Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 34: Tuổi thơ



“Đường Đường, em đừng đi được không?”, chú nhóc Kỷ Lang nắm chặt đôi bàn tay nhỏ nhắn của Tô Niệm Đường, không muốn cho cô rời đi.

Ngày ấy chính mắt Đường Đường chứng kiến cảnh tượng mẹ mình bị giết chết, chết sững, không để ý đến một ai, ngay cả Kỷ Lang người bình thường có mối quan hệ rất tốt cũng tự động bài xích. Sau đó, Đường Đường gặp lại được chị gái của mẹ, dì mau chóng đưa cô quay về Mỹ trị liệu.

Kỷ Lang không nỡ xa Tô Niệm Đường, nói gì cũng không chịu để cô đi, nhưng Niệm Đường ở trong nước đâu có ai thân thích, chỉ còn mỗi dì có thể chăm sóc cho cô.

Xảy ra chuyện thế này, ngay bản thân người lớn còn chịu không nổi huống gì hai đứa bé. Khi ấy Tô Niệm Đường mới năm tuổi, tận mắt chứng kiến tình cảnh tàn nhẫn như vậy, không gục ngã đã là may. Kỷ Lang chỉ lớn hơn Niệm Đường bốn tuổi. Kỷ Lang và Tô Niệm Đường trốn vào trong một góc, anh ôm chặt Tô Niệm Đường vào lòng, không để cô nhìn thấy hình ảnh bi thương đó nhưng âm thanh thì không cách nào che giấu.

Mẹ Tô thống khổ giãy giụa trong đau đớn lọt vào tai Tô Niệm Đường. Cô bé Niệm Đường trốn trong lòng Kỷ Lang gào khóc. Có mấy lần muốn khóc lớn thành tiếng, nhưng Kỷ Lang ngăn được. Anh nhỏ giọng nói với cô, nếu như sợ thì hãy cắn anh.

Vì lẽ đó, Tô Niệm Đường không chút do dự, cắn mạnh lên thân thể của cậu bé Kỷ Lang, hiện tại lồng ngực của Kỷ Lang vẫn còn vết sẹo là dấu răng nhỏ nhắn của Tô Niệm Đường.

Đám người hung hãn sau khi giết chết mẹ Tô, quay tìm đồ đạc trong phòng xem có gì đáng giá. Lúc đó hai đứa bé trốn trong tủ quần áo, thở còn không dám thở mạnh. Kỷ Lang ôm chặt Tô Niệm Đường vào lòng, chính bản thân anh cũng nín thở không dám phát ra ngay cả âm thanh nhỏ nhất. Từ khe hở của tủ áo quan sát tình hình bên ngoài. Bọn chúng có ba người, gương mặt rất hung ác, có một người nhìn thấy tủ quần áo ở phía bên này, chuẩn bị tiến tới thì nghe thấy tiếng còi hụ của cảnh sát.

Là hàng xóm sát vách nghe thấy tiếng kêu cứu ngay lập tức báo cảnh sát. Bọn chúng không kịp chạy trốn, bị cảnh sát tóm gọn, hai người bọn họ cũng được cứu.

Sau khi được cứu, Kỷ Lang dùng tay che mắt của Tô Niệm Đường. Ngay chính anh nhìn thấy tình cảnh máu tanh đầm đìa cũng thấy sợ hãi, tình cảnh này ngàn vạn lần không để Đường Đường trông thấy. Tuy nhiên, Đường Đường giãy giụa muốn tìm mẹ, trong khi mấy người lớn đang xử lý hiện trường, anh cũng buông cô ra mặc cô gào khóc, cô liếc mắt nhìn thấy thi thể của mẹ, cô hét lên, bất tỉnh.

Tô Niệm Đường hôn mê mấy ngày sau mới tỉnh lại. Sau khi tỉnh, cả người ngơ ngơ ngác ngác, chẳng nói tiếng nào, cũng chẳng thèm để ý đến ai, giống như một con rối nhỏ. Mặc cho Kỷ Lang ở bên cạnh nói liến thoắng, cô cũng không đáp lại. Mẹ Kỷ cũng hết cách, đành phải lục tìm những người bạn cũ tìm đến dì ruột của Tô Niệm Đường.

Ba của Tô Niệm Đường vay lãi cao, bỏ mẹ con của Niệm Đường chạy trốn, nhưng mấy tên cho vay tìm được mẹ của Tô Niệm Đường. Nghe nói mấy năm đó, bởi vì bị truy đuổi gắt gao, nên cuộc sống của mẹ con Tô Niệm Đường rất khổ sở, may là gặp được mẹ Kỷ Lang, nếu không bọn họ sớm đã phải trong cảnh đầu đường xó chợ.

Sau khi dì Tô Niệm Đường biết tin, mau chóng về nước, đưa Tô Niệm Đường rời đi.

Kỷ Lang thật sự không nỡ xa cô. Cô ở trong cùng đại viện với anh được hai năm. Bọn họ rất thân thiết, lần này Tô Niệm Đường đi liệu có quay trở về? Nhưng nếu ở trong nước, Tô Niệm Đường sẽ không chịu nổi.

Kỷ Sóc sống nội trú trong trường, chỉ có về nhà vào cuối tuần. Về đến nhà biết tin Kỷ Lang đang cố giữ chân Tô Niệm Đường. Kỷ Lang khi ấy cũng rất khờ, anh nhờ Kỷ Sóc cùng anh năn nỉ Tô Niệm Đường ở lại. Tuy nhiên, Kỷ Sóc tính tình lanh lẹ hơn Kỷ Lang, Kỷ Sóc hiểu rõ phải thay đổi hoàn cảnh mới là tốt nhất cho Đường Đường, vì vậy anh ta không làm theo ý của Kỷ Lang.

Kỷ Sóc liền bày cách cho Kỷ Lang: “Anh! Chẳng phải anh chỉ sợ sau này Đường Đường không quay về thôi mà. Vậy anh nói với dì là muốn kết hôn với Đường Đường, vì vậy nhất định sau này Đường Đường buộc phải quay về!”

Kỷ Lang tin là thật, trước khi Tô Niệm Đường đi, anh nắm chặt tay cô, đang tính nói anh muốn cô trở thành vợ của anh. Niệm Đường đã ngẩng đầu nhìn anh. Cô mở đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào Kỷ Lang, cô nhỏ giọng nói: “Anh Kỷ Lang có phải em là sao chổi không?”

Kỷ Lang vội ôm lấy Tô Niệm Đường: “Sao em lại là sao chổi, ai dám nói với em như vậy?”

“Là ba … là ba nói. Ba nói chỉ vì mẹ mang thai em nên ông mới làm ăn thất bại, phải đi vay tiền nên mới bị đuổi cùng giết tận. Mà bây giờ, ngay cả mẹ … mẹ cũng vậy …” Cái đầu nho nhỏ dựa vào lồng ngực Kỷ Lang, những ngày qua cảnh tượng thi thể của mẹ, lời nguyền rủa độc ác của ba vẫn quanh quẩn trong đầu óc nhỏ bé của cô khi cô chỉ mới ba tuổi.

“Nói bậy, nói bậy!”, Kỷ Lang nhanh chóng phủ nhận, “Đường Đường rất tốt, chờ đến khi em lớn, em nhất định phải quay về, anh muốn lấy em làm vợ.”

Cuối cùng Tô Niệm Đường vẫn rời đi, Kỷ Lang tự nhốt mình trong phòng, âu sầu suốt mấy ngày liền. Kỷ Sóc một bên an ủi mẹ Kỷ, một bên than trách cô nhóc Tô Niệm Đường thật vô tình, cứ nói đi là đi, không chút lưu luyến, cũng không thèm chào tạm biệt Kỷ Lang.

Sau khi sống ở nước ngoài, sức khỏe của Tô Niệm Đường khá dần, còn được gặp thầy Chris Andrew. Cô liền liên lạc lại với mẹ Kỷ. Mẹ Kỷ vốn yêu thích Tô Niệm Đường, biết được tình hình của cô đã chuyển biến tốt càng vui mừng hơn. Hai người thường xuyên nói chuyện qua mạng, mẹ Kỷ cũng hay nhắc đến tin tức của Kỷ Lang … mãi cho đến khi Tô Niệm Đường về nước.

Qua nhiều năm, câu nói của Kỷ Lang chính là thứ đã giúp cô vượt qua tất cả. Nhờ nó cô hiểu rằng ít ra trên thế giới này còn có một người đồng ý tiếp nhận cô. Chỉ trong chớp mắt thế giới của cô bị phá hủy, nhưng với câu nói của anh, cô lành bệnh. Đường Đường vẫn nhớ như in Kỷ Lang nói chờ cô lớn lên.

Hồi ức đến đây, Kỷ Lang mới hốt hoảng, chuyện năm đó anh không còn nhớ rõ. Ngay cả câu nói muốn kết hôn với Đường Đường là chỉ muốn giữ chân cô mà thôi. Vậy mà Tô Niệm Đường vẫn còn nhớ, Kỷ Lang vò vò đầu Tô Niệm Đường: “Đến bây giờ anh mới nhớ ra, không quá trễ chứ?”

Tô Niệm Đường gật đầu: “Không đâu!”

Nếu như anh vẫn không nhớ ra, em cũng có biện pháp khiến anh phải nhớ lại.

Kỷ Lang thở dài một tiếng: “Đường Đường, chuyện quá khứ đã qua, em đừng nghĩ đến nữa. Bây giờ đã có anh bên em.”

Tô Niệm Đường gật đầu: “Anh Kỷ Lang, là anh nói, không được quên, em nhớ dai lắm đó!” Cô vòng tay ôm cổ Kỷ Lang, giấu đi tiếng tim đập thình thịch, hôn nhẹ lên gương mặt anh: “Đây là con dấu, không cho phép anh đổi ý.”

Kỷ Lang sờ sờ gò má, nở nụ cười nhìn gương mặt trẻ con của cô. Anh đột nhiên siết chặt tay, nhíu mày: “Ai mà lại đóng dấu như thế, như vậy không đáng tin … phải thế này đây …”

Vừa dứt lời, Kỷ Lang ôm đầu Tô Niệm Đường, nhẹ ngậm môi cô. Đôi môi thật mềm mại, Kỷ Lang dùng đầu lưỡi phát họa bờ môi cô, chậm rãi tiến đến cạy mở hàm răng. Tô Niệm Đường không kịp phản ứng, hai mắt mở to, ngây ngốc nhìn Kỷ Lang. Kỷ Lang thở dài một tiếng, anh lấy tay che mắt Tô Niệm Đường, sau đó tiếp tục ‘công việc’ của mình.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang xen ngang khung cảnh hữu tình. Kỷ Lang ngừng động tác, nới lỏng vòng tay đang ôm Tô Niệm Đường. Tô Niệm Đường xấu hổ vùi đầu vào ngực anh, mặt đỏ lựng như gấc. Ngược lại gương mặt của Kỷ Lang tối sầm, tức tối tiếp điện thoại: “Cậu tốt nhất nói chuyện quan trọng, đừng đề cập đến mấy chuyện vớ vẩn.”

Lê Huy: “…”, anh ta ngừng một chút nói tiếp, “Cũng không quan trọng lắm, sếp, giọng của anh … hình như có chút bất mãn sao?”

Kỷ Lang tức muốn nổ khói: “Cậu đang muốn khiêu chiến giới hạn của tôi sao?”

“Chỉ là … chúng ta đang có tiệc, anh Triệu chỉ muốn hỏi anh có tham gia cùng bọn em không thôi, món ăn gọi hết rồi”, Lê Huy nói tiếp, “Sếp! Hay em đang quấy rối … chuyện tốt của anh?”

Kỷ Lang: “… cậu nói phục vụ bày thêm hai bộ chén đũa.”

“Dạ được!”

Cúp điện thoại, anh quay sang nhìn Tô Niệm Đường, cô lúc này như con đà điểu rụt cổ, ngồi trên ghế. Kỷ Lang buồn cười, tiến sát đến cô: “Chỉ có một con dấu mà em đã xấu hổ đến mức này rồi sao?”. Trong nháy mắt, anh trông thấy gương mặt cô càng đỏ hơn.

Tô Niệm Đường trừng mắt nhìn Kỷ Lang: “Là vì anh em mới như vậy”, chớp chớp mắt, cô tiếp lời: “Anh giả bộ nói đóng dấu, tiện thể chiếm tiện nghi của em!”

Kỷ Lang cười lớn, khởi động xe: “Dấu đã đóng xong, em bây giờ là người của anh. Vậy hiện tại có thể quang minh chính đại cùng anh tham dự bữa tiệc chúc mừng không?”

Tô Niệm Đường suy nghĩ một chút, gật đầu: “Vâng, nếu anh Kỷ Lang đã có thành ý mời em, nếu em không đồng ý có phải là không nể mặt anh không?”

Kỷ Lang chỉ cười cười mà không nói, tâm trạng anh phấn chấn hơn nhiều. Bất luận là tình cảm khi còn thơ ấu hay nảy nở từ sau khi cô về nước đi chăng nữa, anh biết người anh luôn chú ý đó là Đường Đường. Nếu không phải vậy khi Cố Minh Sinh tỏ tình với cô, anh sẽ không có cảm giác dày vò như thế.

Đây phải chăng cũng chính là nguyên nhân nhiều năm qua anh vẫn không tìm được một cô gái ưng ý.

Thời đại học, xác thực anh có cảm tình với một người, nhưng chỉ dừng lại là có cảm tình mà thôi. Cô ta là một nữ sinh khá thông minh, nói chuyện với cô ta rất thoải mái, vì vậy anh mới phát sinh cảm tình. Thời gian ấy cũng có chút ám muội, nhưng sau tốt nghiệp đang trong khi cân nhắc có nên tiếp tục tình cảm này hay không thì Kỷ Sóc ở Mỹ gặp chút rắc rối.

Anh không kịp từ giã, đưa mẹ qua Mỹ, khi quay về đã không còn liên lạc với cô ta, dần dần cũng trôi vào quên lãng. Ngẫm nghĩ một chút anh có nên nói tiếng cám ơn Kỷ Sóc không đây.

Nghĩ đến chuyện được nắm tay Tô Niệm Đường đi hết quãng đường còn lại, anh dấy lên cảm giác mong chờ.

“Anh Kỷ Lang, em nhớ ra một chuyện”, Đường Đường ngồi bên cạnh đột nhiên lên tiếng.

“Sao cơ?”

“Thật ra quả táo kia, là em gọt cho mình ăn, không phải cho Cố Minh Sinh.”

Kỷ Lang: “…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.