Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 33: Câu hỏi cuối cùng





“Tô Niệm Đường, tôi thật sự rảnh rỗi quá mức mới đi thích cô!”

Đứng ngoài cửa nghe câu nói này, trái tim Kỷ Lang đánh thịch một cái, Cố Minh Sinh tỏ tình với Đường Đường rồi sao? Không hiểu sao trong lúc này, anh rất muốn biết câu trả lời của Đường Đường là thế nào.

“Tô Niệm Đường! Tôi đây tốt với cô như vậy, cô chỉ cần trả lời một câu thôi, có hay không đi!”

Kỷ Lang không nhìn thấy hành động của hai người bên trong nhưng qua thanh âm này toàn thân anh cảm thấy rất ngứa ngáy chỉ muốn tung cửa nhìn xem sự thể là thế nào.

“Cố Minh Sinh, cậu …”, giọng nói của Đường Đường vang lên, phảng phất chút do dự và chần chừ.

“Nếu như cô từ chối tôi, cô cũng đừng nói ra. Tôi biết cô thích tên trúc mã kia của cô, nhưng người ấy có thích cô đâu. Tại sao cô cứ phải cố chấp như vậy. Cái gì anh ta cho cô, tôi cũng có thể cho cô. Chuyện anh ta không thể làm cho cô, tôi vẫn có thể làm cho cô”, giọng Cố Minh Sinh vang lên trầm ấm, “Tô Niệm Đường hà cớ gì cô cứ phải khăng khăng đi thích một người không hề thích cô?”

Kỷ Lang sững người, Đường Đường thích anh sao? Nghe những lời của Cố Minh Sinh, anh ngẫm lại những lời Đường Đường đã từng nói với mình, bàn tay anh nắm lại thành quyền. Sao anh lại có thể đần độn tới mức này, lại không phát hiện ra tâm tư của Đường Đường. Anh hơi kích động, pha chút lo âu, bởi lúc này người tỏ tình không phải là anh mà là Cố Minh Sinh.

--- Vì vậy nếu có cơ hội thì phải ra tay liền. ‘Mạc đãi vô hoa không chiết chi’. Duyên phận chính là điều kỳ diệu như vậy.

Câu nói của Cao Nguyên không hiểu sao lại vang lên trong đầu anh. ‘Mạc đãi vô hoa không chiết chi’, Kỷ Lang bối rối đi đi lại lại trước cửa phòng. Đường Đường có đồng ý tên tiểu tử thúi này không? Lỡ Đường Đường đồng ý anh phải làm sao đây?

“Cố Minh Sinh, cậu nói rất có lý …”, thanh âm của Tô Niệm Đường nhàn nhạt vang lên, “Tôi …”

“Có lý thấy quái nào được!”, Kỷ Lang đột nhiên đẩy mạnh cửa, ánh mắt đầy tức giận nhìn chăm chăm hai người đang ở trong phòng. Đường Đường ngồi bên cạnh giường, trên tay đang cầm dao gọt táo. Cố Minh Sinh ngồi xếp bằng trên giường nhìn Tô Niệm Đường.

“Anh Kỷ Lang, sao anh lại đến đây?”, Tô Niệm Đường kinh ngạc đứng lên xoay người hướng về phía Kỷ Lang đang đứng ở cửa.

Gương mặt Kỷ Lang tối xầm đi đến giật quả táo và con dao trong tay Tô Niệm Đường đặt vào tay Cố Minh Sinh: “Có tay có chân không tự gọt vỏ được sao?”

Tô Niệm Đường không kịp ngăn cản, món đồ đã bị Kỷ Lang giật mất: “Kỷ …”

Kỷ Lang trừng mắt nhìn cô: “Em im lặng cho anh, đến thăm cậu ta, xác nhận không sao là tốt rồi. Không quen không biết còn ở lại chăm sóc cậu ta làm gì?”

“Nhưng … không phải bên anh tổ chức tiệc ăn mừng sao, em đâu phải người trong sở, đi làm gì?”, Tô Niệm Đường chớp mắt nhìn Kỷ Lang, “… đến thăm Cố Minh Sinh còn vui hơn.”

“Cái gì mà không phải?”, trái tim Kỷ Lang đột nhiên nhói đau, Đường Đường về nước lâu như vậy, bên cạnh anh cũng đã lâu như vậy nhưng vẫn chưa có chút cảm giác an toàn. “Em … em lúc nào cũng vậy!”

“Xì …”, Cố Minh Sinh phì cười, “Thám tử Kỷ Lang, nơi đây là phòng bệnh riêng, anh tự tiện xông vào cắt ngang lời tỏ tình của tôi, anh làm vậy coi được sao?”

Kỷ Lang hừ lạnh nói thầm trong bụng: Chính là tôi muốn cắt ngang đó.

“Là phòng bệnh riêng của cậu, vậy tôi không nán lại lâu. Nếu cậu không sao rồi, vậy tôi đưa Đường Đường về trước, cậu nghỉ ngơi cho khỏe. Còn chuyện cậu tỏ tình, nên giấu kín trong lòng đi bởi … cậu không có cơ hội đâu.” Kỷ Lang nói một tràng, sau đó kéo tay Tô Niệm Đường ra khỏi cửa.

“Cố Minh Sinh, cậu nghỉ ngơi đi nhé …”, Tô Niệm Đường vội vàng quay đầu lại căn dặn.

Cố Minh Sinh nhìn theo bóng lưng Tô Niệm Đường và Kỷ Lang rời đi, anh ta thở hắt ra một cái, sau đó ngã xuống giường nhìn trần nhà trắng toát, sóng mũi cay cay.

Tô Niệm Đường, tôi chỉ có thể giúp được em đến đây thôi, nếu người đàn ông đó vẫn chưa chịu giác ngộ, không biết quý trọng em, tôi chắc chắn sẽ dốc toàn lực cướp em về. Cho dù tôi không thể cho em một tương lai tốt đẹp nhưng tôi sẽ cố gắng. Hi vọng … tôi sẽ không có cơ hội theo đuổi em!

Kỷ Lang im lặng kéo tay Tô Niệm Đường về xe, Tô Niệm Đường khó hiểu nhìn vào mắt anh: “Anh Kỷ Lang, anh đang tức giận sao?”

Kỷ Lang không nói lời nào, xoay người nhìn Tô Niệm Đường. Đôi mắt cô rất đẹp, ánh mắt long lanh, trong vắt, lúc nào cũng phản phất ánh sáng chiếu rọi trái tim Kỷ Lang. Tim anh đập nhanh hơn, không biết trời xui đất khiến thế nào anh lấy tay che hai mắt cô lại.

“Em nhìn sai rồi, anh không tức giận!”, Kỷ Lang trả lời. Anh tức giận là thật nhưng anh giận chính mình, sau đó trong lòng anh lại dấy lên cảm giác sợ hãi, nỗi lo sợ ấy không thể diễn tả được.

Trước mắt đen kịt một màu, Tô Niệm Đường mở miệng hỏi: “Anh Kỷ Lang che mắt em làm gì?”

Đôi mắt Tô Niệm Đường chớp chớp, lông mi dài phe phẩy trong lòng bàn tay anh, ngưa ngứa, giống như đang cọ vào trái tim anh.

Kỷ Lang ho nhẹ một tiếng, nhưng vẫn không buông tay. Anh không quên Đường Đường đọc được lòng người, vì vậy, anh không muốn cô nhìn thấy vẻ mặt anh lúc này.

“Anh muốn hỏi em mấy vấn đề!”, Kỷ Lang nghiêm túc, “Anh muốn em thành thật trả lời.”

Lúc này trong xe bầu không khí vô cùng căng thẳng, tiếng hít thở đều nghe rõ mồn một.

“Được! Anh hỏi đi!”

“Vừa … vừa rồi có phải Cố Minh Sinh tỏ tình với em không?”

“Chắc là vậy!”

“Nếu như anh không xuất hiện, có phải là em sẽ đồng ý với cậu ta?”, đây chính là điều Kỷ Lang muốn biết nhất.

“… Không! Không có!”, Tô Niệm Đường khẽ lắc đầu, “Em không đồng ý với cậu ấy!”

Nghe câu trả lời này, Kỷ Lang thở phào nhẹ nhõm nhìn cô ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh, trong lòng anh lại đan xen cảm xúc cực kỳ phức tạp. “Đường Đường …”, anh hạ giọng.

“Sao ạ?”

“Em …”, bầu không khí trong xe lại thay đổi, mang theo chút ám muội, Kỷ Lang cảm thấy thở không nổi, hơi thở anh trở nên dồn dập, muốn mở miệng hỏi nhưng không thể thốt nên lời, không biết bắt đầu từ đâu. Anh đang sợ, anh sợ mình hiểu lầm.

“Anh Kỷ Lang sao vậy, anh khó thở sao?”, tuy đôi mắt không nhìn thấy nhưng đôi tai cô khá nhạy bén, cô nghe thấy thanh âm thở dốc của Kỷ Lang văng vẳng bên tai mình.

“Đường Đường! Có phải … có phải em thích anh không?”, Kỷ Lang thốt lên, “Mấy lời Cố Minh Sinh nói với em anh đều nghe thấy cả rồi, em thích anh đúng không?”

Không gian chìm trong im lặng, Tô Niệm Đường không hề lên tiếng, Kỷ Lang cũng không nhìn thấy rõ vẻ mặt của Đường Đường lúc này. Anh bỏ tay ra, đặt lên vai cô, hỏi lại lần nữa: “Đường Đường, em thích anh đúng không?”

Tô Niệm Đường nhìn Kỷ Lang, cắn môi, sau đó gật đầu: “Đúng!”

Kỷ Lang căng thẳng, trong lòng anh tự dưng cảm thấy rất vui, giống như một cậu nhóc con được tặng một món đồ chơi đã thầm mơ ước từ rất lâu. Nhưng anh không lộ ra mặt, chỉ im lặng nhìn Tô Niệm Đường.

Không thấy Kỷ Lang trả lời, Tô Niệm Đường ngừng một chút rồi nói tiếp: “Anh Kỷ Lang! Thật ra em vốn luôn nghĩ thích anh là chuyện của riêng em, anh không cần phải quan tâm. Nhưng bây giờ anh biết rồi, nếu anh cảm thấy em làm phiền đến anh, vậy sau này em sẽ không như thế nữa, em sẽ dọn đi, không khiến anh cảm thấy khó chịu”. Lùi một bước để tiến hai bước, Tô Niệm Đường nở nụ cười khổ.

Kỷ Lang bàng hoàng, anh vội vàng ôm chặt Tô Niệm Đường vào lòng, nói một cách nghiêm túc: “Nhóc con, không phải em có thuật đọc tâm sao, tại sao không đọc được tâm tư của anh?”. Trước đây anh đã từng nghĩ đến nếu có một ngày Đường Đường thành gia lập thất, dọn khỏi nhà anh, không phải anh sẽ rất cô đơn sao? Sẽ không còn ai nấu sẵn cơm chờ anh tan ca về nhà.

Anh còn lo lắng sau khi Tô Niệm Đường lấy chồng, lỡ chẳng may ông chồng bắt nạt cô thì làm thế nào? Bây giờ kẻ xấu nhiều như vậy, trong nước Đường Đường lại không có người thân, bị bắt nạt biết tâm sự cùng ai.

Đường Đường lập gia đình, mấy chữ này chỉ cần nghĩ đến thôi cũng khiến anh khó chịu, trong lòng luôn có cảm giác đau xót. Lúc đầu anh chỉ nghĩ đơn giản vì anh coi Đường Đường như là một cô em gái vậy thân là một người anh trai cảm thấy xót cho đứa em của mình cũng là chuyện bình thường, nhưng hình như không phải như vậy.

Có người anh nào mà muốn em gái mình cả đời không lấy chồng không?

Chỉ là anh không phát hiện trái tim của mình đã rung động. Thay vì anh lo lắng Đường Đường gả cho người khác bị bắt nạt chi bằng gả cho anh, không phải mẹ anh cũng yêu thích Đường Đường sao?

“Bởi vì em không đọc được tâm tư của anh Kỷ Lang!”, Tô Niệm Đường tựa người vào lòng anh, khóe môi không dấu được nụ cười. Cô nói tiếp: “Thầy đã từng nói, ngàn vạn lần không được để mình động tâm với đối tượng nghiên cứu, nếu không sẽ không đọc được bất cứ điều gì!”. Hàm ý câu nói này rất lớn, trong chuyên ngành tâm lý học tội phạm, cái này được gọi là lòng trắc ẩn.

Kỷ Lang khẽ cười: “Còn có bài học như vậy sao?”

“Đúng, nếu em động lòng, đứng trên mọi phương diện đều đưa ra những phán đoán chủ quan, khiến tất cả các kết quả đều bị sai lệch, thiếu mất sự khách quan”, Tô Niệm Đường nhẹ nhàng ôm lấy eo Kỷ Lang: “Em không dám đọc tâm tư của anh Kỷ Lang, em sợ mình đoán sai, nếu vậy biết làm thế nào?”

Kỷ Lang ngừng một chút, rồi hỏi: “Vậy bây giờ anh hỏi em một câu hỏi cuối cùng.”

“Được!”

“Em đồng ý làm bạn gái của anh chứ? Lấy hôn nhân là điều kiện tiên quyết!”

“…”

Thật lâu cũng không nghe thấy tiếng Tô Niệm Đường trả lời, Kỷ Lang cảm giác như đã qua ngàn năm. Tim anh như ngừng đập, mặc dù anh biết rõ Đường Đường thích anh, nhưng tại sao bây giờ cô lại không trả lời? Hay cô đổi ý rồi? Kỷ Lang buông Tô Niệm Đường, nhìn vào đôi mắt cô, cặp mắt sáng lấp lánh như sao trên trời, mang theo một dự cảm xấu.

“Em …”

Kỷ Lang vừa tính hỏi, Tô Niệm Đường đã nhanh nhanh chóng chóng gật đầu, “Được! Em đồng ý!”

Lúc này Kỷ Lang mới thở phào nhẹ nhõm, ngày hôm nay quả là có nhiều kích động khiến tim anh không tài nào chịu nổi, bây giờ mới được thư thả một chút.

“Em đợi anh đã nhiều năm như vậy, bây giờ anh mới chờ em có một chút thôi”, Tô Niệm Đường cong môi, “… em cảm thấy không công bằng chút nào.”

Vốn dĩ cô tính sẽ im lặng thật lâu, để thử xem cảm giác lo lắng của anh như thế nào?

Kỷ Lang vừa tức giận vừa buồn cười nhìn Tô Niệm Đường: “Nhóc con … từ lúc nào mà em kêu là đã qua nhiều năm?”, anh véo nhẹ mũi cô.

“Bắt đầu từ năm em xuất ngoại …”, Tô Niệm Đường nhìn Kỷ Lang, “Anh Kỷ Lang, quả nhiên anh đã quên mất rồi …”




















Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.