.”

“Hả!”, Tô Niệm Đường giật mình, sau đó nghiệm túc: “Em đi cùng anh!”. Nói thế nào cô cũng là giảng viên của Đại học Y.

Kỷ Lang gật đầu: “Được! Đi thôi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.