Đẳng Cấp Tư Duy

Chương 36: Bạn học cũ



Kỷ Lang và Mục Y xoay người lại nhìn, phía hành lang là một người phụ nữ đoan trang thùy mị. Cô ta mỉm cười nhìn Kỷ Lang, ánh mắt cực kỳ vui mừng: “Kỷ Lang, đã lâu không gặp!”

Kỷ Lang vẫn chưa nhận ra đối phương cho đến khi cô ta đến gần, nhìn khuôn mặt có chút quen thuộc, một lúc sau mới bừng tỉnh: “Là em!”

Chính là cô ấy, người mà anh suýt chút nữa sẽ tỏ tình … Chỉ là … Cô ta tên gì nhỉ?

Cô ta đi đôi giày cao gót tám centimet, miễn cưỡng có thể nhìn thẳng Kỷ Lang. Người phụ nữ nhíu mày nở nụ cười: “Không ngờ lại gặp anh ở đây!”

Kỷ Lang gật đầu, cũng khá kinh ngạc: “Đúng! Lâu lắm rồi!”

“Sếp! Anh gặp người quen phải không ạ?”, Mục Y nhìn người phụ nữ một chút, sau đó quay đầu nói với Kỷ Lang: “Em về phòng trước!”

Kỷ Lang gật đầu, người phụ nữ nhìn bóng lưng của Mục Y, cười cười hỏi: “Bạn gái của anh?”

Kỷ Lang lắc đầu: “Là đồng nghiệp! Hôm nay chúng tôi ăn mừng!”

“Ồ …!”, người phụ nữ đăm chiêu, sau đó gật đầu, nhất thời không biết nên nói gì. Kỷ Lang cũng khá lúng túng, anh ho nhẹ một tiếng: “Em … em …. Em chắc đang công tác bên Viện kiểm sát hả?”

“Em … em gì chứ!”, nghe cách anh xưng hô, cô ta vừa kinh ngạc vừa buồn cười: “Anh quên tên em rồi ư?”

Kỷ Lang câu hỏi này thật khó trả lời, làm sao có thể nói thẳng anh thật sự đã quên mất tên cô được chứ.

“Anh vẫn không thay đổi!”, ngữ khí cô ta tràn đầy cảm xúc: “Năm đó em dốc toàn lực mới có thể khiến anh nhớ đến tên của em … Đảo mắt sáu năm trôi qua … anh lại quên mất!”, cô ta nhún vai, “Em giới thiệu với anh thêm một lần nữa, em tên Diệp Khả, bạn học cũ!”

Kỷ Lang ho nhẹ một cái: “Cũng không đến mức như vậy, chỉ là gần đây hơi nhiều việc một chút nên đầu óc …!”

Diệp Khả gật đầu: “Thời gian không còn sớm, bạn trai đang chờ … Lần sau chúng ta hẹn nhau một bữa. Đây là danh thiếp của em thưa Đại thám tử!”

Vừa nói cô ta vừa lấy danh thiếp trong túi xách, sau đó đi ép sát qua người Kỷ Lang.

Kỷ Lang liếc bóng lưng của cô ta, cúi đầu đọc danh thiếp: Cố vấn pháp luật công ty Uy Hải – Diệp Khả.

Cố vấn pháp luật? Kỷ Lang tuy cảm giác có chút kỳ lạ nhưng không để trong lòng, tiện tay đút danh thiếp vào túi áo rồi quay trở về phòng ăn.

“Sếp! Nghe Mục Y kể anh vừa gặp người quen, lại còn là một đại mỹ nhân, sao không dẫn qua đây cho em nhìn một cái!” Vừa bước vào cửa, Tiết Nhạc nhiều chuyện hỏi ngay.

Kỷ Lang ngồi xuống bên cạnh Tô Niệm Đường: “Chỉ là bạn học cũ, không quen qua đây làm gì!”

Anh nhìn qua Tô Niệm Đường, cô ăn không nhiều nhưng trên bàn lại có thêm hai vỏ chai bia: “Đường Đường! Không phải anh không cho uống thêm sao!”, anh lấy ly bia trước mặt cô rót vào ly của mình.

“Em không muốn. Hôm nay em vui lắm, cho em uống thêm một chút đi anh Kỷ Lang …”

Tô Niệm Đường say rồi, gương mặt đỏ ửng, hai tay ôm lấy cánh tay Kỷ Lang sượt sượt làm nũng.

Kỷ Lang kinh ngạc, đưa mắt nhìn mấy người ngồi trên bàn đang trố mắt xem trò vui, anh đành đặt ly bia xuống: “Tôi đưa Đường Đường về trước …. Mọi người cứ từ từ ăn.”

“Anh Kỷ Lang … Anh đi thong thả nhen …!”, Tiết Nhạc học theo cách nói chuyện của Tô Niệm Đường, phất phất tay với Kỷ Lang.

Kỷ Lang lảo đảo suýt té.

Trong phòng ăn riêng có mở máy sưởi, bây giờ vừa ra khỏi cửa, cơn lạnh ập đến, Kỷ Lang rùng mình một cái, Niệm Đường trong lòng anh cũng run lập cập.

Kỷ Lang rảo bước đến chỗ đậu xe, bàn tay đặt lên cửa xe đột nhiên khựng lại. Kỷ Lang vừa uống rượu, không thể lái xe. Hết cách, Kỷ Lang đành đặt Niệm Đường ngồi vào trong, anh đứng cởi áo khoác, phủ thêm lên người cô rồi hai người đứng ven đường đợi taxi.

Giờ này là giờ cao điểm nên khá khó đón xe, Kỷ Lang ôm Niêm Đường đến mức cánh tay tê rần, vẫn chưa đón được taxi.

Tô Niệm Đường nằm trong ngực Kỷ Lang khẽ mở mắt: “Anh Kỷ Lang đưa em đi đâu vậy?”

Kỷ Lang cụp mắt nhìn cô gái nồng nặc mùi rượu trong lòng mình: “Đưa em về!”

Tô Niệm Đường giãy giụa muốn Kỷ Lang buông cô ra. Cô tựa vào anh, đứng vững lại một chút: “Không bằng … chúng ta đi bộ về, coi như để em tỉnh rượu luôn.”

Kỷ Lang suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Cũng được!”

Tuy nhiên, chưa đi được mấy bước, hai chân Tô Niệm Đường liêu xiêu, xém té. Kỷ Lang lắc đầu một cái, đỡ lấy cô, sau đó ngồi xổm trước mặt Niệm Đường: “Lên đi! Anh cõng em!”

Tô Niệm Đường ngây ngốc cười, lập tức nhào lên lưng Kỷ Lang: “Hì hì …”

Kỷ Lang đỡ mông cô vừa đi vừa nói: “Đường Đường nhẹ lắm … sau này phải ráng ăn cho nhiều vào!”

“Được!”, Tô Niệm Đường vòng tay qua cổ Kỷ Lang: “Em nhớ khi còn bé anh Kỷ Lang cũng hay cõng em đi học.”

Kỷ Lang nở nụ cười: “Đúng! Lúc đó em nặng quá trời, anh cõng em thở không nổi!”

Tô Niệm Đường nhìn Kỷ Lang một lúc: “Thật vậy không!”

“Nhưng bây giờ thì hết nặng rồi ….”

“Anh Kỷ Lang! Người phụ nữ anh vừa gặp là ai vậy!”, Niệm Đường nhoài lên bên tai Kỷ Lang , hỏi nhỏ.

Hơi thở toàn mùi rượu, phảng phất hương vị riêng của Niệm Đường … Kỷ Lang cũng hơi say, anh cười cười hỏi cô: “Sao? Vừa lên chức bạn gái đã bắt đầu ghen ư?”

Tô Niệm Đường hừ nhẹ: “Không phải, em chỉ lo cho anh … lỡ như anh bị gạt thì phải làm sao bây giờ?”

“Làm sao anh lại bị gạt?”

“Mục Y nói khi người phụ nữ ấy trông thấy anh, đầu tiên cô ta nhìn đồng hồ trên cổ tay anh!”, Tô Niệm Đường bắt đầu nghiêm túc phân tích: “Người phụ nữ nhất định đang đánh giá giá trị bản thân anh.”

Đồng hồ là do Kỷ Sóc tặng, cũng chẳng biết được từ đâu nó có, nó chỉ bảo với anh đeo rất hợp nên Kỷ Lang nhận. Tuy nhiên nghe cách lý luận của Niệm Đường, Kỷ Lang có hơi tức cười: “Đừng nghĩ nhiều quá … Cô ta chỉ là bạn học cũ thôi!”

“Là người anh thích trước đây?!!!”, Tô Niệm Đường đưa tay chạm lên vành tai Kỷ Lang: “Vì vậy anh rất tin cô ta mà không tin em!”

“Không phải không tin em! Cứ coi như là cô ta đánh giá anh thì thế nào? Cô ấy cho rằng anh tốt thì anh liền chạy theo cô ta à? Chỉ cần em nghĩ anh thế nào là đủ rồi!”, Kỷ Lang trả lời.

Tô Niệm Đường nghe thấy thế thì nở nụ cười: “Anh Kỷ Lang là tốt nhất …. Em thích nghe những lời này.”

Kỷ Lang thầm cười trong lòng … Cô bé này thật ngốc!

“Anh không giàu có nhưng căn bản bây giờ anh sống cũng không cần lo lắng quá mức chuyện ‘Cơm áo gạo tiền’ … do đó Đường Đường! Em có đồng ý bên anh không?”

Gia đình anh tuy có tiền nhưng thực chất đều là của Kỷ Sóc. Thời gian mới vào làm ở Sở Sự Vụ cũng là do Kỷ Sóc giúp đỡ, bây giờ tiền anh cũng đã trả đủ cho em trai, thế nhưng vẫn không giàu bằng ‘Tay gian thương’ Kỷ Sóc.

“Bình thường cũng tốt. Người đàn ông có tiền sẽ hoang phí. Anh Kỷ Lang không có nhiều tiền là tốt, không giống như Kỷ Sóc.” Niệm Đường đáp lời có phần tức giận.

“Kỷ Sóc lại chọc giận em sao?”, Kỷ Lang tò mò hỏi … Kỷ Sóc và Niệm Đường đâu thường gặp mặt nhau.

“Gần đây thì không …”, Tô Niệm Đường khép hờ mi mắt, cằm tựa trên bờ vai Kỷ Lang, giọng mơ mơ hồ hồ: “Sáu năm trước … Cậu ta là …”

“Sáu năm trước … thì sao???”, Kỷ Lang không còn nghe rõ tiếng người phía sau nói chuyện, anh quay đầu nhìn. Cô tựa trên vai anh ngủ từ khi nào.

Kỷ Lang khẽ lắc đầu cười cười, đi nhanh hơn, vừa đi vừa suy nghĩ lời Niệm Đường vừa nói. Bây giờ chỉ có thể đoán được sáu năm trước Đường Đường đã gặp Kỷ Sóc. Vậy sáu năm trước Kỷ Sóc đã xảy ra chuyện gì?

Kỷ Lang nhớ lại sáu năm trước Kỷ Sóc đang ở Mỹ, trong lòng anh bất giác âu lo. Anh sẽ chờ Đường Đường tỉnh dậy, hỏi cho ra lẽ chuyện Kỷ Sóc thế nào.

Đưa Tô Niệm Đường lên giường, nhìn dáng vẻ say ngủ của cô lòng anh bất giác cảm thấy nhẹ nhàng. Đường Đường trông như một con mèo hiền lành.

Ngồi ngắm cô một lúc lâu, anh mới đứng dậy, về lại phòng mình, anh không đảm bảo cứ ngắm Đường Đường sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Vừa đặt lưng xuống giường, tiếng gõ cửa vang lên.

Kỷ Lang chạy ra mở cửa ... Là Kỷ Sóc.

“Sao đến đây giờ này?”, Kỷ Lang lách người cho Kỷ Sóc vào trong.

“Đường Đường đâu?”, vẻ mặt Kỷ Sóc có vẻ không bình thường, tràn đầy lo lắng. Từ trước đến nay Kỷ Lang chưa bao giờ chứng kiến bộ dạng này của em trai mình.

“Lo lắng vậy? Đường Đường ngủ rồi! Có chuyện gì?”, Kỷ Lang ra hiệu cho Kỷ Sóc ngồi trên ghế, anh rót cho em trai một ly nước.

Kỷ Sóc nhấp một ngụm: “Em vừa chạy qua trường tìm Đường Đường mới biết cô ấy không có tiết dạy, em chạy qua Sở Sự Vụ cũng không gặp, em qua nhà anh mấy lần rồi!”

Kỷ Lang cười cười: “Sao không gọi điện thoại, vội vã như vậy là vì sao?”

“Quên cầm theo!”

“Tìm Đường Đường có chuyện gì?”

“Anh đừng xía vào, em hỏi Đường Đường!”, Kỷ Sóc từ chối trả lời.

Kỷ Lang liếc em trai một cái” “Tại sao anh không được quyền can thiệp, bây giờ Đường Đường là bạn gái của anh. Em đến đây tìm bạn gái của anh, anh dĩ nhiên phải hỏi cho ra lẽ.”

Kỷ Sóc ngạc nhiên: “Rốt cục anh đã thông suốt rồi ư?”

Kỷ Lang nghẹn họng, chẳng lẽ trước đây anh rất ngốc, đầu óc chậm chạp lắm à?

“Mặc kệ! Em không nói anh không cho em gặp Đường Đường!”

Kỷ Sóc không ngờ anh trai Kỷ Lang của anh ta lại còn có một bộ mặt ấu trĩ như thế này. Chẳng lẽ anh ta không thể chờ Đường Đường tỉnh lại hay sao???

Nhìn dáng vẻ tự đắc của em trai, Kỷ Lang hừ lạnh, nhanh chân vào phòng của Tô Niệm Đường, trước khi đóng cửa nói lại một câu: “Vậy cứ từ từ chờ …. Đợi ‘chúng tôi’ tỉnh lại rồi nói!”

Kỷ Sóc: “…” Ấu trĩ!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.